Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 03: Cao Trung - Chương 147: Cuộc họp gia đình của nhà họ Lâm

Mai Phương dẫn Hạ Duyên đến gặp Lâm Hữu Hề. Lương Mỹ Quyên ra cửa đón hai đứa vào sân, Hạ Duyên và Mai Phương vừa vào nhà đã thấy Lâm Hữu Hề đang ngồi trên sofa uống nước, còn Lâm Quốc Xuyên thì ngồi ở một bên phòng ăn.

Xem ra là đã tranh luận với nhau một trận rồi.

"Cháu chào chú Lâm ạ!"

Hạ Duyên và Mai Phương lần lượt chào hỏi Lâm Quốc Xuyên, Lâm Quốc Xuyên mỉm cười với hai đứa, "Duyên Duyên, A Phương, đến chơi đấy à? Hữu Hề, con cũng đừng ở lì trong nhà nữa, ra ngoài chơi với các bạn đi?"

Lâm Hữu Hề lắc đầu, "Chuyện này của bố mà không giải quyết xong, hôm nay con sẽ không ra khỏi nhà đâu."

"Con bé này..."

Hạ Duyên ngồi xuống cạnh Lâm Hữu Hề, khoác tay an ủi cô, còn Mai Phương thì chạy đến kéo một chiếc ghế ngồi cạnh Lâm Quốc Xuyên, rồi dịu giọng nói:

"Chuyện này bọn cháu cũng nghe Hữu Hề kể rồi ạ. Chú Lâm, cháu nghĩ chắc chắn chú có thể hiểu được tấm lòng của Hữu Hề, cách nói của cậu ấy có lẽ hơi ngang ngược một chút, nhưng những vấn đề cậu ấy lo lắng cũng thực sự tồn tại."

"Chú hiểu các cháu quan tâm chú, nhưng chú vẫn thích có việc để làm hơn... Khụ, khụ."

Là một kỹ sư xây dựng với hơn mười năm kinh nghiệm làm việc, Lâm Quốc Xuyên quanh năm bôn ba ngoài tuyến đầu công trường, hễ công trường xảy ra sự cố là ông lại phải có mặt ngay lập tức để chỉ đạo và hỗ trợ.

Công việc này tuy rất vất vả, nhưng những năm đầu là một nghề lương cao rất được ưa chuộng, gia đình Lâm Hữu Hề sở dĩ túng quẫn như vậy, phần lớn là do bị người cậu liên lụy.

Ngoài ra, bản tính của Lâm Quốc Xuyên khá ù lì, chỉ biết cắm đầu vào làm việc mà không giỏi giao tiếp với người khác, thành ra thường bỏ lỡ cơ hội thăng chức tăng lương. Đây cũng là điểm Lâm Hữu Hề không muốn bố mình tiếp tục làm nữa. Cô không muốn thấy bố cứ luôn bị người khác bắt nạt trong công việc.

"Bố có việc để làm thì có thể đi du lịch với mẹ, trồng hoa, nuôi mèo, hay thậm chí là đánh bài với người khác các kiểu. Đây đều là những việc có thể làm, chứ không nhất thiết phải ra công trường hít bụi, ảnh hưởng đến sức khỏe lắm đấy ạ."

Lâm Hữu Hề ngày thường đối xử với người khác luôn tỏ ra ung dung tự tại, nhưng trong giao tiếp với bố lại có vẻ hơi thiếu tình người, lời nói có phần thẳng thừng gây tổn thương. Lâm Quốc Xuyên nghe xong cũng có chút không vui:

"Ừm... Ở công trường có bao nhiêu người như vậy, làm bao nhiêu năm rồi cũng có sao đâu? Công việc này cũng phải có người làm chứ. Bây giờ con có thể tự mình kiếm tiền, kiếm được nhiều tiền để phụ giúp gia đình thì bố rất vui, nhưng bản thân bố cũng có mục tiêu theo đuổi của riêng mình mà... Khụ, khụ khụ."

Lâm Quốc Xuyên bây giờ cứ nói vài câu là lại bắt đầu ho, Lâm Hữu Hề cũng thở dài bên cạnh, "Bố xem bố bây giờ đi... Đã ho suốt rồi đấy."

"Bệnh cũ thôi mà. Mùa đông dễ bị cảm lạnh, không sao đâu."

"Sao lại không sao được chứ? Bố nói nghe nhẹ nhàng quá."

Hạ Duyên gần như chưa bao giờ cãi nhau với người nhà, thấy cảnh tượng này cũng có chút luống cuống. Cô vừa vỗ vai Lâm Hữu Hề, vừa nhìn sang Mai Phương đang ngồi cạnh Lâm Quốc Xuyên. Mai Phương tất nhiên cũng đứng về phía Hữu Hề, mong Lâm Quốc Xuyên có thể chăm sóc sức khỏe thật tốt, bèn hắng giọng rồi nói:

"Chú Lâm, chú biết tính khí của Hữu Hề mà... Nếu không thể khiến cậu ấy yên tâm thì e là cậu ấy sẽ không đi học cùng bọn cháu nữa đâu ạ... Cộng thêm việc chú làm việc ở công trường quanh năm, khả năng mắc một số bệnh nghề nghiệp cũng không thấp đâu ạ..."

"Cho nên ý của cháu là, nhân tiện bây giờ chú đang có thời gian, chúng cháu đưa chú đến bệnh viện khám sức khỏe tổng quát, kiểm tra cơ thể một lượt, nếu bác sĩ thấy sức khỏe của chú không có gì đáng ngại, vậy cháu sẽ giúp thuyết phục Hữu Hề không khăng khăng theo ý mình nữa; nhưng nếu khám ra có một vài vấn đề, vẫn mong chú có thể tĩnh dưỡng một thời gian, chú thấy thế nào ạ?"

Lúc này Lương Mỹ Quyên cũng gật đầu ở bên cạnh nói, "Lão Lâm nhà dì thực ra đã ho suốt một hai năm gần đây rồi, dì cũng khuyên ổng đi viện bao nhiêu lần rồi đấy. Cơ mà mỗi lần ổng định đi thì triệu chứng lại thuyên giảm, cuối cùng toàn là không đi được. Dì cũng lo lắng lâu lắm rồi."

Hạ Duyên ngồi bên cạnh nghe mọi người giải thích tình hình, suy nghĩ một lát rồi buột miệng nói:

"Cứ ho suốt... Vậy chú Lâm không phải là bị bệnh bụi phổi hay ung thư phổi rồi chứ ạ?"

Cô nói xong câu này thì phát hiện Mai Phương đang nhíu mày lườm mình. Cô cũng nhận ra những lời như vậy không nên tùy tiện nói ra, lập tức che miệng lại, "Cháu cũng không rành mấy cái này... Xin lỗi ạ... Mọi người đừng để tâm lời cháu nói."

"Duyên Duyên cháu yên tâm, bình thường chú không hút thuốc, chắc sẽ không bị ung thư phổi đâu."

Lâm Quốc Xuyên mỉm cười với Hạ Duyên, nhưng trong lòng quả thực cũng bắt đầu thấy bất an.

Tuy khả năng bị ung thư phổi rất thấp, nhưng lỡ như nó rơi trúng đầu mình thật thì phải làm sao bây giờ?

Bản thân mình sống không tốt cũng không sao, chỉ là Mỹ Quyên và Hữu Hề sẽ vì thế mà chịu khổ.

Vốn dĩ ông nghĩ Mai Phương có thể ở bên Hữu Hề, có thể giao phó Hữu Hề cho cậu bạn thanh mai trúc mã này thì dù thế nào ông cũng có thể yên lòng buông tay.

Nhưng bây giờ...

Lâm Quốc Xuyên ho nhẹ vài tiếng, "Chú thấy A Phương nói rất có lý, Hữu Hề đã lo lắng cho tình hình của chú như vậy, chú sẽ đến bệnh viện khám sức khỏe."

"Con đi cùng bố."

Lâm Hữu Hề suy nghĩ một lát, "Đúng rồi, nhân tiện mẹ cũng đi khám tổng quát cùng bố luôn đi."

"Không cần đâu... Mẹ có bệnh tật gì đâu, sức khỏe mẹ tốt lắm, Hữu Hề con đừng lãng phí tiền của mình..."

"Mẹ, mẹ nghe con nói, tiền là để tiêu, tiết kiệm mà không có mục đích thì hoàn toàn vô nghĩa."

"Ừm... Hữu Hề con nói cũng đúng."

Phong thái hành sự của Lâm Hữu Hề bây giờ đã ra dáng gia chủ nhà họ Lâm, nhưng cô nghiêm khắc với bố, còn với mẹ kế thì lại dịu dàng hơn nhiều.

Lâm Hữu Hề nhất quyết đòi đưa Lương Mỹ Quyên và Lâm Quốc Xuyên cùng đi khám sức khỏe, nhưng vì lấy máu và siêu âm màu trong buổi khám đều phải làm vào buổi sáng, họ chỉ có thể đặt lịch khám cho ngày hôm sau, cuộc họp gia đình nhà họ Lâm đến đây mới kết thúc.

Sau khi bận rộn đối chất cả một ngày, buổi chiều Lâm Hữu Hề bị Hạ Duyên và Mai Phương lôi đi hóng gió giải khuây, vui vẻ uống trà sữa ở một quán trà sữa.

Có đôi bạn thanh mai trúc mã ở bên, tâm trạng của Lâm Hữu Hề cũng tốt hơn nhiều, sau đó cũng bắt đầu hỏi Mai Phương chi tiết về buổi ra mắt gia đình hôm nay.

"Tặng nước hoa và bút máy à..."

Lâm Hữu Hề suy nghĩ một lát, "Tớ nhớ Lamy không phải là một thương hiệu bút máy tốt lắm, tặng cho chú Hạ hình như hơi kém sang rồi."

"Ở huyện nhỏ khó tìm chỗ mua bút máy cao cấp hơn, bố tớ bình thường cũng không hay nhận quà, cây bút đó phần lớn thực ra cũng là tặng cho tớ thôi," Mai Phương nói, "Nhưng chú Hạ cũng không phải là người để ý chuyện này, tấm lòng của tớ có là được rồi."

"Tớ lại không nghĩ vậy... Tớ thấy chú Hạ là người rất chú trọng chi tiết, cậu chỉ cần hơi qua loa một chút là cũng sẽ bị chú ấy phát hiện đấy."

"Tớ lại không thấy thế đâu." Con gái ruột của Hạ Tầm ở bên cạnh bày tỏ quan điểm, "Tớ thấy bố tớ chỉ nghiêm khắc với người khác thôi, chứ bản thân ông ấy cũng khá tùy tiện, ngoại trừ việc chăm sóc mẹ tớ từng li từng tí, những lúc khác cảm giác cũng hơi sao cũng được."

"Dù sao đi nữa, sự nỗ lực của chú ấy đã giúp chú ấy có được địa vị như ngày hôm nay, chú Hạ cũng là một người rất lợi hại, chúng ta có thể học hỏi từ chú ấy một số kinh nghiệm về đầu tư và quản lý."

Lâm Hữu Hề chống cằm nhìn về phía Hạ Duyên nói, "Nhân tiện nói đến, nếu như A Phương không nỗ lực như vậy, không kiếm được nhiều tiền như bây giờ, cậu có nghĩ chú Hạ sẽ không chấp nhận Mai Phương không?"

"Ừm... Tớ nghĩ... có lẽ ông ấy sẽ phản đối, nhưng ông ấy vẫn khá coi trọng suy nghĩ của tớ."

Hạ Duyên suy nghĩ một lát rồi khoa tay múa chân nói, "Tớ nghĩ chắc là không đâu... nếu bố tớ dám ngăn cản tớ, tớ sẽ lấy chổi đánh ông ấy một trận!"

"Cậu đúng là có hiếu thật đấy..."

Mai Phương bên này đang trêu chọc, Lâm Hữu Hề lại tiếp lời, "Biết đâu đấy, trong trường hợp đó cậu không thuyết phục được bố cậu, Phương sẽ trở thành của riêng một mình tớ... cậu có nghĩ có khả năng đó không, Duyên Duyên?"

"Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, cậu mơ đẹp quá đấy!"

Hạ Duyên lè lưỡi làm mặt quỷ với Lâm Hữu Hề, sau đó cả hai cùng cười phá lên một cách đầy ăn ý.