Chương 18 Nếu Như (Thượng)
(Không hề có chuyện vì sắp mở bản thảo mới mà tôi viết đại cho xong quyển này đâu, viết xong quyển này tôi cũng sẽ nghỉ ngơi một thời gian, vì không thể nào bắt đầu ngay quyển mới được. Bản thảo mới vẫn đang chuẩn bị, ở giữa ít nhất phải tạm dừng một hai tuần, tôi hoàn toàn không cần thiết phải vội vàng viết cho xong lúc này. Viết chậm là vì sắp đến hồi kết thực sự rất khó viết, viết quá nhanh mà phía sau không có ý tưởng dẫn đến đứt chương thì thà mỗi ngày một chương cho ổn định còn hơn.)
Làm một giấc mơ, nếu như tôi chưa từng quen biết anh.
“Mẹ, kỳ thi là vào ngày kia mà, mẹ cũng quá không quan tâm đến con gái mình rồi đấy.”
“Ồ đúng rồi, là ngày kia, mẹ chỉ là mừng quá thôi. Thật sự... Hi Hi, con có thể bước ra ngoài được, điều đó tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Đầu dây bên kia, người phụ nữ với giọng nói khàn đặc khóc nức nở, tiếng nấc làm nhòe đi cả lời nói.
“Vâng, ngày trước là tại con không nghe lời.”
Cô rủ mắt, thở phào một hơi dài, rồi mới dùng giọng điệu nhẹ tênh để nói.
Đêm khuya trời nặng trĩu, ngọn đèn bàn nửa tối nửa sáng, trang giấy dưới ánh đèn nhuốm màu vàng úa.
Tô Hi siết chặt cây bút trong tay, cuốn sổ tay mở ra dày đặc những công thức và ghi chú, những ruột bút cạn mực chất đầy trong ống bút, gom lại cũng phải to bằng nửa nắm tay.
Trở lại năm lớp 12 một lần nữa, cô ghi danh ở trường cũ nhưng hầu như không đến lớp vì sợ lời ra tiếng vào sau lưng. Cô đã ngoài hai mươi, đã lãng phí vài năm cuộc đời, nhưng thiên phú vẫn còn đó, những kiến thức đã học qua một khi nhặt lại đều rất nhanh. Vài lần thi khảo sát ở trường đều khiến thầy cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cảm thán sao ngày trước cô lại để thời gian tươi đẹp ấy trôi qua vô ích.
Cuộc đời cô dường như đi ngược lại với người khác, sự cố chấp và điên cuồng đã dẫn dắt cô đi theo một con đường khác. Rất khó khăn, đau đớn đến thấu xương, cũng rất gian nan, nhưng chẳng có gì đáng tiếc, và cũng chẳng có gì hối hận.
Tô Hi không quá chấp niệm với kỳ thi đại học, cô một mình trở về sống độc lập để chuẩn bị, chỉ đơn giản là không muốn trong tương lai phải rời xa anh quá xa. Nếu thứ gắn kết hai người... là một sinh mạng khác có chung huyết thống, thì cô chẳng phải là quá bi thảm sao.
“Niệm Niệm đâu mẹ? Có ngoan không?”
“Đứa trẻ này ngoan lắm, không khóc cũng chẳng quấy, giờ đang ngủ rồi.” Người phụ nữ trò chuyện một hồi, sực nhớ ra điều gì đó, bèn thở dài buồn bã, “Niệm Niệm hôm đó nói sảng, bảo là nó gặp được ba rồi, nói đi nói lại thì đứa nhỏ này cũng thật đáng thương.”
“Hì hì...”
Tô Hi rủ mắt nghĩ đến người mãi mà chẳng thấy gọi điện đến kia, lạnh mặt cười một tiếng, “Lần sau đừng để Niệm Niệm cũng giống như mẹ nó, nhìn lầm người là được.”
“Đứa nhỏ này cứ giao cho mẹ thì con cứ yên tâm, mẹ nợ con, mẹ sẽ bù đắp thật tốt cho Niệm Niệm, chú của con cũng quý nó lắm.”
“Làm phiền mẹ rồi, con cúp máy đây, mẹ và ba ngủ sớm đi nhé.”
“Được rồi, thi đại học xong… nhớ về thăm nhà, Niệm Niệm nhớ con lắm đấy.”
Điện thoại cúp máy, căn phòng thuê gần trường cách âm không tốt lắm, nhưng về đêm vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tô Hi dọn dẹp mặt bàn, xỏ đôi dép lê rồi leo lên giường. Cô chạm vào mái tóc còn hơi ẩm, bật điều hòa lên, trên người cô mặc phong phanh, sau khi tắm rửa xong sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Tóc ướt mà thổi gió lạnh sẽ bị đau đầu, nhưng đột nhiên cô chẳng muốn quan tâm nữa. Thực tế, một số căn bệnh tâm lý rất khó để khỏi hoàn toàn, bề ngoài dù có rực rỡ tươi sáng đến đâu thì sâu bên trong vẫn luôn ẩn chứa những di chứng.
Thỉnh thoảng... cô lại nảy sinh những khuynh hướng tự ngược đãi bản thân một cách bệnh hoạn, muốn làm tổn thương chính mình bằng nỗi đau và máu. Giống như đang tự cảnh báo bản thân rằng cuộc sống hiện tại vốn dĩ không tốt đẹp như vẻ bề ngoài, những gì ông trời ban tặng cho cô lúc này, có lẽ sẽ bị thu hồi cả vốn lẫn lời vào một thời điểm nào đó trong tương lai.
Sợ chứ, cô thực sự rất sợ, nỗi sợ hãi đó giống như sự sợ hãi nguyên bản của một đứa trẻ khi nhận ra mình bất lực và nhỏ bé nên không thể phản kháng. Chúng gào thét rỉ ra từ máu thịt, thấm sâu vào tận xương tủy…
Một lúc sau, làn da chạm phải luồng gió lạnh, đôi môi bị cắn đến trắng bệch, cô chỉ biết ôm lấy đầu gối cuộn tròn trong chăn.
Học xong từ vựng cô lại lướt điện thoại một lúc, mắt mỏi nhừ nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình tĩnh lặng không chút động tĩnh. Cô đột nhiên nổi cơn trẻ con, ném điện thoại xuống chân giường như để phát tiết, căn phòng lập tức chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng ve sầu kêu ra rả đã hạ đi vài tông.
Tầm mắt cô băng qua bộ bàn ghế bốn vuông đã tróc sơn, dừng lại nơi góc tường có mảng vách bị ố vàng phát đen. Có lẽ do góc tường bị thấm nước, mảng tường cũ kỹ với những vết nứt chằng chịt như mạng nhện ấy đã gợi lại một vài ký ức không mấy tốt đẹp.
......
Từ khi bắt đầu có ký ức, căn nhà nhỏ chưa đầy năm mươi mét vuông ấy luôn tràn ngập tiếng cãi vã và đánh đập. Những vết bầm tím hay thậm chí là những vết sẹo dữ tợn hơn luôn được giấu dưới vạt áo rộng thùng thình của cô.
Lúc đó cô chỉ có thể mặc những bộ quần áo cũ, không vừa vặn, không giữ nổi vòng eo nhỏ xíu, cơ thể suy dinh dưỡng với khung xương nhỏ bé, khoác lên người trông như một mụ phù thủy u ám, những đứa trẻ cùng trang lứa cũng thường mắng cô như thế.
“Phù thủy… mụ phù thủy già, xấu chết đi được, sao mà trông khó coi thế này?”
Sự ác ý của trẻ con không hề che giấu nhưng lại làm tổn thương người ta rất đau và sâu sắc, giống như một con dao sắc lẹm vô tình cắt vào trái tim cô ở cái tuổi yêu cái đẹp và coi trọng lòng tự tôn nhất.
Cô gần như đã chấp nhận số phận, Thượng đế đối xử bình đẳng khi thả con người xuống nhân gian, nhưng có những người sinh ra đã bị ném vào khổ nạn, đó là mệnh… hoặc là sống, hoặc là chết.
Tô Hi cúi đầu, chợt thấy mấy viên đá nhỏ lăn từ dưới đất đến cạnh chân mình. Cô hơi ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra.
Cô chớp mắt, một lần nữa nhìn quanh, thấy mấy đứa nhỏ dáng người không lớn lắm đang đứng cách đó không xa reo hò, vài đứa tay còn cầm đá, mũi dãi lòng thòng, cười ngây ngốc.
Đứa trẻ hư nhà ai thế này? Nếu Niệm Niệm sau này mà không nghe lời như thế, lại còn thích bắt nạt người khác, cô nhất định sẽ đánh đòn nó.
Khoan đã... Cô ôm lấy đầu, sau gáy đau nhói từng cơn, sao cô lại vô cớ nói ra tên của một người lạ, đó là người có quan hệ rất tốt với cô sao?
Niệm Niệm? Là ai?
Cô theo bản năng nhìn vào tay mình, bàn tay rất nhỏ, ngón tay ngắn, lại còn bẩn thỉu. Cô lập tức cảm thấy buồn nôn, theo bản năng muốn rửa tay thật sạch, rửa trôi hết lớp bùn đen trong kẽ móng tay.
Cô quay người đi tìm nhà vệ sinh, kết quả vai bị níu lại. Tô Hi ngoảnh đầu, phát hiện là đứa cầm đầu đám trẻ đó, một thằng bé béo mạp, mặt mũi lấm lem, quan trọng là… sao nó lại cao hơn cô nửa cái đầu?
Thằng bé đó mặt mày hung dữ, còn nắm vai cô. Do chênh lệch thể hình, Tô Hi chẳng hề nương tay, nhân lúc nó không để ý, cô đá mạnh vào đầu gối nó rồi bồi thêm một cú đấm vào bụng.
Cơ thể này quá yếu ớt, thằng bé béo ngã ra khóc rống lên, cổ tay cô cũng đau điếng. Những đứa trẻ khác thấy đứa trẻ hay bắt nạt mình bỗng nhiên ngồi bệt dưới đất ôm đầu khóc thảm thiết, con bé xấu xí thường ngày vốn dễ bắt nạt sao tự dưng lại hung dữ thế này?
Từng đứa một như nhìn thấy ác quỷ, mặt mày hốt hoảng, chạy sạch sành sanh.
Tô Hi cũng được yên thân, cô đi trên con phố người qua kẻ lại tấp nập, cảm giác rất quen thuộc, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng quần áo có tủ kính, mượn lớp kính để ngắm nhìn dáng vẻ hiện tại của mình.
Cô lùn đi không ít, đôi mắt vừa đen vừa to, nhưng ngũ quan chưa nảy nở hết nên nhăn nhúm vào nhau, lúc này quả thực không mấy xinh đẹp. Làn da rất tệ, không có độ bóng lại còn thô ráp, trên chóp mũi lấm tấm tàn nhang, mái tóc rối bù, tóc mái như bị chó gặm, lưng hơi còng, chẳng có chút tinh khí nào.
Cả người như được vớt ra từ một gam màu xám xịt, thế gian này có bao nhiêu màu sắc rực rỡ, nhưng lại chẳng có lấy một chút dành cho cô.
Cô cũng lập tức hiểu ra, đây chính là cô lúc nhỏ.
Chưa kịp để Tô Hi phản ứng, bầu trời u ám bỗng đổ cơn mưa nhỏ, những đám mây đen kịt che khuất bầu trời. Cô nhanh chóng bị ướt sũng, sợ bị cảm lạnh nên cô chạy bước nhỏ theo đường cũ trở về nhà.
Trong nhà không có ai, mẹ phải đi làm ở xưởng dệt, còn người đàn ông kia chắc hẳn lại đang nướng tiền ở sòng bạc nào đó.
Cô đã quen rồi, cởi bỏ quần áo, để trần cơ thể gầy guộc như cọng sậy bước vào phòng vệ sinh. Trên đầu không có vòi hoa sen, đều là lấy nước nóng đã đun sẵn đổ vào thùng, pha thêm chút nước lạnh, dùng khăn thấm đẫm nước lau chùi cơ thể.
Tô Hi rửa sạch móng tay, cẩn thận lau chùi cơ thể đầy rẫy vết thương này, tránh đi những vết thương mới chưa lành, gạt đi lớp vảy máu của những vết sẹo cũ, cái đau tê rần pha lẫn cảm giác ngứa ngáy, hệt như có hàng ngàn con kiến đang bò và cắn xé trên người.
Lòng trắng trong mắt vẩn lên những tia máu đỏ, cô vô thức quay đầu lại, thoáng thấy trong chiếc gương mờ mịt hơi nước lộ ra tấm lưng của mình. Phía gần xương bả vai trái có một vết sẹo màu đỏ, nổi bật trên tấm lưng trắng bệch và nhỏ bé. Vết thương này trông không giống như bị đánh đập, dường như là bị nước nóng bỏng, do không được xử lý tốt nên đã để lại sẹo.
Cô từng bị bỏng nước sôi sao?
Chẳng còn ấn tượng gì nữa, nghĩ một hồi, đầu lại bắt đầu đau nhói, luôn cảm thấy có gì đó không chân thực, dường như đã đánh mất rất nhiều thứ.
Nén đau suy nghĩ rất lâu vẫn hoàn toàn không có manh mối, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, dưới chân là lớp gạch men màu đỏ, tường cũng vàng úa phát đen, nứt nẻ chằng chịt như mạng nhện.
Đứng trong phòng tắm đầy hơi nước mờ ảo, mọi thứ bắt đầu hư ảo lướt nhanh, có người đã gạt kim đồng hồ, chớp mắt đã mười năm.
Khổ nạn mà cô không thể rũ bỏ lại quấn lấy cô thêm mười năm nữa như hình với bóng. Nhưng cô dường như đã quen từ lâu, nên chỉ biết nghiến răng chịu đựng.
Hơi nước không tan, hòa cùng khí nóng hun đúc làn da cô hồng hào, nhiều vết sẹo đã mờ đi, nhưng vết bỏng trên lưng vẫn còn đó, đỏ thẫm như máu, chiếm trọn cả vùng xương bả vai của cô.
Tô Hi ngửa đầu ngồi trong bồn tắm, vòi hoa sen trên đầu xả nước, nhiệt độ vừa phải, những giọt nước làm ướt mái tóc đã để dài của cô, những lọn tóc được cắt tỉa gọn gàng rủ trên vai, nước từ từ chảy qua sự đầy đặn được nuôi dưỡng mỗi ngày trước ngực. Vóc dáng nhỏ bé ngày nào giờ đây dần trở nên yêu kiều quyến rũ, hệt như một trái tim quả chín mọng treo trên cành.
Đôi mắt cô mờ mịt trong sương khói, nhớ đến người đàn ông đã chết không thể chết thêm được nữa kia, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi, lại độc ác như rắn rết oán hận cô trước khi lâm chung.
Hơi nước ngưng tụ thành hình hài, người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn đột ngột lao về phía cô.
Tô Hi bịt miệng kìm nén cảm giác muốn nôn, bả vai run bần bật, sợ hãi đập mạnh vào nước trong bồn, nước bắn tung tóe khắp phòng tắm, tất cả đều là màu đỏ, thứ chất lỏng... đặc quánh.
Rất lâu sau, cô mở mắt ra lần nữa, mọi thứ trở lại bình thường.
Đều là ảo giác, người đàn ông đó không đến đòi mạng cô.
Tô Hi thở phào một hơi, thả lỏng cơ thể, mặc cho mình chìm xuống đáy nước. Một lát sau, trên mặt nước sủi lên vài bong bóng nhỏ, mái tóc từ từ nổi lên bề mặt.
Lần này cô nín thở lâu nhất, nhưng đáng tiếc vẫn không chết được.
Tô Hi của mười năm sau có thành tích ưu tú, đạt giải đặc biệt trong kỳ thi hóa học quốc tế, nhưng vì lý do gia đình nên không thể vào đại học, phải bỏ học giữa chừng, hiện giờ đang sống độc lập, làm việc tại một siêu thị bách hóa bình thường ven đường Thanh Xuyên.
Tô Hi tan làm, xách một túi nilon, bên trong là một mớ rau và một miếng thịt nhỏ. Chân cô đi đôi giày thể thao đã cũ và hở đế, mặt giày màu trắng đã giặt đến mức ngả vàng.
Tiền lương chậm hai ngày của ông chủ cuối cùng cũng đã phát, lúc lên lầu cô tiện tay trả luôn tiền thuê nhà đã dày mặt nợ dì chủ nhà từ lâu.
Dì ấy là người tốt, quan tâm hỏi cô sao vẫn chưa tìm đối tượng, một đứa con gái sống một mình không an toàn. Cô cười cười, bảo mệnh mình cô độc, ai ở bên cạnh mình chắc chắn sẽ gặp vận xui xẻo.
Dì ấy cau mày nói: “Kìa, chẳng phải trước đây vẫn còn đi cùng cậu thanh niên kia sao? Tô… gì ấy nhỉ? Lừa dì làm gì chứ, dì đâu có tọc mạch chuyện tình cảm của người trẻ các cháu đâu, sẽ không giới thiệu đối tượng cho cháu nữa đâu mà.”
Tô Hi sững người, cô đi cùng ai bao giờ? Rồi lại nghĩ dì chủ nhà có nhiều khách thuê, có lẽ đã nhầm cô với ai đó, bèn lắc đầu nói mệnh mình mang sát khí, hợp sống một mình.
Dì ấy vội vàng nhổ nước miếng mấy cái, bảo cô đừng nói nhảm, một cô gái xinh xắn thế này sao lại là ngôi sao chổi được, dì bảo nam nữ có đôi có cặp, đó là số mệnh đã định, chắc chắn sẽ có người muốn ở bên cô cả đời.
Thế là Tô Hi cũng cảm thấy khá vui, có lẽ là vì được khen xinh đẹp. Người khen cô xinh đẹp rất nhiều, nhưng cô không có tâm trí đó, có lẽ mệnh cô thực sự mang chút sát khí, người đẹp lòng thiện mà... chi bằng đừng làm hại người khác thì hơn.
Về đến nhà cô nhìn vào chiếc lồng trống rỗng trong phòng khách, đã nuôi được gần ba bốn năm, là một chú mèo mướp nhặt được ven đường, rất xinh đẹp, lại là một bé mèo cái. Có lẽ lúc đó vì sống một mình quá lâu nên bản năng làm mẹ trỗi dậy, cô mang nó về nhà, tốn không ít tiền chăm sóc, đặt cho nó một cái tên, gọi là Niệm Niệm.
Tại sao lại cứ phải là cái tên này nhỉ? Nghĩ không thông, nghĩ nhiều lại đau đầu, dù sao cũng khá hay, cứ gọi như vậy trước đã.
Niệm Niệm bị xe cán chết vài ngày trước khi lén chạy ra ngoài, cô đã buồn một thời gian dài. Cô tự an ủi mình rằng đây chắc cũng không tính là máu lạnh, chỉ là khả năng chịu đựng đau khổ của cô cao hơn một chút, dù sao cũng đã quen rồi.
Lúc đó cô đã nghĩ thế nào nhỉ, cô không thể chết, nếu không Niệm Niệm sẽ không có ai cho ăn, đó thực sự là một ý nghĩ nực cười, nhưng lại là lý do thuyết phục cô nhất.
Cô xào một đĩa rau cải chíp, thịt thì đem xào với ớt xanh. Không có bàn ăn, cô đặt lên bàn trà rồi ngồi trên sofa ăn, đúng bảy giờ rưỡi là chương trình thời sự, giọng phát thanh viên rành mạch lấp đầy không gian trống trải của phòng khách, bên ngoài trời dần tối sầm.
Sức ăn của cô không lớn, nửa bát cơm, thức ăn cũng còn thừa nhiều, cô đành để lại đến mai mang đi làm, vậy là xong một bữa trưa.
Tắm xong, cô vừa sấy tóc vừa vô định chuyển kênh tivi, cô cũng chẳng biết nên xem cái gì, chỉ muốn tìm việc gì đó để làm. Không biết từ lúc nào cuộc sống của cô đã hoàn toàn lạc hậu so với trào lưu giải trí hiện nay. Lần trước cao hứng kể một câu chuyện cười mới nghe được cho đồng nghiệp, cô bị người ta nhìn bằng ánh mắt kỳ quặc, bảo đó là chuyện từ mấy năm trước rồi, kể mãi không chán à.
Thực sự là rảnh rỗi đến mức buồn chán, đêm lại dài, chưa đến mười một mười hai giờ cô chưa ngủ được. Tô Hi đành vào phòng ngủ lấy hộp thuốc ngủ ra, đổ thuốc lên bàn, dưới ánh đèn vàng vọt, cô đếm từng viên một, đếm xong lại đổ vào, rồi lại đếm.
Sau đó mệt rồi, cô lại dùng điện thoại lên mạng tra xem bao nhiêu viên thuốc ngủ thì đủ để dẫn đến cái chết, rồi so sánh với số thuốc cô đã đếm được, kinh ngạc phát hiện ra... hình như đủ rồi, thậm chí còn thừa ra mấy viên.
Dường như tự sát bằng thuốc ngủ khá đau đớn, nhưng cũng tạm được đi, hạng người như cô, không chịu nổi tám tiếng đồng hồ thẫn thờ khi đi làm… nhưng lại chẳng hề sợ đau.
Để thuốc dễ hòa tan hơn, cô quyết định uống với nước ấm, bèn đun một ấm nước rồi từ từ đợi nước nguội.
Tắt đèn, phòng ngủ tối đen như mực. Cô chỉ mặc một bộ nội vi màu trắng lỗi mốt, ngồi bên giường, bắp chân thon thả, mũi chân lơ lửng, đung đưa từng nhịp. Ấm nước bốc hơi nóng, không lạnh lắm.
Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, còn bật cả điều hòa, chỉnh xuống mức thấp nhất, như vậy chắc sẽ không đến mức thối rữa quá nhanh, nếu không thì chết trông khó coi quá. Nghĩ cũng buồn cười, vào lúc này cô lại có chút tâm tư làm đẹp của con gái.
Nhiều thuốc như vậy, uống cùng với nước cũng làm cô mất rất nhiều thời gian. Nằm thẳng trên giường, nhìn lên trần nhà màu xám trắng đơn điệu, trái tim bỗng chốc tĩnh lặng, ý thức chìm dần xuống, tay chân từ từ lạnh ngắt, đôi môi khô khốc trắng bệch.
Ngay trước khi mắt khép lại, có một cuộc điện thoại gọi đến, cô bắt máy, là giọng của mẹ.
“Mẹ lần trước chẳng phải nói tìm cho con một người cha dượng sao? Mẹ nói với con nhé, con trai của ông ấy trước đây học ở Thanh Xuyên, mẹ đã nói với nó rồi, ngày thường nó có thể đến chăm sóc con, mẹ đưa địa chỉ của con cho nó. Con không chịu ở cùng mẹ, như vậy cũng có người để mắt tới nhau.”
Rất nhiều lời Tô Hi đã không còn nghe rõ nữa, ý thức đang khép lại đã lọc bỏ chúng đi, cô chỉ nhớ giọng điệu của mẹ lúc đó có vẻ rất vui mừng, trong cơn mơ màng cô nhớ được câu cuối cùng.
“Đứa trẻ đó lớn hơn con một chút, nếu con muốn đi học tiếp, ước chừng con sẽ là đàn em của nó đấy, đúng rồi... nó tên là Tô Ngữ, đến lúc đó đừng có nhận nhầm người nhé.”
Tô Ngữ... cái tên quái gì thế này? Quá cẩu thả đi.
Nhưng tại sao... lại quen thuộc đến thế?
Ý thức rơi vào tĩnh lặng, một giây trước đó, cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Rầm… Rầm… Rầm!
Có phải tôi từng quen biết anh ấy không?
Nhưng mà sao vẫn chưa chết?
Hốc mắt vẫn nóng hổi? Thật kỳ lạ.
(Chưa viết xong, yên tâm đi, ngọt lắm.)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
