Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 4: Các cô ấy - Chương 23 Đoàn Viên (Thượng)

Chương 23 Đoàn Viên (Thượng)

Ngày tháng bình lặng trôi đi, chớp mắt đã vài tháng trôi qua, năm mới cũng đã cận kề. Thời tiết ngày một lạnh hơn, bồn hoa dưới lầu hoa đã héo úa, cỏ úa vàng.

Năm cũ sắp qua, đời người cũng đi đến đoạn cuối.

Hôm nay là ngày Tiểu Niên, những người sống trong khu chung cư cũ này đa phần là người lớn tuổi, họ rất coi trọng truyền thống nên bầu không khí lễ hội dâng cao. Khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, lối đi lên cầu thang cũ kỹ xám xịt dán đầy những câu đối và chữ Phúc đỏ rực, trên những đường dây điện đen ngòm đan xen chằng chịt bám trên cột đá cũng treo những chiếc đèn lồng đỏ, lững lờ đung đưa trong gió lạnh, thay thế cho sức sống đã tan biến trong những ngày đông giá rét.

An Chi khi đến đã đặc biệt mang theo một bộ câu đối, dán ngay bên cạnh cửa cho Tô Ngữ, bức tường xám khô lạnh bỗng chốc có thêm chút sắc đỏ hân hoan của lễ hội. Câu đối giấy đỏ chữ đen, nét chữ cứng cỏi đầy lực, bay bổng như rồng bay phượng múa, là cô đã đặc biệt tìm gặp một thầy giáo già có tiếng trong trường để xin về.

“Thiên Ca không có nhà ạ?”

Cô gái nhỏ ló đầu nhìn vào trong nhà, Tô Ngữ cúi người lấy giày cho cô, lắc đầu nói: “Cuối năm bận lắm, Tô Hi hai ngày này được nghỉ rồi, đang ở trong phòng đấy.”

“Hi Hi ở nhà ạ.”, An Chi nghe vậy, bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm, cô cất giọng, âm thanh ngọt ngào mềm mại lọt vào trong phòng, “Tiểu Hi Tiểu Hi ơi, mình đến rồi đây.”

“Giày không cần nữa à?”

Anh theo bản năng kéo cô lại, cô như bị điện giật, đầu ngón tay chạm vào cổ tay anh quệt qua một cái, để lại một vết đỏ rất nhạt, cũng may là không chảy máu.

“Sao...” An Chi kêu khẽ một tiếng, thần sắc hoảng loạn, “Có sao không anh?”

“Không sao đâu.”, anh hừ nhẹ một tiếng, phản ứng của anh không lớn bằng cô.

“Em... em xin lỗi nhé.”

Cô cúi gằm đôi mắt đen tròn, đôi lông mày đậm nét không tiền đồ mà rủ xuống, nói năng lắp bắp, đỏ mặt nhưng lại chẳng nói thêm được lời nào.

Trước khi đến đây cô đã thấy bồn chồn, đôi khi hai người ở riêng với nhau, bốn bức tường như từ bốn phía ép lại làm cô ngạt thở. Cô luôn mong trong nhà có ai cũng được, chỉ cần đừng để lại mỗi hai người bọn họ.

Hồi đó đã thốt ra một câu hào hùng tráng lệ, giờ đây lại hoàn toàn nhát gan sợ hãi, An Chi thực sự có chút ngưỡng mộ chính mình của lúc bấy giờ.

“Người ta đang ngủ giấc nồng để làm đẹp mà, ồn quá đi.”

Tô Hi nghe thấy động động liền bước ra khỏi phòng, rất có trách nhiệm mà chắn giữa hai người, trước hết là gõ vào trán An Chi một cái, thấy cô mắt rơm rớm như một kẻ bị bắt nạt thì chỉ biết thở dài vì cái thói ‘rèn sắt không thành thép’.

Rồi cô lại quay đầu lườm Tô Ngữ một cái, hệt như đang bảo vệ con mình, anh bỗng chốc trở thành kẻ ác đi bắt nạt người khác, “Đừng có bắt nạt An Chi, anh đi làm bữa sáng đi.”

“Không phải là chê anh làm khó ăn sao?”, anh nhún vai, không hiểu sao bầu không khí lại trở nên căng thẳng như kiếm rút khỏi bao thế này.

“Đúng là không thể so được với tay nghề của Hạ nữ sĩ, nhưng cơm chiên trứng thì cũng tạm ổn, vừa hay hôm qua vẫn còn cơm nguội...”

Cô khẽ nhướng mày, trêu chọc anh: “Sao thế? Đến giấm của người nhà anh mà anh cũng ăn à?”

Tô Ngữ không thèm đôi co với cô, đi thẳng vào bếp.

Gương mặt căng thẳng của An Chi lập tức giãn ra, cô vỗ vỗ lồng ngực như vừa thoát được một kiếp nạn, nhìn Tô Hi bằng ánh mắt khô khốc đầy vẻ cầu cứu, nhưng lại bị Tô Hi lườm cho một cái, “Mình đúng là uổng công dạy bạn rồi, ngốc quá... sao mà ngốc thế không biết? Đi vào phòng cho mình!”

“Ồ...”

Cô giống như một quả bóng bị xì hơi, lập tức xẹp lép, đi theo sau vài bước rồi cảm thấy có gì đó không đúng, liền kéo Tô Hi lại, “Không đúng nhé, mình mới là cô giáo của bạn mà, sao bạn còn dữ hơn cả mình thế?”

“Hì hì, nếu bạn mà có được phân nửa cái uy phong ở trường thì đã chẳng ra nông nỗi này. Bạn ấy à... mình thấy bạn thuộc cầm tinh con thỏ, cứ có cái hang nào là lại cắm đầu cắm cổ chui vào thôi.”

An Chi bị mắng đến mức không còn tính khí gì, cô nắm chặt nắm đấm lấy thêm dũng khí, “Vậy thì để lần sau vậy... lần sau...”

......

Cơm nguội còn không nhiều, chỉ chiên được hai bát.

“Anh không ăn sao?”

Tô Hi cắn đũa không động đậy, ngước mắt nhìn anh.

“Đúng đấy ạ, anh ăn một chút đi, buổi sáng em có ăn một ít rồi, giờ chưa đói lắm.”

An Chi lúc này lại hăng hái hẳn lên, như muốn lập công mà quay đầu nhìn Tô Hi, phát hiện sắc mặt cô ấy lạnh tanh, có chút xa cách.

“Chiều nay anh phải ra ngoài, phải ngồi xe đi rất xa, anh sợ đi đường bị say xe.”

Tô Ngữ đưa đũa cho An Chi, lắc đầu.

Tô Hi nhìn chằm chằm vào sự do dự không ngừng hiện lên trong đáy mắt anh, cô hiểu anh, đây là đang có tâm sự rồi. Cô nhăn mũi, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Đi đâu cơ?”

“Hình như là ở ngoại ô.”

“Anh...”

Anh há miệng, định nói thêm điều gì đó nhưng lại bị cắt ngang.

“Hóa ra là chuyện này.”

Tô Hi cười lạnh một tiếng, đặt đũa xuống, một ánh mắt đã nhìn thấu tâm tư mà anh không thể giấu giếm được. Cô cắn môi có chút giận dữ, định nói vài lời nặng nề nhưng lại kịp khựng lại, cân nhắc rồi mới lên tiếng.

Cô muốn đứng cùng một phía với anh, “Em đi cùng anh.”

“Cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao, chị ấy sống một mình ở ngoại ô, chỉ có một bà lão giúp việc chăm sóc, sắp Tết rồi... quạnh quẽ quá thì chẳng gọi là Tết nữa.”

“Em thấy anh đúng là đồ ngốc! Chuyện này Hạ Thiên Ca biết không? Em biết không? Hay nói cách khác... anh định giấu tất cả mọi người đúng không?” Cô đập mạnh xuống bàn, lần này là thực sự giận dữ.

“Tô Ngữ, mọi người đều ở đây cả mà, chúng ta vẫn còn rất nhiều mâu thuẫn, thôi được... cứ để lại sau này từ từ giải quyết. Nhưng đừng có giấu giếm, đừng có gồng mình lên mà chịu đựng một mình, chúng ta... thực sự không chịu nổi thêm một lần giày vò nào nữa đâu.”

Nói đến đoạn sau, Tô Hi bỗng chốc lại mềm lòng, những chuyện liên quan đến anh luôn làm cô rối loạn bước chân. Không đúng, không đúng... cô không được loạn, người thì nhiều... luôn phải có một người biết nhẫn nhịn và nhường nhịn, và còn phải thông minh nữa.

Cô muốn gánh vác trách nhiệm cùng anh, muốn cùng sẻ chia, chứ không phải đứng nhìn anh cứ mãi hy sinh một mình.

“Anh biết... anh định khi nào đến đó rồi mới nói với mọi người.”

Giữa đôi mày anh vẫn còn sự day dứt và mâu thuẫn, nhưng lời nói ra đã lập tức phản bội anh. Sự mềm lòng thấm đẫm trong xương tủy, dường như những đau khổ mà anh từng phải chịu đựng dưới tay người phụ nữ đó cứ thế đơn giản mà bị xóa sạch chỉ bằng một nét bút.

Tô Hi cảm thấy nói trắng ra thì anh chính là đồ ngốc, sao mà ngốc thế không biết? Nhưng oái oăm thay đó lại là anh, cô không thể không quan tâm. “Là... chuyện của chị Cố Chi đúng không?”

An Chi đứng bên cạnh chen vào một câu, giọng điệu rụt rè, “Em có biết một chút, thực sự là không hiểu lắm. Nhưng mà... nhưng mà...”

Cô đột nhiên có chút kích động, bàn tay trắng nõn đang giấu dưới bàn giơ lên, “Thì cứ để chị Cố Chi qua đây đi, mặc dù... chị ấy đã làm nhiều chuyện sai trái, nhưng hồi ở viện dưỡng lão... trông chị ấy cũng tội nghiệp lắm.”

“Hồi ở viện dưỡng lão thì làm sao?”

Tô Ngữ nhíu chặt mày, tâm trí rối bời, suy nghĩ vẩn vơ, lòng nặng trĩu tâm sự. Từ lúc năm mới cận kề, trong lòng anh đã luôn lẩn quất nỗi niềm này, nhiều chuyện Cố Chi giấu anh rất kỹ, nhưng anh cũng nghe loáng thoáng được đôi chút.

Sau khi đi công tác về, cô ấy đã biến mất không một dấu vết. Sau này anh kiểm tra camera giám sát, xác nhận bóng hình mặc váy đen thường xuyên lẩn quẩn bên chiếc ghế dài ở bồn hoa dưới lầu chính là cô ấy. Cô ấy đã dăm lần bảy lượt đến tìm anh, rồi lại thất vọng trở về, vì mang tâm thế chuộc lỗi với anh, nên thực sự đã đi rất xa.

An Chi khựng lại một chút, câu nói đầu tiên như một nhát dao đâm vào lòng anh, quấy mạnh một cái khiến xương cốt anh có chút rã rời, anh sững sờ tựa vào ghế.

Cô kể, hồi đó tâm lý cô ấy có chút vấn đề, không quá nghiêm trọng, người nhà lo lắng cho cô ấy nên đã đưa cô ấy vào viện dưỡng lão của gia đình để nghỉ học một thời gian. Cô ấy ở trong phòng hạng sang nhất, ít người nên rất quạnh quẽ, đối diện và hàng xóm đều là những người già giàu có nhưng không con cái, họ đặc biệt yêu quý cô ấy, cô ấy cũng thường xuyên trò chuyện với họ.

Dăm ba người khách mới lần lượt chuyển đến, cô ấy nghe y tá nói hôm nay có một chị gái trẻ trung xinh đẹp mới đến, cả ngày đóng cửa không ra ngoài, cô ấy cũng ngại không đi xem. Những người già xung quanh thì lắm chuyện, chẳng được mấy ngày đã bàn ra tán vào, bảo rằng mới có một kẻ điên đến, tuổi còn trẻ mà đã mắc chứng hysteria.

Tin đồn lập tức lan rộng khắp viện, rất nhiều người đến xem, cách một lớp cửa kính trong suốt, hệt như một món đồ được bày biện trên đường cho người ta mặc sức bình phẩm và tiêu khiển.

Người phụ nữ luôn đoan trang lịch sự, ung dung quý phái ấy, dường như... đã hoàn toàn sụp đổ. Lòng tự trọng bị giẫm đạp tan nát dưới bùn đen, không chống lại nổi vài câu đàm tiếu xa gần.

Người phụ nữ ấy lại trở thành kẻ điên trong mắt người khác, hệt như một sự báo ứng muộn màng.

Thứ mà cô ấy từng căm ghét nhất, giờ đây lại tìm đến tận cửa.

(Chưa viết xong, yên tâm nhé, ngọt lắm.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!