Chương 821: Nhà lão Tiêu có hai con dâu
Đồ đần Sam Sam, lúc còn rất nhỏ từng được dẫn đi ngôi miếu Quan Đế ở quê, nhưng từ khi tới Hàng Châu thì chưa bao giờ đi lễ chùa nữa.
Về phần Lâm Thi... em ở nhà Phương Vĩ Minh không được chào đón, nhà họ Phương chê em xúi quẩy, cảm thấy một đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ như em chắc chắn có vấn đề về vận số, nên những nơi như chùa chiền, họ chẳng bao giờ mang em theo. Kết quả là Lâm Thi cũng chưa từng biết đi lễ chùa là gì.
Tiêu Sở Sinh suy nghĩ một chút:
"Thế thì mặc dày vào một chút, về lý thuyết thì không vấn đề gì lớn."
Thực tế không biết có phải ảo giác của Tiêu Sở Sinh hay không, mà ngày Giao thừa này tuyết đã nhỏ đi nhiều, chỉ có lớp tuyết đọng quá dày trên mặt đất mới là vấn đề lớn nhất. Mặc dù các tổ dân phố ở Hàng Châu đã tổ chức dọn tuyết, nhưng cũng không xuể với quy mô của trận tuyết tai này.
Nhưng đó là chuyện sau 0 giờ đêm, còn lúc này cả nhà vẫn đang ngồi quây quần xem Xuân Vãn. Chương trình thường kết thúc sau 0 giờ. Chất lượng Xuân Vãn năm 2008 không thể nói là đặc biệt cao, nhưng... quan trọng là phải có sự so sánh. Sau khi xem những chương trình càng về sau càng tệ, nhìn lại năm nay... đúng là nghệ thuật!
"Ờ? Là bài Sứ Thanh Hoa kìa."
Đồ đần đột nhiên quay sang nhìn Tiêu Sở Sinh. Tên súc sinh nào đó khựng lại, bài hát này... chẳng phải mới phát hành không lâu sao? Đợi đã, năm nay Chu Đổng còn lên Xuân Vãn nữa à?
Lúc nãy mới nghe bản đơn ca "Cách xa nghìn trùng" của Phí Ngọc Thanh, cậu còn đang thắc mắc sao không mời Chu Đổng đến song ca, hóa ra là vậy! Thì ra anh cũng có một bài đơn ca riêng đúng không? Xuân Vãn năm nay coi như Chu Đổng chiếm sóng hai bài hát, quá nể mặt rồi!
"Ừ nhỉ?"
Cha ruột lúc này cũng chú ý tới:
"Đây chẳng phải là siêu sao kia sao? Cũng lên Xuân Vãn à? Lợi hại thật!"
Tiêu Sở Sinh gật đầu, nghĩ thầm sau khi Xuân Vãn này kết thúc, phí đại diện của Chu Đổng chắc chắn sẽ tăng vọt, sau này muốn hợp tác với anh ta chắc phải tốn thêm không ít tiền rồi.
Thực ra hai cụ cũng không để ý, lúc đang xem tivi, con đồ đần nào đó đã lén lút rúc vào lòng Tiêu Sở Sinh từ lúc nào. Quan trọng là chính Tiêu Sở Sinh cũng không phát hiện ra, chỉ có thể nói là bình thường đã quá quen thuộc, hình thành luôn phản xạ cơ bắp rồi.
Cả nhà ngồi xem tivi cho đến tiết mục "Đêm nay khó quên" vang lên hàng năm, Tiêu Sở Sinh bỗng ngẩn người.
"Không đúng, sao cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó nhỉ."
Cậu vò đầu bứt tai.
"Thiếu gì ạ anh?"
Trong lòng cậu, cô nàng ngốc đã buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vì Giao thừa có tục đón năm mới nên em vẫn cố thức. Tiêu Sở Sinh thì lại chú ý đến điểm khác:
"Olympic, đúng rồi Olympic! Sao Xuân Vãn năm nay chẳng thấy yếu tố Olympic nào thế nhỉ?"
Lão Tiêu đồng chí nhìn con trai như nhìn kẻ ngốc, chẳng phải tiểu phẩm vừa rồi của Tống Đan Đan và Triệu Bản Sơn đã nhắc đến rồi đó sao?
"Ơ? Có ạ?"
Tiêu Sở Sinh hoàn toàn không nhận ra. Thực ra Tiêu Sở Sinh bị nhầm lẫn ký ức, cậu cứ đinh ninh bài hát "Bắc Kinh chào đón bạn" sẽ xuất hiện trong Xuân Vãn năm nay, nhưng hóa ra không phải. Lạ thật, vậy bài đó bao giờ mới xuất hiện nhỉ?
Tiêu Sở Sinh âm thầm suy tính, lúc này lão Tiêu đã đứng dậy thu dọn đồ đạc. Vừa qua 0 giờ là sang năm mới, ông muốn khởi hành đi chùa Linh Ẩn thắp hương ngay. Cậu vội vàng chạy tới giúp cha bê đồ, nào là hương khói, pháo, và một ít đồ lễ.
Lâm Thi và đồ đần đứng một bên chăm chú nhìn, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ.
"Hai đứa nhìn nghiêm túc thế để làm gì vậy?"
Tiêu Sở Sinh trêu chọc hỏi. Lâm Thi chẳng thèm né tránh, thẳng thắn đáp:
"Vì sau này Tết nhất có khi em phải chuẩn bị những thứ này, nên chắc chắn phải học cho biết chứ."
"Ngang, còn có em nữa nha anh."
Tiêu Sở Sinh ngẩn ra, không ngờ hai em lại nghĩ như vậy. Cậu thấy vừa cảm động lại vừa mong chờ.
"Ừ, được rồi, đi thôi. Các con mặc dày vào, ngoài kia đang lạnh lắm đấy."
Lão Tiêu nhắc nhở. Ba người hôm nay ra cửa vốn đã mặc rất dày, bên trong còn lót thêm áo len. Xuống dưới lầu, chiếc xe của lão Tiêu đã được lắp xích chống trượt để đảm bảo an toàn.
Lão Tiêu phụ trách lái xe, dù sao cha ruột cũng là tài xế già dặn. Chỉ có điều lão Tiêu không đi thẳng tới chùa Linh Ẩn mà lại... chạy đến dưới lầu nhà cô gái nhỏ Sam Sam.
"Ơ? Sao lại tới đây ạ?"
Tiêu Sở Sinh thắc mắc.
"Chú hai con ban đầu cũng muốn đi, nhưng vì thời tiết thế này nên không dám lái xe, mới hỏi cha xem có thể cho chú đi nhờ không."
"Cái này..."
Tiêu Sở Sinh nhìn vào trong xe:
"Hình như năm người cũng vừa đủ, con ngồi hàng sau là được."
Nhưng ngoài dự kiến, cô gái nhỏ thế mà cũng muốn đi cùng, thế là khó xử rồi. Xe năm chỗ mà sáu người đi? Siêu chở a! Lão Tiêu thấy vậy cũng khó xử:
"Hay là, Hữu Dung năm nay đừng đi nữa nhé?"
Cô gái nhỏ nghe vậy chỉ biết u uất gật đầu. Chú hai cũng không ngờ năm nay nhà anh cả lại dắt theo cả con dâu đi cùng. Nhưng mấu chốt là... Tiêu Sở Sinh có tận hai cô!
Lâm Thi đột nhiên lên tiếng:
"Hay là, ngồi chen một chút? Chắc cũng đi được mà? Ví dụ như để Sam Sam ngồi lên đùi em."
Đề nghị của Lâm Thi rất hay, nhưng bị Tiêu Sở Sinh bác bỏ ngay lập tức:
"Em chắc là em ấy ngồi lên đùi em, chứ không phải em ngồi lên đùi em ấy à?"
Xét về hình thể, lúc nào đồ đần cũng lớn hơn một chút. Đồ đần cũng gật đầu:
"Đúng nha chị Thi, chị ngồi lên đùi em đi."
Lâm Thi có chút do dự. Em lúng túng một hồi rồi đột nhiên nhìn Tiêu Sở Sinh:
"Hay là... anh ngồi lên đùi Sam Sam?"
"??"
Tên súc sinh nào đó hoàn toàn cạn lời, cậu liếc em một cái rồi dứt khoát kéo Lâm Thi qua, để em ngồi lên đùi mình.
"Nhìn xem, đây chẳng phải là phương án giải quyết hoàn mỹ sao?"
Lâm Thi ngẩn ra, bấy giờ mới nhận ra:
"Đúng nhỉ... cũng phải."
Đồ đần thì có chút thất lạc:
"Nhưng mà em muốn để chị Thi ngồi lên đùi em cơ."
"Để lần sau đi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
