Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 801-900 - Chương 823: Ngồi mát cũng dính đạn

Chương 823: Ngồi mát cũng dính đạn

Đến trưa, sau khi ba người tỉnh ngủ thì uể oải trở về nhà của Tiêu Sở Sinh.

Bố Tiêu đúng là không hổ danh người từng làm trong ngành ăn uống, thức khuya dậy sớm đã thành thói quen, lúc này đang bận rộn dưới bếp như không có việc gì.

Tiêu Sở Sinh và hai người kia vừa bước vào cửa đã ngửi thấy một mùi hương cực kỳ thơm, có chút giống mùi đồ kho.

Anh lại gần xem thử, hóa ra là con bào ngư lớn được nhắc đến ngày hôm qua. Bố Tiêu đúng là phái hành động, nói hầm là hầm ngay.

"Tối qua bố đã bảo mẹ con xử lý rồi hầm lên, vừa rồi bố lấy đũa thử một chút, tuyệt đối ngon miệng." Bố Tiêu thề thốt khẳng định, "Cái đó đưa cho con thì lo mà ăn đi, không để nó chết thì phí lắm."

Cái tên "súc sinh" nào đó ngơ ngác gật đầu: "Vâng, đợi con nghiên cứu xem ăn thế nào."

Ngoài món này ra, Tiêu Sở Sinh còn thấy một đĩa thịt khô trong cái xửng khác: "Cái này ở đâu ra nữa vậy bố?"

"Cũng là lão Nhiếp gửi tới đó, con không lấy à?" Bố Tiêu sửng sốt.

Tiêu Sở Sinh cũng ngẩn người: "Con không rõ, nhiều đồ quá nên con chưa kịp xem kỹ đã cất đi rồi."

"Là một đùi giăm bông, loại làm kiểu khô ấy. Nhưng hình như không giống loại giăm bông Tuyên Uy bố thấy trước đây, bên trên toàn chữ nước ngoài bố đọc không hiểu. Bố nghĩ đều là giăm bông cả nên chắc cách ăn cũng tương tự thôi."

"?"

Nghe bố miêu tả, biểu cảm của Tiêu Sở Sinh cứng đờ: "Chữ nước ngoài? À cái này... Người nước ngoài ăn loại giăm bông khô này không giống cách ăn thịt khô của nước mình đâu bố. Họ thường cắt thành lát thật mỏng để ăn sống, nên con đoán cái bố nói có thể là từ Tây Ban Nha..."

Cạn lời thật sự.

Bố Tiêu không chịu nổi nữa, dắt Tiêu Sở Sinh đi xem. Đúng thật! Rõ ràng là chữ Spain, hơn nữa còn là loại lợn đen Iberico trong truyền thuyết.

Tiêu Sở Sinh lập tức phì cười. Ông bố ruột của anh đem món đồ đắt đỏ này đi hấp như thịt khô bình thường thì đúng là quá sức tưởng tượng.

Nhưng mà đừng nói nha... Cách ăn kiểu Trung Quốc này thế mà lại ngon không tưởng!

Phải công nhận là vẫn phải dựa vào tay nghề của người làm nghề ăn uống nhiều năm như bố Tiêu. Con bào ngư đỏ California to đến mức phóng đại kia thật sự được ông hầm đến mức vừa miệng, cảm giác vẫn giữ được độ mềm và đàn hồi, quan trọng là không hề dai.

Tất nhiên, mạnh nhất vẫn là hiệu ứng thị giác, cả một con hầm ra nhìn thực sự rất choáng ngợp.

Ông đắc ý truyền thụ bí quyết cho Tiêu Sở Sinh, thực chất là lúc nào dùng nước lạnh, lúc nào dùng nước nóng, lúc nào cho vào nồi để không bị co lại... tất cả đều là kinh nghiệm xương máu trong nghề.

Cô nàng ngốc ăn đến là sướng, một bên vừa ăn vừa giả vờ giả vịt gật đầu như thể đang học tập thật sự...

Tiêu Sở Sinh lúc này chẳng nghi ngờ gì về việc cô nàng ngốc này có thể nghe hiểu thật, bởi vì tín ngưỡng nhân sinh của cô nàng này tuyệt đối không thể tách rời việc ăn uống. Một khi liên quan đến đồ ăn, cô sẽ bộc phát cái "trí thông minh" vượt xa lẽ thường của mình.

Nhà Tiêu Sở Sinh vào chiều mùng Một Tết thường không có ai đến chúc Tết, nên cả nhà rất thanh tịnh. Gia đình năm người cùng ăn một bữa cơm đoàn viên, mặc dù đêm giao thừa họ đã ăn một lần rồi.

Theo lệ mọi năm, ngày này chắc chắn phải mặc quần áo mới, chỉ tiếc năm nay tình hình đặc biệt, thời tiết thế này mua đồ cũng khó, nên mọi người cũng không quá khắt khe.

Tương tự, nhiều thủ tục rườm rà trong năm nay cũng được giản lược hóa.

Ăn xong bữa trưa, Tiêu Sở Sinh còn đang suy nghĩ xem nên làm gì, dù sao anh cũng không muốn làm việc vào ngày này. Cả năm 365 ngày, cũng không thiếu gì một ngày Tết.

Đợi ở nhà chưa đầy một giờ, Tiêu Sở Sinh nhận được điện thoại của Hữu Dung. Cô bé hỏi bọn anh đi đâu rồi, cô chạy qua nhà định chúc Tết mà chẳng thấy một bóng người.

Tiêu Sở Sinh ngẩn ra, chúc Tết?

"Mọi người đều ở đây mà." Anh lỡ miệng nói ra mới phản ứng lại, con bé này đang nói đến căn nhà của cô nàng ngốc.

Khóe miệng anh giật giật, con bé này đã mặc định coi bên kia là nhà của anh rồi, thật khó đỡ!

Mặc dù tình hình thực tế cũng gần như vậy, dù sao hiện tại thời gian anh ở bên kia còn nhiều hơn ở đây.

Nói một cách chính xác thì căn nhà bên ngoài Đại học Tài chính Kinh tế giống "tổ ấm nhỏ" của ba người họ hơn, chỉ là Tết nhất thì vẫn phải về lại Hàng Châu thôi...

Nửa giờ sau, Hữu Dung hớt hải chạy tới, vừa vào cửa đã cằn nhằn: "Em còn tưởng anh đưa chị Thi với chị Sam đi chơi rồi chứ."

"Lần đầu tiên mà, chắc chắn phải ăn cơm ở đây rồi, em nghĩ gì vậy?" Tiêu Sở Sinh tức giận hỏi sao cô lại vội vàng đi chúc Tết thế.

"Hại, còn không phải tại anh sao?" Hữu Dung u oán lườm Tiêu Sở Sinh một cái.

"??"

"Tại anh?" Tiêu Sở Sinh chỉ vào mình, không thể hiểu nổi: "Anh ngồi mát cũng dính đạn hả? Rõ ràng hôm nay anh có làm gì đâu."

Lâm Thi và Sam Sam nghe vậy cũng tò mò nhìn qua, cũng không hiểu chuyện gì.

"Đúng đó Hữu Dung, hôm nay hình như không liên quan gì đến tiểu phu quân nhà mình mà?" Lâm Thi hỏi.

"Hại, chính là có liên quan đó." Cô bé hậm hực ngồi xuống rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho họ nghe.

Nghe xong, biểu cảm của Tiêu Sở Sinh và hai cô gái trở nên quái dị. Ấy, đừng nói nha... quả thật là có liên quan!

Vụ này đúng là có chút dính dáng đến Tiêu Sở Sinh, dù không phải quan hệ trực tiếp.

Đơn giản mà nói, chú Hai hiện giờ đang cùng bố Tiêu hợp tác làm ăn ở chuỗi cửa hàng Tây Thi.

Mỗi nhà đều có vòng tròn quan hệ riêng. Hàng xóm láng giềng bên nhà chú Hai tuy không có giao thiệp với bố Tiêu, nhưng không có nghĩa là họ không quen biết nhà chú Hai.

Vì thế họ muốn mượn quan hệ với chú Hai để xin vào làm việc ở Tây Thi, bởi vì nghe ngóng được thu nhập của nhân viên ở các cửa hàng của Tiêu Sở Sinh đều không hề thấp.

Thêm vào đó, những ngày qua bên ngoài quán xá đều tăng giá, nhưng Tây Thi vẫn kiên trì giữ giá cũ, khiến danh tiếng càng nổi như cồn.

Nhiều ngày trôi qua, bố Tiêu và chú Hai kiểu gì cũng phải đụng mặt người quen, dù sao Hàng Châu cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ.

Nhất là năm nay kinh tế không tốt, tuy khủng hoảng tài chính chưa lan rộng triệt để nhưng đã ảnh hưởng đến không ít xưởng nhỏ, số người bị giảm biên chế trước Tết không phải là ít.

Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Hữu Dung?

Nguyên nhân cũng đơn giản, nhưng hơi khiên cưỡng.

Cô bé đã lên đại học, tuổi tác vừa khéo, người lại xinh đẹp, thế là có kẻ nảy sinh ý đồ với cô, muốn mượn tầng quan hệ này để kết nối với nhà Tiêu Sở Sinh.

Tất nhiên, chẳng mấy ai hy vọng sẽ thành công, chỉ là nhân tiện hỏi thăm thôi.

Sáng sớm nhà chú Hai đã có không ít người đến chúc Tết. Ăn cơm trưa xong, Hữu Dung vì bị hỏi đông hỏi tây đến phát phiền nên đã sớm bỏ chạy ra ngoài.

Hiểu rõ đầu đuôi, Tiêu Sở Sinh mới vỡ lẽ: "Thì ra là vậy..."

"Nhưng mà bên nhà em... đúng là hơi đông người, quan hệ lại phức tạp nữa." Tiêu Sở Sinh gãi đầu, có chút ái ngại.

Nhà của Hữu Dung và nhà Tiêu Sở Sinh có chút khác biệt. Bên nhà Tiêu Sở Sinh là khu chung cư thuần túy, hàng xóm ít khi đi lại với nhau.

Thậm chí có người ở chung một khu mười năm cũng chẳng biết mặt nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!