Chương 32: Hương vị kẹo ngọt (Phần đầu)
“Để cậu chờ lâu rồi…”
Triệu Thanh Ninh bước những bước nhỏ vào phòng, trong đầu vẫn còn vương vấn vài ảo tưởng màu hồng hỗn loạn. Nhưng khi vừa ngước mắt lên, cô đã thấy Lâm Tri Diệc đang cầm khung ảnh cũ ngắm nhìn vô cùng chăm chú.
Cô sững sờ trong giây lát, nhận ra đó là bức ảnh thuở nhỏ của mình, khuôn mặt chớp mắt đã tràn đầy vẻ thẹn thùng xen lẫn chút hờn dỗi.
“Nhạc Nhạc! Đừng có nhìn cái đó mà!” Cô khẽ kêu lên, một bước lao tới định cướp lại khung ảnh.
Triệu Thanh Ninh áp sát, mùi hương trái cây thanh khiết trên người cô ập thẳng vào khứu giác cậu: “Đó là chuyện của lâu lắm rồi!”
“Nhìn tớ của hiện tại này, đừng có nhìn tớ của ngày xưa nữa!” Triệu Thanh Ninh phồng má, giật lại khung ảnh rồi ôm chặt vào lòng như báu vật.
Lâm Tri Diệc khẽ mỉm cười. Cậu ngắm nhìn thiếu nữ tuấn tú trước mắt, rồi lại so sánh với cô bé đen nhẻm, gầy gò trong ảnh ban nãy, bỗng cảm thấy thật kỳ diệu.
Thời gian thực sự đã thay đổi rất nhiều thứ.
Nhưng cũng có những thứ dường như vẫn mãi vẹn nguyên.
“Dù là cậu của hiện tại, hay cậu của quá khứ,” giọng cậu ôn tồn, mang theo ý cười nhu hòa, “chẳng phải đều là cậu sao? Đều rất tốt mà.”
Nghe lời cậu nói, Triệu Thanh Ninh khẽ mở to mắt, cô chu môi, lí nhí đáp:
“Thật là… cậu lúc nào cũng vậy… cứ thản nhiên thốt ra những lời khiến tim người ta đập nhanh đến thế…”
Cô ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lâm Tri Diệc, rồi bỗng nhiên “phụt” một tiếng cười vang.
“Cậu cười cái gì thế?” Lâm Tri Diệc thấy cô cười có chút khó hiểu, tò mò hỏi.
“Nhạc Nhạc này… cậu ấy...” Triệu Thanh Ninh cười nhìn cậu, đưa ra một lời buộc tội ngọt ngào, “Cậu lúc nào cũng vậy… vô thức đối xử tốt với tớ đến thế. Những lời khiến tớ rung động, cậu nói ra mới tự nhiên làm sao, mới hiển nhiên làm sao. Nếu có một ngày, tớ đã quen với sự ấm áp này, tham lam muốn nhiều hơn nữa, rồi cứ thế quấn quýt lấy cậu mãi không rời…”
Cô khựng lại một nhịp, tiến lại gần thêm chút nữa. Hương thơm nồng nàn trên người thiếu nữ len lỏi vào cánh mũi cậu, cô thủ thỉ đầy thân mật: “Đến lúc đó xem cậu tính sao?”
“Chuyện đó… có gì đâu chứ,” Lâm Tri Diệc gãi đầu, phân trần đầy vẻ ngây ngô, “Tớ chỉ nói sự thật thôi mà, có làm gì đâu.”
“Cậu có lẽ thấy chuyện đó chẳng có gì to tát,” biểu cảm của Triệu Thanh Ninh vẫn vô cùng nghiêm túc, cô tiến sát lại, đôi mắt đẹp đăm đắm nhìn thiếu niên, rồi tự chỉ vào chính mình, “Nhưng tớ thì khác đấy.”
“Tớ sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để có được những điều này… để đổi lấy một cuộc đời có cậu kề bên. Cho dù phải dùng toàn bộ những gì mình có, tớ cũng chẳng hề hối tiếc.”
“Thanh Ninh…”
Lâm Tri Diệc sững sờ. Nhìn vào ánh mắt kiên định đến lạ thường của cô, cậu nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào.
“A… Nhạc Nhạc……”
Cô nhìn thiếu niên đang ở gần trong gang tấc, hơi thở bất giác trở nên dồn dập, mang theo tiếng thở dốc khẽ khàng không thể kìm nén.
Triệu Thanh Ninh vươn tay, khẽ đẩy Lâm Tri Diệc một cái. Cậu vốn đang ngồi trên thảm, bị tấn công bất ngờ nên cơ thể đổ nhào ra sau, tấm lưng tựa hẳn vào thành giường. Thiếu nữ bò tới, giam hãm hoàn toàn cậu trong không gian nhỏ hẹp.
Đôi gò má cô ửng hồng, ánh mắt hệt như được ngâm trong làn nước xuân, mông lung và mơ màng. Bờ vai trần của cô chạm khẽ vào bắp tay cậu, mùi hương tỏa ra từ cơ thể thiếu nữ khiến tâm trí người ta trở nên mụ mị, quay cuồng.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Lâm Tri Diệc nghe thấy nhịp tim mình đập loạn, đăm đăm nhìn thiếu nữ trước mắt.
Gò má ửng hồng, đôi mắt ướn ướt, làn môi căng mọng đầy mời gọi.
“Nhạc Nhạc,” giọng cô run rẩy, mang theo một sức quyến rũ mê hồn, “Tớ… có đẹp không?”
“Cậu hôm nay…” Lâm Tri Diệc không thể nói dối, “… rất đẹp.”
“Vậy…” Cô được đà lấn tới, lại ghé sát thêm vài phân, hơi thở của hai người quyện vào nhau, “Cậu có thích tớ không?”
Lý trí của Lâm Tri Diệc đang lung lay sắp đổ, cậu cố gắng vùng vẫy: “Hiện tại vẫn chưa phải kiểu thích đó…”
“Đừng có nói là kiểu thích nào,” cô ngắt lời cậu, giọng điệu kiên trì pha chút nũng nịu, ánh mắt khóa chặt lấy cậu, “Cứ trả lời tớ thôi, thích… hay là không thích?”
“…… Thích.”
“Tốt lắm,” cô hệt như đã nhận được đáp án mỹ mãn nhất, trong mắt xẹt qua một tia đắc ý rạng rỡ, “Vậy thì… tớ sẽ hôn cậu đấy nhé.”
“Nhưng mà, chúng mình vẫn chưa là…” Chút lý trí tàn dư khiến Lâm Tri Diệc vẫn muốn thực hiện cuộc kháng cự cuối cùng.
“Nhiều lời quá.” Thiếu nữ khẽ mắng, không cho cậu thêm bất cứ cơ hội do dự nào nữa, cô cúi người xuống, dùng đôi môi mềm mại khóa chặt lấy những lời còn dang dở của cậu.
Nụ hôn ngắn ngủi kết thúc, đôi môi tách rời. Ánh mắt thiếu nữ càng thêm ướt át mơ màng, hệt như được phủ lên một lớp sương mù, cô lặng lẽ nhìn cậu đắm đuối.
“Thanh Ninh, chúng mình không nên làm thế này…… Ưm.”
Những lời định khôi phục lại lý trí của cậu lại một lần nữa bị nuốt chửng. Lần này, nụ hôn của cô mang theo sự chiếm hữu không thể khước từ, vụng về nhưng nồng nhiệt, triệt để đâm thủng lớp giấy dán cửa mỏng manh giữa hai người, cũng tạm thời phong tỏa mọi do dự và lo âu của cậu giữa kẽ răng.
“Nhạc Nhạc,” khi đôi môi rời nhau lần nữa, Triệu Thanh Ninh đã ngồi hẳn lên người cậu, cổ kề cổ, giọng nói cô mang theo nét lười biếng và nũng nịu, “Chúng mình lên giường nằm đi? Ngồi thế này hơi mỏi rồi.”
Yết hầu Lâm Tri Diệc khẽ chuyển động. “Như vậy… không ổn đâu. Chúng mình còn nhỏ quá.”
Hơn nữa, cậu chẳng biết phải ăn nói thế nào với chú Triệu. Chú Triệu đối với cậu ân trọng như núi, cậu sao có thể tùy tiện bắt nạt con gái rượu của chú ấy được. Huống hồ tuổi tác hai đứa bây giờ thực sự còn quá nhỏ, phải đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba mới trưởng thành, không cần phải vội vã, ngày tháng sau này còn dài.
Triệu Thanh Ninh nghe vậy thì cười vang một tiếng: “Cậu nghĩ đi đâu thế hả? Nhạc Nhạc ngốc!” Cô khẽ đấm nhẹ vào tay cậu một cái, “Tớ chỉ là hơi mệt, muốn nằm nghỉ một lát thôi mà. Suy nghĩ thiếu trong sáng quá rồi đấy!”
Cái kiểu nói chuyện đó của cậu, sao mà trách tớ được cơ chứ… Lâm Tri Diệc thầm oán trách trong lòng.
Cậu ngượng nghịu nói: “Ồ… ra là vậy. Vậy cậu nằm đi, tớ ngồi bên cạnh bầu bạn với cậu.”
“Không chịu đâuuuuu” cô kéo dài giọng, túm lấy cánh tay cậu khẽ đung đưa, “Tớ muốn cậu nằm cùng tớ cơ. Chăn của tớ rộng lắm, đủ sức chứa cả hai đứa mình luôn… đi mà, tớ năn nỉ đấy?”
“Chuyện này…” Nhìn vào đôi mắt rạng rỡ đầy mong đợi của cô, Lâm Tri Diệc có chút lưỡng lự.
Thấy cậu bắt đầu dao động, Triệu Thanh Ninh lập tức thừa thắng xông lên, giọng điệu trở nên có phần đáng thương: “Đi mà, đi mà… Nhạc Nhạc, cậu có biết không? Lúc tớ còn chưa gặp lại cậu, tớ đã từng mơ thấy một giấc mơ như thế này, mơ thấy hai đứa mình cứ thế nằm cạnh nhau, cảm giác vô cùng yên tâm… Nhưng tỉnh dậy mới biết là mơ, hoàn toàn không biết liệu có còn gặp lại Nhạc Nhạc được nữa không, lúc đó trong lòng tớ buồn lắm.”
Cô chớp chớp mắt, “Đây chính là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời tớ lúc này rồi, cậu thỏa mãn tâm nguyện cho tiểu nữ tử này đi mà!”
“… Được rồi.”
Nghe cô nói vậy, Lâm Tri Diệc cũng thấy mềm lòng, cuối cùng vẫn thỏa hiệp. Cậu cẩn trọng nằm xuống bên cạnh cô, cố gắng giữ một khoảng cách nhất định.
Thiếu nữ cười hì hì đầy đắc ý, mãn nguyện nằm ngay ngắn bên cạnh cậu, kéo tấm chăn mềm mại đắp lên người cả hai.
Phút chốc, trong chăn ngập tràn mùi hương thanh ngọt tỏa ra từ cơ thể cô, hòa quyện cùng mùi nắng ấm dịu dàng, từng sợi từng sợi vương vấn nơi đầu mũi Lâm Tri Diệc. Cậu nằm đơ ra như gỗ, mắt trân trân nhìn trần nhà, chẳng dám quay đầu sang nhìn cô lấy một cái.
"Thằng em" của cậu dường như cũng có điều muốn nói, cậu khẽ kéo lại ống quần, bắt nó phải ngoan ngoãn một chút.
Lâm Tri Diệc, bình tĩnh lại đi! Nếu mày không điều khiển được thằng em của mình, thì nó sẽ không còn là em mày nữa, mà là đại ca của mày đấy!
Triệu Thanh Ninh nằm nghiêng, lặng lẽ ngắm nhìn góc nghiêng của cậu, rồi đột nhiên khẽ lên tiếng:
“Nhạc Nhạc,” giọng cô mang theo sự thẹn thùng đầy mong đợi, “Nắm tay tớ đi.”
“Ừm…” Lâm Tri Diệc đáp lời, bắt đầu quờ quạng trong chăn. Cậu nhất thời không tìm thấy tay cô ở đâu.
Trong lúc tìm kiếm, đầu ngón tay cậu đột nhiên lọt vào một khe hở vô cùng mềm mại, ấm nóng và mịn màng.
“Á!” Thiếu nữ lập tức bật ra một tiếng kêu đầy nũng nịu.
Lâm Tri Diệc giật mình nhận ra, vội vàng rụt tay lại. Cảm giác còn sót lại nơi đầu ngón tay vô cùng rõ rệt, đó là lớp da thịt mềm mại phía dưới lớp vải mỏng manh, dường như cậu đã vô tình chạm vào giữa đùi cô rồi.
“Xin, xin lỗi!” Cậu vội vàng xin lỗi.
“Không… không sao đâu…” Giọng Triệu Thanh Ninh còn nhỏ hơn cả lúc nãy, mang theo sự thẹn thùng rõ rệt nhưng lại chẳng hề có ý trách móc, “Nếu là Nhạc Nhạc… thì không sao cả……”
Một lát sau, Lâm Tri Diệc cảm nhận được một bàn tay nhỏ nhắn ấm áp chủ động, khẽ khàng nắm lấy những ngón tay đang cứng đờ của mình.
“Tay tớ ở đây mà… đồ ngốc……” Cô nhỏ giọng lầm bầm.
Và rồi, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
