Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 1: Rạng đông tái khởi - Chương 11: Không phải người yêu (1)

Chương 11: Không phải người yêu (1)

Chạng vạng tối, tại nhà.

Lâm Tri Diệc viết xong chữ cuối cùng trên tờ đề thi. Cậu đóng nắp bút lại, một tiếng “tách”vang lên báo hiệu bài tập hôm nay đã hoàn thành. Vừa xoay xoay cây bút trên tay, vừa rà soát lại bài vở, miệng lẩm nhẩm một giai điệu không tên.

Ting!

Màn hình điện thoại chợt sáng lên, âm báo trong trẻo vang vọng rõ mồn một giữa căn phòng tĩnh lặng.

Kẹo Chanh: Hôm nay cảm ơn cậu nhé~

Kẹo Chanh: (Sticker động: Thỏ con chắp tay vái)

Nhìn chú thỏ con nhảy nhót trên màn hình, khóe môi Lâm Tri Diệc bất giác cong lên. Ngón tay cậu gõ lạch cạch trên mặt kính, soạn tin nhắn gửi lại cho Triệu Thanh Ninh.

Lúc này, Lâm Tri Diệc đang ngồi làm bài tập trước bàn trà ngoài phòng khách. Cậu ngoái đầu nhìn lại, thấy Lâm Ánh Nguyên đang mặc một bộ đồ đi dạo, nằm ườn trên sô pha đọc sách.

Cậu vốn hiếm khi ra oai bệ vệ của một người anh trai, hai anh em trước nay vẫn luôn chung sống vô cùng bình đẳng, nhưng lúc này cậu vẫn không nhịn được mà lên tiếng dặn dò:

“Đừng nằm đọc sách như thế, không tốt cho mắt đâu.”

“Biết rồi, biết rồi mà.”

Cô ngoài miệng thì ậm ừ qua chuyện, nhưng thân hình mảy may chẳng động đậy, đến cả ánh mắt cũng không thèm dời đi lấy một nhịp.

Lâm Tri Diệc cũng chẳng lấy làm lạ, bởi cậu sớm đã quen với dáng vẻ này rồi.

Nhìn bộ đồ dạo phố trên người em gái, cậu cảm thấy có chút kỳ quặc. Bình thường cứ hễ về đến nhà là cô sẽ thay ngay bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ, sao hôm nay lại ăn mặc thế này, lát nữa còn định đi đâu sao?

Ting, điện thoại lại reo lên.

Là Triệu Thanh Ninh tiếp tục nhắn tin tới. Hai người đôi co qua lại vài câu, cô nàng này nói chuyện cũng khá hài hước, Lâm Tri Diệc bất giác mỉm cười lúc nào chẳng hay.

Vừa đặt điện thoại xuống, cậu đã thấy em gái Lâm Ánh Nguyên sấn lại gần từ lúc nào, đôi mắt xinh đẹp đang chăm chú nhìn cậu chằm chằm dò xét.

“Sao thế, sao thế?” Lâm Ánh Nguyên tò mò ra mặt, “Có chuyện gì mà anh vui thế, kể ra cho em vui cùng với xem nào.”

Đúng là cái đồ hóng hớt.

Lâm Tri Diệc nảy sinh ý định trêu chọc cô, bèn làm bộ làm tịch sụp mặt xuống, nói: “Anh có vui đâu.”

Chiêu này lại chẳng có tác dụng gì với Lâm Ánh Nguyên, cô vẫn bám riết lấy hỏi: “Thế có chuyện gì mà anh không vui vậy? Kể ra cho người gái này vui cùng với xem nào.”

“Cái con này!” Lâm Tri Diệc tức đến bật cười, vươn tay làm bộ định gõ cho cô một cái vào đầu. Thế nhưng thiếu nữ dường như đã lường trước được, vô cùng lanh lẹ xoay người né tránh.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, anh kể em nghe đi mà.”

Xem chừng cô đã quyết tâm phá lệ hỏi cho ra nhẽ.

“Cũng chẳng có gì, hôm nay anh mới quen một bạn nữ.”

Lâm Ánh Nguyên vô cùng kinh ngạc: “Rồi sao nữa?”

Lâm Tri Diệc kể tóm tắt lại quá trình cậu và Triệu Thanh Ninh quen biết nhau.

“Ban nãy là anh đang nhắn tin với cô ấy à?” Cô hỏi.

Cậu khẽ gật đầu.

“Thế à...” Lâm Ánh Nguyên tỏ vẻ đăm chiêu, chẳng biết trong đầu đang toan tính chuyện gì.

“Tối nay em muốn ăn gì?” Lâm Tri Diệc khéo léo chuyển chủ đề, cậu thực sự đã thấy hơi đói rồi.

“Vậy thì chúng ta phải đi siêu thị mua đồ ăn đã.” Lâm Ánh Nguyên mỉm cười đáp, “Tủ lạnh trống không rồi.”

Điều hòa trong siêu thị phả hơi lạnh buốt. Lâm Tri Diệc đẩy xe hàng, ánh mắt lướt qua lại giữa các kệ trưng bày.

Cách đó không xa, Lâm Ánh Nguyên cũng đang ngắm nghía hàng hóa. Đột nhiên, ánh mắt cô linh hoạt đảo quanh một vòng, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Cậu vừa mới xách một thùng sữa tươi bỏ vào xe đẩy, chợt giật thót mình khi nhận ra cánh tay đã bị ai đó khoác lấy, tiếp đó là một xúc cảm mềm mại, ấm áp áp sát vào người.

Lâm Tri Diệc lập tức chìm vào trầm mặc, linh cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.

Cậu chậm rãi quay đầu lại, chạm ngay vào đôi mắt đang lóe lên tia sáng ranh mãnh của Lâm Ánh Nguyên. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán… Cậu quá rành rẽ ánh mắt này, đây đích thị là bộ dạng khi mầm mống “diễn viên hài” trong người cô bùng phát.

Phải chăng là do khi ở bên ngoài, Lâm Ánh Nguyên luôn quá mức khép kín và kìm nén bản thân, dẫn đến việc cô chỉ có thể giải phóng thế giới nội tâm một cách vô tư lự khi ở trước mặt cậu.

Nhưng chuyện này cũng chẳng hoàn toàn tốt đẹp gì… Ở nhà thì thôi đã đành, lúc nào có hứng Lâm Tri Diệc vẫn sẵn lòng hùa theo trò quậy phá của cô, đằng này lại đang ở chốn thanh thiên bạch nhật…

Xung quanh hai người, lúc gần lúc xa vẫn luôn có không ít khách mua hàng qua lại. Cô diễn viên nhỏ bé này rõ ràng là đang ấp ủ một màn kịch chấn động đây mà.

“Mình ơi, mình bảo tối nay nhà mình ăn sườn xào hay canh gà đây?” Đúng lúc một cặp vợ chồng trung niên đi ngang qua, Lâm Ánh Nguyên thốt lên câu nói ấy bằng một chất giọng nũng nịu, ngọt xớt.

...

Ngượng chết mất.

Cho đến khi cặp vợ chồng kia đi khuất, Lâm Tri Diệc vẫn đứng cứng đờ như tượng đá, cậu cảm thấy mồ hôi lạnh trên trán sắp tuôn trào đến nơi rồi. Lâm Ánh Nguyên đứng bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của cậu, cứ không ngừng che miệng cười trộm, căn bản là không thể nào dừng lại được.

“Lâm Ánh Nguyên.”

Kịch bản của ngày hôm nay là vợ chồng đi siêu thị mua sắm sao…

Cậu khẽ nuốt nước bọt cái ực: “Anh đã dặn rồi, chúng ta lớn rồi, không được chơi cái trò đóng giả vợ chồng này nữa.”

“Có à, sao em chẳng nhớ gì cả.?

Âm thanh tựa như một tiểu ác ma thì thầm mơn trớn bên tai cậu. Kỹ năng ăn vạ chối bay chối biến này quả thực rất phù hợp với tác phong của ác ma.

“…” Cậu lười chẳng buồn đôi co, cố gắng rút cánh tay về nhưng lại bị Lâm Ánh Nguyên ôm ghì chặt hơn.

“Ara ara, vợ chồng son đúng là ngọt ngào thật đấy, đến đi siêu thị thôi mà cũng hạnh phúc ngập tràn thế này~” Lâm Ánh Nguyên hoàn toàn phớt lờ sự phản kháng của anh trai, cứ tự biên tự diễn, lại còn hờ hững tựa đầu lên vai cậu.

Một bà mẹ trẻ đẩy xe nôi đi ngang qua, dùng ánh mắt hiếu kỳ đánh giá đôi học sinh cấp ba này. Lâm Tri Diệc cảm thấy mang tai mình bắt đầu nóng râm ran.

“Đừng làm trò nữa,” Cơ mặt cậu khẽ giật giật, “Nếu không thì sau này anh không thèm đi chợ cùng em nữa đâu.”

“Hể? Đừng mà!”

“Người ta đã trao phó tất cả cho anh rồi, anh định vắt chanh bỏ vỏ, quất ngựa truy phong sao?” Cô diễn viên nhỏ tỏ vẻ tủi thân oan ức trông rõ là chân thực, lại còn khuyến mãi thêm mấy tiếng khóc thút thít giả trân.

“Lâm, Lâm Tri Diệc?”

Một giọng nam chợt vang lên. Lâm Tri Diệc nhìn sang, nhận ra đó là một nam sinh cùng lớp của mình. Cậu ta đang mặc đồng phục bóng rổ, tay ôm quả bóng, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

Sao lại là cậu ta nữa. Chiều qua lúc cùng Trình Hy Nhiên tan học về nhà cũng đụng trúng cậu ta, lần trước Lâm Tri Diệc đã không nhớ nổi tên người ta là gì, lần này đương nhiên cũng tịt ngòi.

“Hoàng……………”

Hoàng cái gì ấy nhỉ? Lâm Tri Diệc chỉ nhớ cậu mập trong lớp lúc nào cũng thé thé gọi tên này là Hoàng chó điên.

“Hoàng Chu Húc.” Cậu nam sinh lên tiếng nhắc nhở, tiện thể trêu chọc: “Trí nhớ của cậu cũng bình thường thôi mà, sao thi thố điểm cao thế không biết.”

Lâm Ánh Nguyên hoàn toàn không ngờ lại bị người quen bắt gặp. Ánh mắt cô khẽ dao động, nhỏ giọng hỏi Lâm Tri Diệc: “Là bạn cùng trường sao anh?”

“Đúng vậy.”

Lâm Ánh Nguyên sững người, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Vậy… hai người cứ nói chuyện đi nhé.”

Cô bỏ Lâm Tri Diệc lại đó, chậm rãi bước đi, bóng lưng toát lên vẻ cô đơn, lạc lõng.

Hoàng Chu Húc tiến lại gần: “Dạo này mọi người đang đồn rầm lên là cậu với Trình Hy Nhiên hình như rất thân thiết. Vậy mà tối nay cậu lại đi chơi cùng Lâm Ánh Nguyên, hoa khôi khối mười nữa. Cậu đúng là quá có thực lực rồi đấy.”

“Thế ai mới là bạn gái của cậu đây? Hay là cả hai?” Cậu ta nháy mắt ra hiệu đầy ái muội.

Lâm Tri Diệc có chút bất lực: “Cậu thực sự hiểu lầm rồi.”

“Tôi biết tôi biết, ai mà chẳng nói thế~ Tôi hiểu ý cậu mà~” Hoàng Chu Húc nở một nụ cười cực kỳ đen tối. Vốn dĩ là một cậu thanh niên khôi ngô tuấn tú, thế mà cứ nằng nặc phải vác cái biểu cảm này lên mặt để rước thêm một bụng bỉ ổi vào thân.

Cậu thì hiểu cái quái gì chứ!

Hơi bị hãm rồi đấy, hèn gì người ta cứ gọi là Hoàng chó điên.

Dường như trong mắt cái đám thiếu niên thiếu nữ đang tuổi thanh xuân phơi phới này, mọi vấn đề trên đời rốt cuộc đều bị bẻ lái sang chuyện yêu đương nam nữ. Cậu cũng lười phí lời giải thích thêm.

“Nhưng mà cậu cứ yên tâm, hai đứa mình không phải tình địch đâu.” Hoàng Chu Húc vỗ vỗ lên vai cậu.

Ai hỏi mà bộ trưởng trả lời?

“Mặc dù Trình Hy Nhiên với Lâm Ánh Nguyên cũng xinh xắn thật, nhưng cô gái tôi thích không phải hai người họ. Tôi… thích một bạn nữ lớp khác cơ,” Cậu ta tỏ vẻ e thẹn, “Nhưng tôi không biết làm thế nào để kéo gần khoảng cách với cậu ấy cả.”

“Đợi đến cuộc thi kéo co lần sau cậu dùng sức mạnh một chút là kéo gần được khoảng cách thôi.” Lâm Tri Diệc hoàn toàn chẳng hứng thú gì với cái chủ đề này, giọng điệu lạnh tanh.

“Ấy đừng đùa nữa mà, đại sư ơi, cậu dạy tôi vài chiêu đi, tôi nhận cậu làm sư phụ luôn.”

Cậu có nhận tôi làm bố thì cũng vô dụng thôi, làm ơn lượn ra chỗ khác cho nước nó trong được không?

“Ối, muộn thế này rồi cơ à, tôi phải về nhà trước đây, lúc khác lại đến thỉnh giáo cậu sau.”

Linh thế cơ à? Vậy tôi muốn trúng số độc đắc.

Lâm Tri Diệc gọi với lại: “Đợi một chút.”

“Sao thế sư phụ?”

“Chuyện tôi và Lâm Ánh Nguyên có quen biết nhau, phiền cậu giúp tôi giữ bí mật ở trường được không.” Lâm Tri Diệc thì sao cũng được, chẳng màng đến việc bị người khác biết, nhưng nếu Lâm Ánh Nguyên đã bận tâm chuyện này đến vậy, cậu cũng nên chú ý một chút.

“Bao uy tín!” Hoàng Chu Húc bày ra cái vẻ mặt ‘tôi hiểu cậu mà’, giơ tay ra hiệu OK rồi chạy mất dép.

Lâm Tri Diệc thở dài một hơi. Lúc quay đầu lại, trong tầm mắt cậu đã chẳng còn vương lại chút tung tích nào của thiếu nữ nữa.

Lâm Ánh Nguyên chạy đi đâu rồi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!