Chương 10: Thanh Ninh
Tranh thủ giờ nghỉ trưa, Lâm Tri Diệc tản bộ ra sân sau của trường.
Một cơn gió nhẹ mơn man lướt qua, vương vấn chút hương cỏ xanh dìu dịu. Có vẻ như khuôn viên trường vừa được cắt cỏ vào sáng nay, một mùi hương thanh mát mà cậu vô cùng yêu thích.
Từ đằng xa, cậu bắt gặp bóng dáng một thiếu nữ đang loay hoay tìm kiếm thứ gì đó bên bồn hoa. Ngay khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, cậu liền nhận ra đó chính là cô gái đã sượt qua mình nơi cửa văn phòng thầy Mã vào chiều hôm qua.
Cô không ngừng sục sạo giữa những lùm cây và bụi cỏ. Chẳng phải kiểu tìm kiếm qua loa, mà là cẩn thận vạch từng tán lá, ánh mắt vô cùng nghiêm túc không chịu bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, miệng còn không ngừng lầm bầm: “Rốt cuộc là rơi ở đâu rồi nhỉ?”
Có vẻ như cô đã đánh rơi một món đồ vô cùng quan trọng ở đây.
Lâm Tri Diệc đứng quan sát một lát rồi quay lưng bước đi. Chuyện này chẳng hề liên quan đến cậu. Hai người vốn dĩ là người dưng nước lã, đường đột chạy tới giúp đỡ khéo lại bị hiểu lầm là kẻ mang mưu đồ bất chính. Chi bằng nhanh chân chạy ra căng tin mua bánh mì, chậm một chút nữa là trắng tay như chơi.
Mua một chiếc bánh mì kem sữa, thêm một cái… bánh mì chà bông nữa, xúc xích salad nghe chừng cũng không tồi.
Vừa đi vừa mải mê nghĩ ngợi, loáng cái đã sắp đến căng tin. Giữa đường, cậu tình cờ bắt gặp người nhân viên vệ sinh của trường.
Đáng lẽ ra hai người sẽ chỉ lướt qua nhau chẳng lưu lại chút dấu vết nào, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại liếc nhìn thêm một cái.
Chính cái liếc mắt ấy đã giúp cậu nhận ra, bên trong chiếc xe đẩy lỉnh kỉnh cành khô cỏ úa và đủ thứ rác rưởi của người lao công, có một vật nhỏ đang phát sáng lấp lánh.
Nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra. Nhưng tình cờ thay, một tia nắng lại vừa vặn hắt lên bề mặt kim loại bạc, khiến nó trở nên vô cùng bắt mắt trong khoảnh khắc đó.
Lâm Tri Diệc híp mắt nhìn kỹ, hóa ra là một chiếc kẹp tóc nhỏ nhắn mang phong cách vintage, được tạo hình thành một đóa hoa dành dành trắng muốt.
Hình dáng này trông cực kỳ quen mắt.
Đúng rồi, chiều muộn hôm qua, khi thiếu nữ tóc ngắn kia suýt chút nữa nhào vào ngực cậu, trên mái tóc cô chính là chiếc kẹp này.
Nói cách khác, đây rất có khả năng chính là món đồ mà cô đang mải miết đi tìm.
Có lẽ nó đã rơi loanh quanh bồn hoa, rồi bị nhân viên cắt cỏ xem như rác rưởi mà gom đi mất, hoặc cũng có thể họ căn bản chẳng hề để ý đến. Tóm lại, thứ mà thiếu nữ kia đang tuyệt vọng tìm kiếm, vốn dĩ đã không còn nằm ở nơi mà cô tưởng nữa.
Lâm Tri Diệc chủ động mở lời: “Dạ cháu xin lỗi, chiếc kẹp tóc này là đồ bạn cháu đánh rơi, chú cho cháu xin lại để đem trả bạn ấy ạ.”
Người lao công cũng chẳng mảy may nghi ngờ, đưa tay trả lại món đồ cho cậu.
Đôi chân vốn đang hướng về phía căng tin chợt khựng lại.
Đành thôi vậy.
Cậu vòng lại chốn cũ, thấy cô gái vẫn đang kiên trì tìm kiếm. Có điều tư thế lúc này của cô trông vô cùng kém thanh lịch. Nửa thân trên rạp hẳn vào bồn hoa, mông chổng ra ngoài, cả người thiếu điều muốn chui tọt luôn vào lùm cây bụi cỏ. Cũng may là nơi này rất hiếm người qua lại.
Này này, váy của cậu mà tốc lên chút nữa là tôi nhìn thấy hết nội y bên trong rồi đấy. Á… Vòng ba của cô khẽ nhúc nhích, là màu trắng.
Cứ tiếp tục đứng đực ra đây kiểu gì cũng bị tóm cổ vì tội biến thái nhìn trộm nữ sinh mất. Lâm Tri Diệc vội vàng lên tiếng gọi, nhưng ngặt nỗi chẳng biết tên người ta là gì, đành phải gọi vu vơ hai tiếng “bạn học”.
Nhưng gọi mãi mà cô chẳng có phản ứng gì, cậu đành vươn tay vỗ nhẹ lên vai cô.
Thiếu nữ mang vẻ mặt đầy hoang mang ngoái đầu nhìn lại. Ngay từ cái liếc mắt đầu tiên, cô đã chú ý ngay đến chiếc kẹp tóc nằm gọn trong tay thiếu niên.
Cậu khẽ lên tiếng: “Thứ cậu đang tìm có phải là cái này không?”
“A! Chính là nó!!” Thiếu nữ kích động tột độ, bật phắt dậy như một mũi tên. Cô vội vã đỡ lấy chiếc kẹp tóc, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn nhẹ, nơi khóe mắt lấp lánh những giọt lệ li ti.
Cô chắp hai tay ôm ấp nâng niu món đồ vào lòng, giọng điệu vẫn còn run run: “Cứ tưởng là không bao giờ tìm lại được nữa cơ…”
“Vậy tôi xin phép đi trước.”
“Đợi đã.” Tay áo cậu bất ngờ bị níu lại. Lâm Tri Diệc khó hiểu quay người sang.
Thiếu nữ vừa vặn bước tới một bước, dùng ánh mắt rực sáng lấp lánh nhìn cậu chằm chằm, “Cậu thực sự đã giúp tôi một việc rất lớn! Tôi nhất định phải hậu tạ cậu đàng hoàng mới được! Ơ… Cậu là người ở văn phòng hôm qua…”
“Không cần đâu, chỉ là tiện tay thôi mà,” Lâm Tri Diệc đáp, “Tôi cũng chỉ tình cờ nhặt được, chẳng tốn chút công sức nào đâu.”
“Cậu tên là… Lâm Tri Diệc?” Thiếu nữ rướn người sát lại gần, dán mắt vào chiếc bảng tên cài trên ngực cậu. Đọc nhẩm xong tên cậu, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo chớp cũng không chớp đăm đăm nhìn cậu.
Lâm Tri Diệc khẽ sững người. Bởi vì cô sát lại quá gần, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy rõ hương trái cây thanh ngọt vương vấn nơi đầu môi cô.
“Sao thế, cái tên này nghe kỳ cục lắm à?”
“Không có không có,” Cô dường như cũng nhận ra khoảng cách giữa hai người lúc này có phần ám muội, hai má thoắt cái ửng hồng. Cô lật đật lùi lại phía sau, nhưng vì lùi nhanh quá nên loạng choạng suýt chút nữa thì tự vấp ngã.
Cô tự chỉ tay vào bảng tên trên ngực mình, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Vậy tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi tên là Triệu Thanh Ninh… Từ giờ chúng ta là bạn bè rồi nhé!”
Ánh nắng tinh nghịch nhảy nhót trên mái tóc cắt ngắn ngang vai của cô, từng lọn tóc khẽ đung đưa theo những cử chỉ tràn đầy sức sống. Đôi mắt cô trong veo tựa như một chú nai con, mỗi cái chớp mắt dường như đều lấp lánh những tia sáng rạng ngời.
“Thứ này đối với tôi thực sự rất quan trọng, có cảm ơn cậu thế nào cũng không đủ đâu!” Cô hoàn toàn chẳng thèm giấu giếm nụ cười trên môi, trịnh trọng tuyên bố thêm một lần nữa.
“Chuyện nhỏ ấy mà. Giờ tôi đi mua bánh mì đây, hy vọng vị tôi thích vẫn chưa bị vét sạch.”
Triệu Thanh Ninh vô cùng kinh ngạc: “Cậu vì giúp tôi tìm đồ mà đến giờ vẫn chưa ăn gì sao?”
Đúng thế đấy, phần dinh dưỡng thiếu hụt này của tôi ai đứng ra đền bù đây.
“Cái này cho cậu!” Cô luống cuống lục lọi trong túi áo đồng phục, móc ra một thứ rồi chìa về phía cậu. Hóa ra là một viên kẹo.
“Vậy cảm ơn.” Lâm Tri Diệc bóc vỏ ném luôn viên kẹo vào miệng.
Viên kẹo mang vị chua chua ngọt ngọt, một hương vị diệu kỳ bùng nổ nơi đầu lưỡi, có vẻ như là vị chanh. Mà khoan đã, bụng đang trống rỗng mà táng đồ chua vào thế này, e là chẳng phải ý kiến hay ho gì. Cảm giác đói cồn cào lại càng thêm réo rắt, thế này thì đúng là món khai vị tuyệt vời rồi.
Đặt câu hỏi nhanh: Ba giờ sáng bụng đói meo, lục lọi khắp nhà chỉ tìm thấy mỗi hộp kẹo tiêu hóa, vậy thì ăn hay không ăn?
“À đúng rồi.” Lâm Tri Diệc như chợt nhớ ra điều gì, bèn lên tiếng hỏi.
“Hửm?”
“Tại sao kẹp tóc của cậu lại rơi ở tận đây?”
“Hầy… Bị Miss Trương ném từ trên lầu xuống đấy.” Cô dùng ngón tay vẽ một đường parabol xuất phát từ ô cửa sổ khu giảng đường phía trên đầu, “Hai hôm nay chẳng biết bà ấy bị làm sao nữa, cứ hễ thấy nữ sinh nào chải chuốt một tí là lại làm ầm ĩ lên, còn chửi cho một bạn nữ lớp tôi khóc bù lu bù loa luôn.”
Cô lè lưỡi, vẻ mặt tỏ rõ sự bất bình.
Lâm Tri Diệc gật gù, vô cùng thấu hiểu tâm trạng của cô.
Thế thì hoàn toàn hợp lý rồi. Giáo viên tiếng Anh của lớp cô, Miss Trương, vốn dĩ là người tu luyện "vô tình đạo", đến cả cái đứa chẳng bao giờ màng thế sự hóng hớt như cậu cũng từng nghe danh bà ấy.
Nếu cậu nhớ không nhầm, Miss Trương của hiện tại mới chỉ đang ở giai đoạn một của quá trình hắc hóa. Một năm sau, quý bà này sẽ trải qua biến cố ly hôn, bởi ông chồng không tài nào chịu đựng nổi cuộc sống ngột ngạt bên cạnh bà ta thêm được nữa. Và kể từ cột mốc đó, chuỗi ngày địa ngục của học sinh lớp bà ấy mới thực sự bắt đầu.
Miss Trương hoàn toàn tẩu hỏa nhập ma. Hễ đánh hơi thấy chút mầm mống yêu đương nào là y như rằng sẽ gọi điện triệu tập phụ huynh đôi bên. Thậm chí chẳng cần chứng cứ, chỉ bằng suy diễn chủ quan, bà ta cũng sẵn sàng đứng trên bục giảng gào thét mắng nhiếc học sinh. Lấy bản thân làm thanh gươm sắc bén, thề phải chém đứt sạch mọi mối tình duyên trong thiên hạ.
Đám học sinh lén lút gán cho bà ta đủ thứ biệt danh. Dễ nghe một chút thì gọi là “Pháp Hải”.
Tình hình về sau càng lúc càng mất kiểm soát, phòng học nghiễm nhiên biến thành cái thùng rác để bà ta xả giận Cục diện thê thảm này kéo dài mãi cho đến khi Lâm Tri Diệc tốt nghiệp. Tức là vào năm Lâm Ánh Nguyên lên lớp mười hai, cô bé kể với cậu rằng Miss Trương đã bị ai đó ghi âm nộp đơn tố cáo, bằng chứng tung ra chất cao như núi, cuối cùng đành phải ngậm đắng nuốt cay từ chức.
Chẳng biết vị nghĩa sĩ phương nào đã ra tay trừ bạo an dân, chém đầu yêu nghiệt này ngã ngựa. Anh hùng trong thiên hạ quả thực nhiều như cá chép vượt sông.
Nhưng đó đã là chuyện của thời kỳ sau khi Lâm Tri Diệc tốt nghiệp rồi. Điều này đồng nghĩa với việc, đối với một người học cùng khóa với cậu như Triệu Thanh Ninh, toàn bộ những năm tháng cấp ba của cô đều phải sống dưới sự áp bức bóc lột của đại ma đầu này.
Thảm, quá thảm mà.
Cũng may giáo viên tiếng Anh của cậu không phải là bà ấy, cậu mới chỉ nếm mùi một tiết dạy thay của bà ta mà thôi.
Cậu quay lưng cất bước.
“À... ừm”
Giọng nói của thiếu nữ lại vang lên phía sau. Thiếu niên ngoái đầu lại: “?”
Triệu Thanh Ninh siết chặt chiếc điện thoại nhỏ màu xanh lục trong tay, ngón tay lướt nhẹ vài cái, trên màn hình lập tức hiện ra một mã QR kết bạn. “Kết bạn WeChat nhé, chẳng phải chúng ta đã là bạn bè rồi sao?”
Một phân cảnh mang đậm tính dejavu. Cậu đương nhiên cũng chẳng buông lời từ chối.
Ting!
“Cậu đã thêm [Kẹo Chanh] làm bạn bè, hãy gửi lời chào để bắt đầu trò chuyện nào!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
là một nhân vật thiền sư Phật giáo hư cấu nổi tiếng trong văn hóa dân gian Trung Quốc, đặc biệt qua tác phẩm "Truyền thuyết Bạch Xà". Trong truyện, Pháp Hải thường đóng vai phản diện, là người chia rẽ tình yêu giữa Bạch Xà và Hứa Tiên, nhưng dưới góc nhìn khác, ông là cao tăng trừ yêu diệt ma.