Chương 291 : Lục Viễn Thu, cùng tôi chơi trò lãng mạn lần cuối nhé
"Lục Viễn Thu!"
Chung Cẩm Trình vừa bước vào cửa lớp đã lao tới định đấm một cú vào ngực Lục Viễn Thu, kết quả bị Lục Viễn Thu nghiêng người né được, rồi quay lại nhìn cậu ta với vẻ mặt ngầu lòi: "Gọi bố có việc gì?"
Chung Cẩm Trình bị kiểu tóc mới của Lục Viễn Thu làm cho ngớ người mất một giây, nhưng sắc mặt nhanh chóng trở lại bình thường, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày bảo có việc gì? Hôm nay không được ngắm chân dài nữa rồi! Mày đền cho tao đi!"
Lục Viễn Thu nhìn chằm chằm cậu ta với vẻ mặt nghiêm túc một lúc, rồi nghiêm chỉnh đáp: "Được, tao đền cho mày."
Sau đo cậu gác một chân lên bàn của Trịnh Nhất Phong. Trịnh Nhất Phong vội vàng cẩn thận dẹp chậu xương rồng sang một bên. Sau đó, tất cả liền thấy cảnh Lục Viễn Thu xắn gấu quần đồng phục lên.
"Đúng là ta không vào địa ngục thì ai vào. Chào mừng quý khách thưởng thức cặp chân dài mét mốt của tại hạ, chỉ là lông chân hơi dài chút xíu, lúc ăn nhớ cẩn thận kẻo mắc nghẹn..."
Lục Viễn Thu vô cùng hào phóng giơ chân ra phía trước, tự giới thiệu với Chung Cẩm Trình.
"Cút cút cút!"
Chung Cẩm Trình buồn nôn muốn chết, quay ngoắt đầu bỏ đi. Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, gần như ngay khi nghe thấy ba chữ "tao đền cho", cậu ta đã đoán được cái miệng chó của Lục Viễn Thu chắc chắn sẽ không mọc ra ngà voi được. Kết quả là phản ứng vẫn chậm mất một nhịp, không phòng thủ kịp.
Lục Viễn Thu thả gấu quần xuống, cười khà khà ngồi lại vào chỗ của mình.
Cậu mỉm cười nhìn Bạch Thanh Hạ bên cạnh. Cô gái nhỏ cũng rụt rè đưa mắt nhìn sang cậu, nhưng nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu lúc này chợt tắt ngúm: "Hứ."
Cậu quay ngoắt đầu đi, giả vờ giận dỗi.
Bạch Thanh Hạ thấy vậy, ỉu xìu rũ mắt xuống.
Một lát sau, cô đưa tay khẽ níu lấy ống tay áo của Lục Viễn Thu: "...Vừa nãy cậu rõ ràng đang cười mà."
"Đấy là tớ cười với người khác, có ảnh hưởng gì đến chuyện tớ đang giận cậu không?"
Bạch Thanh Hạ bất lực nói: "Thôi được rồi."
Cái gì mà thôi được rồi? Lục Viễn Thu ngạc nhiên quay đầu lại, chất vấn đối phương: "Tớ đã giận dỗi ra mặt thế này rồi mà cậu không thèm dỗ tớ một câu à? Bình thường cậu dỗ bố cậu kiểu gì?"
Bạch Thanh Hạ ngẩn tò te nhìn cậu.
Hai người trố mắt nhìn nhau một lúc. "Thôi bỏ đi, haiz..." Lục Viễn Thu xua tay, quay người đi chỗ khác.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng động nhẹ vang lên bên cạnh. Bạch Thanh Hạ đặt hai bàn tay nhỏ xíu trắng ngần lên cẳng tay cậu, khẽ lay lay, giọng nói mềm mỏng ngọt ngào: "Cậu đừng giận tớ nữa mà, được không..."
Lục Viễn Thu cố nhịn cười, người cứng đơ, không quay lại nhìn cô, nhưng khóe miệng thì đã hơi nhếch lên, không kìm nén nổi nữa rồi.
Đừng lay nữa, đừng lay nữa, lay nữa là xương cốt tớ rụng rời hết bây giờ.
Lưu Vi bước vào lớp, nói lớn: "Mọi người đến đủ cả rồi chứ? Đủ rồi thì chúng ta xuống hội trường dự lễ tốt nghiệp trước, xong xuôi mới chụp ảnh kỷ yếu nhé."
Vương Hạo Nhiên đứng dậy, dõng dạc tập hợp học sinh xuống hội trường.
Ở hàng ghế cuối cạnh cửa sổ, Bạch Thanh Hạ nhoài người sang nhìn. Thấy khóe miệng Lục Viễn Thu cong lên, cô biết mình đã dỗ thành công. Đôi mắt long lanh của cô gái nhỏ chớp chớp, cười tít mắt vui vẻ, nhưng không phát ra tiếng.
Lục Viễn Thu quay lại, liếc cô đầy kiêu ngạo: "Đi thôi, xuống hội trường."
Bạch Thanh Hạ gật đầu: "Ừm."
Trên đường đi, Lưu Vi vẫn không nhịn được, bước tới cạnh Bạch Thanh Hạ hỏi thăm tình hình thi cử. Nghe được câu trả lời khả quan, cô thở phào nhẹ nhõm, tiện thể hỏi luôn Lục Viễn Thu bên cạnh.
Lục Viễn Thu giơ ngón tay cái lên: "Thi cực kỳ xuất sắc luôn cô ạ!"
Lưu Vi cũng không mắng mỏ cậu như mọi khi nữa, cười không khép được miệng. Cô lại bước sang cạnh Trịnh Nhất Phong hỏi: "Thi thế nào em? Điểm thi đại học ấy."
Trịnh Nhất Phong trầm ngâm một lát, rồi lẩm bẩm: "672 điểm. Đề Ngữ Văn lần này khá dễ, em có thể được trên 110."
Nói xong, cậu cầm chậu xương rồng thản nhiên bước tiếp lên phía trước, để lại Lưu Vi đứng sững sờ tại chỗ.
"...Cái này, thế này là tự tính điểm luôn rồi á? Mới thế mà đã tính chuẩn xác thế cơ à?"
Lục Viễn Thu nhếch mép, đi lướt qua giáo viên: "Trịnh Nhất Phong tính nhẩm như thần thì có gì lạ đâu cô? Môn Vật Lý nó chỉ cần liếc mắt một cái là biết đáp án rồi."
Lưu Vi lại càng vui hơn, chạy đi hỏi Chung Cẩm Trình thi thế nào.
Hỏi han xong đám học sinh top đầu của lớp, khuôn mặt cô đỏ bừng vì phấn khích. Đứng ngoài đám đông, cô vỗ tay thông báo: "Lát nữa có tiết mục tặng hoa cho giáo viên bộ môn. Bạch Thanh Hạ sẽ tặng cho cô, năm người còn lại ai xung phong nào?"
"Em em em!"
Trong đám đông, rất nhiều cánh tay giơ lên. Lưu Vi chỉ tay một hồi, rồi quyết định: "Thôi được rồi, cứ để năm đứa nhóm bóng rổ này đi."
"Tuyệt vời!" Lục Viễn Thu, Chung Cẩm Trình và mấy đứa kia reo hò ầm ĩ.
Mặt Trịnh Nhất Phong cứng đờ. Rõ ràng mình đâu có giơ tay.
...
Trong hội trường lớn, sau khi ban giám hiệu nhà trường phát biểu xong là đến phần đại diện học sinh các lớp lên tặng hoa cho giáo viên bộ môn.
Lục Viễn Thu ngồi dưới ghế, nhìn những học sinh trên sân khấu sau khi tặng hoa xong, trò chuyện vài câu với giáo viên quen thuộc rồi ôm nhau khóc sướt mướt. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một chút cảm xúc.
Cậu chắc chắn không khóc nổi đâu, nhưng cậu cũng thấy buồn.
Lúc chia tay thì có ai vui vẻ cho được.
Kiếp trước cậu chẳng tham gia hoạt động gì, giờ nghĩ lại đúng là sống hoài sống phí.
Lúc này Lưu Vi đi xuống hàng ghế cuối, nhỏ giọng giục: "Đi thôi đi thôi, ra ngoài xếp hàng trước đi, sắp đến lớp mình rồi."
Nhóm Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ sáu người vội vàng cúi người lách ra khỏi chỗ ngồi.
Dưới sân khấu, họ nhận hoa từ tay các thành viên hội học sinh. Cô bé bốn mắt của hội học sinh lúc đưa hoa cho Lục Viễn Thu cứ nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng mới lưu luyến nói: "Đàn anh Lục, chúc mừng tốt nghiệp, chúc anh tiền đồ rộng mở."
Lục Viễn Thu gật đầu: "Cảm ơn em."
Bạch Thanh Hạ lặng lẽ liếc mắt nhìn sang bên này.
Rất nhanh sau đó, sáu giáo viên bộ môn của lớp 12-28 đã bước lên sân khấu. Dẫn đầu là Lưu Vi với nụ cười rạng rỡ, theo sau lần lượt là thầy dạy Toán Nhậm Thanh Thiên, cô giáo dạy thay tiếng Anh, thầy Húc Ca dạy Vật Lý, thầy giáo Sinh học cao một mét chín, và bà nội Lý dạy Hóa học.
Nhóm học sinh theo Bạch Thanh Hạ bước lên sân khấu. Lục Viễn Thu đứng thứ ba, dừng lại trước mặt Húc Ca.
Nhìn Lục Viễn Thu ôm bó hoa, Húc Ca cười vỗ vai cậu: "Đẹp trai đấy."
Lục Viễn Thu: "Thầy cũng thế ạ."
Cao Cường đứng trước mặt bà nội Lý dạy Hóa. Cậu phát hiện bà nội Lý lúc nào cũng trưng ra bộ mặt khó đăm đăm, hôm nay lại nở nụ cười hiền từ đến lạ.
Người dẫn chương trình cầm micro phát biểu xong, tiết mục tặng hoa bắt đầu.
Cô Lưu ôm bó hoa, hốc mắt ươn ướt ôm chầm lấy Bạch Thanh Hạ.
Thầy dạy Toán Nhậm Thanh Thiên nhìn Trịnh Nhất Phong đang im lặng trước mặt, muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở lời ra sao. Thầy không thân với học sinh này lắm, nhưng thầy biết cậu học trò trước mặt đây trong những kỳ thi cuối cấp lần nào điểm Toán cũng đứng nhất khối, là một cao thủ khối tự nhiên ẩn dật.
Hai người nhìn nhau, cuối cùng thầy chỉ bắt tay cậu một cái.
Vương Hạo Nhiên cũng ôm thầy Sinh học. Chung Cẩm Trình như ý nguyện được ôm cô giáo tiếng Anh dạy thay. Về phần Cao Cường, bà nội Lý lại chủ động nắm lấy tay cậu, dặn dò cậu phải cố gắng hơn nữa.
Lục Viễn Thu vẻ mặt phức tạp nhìn Húc Ca. Cậu biết chắc Húc Ca vẫn chưa tìm được người yêu, vì trên đầu thầy lại có thêm mấy sợi tóc bạc nữa rồi.
Nhìn cảnh mọi người xung quanh ôm nhau khóc lóc ỉ ôi, Húc Ca đặt bó hoa xuống đất, mỉm cười hiền từ nhìn Lục Viễn Thu: "Lục Viễn Thu, cùng thầy chơi trò lãng mạn lần cuối nhé."
Nói xong, thầy dùng tay trái thò vào túi áo, lấy ra một chiếc bóng đèn sợi đốt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
