Chương 297 : Em muốn mua một cái vali thật to!
『Nhất Diệp Tri Thu』: @Lá Phong Mùa Hạ, đây là bạn cấp ba của tao, một đại ca đẹp trai ngời ngời, có em nào muốn làm quen không?
Nhìn thấy tin nhắn này, chẳng ai thèm đoái hoài gì đến Bạch Thanh Hạ, tất cả đều đồng loạt tag tên Trịnh Nhất Phong, xum xoe hỏi han ân cần.
『Trương Dương』: @Rác Rưởi, chào bạn, nhìn avatar cái thùng rác của bạn là mình biết bạn có gu thẩm mỹ cực kỳ độc đáo rồi. Cái này có ý nghĩa là vứt bỏ mọi tâm trạng tồi tệ vào thùng rác đúng không?
『Thiếu Gia Châu Thành』: @Rác Rưởi, đừng thèm để ý đến bọn loser kia. Người đẹp à, hiện tại em là bóng hồng duy nhất của lớp mình, cục cưng quý giá đấy. Hay là hai chúng mình kết bạn trước đi? Hôm khai giảng anh mời em đi ăn ở Lục Gia Cước nhé.
『Củ Cải Lăng Nhăng』: @Rác Rưởi, người đẹp ơi, check vòng một phát xem nào.
『Trương Dương』: Đùa chứ người anh em... mày đỉnh thật đấy.
『Lăng Hư Chân Nhân』: @Rác Rưởi, thí chủ, có tiện gửi một bức ảnh không? Bần đạo có thể xem tướng mặt giúp thí chủ.
『Đàn anh Fingal』: Đạo trưởng cũng mê gái đẹp cơ à?
『Lăng Hư Chân Nhân』: He he, hổ thẹn, hổ thẹn.
Siêu thị thực phẩm tươi sống Bốn Mùa.
Bên quầy thu ngân, Bạch Thanh Hạ nhìn những tin nhắn trong group chat, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc thì biểu cảm khinh bỉ, lúc lại cố nín cười.
Cô cũng không có hứng nhắn tin lắm. Lúc này thấy bố đang bê đồ, cô liền cất điện thoại vào túi, lập tức chạy tới giúp một tay.
『Đàn anh Fingal』: Đề nghị mọi người đổi biệt danh trong nhóm thành tên thật giống như bạn Trương Dương nhé.
Trịnh Nhất Phong liền đổi tên mạng thành tên thật của mình. Ngoài cậu ra, chẳng ai thèm để ý đến lời của Fingal.
『Trương Dương』: @Trịnh Nhất Phong, bạn ơi, đây là tên của bạn à? Nghe hay quá~
『Thiếu Gia Châu Thành』: @Trịnh Nhất Phong, bạn ơi, cái tên của bạn làm mình nhớ đến một nữ thần hồi cấp ba của mình, tên cô ấy cũng hơi giống con trai. Theo kinh nghiệm của mình, con gái tên càng giống con trai thì lớn lên càng xinh đẹp.
『Trịnh Nhất Phong』: ...
Thôi, bỏ cuộc, đầu hàng vô điều kiện.
Lục Viễn Thu cười đến mức ngã lăn từ trên ghế xuống đất, nằm bò ra sàn vừa đập tay xuống đất vừa cười sằng sặc.
"Rầm!" Lục Dĩ Đông đạp tung cửa phòng anh trai, nhíu mày gắt: "Bé cái mồm thôi! Ồn ào chết đi được!"
"Đông Đông, ra đây anh thơm cái nào~ chụt chụt chụt~"
Lục Viễn Thu bò dậy đuổi theo. Lục Dĩ Đông sợ hãi biểu cảm y như meme, vội vàng đóng sầm cửa lại.
Kỳ nghỉ hè cứ thế từng ngày trôi qua, cái ví tiền nhỏ của Bạch Thanh Hạ ngày càng phồng to lên.
Ngày 28 tháng 8, chỉ còn một ngày nữa là xuất phát đi Châu Thành.
Đám Lục Viễn Thu làm ở nhà hàng được một tháng là không trụ nổi nữa, chỉ còn mỗi mình Bạch Thanh Hạ kiên trì làm đến cùng.
Trong phòng, Bạch Thanh Hạ ngồi trên mép giường, trên tay ôm một xấp tiền giấy màu đỏ dày cộp. Cô ngoái đầu vén rèm lên kiểm tra, thấy cửa phòng đã đóng kín mít mới yên tâm ngồi lại, tỉ mỉ đếm từng tờ tiền, trên môi không giấu nổi nụ cười hạnh phúc rạng rỡ.
Tổng cộng là 6.875 tệ!
Đây là tất cả số tiền cô tích cóp được trong gần một năm qua, bao gồm tiền lương của cô và bố ở siêu thị, tiền mừng tuổi, và cả tiền làm thêm dịp hè. Số tiền này đối với một cô gái sống trong cảnh nghèo khó mà nói, đã là một con số khổng lồ, vô cùng vô cùng lớn rồi.
Bạch Thanh Hạ cất kỹ tiền, chuẩn bị ra khỏi nhà. Cô định đem 6.000 tệ ra ngân hàng gửi, hơn 800 tệ còn lại sẽ dùng để mua sắm những đồ dùng khác.
"Xong chưa em?" Ngoài ban công, chị Lệ cũng đã chuẩn bị xong xuôi, định cùng Bạch Thanh Hạ ra ngoài.
Bạch Thanh Hạ cười gật đầu: "Dạ xong rồi ạ."
Chị Lệ trang điểm nhẹ nhàng trông xinh hơn hẳn lúc trang điểm đậm, khí chất cũng từ vẻ lẳng lơ chuyển sang hiền dịu. Tuy nhan sắc của chị vẫn chỉ ở mức bình thường, nhưng trong lòng Bạch Thanh Hạ, độ xinh đẹp của chị Lệ xếp thứ hai, chỉ đứng sau mẹ cô.
Chị Lệ nhìn cô gái nhỏ mặc chiếc váy hồng trước mặt, khẽ thở dài, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho Bạch Thanh Hạ.
"Vốn dĩ chị lo lắm khi em lên Châu Thành học đại học, biết tin Lục Viễn Thu học cùng lớp với em, chị mới yên tâm phần nào. Tiểu Lục giỏi thật đấy, không ngờ cậu ấy cũng đỗ được Đại học Châu Thành."
Bạch Thanh Hạ vội vàng hùa theo: "Lục Viễn Thu giỏi lắm chị ạ, cậu ấy học hành chăm chỉ lắm."
"Biết rồi, biết rồi, chị biết rồi." Chị Lệ cười trêu: "Một ngày em khen cậu ta trước mặt chị không biết bao nhiêu lần rồi."
Bạch Thanh Hạ mím môi: "Thì vốn dĩ cậu ấy giỏi thật mà."
Hai người khoác tay nhau xuống lầu, chị Lệ lẩm nhẩm dặn dò: "Chứng minh thư, giấy báo nhập học, giấy vay vốn sinh viên... còn gì nữa nhỉ? Còn chăn ga gối đệm nữa đúng không? Đại học xịn thế mà mấy thứ này cũng bắt sinh viên tự chuẩn bị, chán òm."
Bạch Thanh Hạ mỉm cười, đột nhiên lại nói: "Chị Lệ ơi, em muốn mua một cái vali thật to!"
Trương Lệ quay sang: "Chi vậy?"
Chị như hiểu ra điều gì, đưa tay chọc nhẹ vào má Bạch Thanh Hạ, cười nói: "Lớn rồi, ngại dùng bao tải dứa đựng đồ rồi chứ gì?"
Bạch Thanh Hạ cụp lông mày xuống: "Không phải đâu ạ, thực ra em thế nào cũng được... Nhưng chú Lục và Lục Viễn Thu chắc chắn sẽ không để em tự xách đồ đâu. Đến lúc vào trường xách hành lý đi vào, lỡ bạn học nhìn thấy Lục Viễn Thu vác một cái bao tải dứa to đùng thô kệch... Lục Viễn Thu háo hức mong chờ cuộc sống đại học lắm, tốt nhất cậu ấy nên để lại một ấn tượng thật tươm tất, bóng bẩy trong mắt bạn bè..."
Chị Lệ nghe xong không nói gì, chỉ đưa tay xoa xoa đầu Bạch Thanh Hạ hai cái: "Được, chị mua vali cho em!"
"Không cần đâu ạ, em có tiền mà."
"Im ngay, tiệc mừng em đỗ đại học chị cũng không có thời gian đến dự. Ở quê chị, con cái của người thân bạn bè đỗ đại học là phải cho tiền đấy. Chị chưa cho em tiền, chị mua tặng em cái vali không được à? Chị mua cho em cái màu hồng nhé."
"Thế thì em cảm ơn chị Lệ ạ." Bạch Thanh Hạ cười nói với người phụ nữ bên cạnh.
Nhìn nụ cười trong sáng thuần khiết này, chị Lệ lại thở dài: "Chị không nỡ xa em đâu, em đi rồi, chị lại thui thủi một mình."
"Bố em vẫn ở đây mà chị?"
"Bố em ngày nào chả sang nhà chị Trương tòm tem."
...
Khu dân cư Hạnh Phúc.
Tô Tiểu Nhã và Lục Thiên đều đang bận rộn giúp Lục Viễn Thu xếp đồ đạc. Lục Viễn Thu thì đang lướt nhóm chat lớp đã đầy thành viên. Lớp 30 Y đa khoa tổng cộng có 35 người, 15 nữ, 20 nam.
Rõ ràng chưa từng gặp mặt nhau, thế mà chúng nó đã bắt đầu bàn tán xem hoa khôi năm nhất là ai rồi.
『Trương Dương』: Tao nghĩ chắc chắn là Phong Phong (Trịnh Nhất Phong). Phong Phong tuyệt đối là một mỹ nữ vô cùng đặc biệt.
『Thiếu Gia Châu Thành』: Điểm này tao đồng ý. Theo kinh nghiệm của tao, những người đẹp thực sự thường lặn sâu, rất ít khi ngoi lên nói chuyện, Phong Phong chính là kiểu đó.
『Phu Nhân Châu Thành』: Mày ý gì đấy hả? Cạnh khóe ai đấy?
『Thiếu Gia Châu Thành』: Nói chung là méo cạnh khóe mày.
Cái "Phu Nhân Châu Thành" này cũng giống hệt "Trương Dương", cái miệng cực kỳ lém lỉnh, tin nhắn của hai người này thường xuyên spam kín màn hình. Nhưng "Phu Nhân Châu Thành" và "Trương Dương" lại không có xích mích gì, ngược lại hay cãi nhau tay đôi với "Thiếu Gia Châu Thành" trong group. Hai người này mở miệng ra là đồ hiệu xa xỉ, thường xuyên chửi nhau ỏm tỏi vì những vấn đề liên quan đến tầm nhìn và kiến thức thượng lưu.
Điều này khiến Lục Viễn Thu có chút bất ngờ. Cứ tưởng dân Châu Thành sẽ kỳ thị cãi nhau với dân tỉnh lẻ, ai dè lại là hai đứa dân Châu Thành chửi nhau hăng nhất.
Nhưng mà, Lục Viễn Thu thấy tính cách của hai cái đứa "Phu Nhân Châu Thành" và "Trương Dương" này hơi hao hao Trần Phi và Cao Cường.
Haiz...
Lục Viễn Thu lại lướt sang nhóm chat lớp 12-28, nhóm này đã mười ngày rồi không có ai nói tiếng nào.
Lúc này Tô Tiểu Nhã ôm một đống quần áo bước vào, đồng thời đẩy theo một cái vali màu đen, bà hỏi con trai: "Mang những quần áo nào đi đây?"
Lục Viễn Thu không vội trả lời. Cậu nhìn cái vali, nhíu mày nói: "Con không dùng vali đâu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
