Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tập 03 - Chương 294 : Việc làm thêm dịp hè

Chương 294 : Việc làm thêm dịp hè

Lục Thiên: "Hay là ban ngày cháu cũng đến siêu thị làm luôn đi, chú xem xét tăng thêm lương cho cháu?"

Nghe con bé này sắp bắt đầu làm hai công việc một ngày, Lục Thiên thấy xót xa. Đem so sánh với con gái rượu nhà mình, trong lòng ông lại càng thấy chạnh lòng hơn.

Rõ ràng tuổi tác cũng chẳng chênh nhau là mấy, một đứa thì được sống trong nhung lụa, một đứa lại đã sớm phải gánh vác việc nhà.

Bạch Thanh Hạ xua đôi tay nhỏ nhắn, lắc đầu quầy quậy. Như không muốn nán lại thêm, cô gái nhỏ vừa bước ra cửa vừa đáp: "...Dạ thôi ạ, dạ thôi ạ, cháu tìm được việc rồi. Cháu chào chú, cháu chào cô ạ."

Nói xong, nhỏ nhìn Lục Viễn Thu đang ngồi trên sô pha, dùng ánh mắt nói lời tạm biệt với cậu, sau đó xỏ giày, bước ra ngoài rồi vội vã đóng cửa lại.

Mỗi ngày công việc ở siêu thị nhàn hạ như vậy, dù có làm thêm cả ban ngày thì cũng chẳng mệt đến đâu, sao mình có mặt mũi nào mà nhận thêm tiền lương cơ chứ?

Nhưng mà, bắt đầu từ ngày mai là mỗi ngày có thể kiếm thêm được một khoản tiền rồi, hai tháng trước khi khai giảng chắc chắn sẽ tiết kiệm được kha khá.

Nghĩ đến đây, Bạch Thanh Hạ đứng ngoài cửa nở nụ cười rạng rỡ, xoay người bước đi với tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm.

Lục Thiên đứng dậy ngoái đầu lại, nói với Lục Viễn Thu nãy giờ vẫn im lặng không nói tiếng nào: "Mày cũng khuyên con bé đi chứ, nhỡ mệt ốm ra đấy thì sao?"

Lục Viễn Thu lắc đầu, thở dài: "Cậu ấy là kiểu người hễ nhận được lòng tốt của người khác là lại nơm nớp lo sợ. Không khuyên nổi đâu, cứng đầu lắm."

Tô Tiểu Nhã bưng đĩa hoa quả ra, hùa theo: "Bởi thế nên, Tiểu Hạ đúng là một cô gái tốt."

Sáng ngày hôm sau, Lục Viễn Thu đến trường. Làm theo lời dặn của các bác, cậu vẫn điền nguyện vọng vào ngành Thể dục thể thao như bình thường, đợi đến lúc giấy báo trúng tuyển gửi về, nó sẽ tự động biến thành cậu đã trúng tuyển vào ngành Y đa khoa của Đại học Châu Thành.

Đây chính là sức mạnh của ô dù đấy.

Hơn nữa bác ba sắp được thăng chức rồi, lại còn điều chuyển đến ngay thành phố Châu Thành.

Nghe bác cả kể, lần này bác ba chỉ tiện miệng than thở với Hiệu trưởng Đại học Châu Thành một câu là "cháu trai tôi thân là học sinh thi năng khiếu thể thao nên khó chọn ngành quá", kết quả thầy Hiệu trưởng Châu Thành không nói hai lời, lập tức vỗ ngực bảo bác ba: "Ấy chết! Làm gì mà phiền phức thế, cứ để cháu nó vui, thích chọn ngành nào thì cho học ngành đấy!"

Bác ba thậm chí còn vặn vẹo lại vài câu: "Thế này không hay lắm nhỉ? Làm thế được không? Sai quy chế thì sao? Ông có quyền quyết định không đấy?"

Hiệu trưởng Châu Thành nghe xong mặt đỏ tía tai, vỗ ngực bồm bộp cam đoan hết mức: "Tôi mà không quyết được thì ai quyết được?! Xảy ra chuyện gì tôi chống lưng hết! Đây là cháu ruột của ngài mà lị!"

Lúc đó bác cả kể lại qua điện thoại vô cùng sinh động, Lục Viễn Thu cũng chẳng biết là thật hay chém gió.

Nhưng dựa theo tính cách chậm mà chắc của bác ba trên con đường quan lộ từ trước đến nay, ông nói chuyện tuyệt đối sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào cho mình. Toàn là để người ta chủ động đưa ra yêu cầu và ôm hết mọi trách nhiệm, đồng thời thể hiện thái độ cam tâm tình nguyện.

Thế nên Lục Viễn Thu dù có bị lộ thân phận học sinh thể thao ở Đại học Châu Thành và gây ra rắc rối đi chăng nữa, thì trùm cuối trong trường cũng sẽ tự đứng ra dẹp loạn. Nhưng với phương châm bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, bác ba vẫn dặn Lục Viễn Thu đừng tiết lộ với ai.

Trong phòng Tin học.

Bạch Thanh Hạ điền nguyện vọng xong thì chào Lục Viễn Thu một tiếng rồi đi làm thêm luôn. Cô không hề nói mình làm ở đâu, Lục Viễn Thu chủ động gặng hỏi, cô cũng chỉ ấp úng không chịu khai.

Lục Viễn Thu lờ mờ đoán được nguyên nhân. Nơi Bạch Thanh Hạ làm việc không ngoài ngành dịch vụ, mà đã làm dịch vụ thì chắc chắn sẽ gặp cảnh bị ông chủ hay khách hàng làm khó dễ. Thanh Hạ sợ cậu nhìn thấy rồi xé ra to, làm ầm ĩ lên đến mức không thể dọn dẹp hậu quả.

Thực ra Lục Viễn Thu rất muốn hỏi: Trong lòng cậu, tớ là cái loại người xốc nổi bốc đồng thế cơ à?

Làm ngành dịch vụ, chuyện bị sếp chửi, khách hàng hạch sách là chuyện bình thường. Chỉ cần là những khó khăn trong phạm vi bình thường thì đó đều là sự rèn luyện.

Nhưng trong một số trường hợp, Lục Viễn Thu bắt buộc phải bảo vệ cô. Ví dụ như những rắc rối phát sinh từ nhan sắc quá đỗi xinh đẹp của cô, thì đó đéo phải rèn luyện nữa rồi...

Cậu không nói cậu làm ở đâu, thì tớ đi hỏi chị Lệ là xong, khà khà khà——

"Mày định đi học ở Hồ Thành á? Anh Cường, thế sau này anh em mình có còn gặp nhau được không? Tao với Lục Viễn Thu, cả Trịnh Nhất Phong đều ở Châu Thành hết rồi."

Điền xong nguyện vọng, Chung Cẩm Trình ngồi trên ghế, nhìn Cao Cường với vẻ mặt có chút cô đơn.

Cái thằng Chung Cẩm Trình này tuy về cái khoản kia đúng là nghịch thiên, lúc chơi với nhau cái miệng cũng độc địa, nhưng đến lúc chia tay lại là đứa đa sầu đa cảm nhất, quyến luyến không nỡ rời xa nhất.

Cao Cường gật đầu: "Ừ." Nói xong, cậu ta ngẩng lên nhìn đám Lục Viễn Thu, Trịnh Nhất Phong, nói tiếp: "Không sao, mấy anh em mình nghỉ lễ lại tụ tập với nhau. Dù sao được nghỉ tao vẫn về Lô Thành mà."

Lục Viễn Thu gật gù, cúi người tắt giao diện điền nguyện vọng của mình đi, không bàn luận gì với đám người xung quanh.

Chung Cẩm Trình và Trịnh Nhất Phong đều biết chuyện nhà Lục Viễn Thu lo lót giùm. Chung Cẩm Trình thậm chí còn hỏi Lục Viễn Thu xem có thể gộp bốn đứa tụi nó vào chung một lớp khi lên đại học được không. Mấy hôm trước Lục Viễn Thu cũng đã báo cáo một thể với bác ba, bác ba đồng ý cái rụp vô cùng sảng khoái.

Lục Viễn Thu thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh bác ba nói khéo với Hiệu trưởng Châu Thành như thế nào.

Bác ba: "Haiz, cháu trai tôi có mấy đứa bạn thân hồi cấp ba, cùng đỗ chung một trường đại học rồi mà lại không được xếp chung một lớp, chuyện này biết làm sao bây giờ."

Hiệu trưởng: "!"

Lục Viễn Thu bỗng thấy buồn cười lạ lùng.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cậu sống lại một đời, từ một tờ giấy trắng nỗ lực cày cuốc đến mức đạt được 628 điểm trong kỳ thi đại học, cũng được coi là đủ kinh thế hãi tục rồi. Tất nhiên, mồ hôi nước mắt và công sức bỏ ra phía sau thì chỉ có tự bản thân cậu mới thấu rõ nhất.

Những ngày tháng phấn đấu cật lực suốt một năm cấp ba đã hóa thành hồi ức. Đại học à... Lão tử mày phải xem xem, cái cuộc sống đại học trong truyền thuyết khiến vô số người khao khát nó rốt cuộc trông như thế nào.

Hê hê, giờ mình cũng coi như là một sinh viên sắp được tiếp nhận giáo dục bậc cao rồi, phải chú ý hình tượng mới được. Sau này không được văng tục chửi bậy nữa, chỉ có cái loại người vô văn hóa như ông già nhà mình mới mở miệng ra là văng tục thôi.

Lục Viễn Thu vừa mỉm cười bước ra khỏi phòng Tin học, thì phía sau lưng vang lên tiếng gào của Chung Cẩm Trình: "Lục Viễn Thu! Mày đệch mẹ vội đi ăn cứt hay gì mà chạy nhanh thế, ra net leo rank đê!"

Lục Viễn Thu: "Leo cái mả m* mày!"

Chung Cẩm Trình: "Đệch m* mày!"

Mặt Lục Viễn Thu đen sì lại.

Thôi bỏ đi, thà chửi bậy còn hơn.

Leo rank cái mẹ gì mà leo, kiếp trước ngồi net nhiều muốn nôn ra máu rồi, lát nữa cậu còn phải đi kiểm duyệt cái đơn vị công tác của Bạch Thanh Hạ nữa cơ.

Lục Viễn Thu vừa đi ra khỏi tòa nhà, Tào Sảng đã chạy ngược chiều tới: "Anh Thu!"

"Sảng tử, mày điền nguyện vọng trường nào thế?" Lục Viễn Thu tò mò hỏi.

Nhìn điệu bộ này của Tào Sảng chắc cũng vừa điền nguyện vọng xong đi ra. Lần này cậu ta thi được hơn bốn trăm điểm, thành công vượt qua điểm chuẩn đại học top 2, số phận đã hoàn toàn thay đổi so với kiếp trước. Lục Viễn Thu xuất phát từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng cho đứa đàn em này.

Tào Sảng cười hì hì: "Mấy nguyện vọng đầu em toàn điền trường ở Châu Thành, toàn trường gần trường anh đấy. Đại học Bách khoa Châu Thành còn nằm ngay đối diện Đại học Châu Thành luôn, cách nhau mỗi cái đường, em cũng điền rồi."

Lục Viễn Thu ngạc nhiên: "Mày không điền trường ở Lô Thành à? Ở lại gần Nguyễn Nguyệt Như chút."

Tào Sảng: "Cậu ấy bảo sau này cũng sẽ học đại học ở Châu Thành, nên lần này em quyết định đi theo anh luôn."

"Ngon, đến lúc lên đại học anh em mình lại được gặp nhau."

"Vâng! Anh Thu em đi trước đây, em tìm được một việc làm thêm dịp hè rồi, hôm nay đi làm luôn!" Tào Sảng vừa vẫy tay vừa chạy tót ra cổng trường.

Hả? Đứa nào cũng đi làm thêm dịp hè à? Mình có nên đi làm thử một chút không nhỉ... Lục Viễn Thu tự lẩm bẩm trong bụng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!