Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 190 : Mọi người không phải đều là những người lát nữa sẽ nấu mì đấy chứ?

Chương 190 : Mọi người không phải đều là những người lát nữa sẽ nấu mì đấy chứ?

Người này cao trên mét tám, dáng người cân đối, như một cái mắc áo tự nhiên, nên bộ vest trắng khoác lên người anh ta trông cực kỳ vừa vặn và tôn dáng.

Tóc rẽ ngôi 3/7, đôi mắt hơi dài, môi mỏng, toát lên vẻ thư sinh nho nhã, tạo cảm giác vô hại.

Hình xăm trên cổ tay anh ta khiến Lục Viễn Thu nhớ đến công tử họ Trương mà chị Lệ từng kể... kẻ đã hành hạ các cô gái trong quán KTV.

Nhưng chị Lệ bảo hắn đeo kính gọng vàng, còn người trước mặt này thì không.

Tất nhiên, cũng có thể là hắn đeo kính áp tròng.

Lục Viễn Thu không đáp lại, đối phương cũng rất tự nhiên dời mắt đi, vừa nói cười với người bạn bên cạnh vừa đi về phía một chiếc bàn.

Lục Viễn Thu dõi theo anh ta cho đến khi anh ta ngồi xuống, mới nghe thấy tiếng trách móc của cô bé trước mặt.

“Anh Viễn Thu! Vừa nãy anh chẳng đỡ em gì cả!”

“Chẳng phải có người đỡ em rồi sao?”

Lục Viễn Thu đút hai tay vào túi quần, đáp lại.

Anh Viễn Thu... Bạch Thanh Hạ lẩm nhẩm ba chữ đó, tò mò quan sát cô bé chỉ cao hơn Lục Dĩ Đông một chút này.

Tuy vóc dáng nhỏ bé, nhưng Bạch Thanh Hạ nhận ra cô bé này trạc tuổi mình.

Tống Huyên Huyên liếc nhìn bàn tay trắng ngần thon thả đang đặt trên cánh tay Lục Viễn Thu, rồi nhìn lên khuôn mặt Bạch Thanh Hạ, sững sờ trong giây lát vì vẻ đẹp của đối phương.

Lòng cô bé lạnh đi một nửa, dò hỏi: “Hai người là...?”

Bạch Thanh Hạ vội rụt tay về.

Lục Viễn Thu giải thích: “Bạn cùng lớp.”

Tống Huyên Huyên thở phào nhẹ nhõm.

Cô bé vội chen vào giữa, khoác tay Lục Viễn Thu: “Anh Viễn Thu, mình ngồi đằng kia đi.”

“Làm cái gì đấy, buông ra!” Lục Viễn Thu cau mày.

Cậu gạt tay Tống Huyên Huyên ra, đường hoàng cầm tay Bạch Thanh Hạ đặt lại lên cánh tay mình. Nhưng lần này Bạch Thanh Hạ lại không nể mặt, rụt tay về, ôm khư khư trước ngực.

Lục Viễn Thu hơi ngượng, nghĩ bụng chắc cô nàng lại thấy đông người nên ngại ngùng rồi.

Chứng kiến cảnh vừa rồi, Tống Huyên Huyên hỏi Lục Viễn Thu: “Anh thích chị ấy à?”

Lục Viễn Thu nhướn mày: “Ừ, sao nào.”

Bạch Thanh Hạ biết Lục Viễn Thu cố tình nói vậy để tránh xa cô bé tên “Huyên Huyên” này, nên cô không phủ nhận.

Cảm xúc của cô không hề xao động chút nào. Sau lần bị Lục Viễn Thu trêu chọc đến phát khóc về vụ “thư tình”, cô đã rút kinh nghiệm, lần này sẽ không vì sự yêu thích “giả tạo” này mà dao động nữa.

“Anh Viễn Thu thích người khác từ bao giờ thế...” Tống Huyên Huyên bĩu môi, hỏi như thể vừa thất tình.

“Anh ấy thích chị bao giờ đâu? Chị là ai thế?” Lục Dĩ Đông châm chọc.

Tống Huyên Huyên khoanh tay trước ngực, cúi xuống nhìn cô bé còn thấp hơn mình, đáp trả: “Chị không được hỏi à? Liên quan gì đến em... Mà em là ai?”

Lục Viễn Thu: “Nó là em gái anh.”

Tống Huyên Huyên ngớ người, nụ cười méo xệch: “Là em gái ạ...” Cô bé vội chắp tay, mếu máo: “Xin lỗi xin lỗi, chị không nhận ra...”

“Hứ.” Cô bé loli bĩu môi, không thèm để ý đến cô chị loli kia nữa.

Mẹ dặn cô bé phải chăm sóc chị Bạch chu đáo, vừa nãy thấy bà chị kia chen vào giữa anh trai và chị Bạch là cô bé đã muốn "khịa" rồi.

“Chương trình sắp bắt đầu rồi... chúng ta ngồi xuống đi...” Chị ba nói giọng chậm rãi, hiếm khi ra dáng “người lớn”.

Năm người tìm một bàn ngồi xuống. Bàn tròn có sáu ghế, Bạch Thanh Hạ và Tống Huyên Huyên ngồi cách nhau một ghế trống.

Mỗi mình mình là con trai... Lục Viễn Thu liếc nhìn bốn cô gái quanh bàn, thầm nghĩ.

Cậu nhìn về phía trước, thấy thanh niên mặc vest trắng ngồi ngay bàn bên cạnh, đối diện với cậu.

Đúng lúc này, một cô gái mặc váy dài sặc sỡ bất ngờ xuất hiện sau lưng Bạch Thanh Hạ, cười gọi: “Bạch Thanh Hạ!”

Bạch Thanh Hạ đang ngẩn ngơ nhìn các cô gái mặc đồ múa bên cạnh sân khấu, nghe tiếng gọi liền quay lại, mỉm cười gọi tên đối phương: “Liễu Vọng Xuân.”

“Lần này cậu nhớ tên tớ rồi nhé. Chỗ bố tớ chán quá, bàn các cậu còn chỗ không?”

Liễu Vọng Xuân hỏi, lần này Lục Viễn Thu trả lời: “Còn.”

Cậu quan sát cô gái xinh đẹp, toát lên vẻ anh khí này, thấy cái tên quen quen. Nhìn lại vẻ mặt hơi sượng sùng của Tống Huyên Huyên, cậu lập tức nhớ ra.

Con gái lớn của ông chủ Liễu Thừa Nghiệp!

Khoan đã... cô ấy không chào hỏi ai trong số bọn họ, lại đi chào hỏi người ít có khả năng quen biết nhất là Bạch Thanh Hạ?

Hai người này bắn đại bác không tới, sao lại quen nhau được?

Hơn nữa Bạch Thanh Hạ còn cười với cô ấy nữa chứ. Lục Viễn Thu bỗng cảm thấy mình như vừa bỏ lỡ cả tá tình tiết quan trọng.

Liễu Vọng Xuân rõ ràng là người không sợ người lạ. Cô gật đầu chào cô bạn cùng trường đang e dè là Tống Huyên Huyên, rồi nhìn quanh bàn, nụ cười luôn nở trên môi, có vẻ rất vui khi được làm quen với bạn của bạn.

Bây giờ đông người, Lục Viễn Thu định đợi tiệc tan sẽ hỏi Bạch Thanh Hạ xem hai người họ quen nhau thế nào.

“Mọi người... không phải đều là những người lát nữa sẽ nấu mì đấy chứ?”

Liễu Vọng Xuân ngập ngừng hỏi.

Vì cô nhận thấy bàn này hầu như toàn người cùng trang lứa, và cô nhớ trừ Tống Huyên Huyên ra, những người còn lại đều là con cháu vừa vây quanh bà cụ Lục.

Quả nhiên, bao gồm cả Bạch Thanh Hạ, mọi người đều gật đầu. Tống Huyên Huyên là con gái lãnh đạo cấp cao trong công ty cũng gật đầu theo.

“Trùng hợp ghê, tớ cũng thế!” Liễu Vọng Xuân giơ tay cười nói.

Vốn tưởng cuộc thi tẻ nhạt, giờ có bạn bè tham gia cùng, Liễu Vọng Xuân bỗng thấy thú vị hơn hẳn.

Lục Viễn Thu nhìn sang bàn đối diện, càng nhìn càng thấy thanh niên mặc vest đen ngồi cạnh anh chàng vest trắng quen quen.

Cậu sực nhớ ra... kiếp trước, "quán quân nấu mì" được bà nội khen ngợi hết lời, chẳng phải chính là thanh niên mặc vest đen này sao?!

Cậu hỏi Tống Huyên Huyên: “Cậu mặc vest đen đối diện kia có phải người của Lục thị không?”

Tống Huyên Huyên liếc nhìn, đáp: “Phải ạ, hình như là con trai của bác Lý nào đó làm quản lý cấp cao ấy ạ.”

Nói xong, cô bé tự nhiên nhìn sang anh chàng vest trắng bên cạnh, nhớ lại cú va chạm vừa rồi, hào hứng hỏi: “Thế còn anh vest trắng kia ạ? Có ai biết là ai không?”

“Anh ta à, tớ không quen, nhưng tớ biết.” Lần này người lên tiếng là Liễu Vọng Xuân.

Cô vừa đẩy đĩa hoa quả về phía Bạch Thanh Hạ, vừa dùng nĩa xiên một miếng bỏ vào miệng, nói: “Đó là đại thiếu gia của thực phẩm Bạch Tê, Trương Dật Bân. Một người rất lịch thiệp và cũng rất tài giỏi.”

Mọi người trong bàn đều ngẩng lên nhìn, kể cả Bạch Thanh Hạ, vì cô nghe thấy hai chữ “Bạch Tê”.

Liễu Vọng Xuân biết rõ ân oán giữa Lục thị và Bạch Tê, cô đặt nĩa xuống, vội giải thích: “Mọi người đừng vội, hôm nay anh ta không đại diện cho Bạch Tê đến đây đâu. Anh ta tự mở công ty riêng, lần này đến với tư cách đại diện cho công ty của mình.”

Kẻ có hình xăm quân bài bích ở KTV cũng họ Trương...

Lục Viễn Thu lấy điện thoại ra, lặng lẽ chụp một bức ảnh về phía đối diện, rồi gửi cho chị Lệ.

[Lục Viễn Thu]: Chị Lệ, người mặc vest trắng này, chị từng gặp chưa?

Cậu gõ chữ hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!