Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Tập 03 - Chương 289 : Ký túc xá nữ đại học có ma?

Chương 289 : Ký túc xá nữ đại học có ma?

Tiệm cắt tóc.

Lục Viễn Thu ngồi trên ghế với vẻ mặt đầy mong đợi, quay đầu hỏi chị thợ cắt tóc: "Chị có thể cắt cho em kiểu đầu như Ngô Ngạn Tổ được không?"

Chị thợ cắt tóc cúi xuống nhìn cậu, bấm kéo tách tách hai tiếng, đáp: "Không được, nhưng chị có thể cắt cho em thành một cô bé đáng yêu."

Nói xong, khóe miệng chị ta nhếch lên, nhướng mày hai cái, lại bấm kéo tách tách: "Xoẹt xoẹt!"

Lục Viễn Thu hiếm khi thấy nụ cười nào bỉ ổi đến thế trên mặt một người phụ nữ...

Cậu bất giác khép chặt hai chân lại, lịch sự từ chối: "Dạ thôi, em cảm ơn."

"Ha ha ha."

Hai người bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

"Thi đại học xong rồi à? Quả đầu này bao lâu rồi chưa cắt thế?"

"Vâng, thi xong rồi ạ... Tóc á? Nửa năm rồi em chưa cắt."

"Thảo nào nhìn em như người rừng rồi đấy, hôm nay cắt kiểu gì? Vẫn đầu đinh à?"

Cô chủ tiệm cắt tóc với mái tóc ngắn màu tím cúi người nhìn Lục Viễn Thu trong gương. Cổ áo trễ vai của cô hơi trễ xuống, để lộ đường cong lấp ló rực lửa phản chiếu trong gương.

Lục Viễn Thu giả vờ như không thấy.

Đây là tiệm cắt tóc dưới lầu khu Hạnh Phúc. Lục Viễn Thu và bà chủ tiệm này khá thân nhau, suy cho cùng hồi còn để đầu đinh, gần như hai tuần cậu lại ra đây cắt một lần, và bà chủ này rất thích thỉnh thoảng trêu chọc cậu một chút.

Nhưng thoắt cái hai người đã nửa năm không gặp. Vừa bước vào cửa nhìn nhau, cả hai nhất thời đều thấy có chút bồi hồi.

Lục Viễn Thu cười: "Dạ không, em lớn rồi, không để đầu đinh nữa."

Chị thợ xoa xoa tóc cậu, gật đầu hùa theo: "Đúng thế, trông khí chất của em bây giờ khác hẳn rồi, ra dáng người lớn rồi đấy. Nói đi, muốn cắt kiểu gì?"

Lục Viễn Thu đưa tay phác họa: "Chị cắt cho em cái kiểu tóc mái xõa bồng bềnh đen nhánh quyến rũ như nam chính trong tiểu thuyết ấy."

Nụ cười trên mặt chị thợ cắt tóc lập tức tắt ngúm.

...

Lục Viễn Thu mở cửa nhà, cởi giày ở huyền quan. Hôm nay ở nhà rất đông vui, ba bác trai và Ông Nhị Gia đều đến.

Lục Thiên bưng thức ăn từ bếp ra, hỏi con trai: "Tiểu Hạ không đến à?"

"Không ạ, cậu ấy phải ở nhà với chú Bạch." Lục Viễn Thu đáp.

Bác cả ngồi ở phòng khách tiện miệng nói: "Không sao, đợi đến lúc làm cỗ mừng đỗ đại học, làm chung cho cả hai đứa luôn."

Lục Viễn Thu nghe thế cười hì hì. Đột nhiên bác hai lại hỏi: "Tiểu Thu này, lần này nắm chắc bao nhiêu phần trăm?"

"Đại học top 1 thì tuyệt đối không thành vấn đề, còn lại thì tùy duyên thôi ạ. Thực ra cháu thấy cháu thi tốt lắm, làm được khá nhiều. Nếu mấy câu khoanh bừa mà đúng hết thì điểm số chắc chắn sẽ lập kỷ lục mới. Cháu tự tin lắm."

Bác hai cười: "Vậy chúc cháu khoanh bừa trúng hết."

Lục Thiên nghe con trai nói vậy, lòng vui như mở cờ, thậm chí còn ngâm nga vài câu hát, ngay cả động tác bưng bê đồ ăn cũng hăng hái hơn hẳn.

Bác ba ngồi trên sô pha vừa cắn hạt lạc, vừa nghiêm túc dặn dò: "Tiểu Thu, đến lúc lên đại học, đừng nói với bạn bè xung quanh cháu là học sinh thi năng khiếu thể thao nhé, nhớ chưa?"

"Cháu hiểu mà, bác ba." Lục Viễn Thu nháy mắt một cái.

Lúc này Lục Dĩ Đông từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy anh trai liền khựng lại, nhận ra sự thay đổi mà ba người bác nãy giờ chưa ai để ý tới.

Cô bé đi vòng quanh anh trai 360 độ ngắm nghía, ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, nhưng nửa ngày trời vẫn không thốt nên lời.

Lục Viễn Thu thấy phản ứng của em gái liền nhếch mép cười. Cậu ghé sát lại gần cô nhóc loli với điệu bộ của một ông chú biến thái, nháy mắt ra hiệu hối thúc: "Nói đi~ Mau nói đi~ Đông Đông~ Có gì muốn khen anh thì cứ nói đi~ Mau nói đi~"

Lục Dĩ Đông làm kiêu dời mắt đi chỗ khác, hừ một tiếng cố tình không nói. Cô bé lườm Lục Viễn Thu một cái rồi quay về phòng, nhưng trước khi đóng cửa vẫn lén nhìn ông anh trai lột xác ngoạn mục của mình một cái, trong lòng có chút vui vui.

"Oa con trai, con cắt tóc rồi à?! Đẹp trai thế này cơ chứ!" Tô Tiểu Nhã từ bếp bưng thức ăn ra, quay đầu lại nhìn Lục Viễn Thu với vẻ trầm trồ.

"A~~~~"

Lục Viễn Thu ngửa cổ đảo mắt, phát ra một âm thanh mãn nguyện.

...

Cả nhà bắt đầu ăn cơm. Ông Nhị Gia đang mải mê thuyết giáo bốn người bác. Lục Viễn Thu lười nghe, cúi đầu bấm điện thoại.

Trong nhóm chat lớp lúc này đang bàn luận sôi nổi xem ngày kia chụp ảnh kỷ yếu sẽ mặc đồ gì.

Hiện tại đang chia thành ba phe: phe mặc đồng phục trường, phe mặc áo lớp dịp đại hội thể thao và phe mặc quần áo tự do.

Lưu Vi như một người ngoài cuộc, lẳng lặng xem mọi người tranh luận nảy lửa mà không nói lời nào.

Đột nhiên, một người đã lâu không lên tiếng bỗng ngoi lên.

『Giáo viên tiếng Anh Tô Diệu Diệu』: Hay là các em bỏ phiếu đi!

『Chung Cẩm Trình』: ?!

『Chung Cẩm Trình』: Cô Tô! Cô Tô ơi em nhớ cô quá!!

Cuộc tranh luận nảy lửa lập tức biến thành màn bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết của mọi người dành cho Tô Diệu Diệu. Một mình Chung Cẩm Trình đã gửi cả chục tin nhắn, Trịnh Nhất Phong không gửi tin nào, nhưng Lục Viễn Thu biết thừa thằng chả đang hóng hớt.

『Bạch Thanh Hạ』: Em chào cô Tô ạ.

Lục Viễn Thu thấy Bạch Thanh Hạ ngoi lên, khẽ cười, cũng hùa theo gửi một câu "Em chào cô Tô ạ".

Kết quả Lục Viễn Thu vừa gửi xong, Trịnh Nhất Phong cũng lập tức reply bằng câu: "Em chào cô Tô ạ".

Cái thằng Trịnh Nhất Phong ngoài lạnh trong nóng này... Lục Viễn Thu thầm mắng trong bụng.

Cái chậu xương rồng sắp bị mày nắn cho bóng lộn lên rồi, bố mày éo tin là mày không nhớ cô Tô.

『Giáo viên tiếng Anh Tô Diệu Diệu』: Xin lỗi các em nhé, mấy hôm nay cô bận giải quyết việc nhà, bận quá quên mất gửi lời chúc thi tốt đến các em.

『Chung Cẩm Trình』: Không sao không sao đâu ạ, chụt chụt chụt chụt cô Tô——

【Chung Cẩm Trình đã bị trưởng nhóm cấm chat một giờ】

『Vương Hạo Nhiên』: Tiện tay thôi mà.

『Cao Cường』: 【Cười gian】

『Giáo viên chủ nhiệm Lưu Vi』: Được rồi, cứ theo ý cô Tô đi. Bình chọn trong nhóm, đồng phục thì nhắn phím 1, áo lớp phím 2, mặc tự do phím 3.

Tất cả bắt đầu bình chọn. Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ đều chọn đồng phục.

Vương Hạo Nhiên thống kê xong, báo cáo: "Cô ơi, cả ba phương án đều được 17 phiếu..."

『Giáo viên chủ nhiệm Lưu Vi』: Chẳng phải Chung Cẩm Trình bị cấm chat rồi sao?

『Lục Viễn Thu』: Cô ơi, Chung Cẩm Trình vừa nhắn tin riêng cho em, bảo nó cũng chọn đồng phục.

『Giáo viên chủ nhiệm Lưu Vi』: Tốt, vậy ngày kia mặc đồng phục!

『Vương Hạo Nhiên』: 【Cười gian】

『Cao Cường』: 【Cười gian】

『Lục Viễn Thu』: 【Cười gian】

『Bạch Thanh Hạ』: 【Mỉm cười】

Lục Viễn Thu đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn bác ba đang gọi điện thoại với con gái ở bên cạnh bàn ăn.

Bác ba cau mày: "Sao thế? Đừng khóc chứ? Cái gì? Tìm Tiểu Thu à, à, ừ..."

Bác ba đưa điện thoại cho Lục Viễn Thu: "Chị Ba của cháu gọi này."

Lục Viễn Thu nhận lấy điện thoại: "A lô? Chị Ba ạ?"

Lục Đậu Tình ở đầu dây bên kia thút thít khóc: "Tiểu Thu, chị sợ quá, em mau thi đỗ Đại học Châu Thành đi..."

"Sao thế chị?"

Lục Đậu Tình: "Ký túc xá nữ đại học Châu Thành nửa đêm có ma. Có con ma nữ nửa đêm lén cào cửa từng phòng, mấy bạn phòng khác đều bảo nhìn thấy một Tiểu Hồng mặc đồ đỏ bay lơ lửng ngoài hành lang..."

Bác ba đang lo lắng cho con gái nghe xong, nhíu mày chửi thầm: "Con ranh con này, lên đại học học đến ngu người rồi à, ma quỷ đâu ra?!"

Lục Đậu Tình ở đầu dây bên kia vẫn khóc thút thít "hức hức hức". Lục Viễn Thu thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ bà chị đang cuộn tròn run rẩy trong chăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!