Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 02 - Chương 150 : Để tớ giữ chân giúp cậu

Chương 150 : Để tớ giữ chân giúp cậu

Lục Viễn Thu nhất thời không nói nên lời.

Bởi cậu nghe ra ý tứ trong câu nói của Bạch Thanh Hạ. Cô không phải đang khẳng định anh trai mình có đẹp trai hay không, mà là... cô đang hối hận.

Liên tưởng đến những lời cô vừa nói, Lục Viễn Thu hiểu, có lẽ cô đang ân hận vì hồi đó không dành nhiều thời gian trò chuyện, vui chơi cùng anh trai. Sau này khi tai nạn xảy ra, muốn bù đắp thì đã muộn màng.

Nhưng đó là điều không thể tránh khỏi, một cô bé mười tuổi khi đó làm sao có thể suy nghĩ thấu đáo đến vậy?

Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của cô gái nhỏ bên cạnh, Lục Viễn Thu cũng hiểu, có lẽ bao năm qua, Bạch Thanh Hạ vẫn luôn cố gắng tự hòa giải với chính mình.

“Vé xem phim cậu cầm trước đi.”

Lục Viễn Thu đưa cho cô một tấm vé. Bạch Thanh Hạ nhận lấy, thấy cậu thiếu niên lôi cuốn sổ tay ra, hí hoáy viết gì đó.

Một phút sau, Lục Viễn Thu viết xong, xé trang giấy đưa cho cô gái nhỏ bên cạnh.

“Gì thế này?”

“Chợt nghĩ ra một đoạn, viết tặng cậu, đừng chê chữ tớ xấu nhé.”

Lục Viễn Thu nói.

Bạch Thanh Hạ mỉm cười lắc đầu, đưa hai tay nhận lấy tờ giấy, cúi đầu đọc.

“Cuộc đời giống như một chuyến tàu, trên hành trình đi đến điểm cuối, không tránh khỏi việc có người xuống trạm giữa đường. Nhưng không sao cả, được đi cùng họ một đoạn đường đã là may mắn lắm rồi. Cậu chỉ cần ngồi cùng toa với họ, cùng nhau tận hưởng phong cảnh ngoài cửa sổ. Có ai đó xuống tàu, cũng đừng bận tâm, phong cảnh ngoài kia vẫn rất đẹp, hãy tiếp tục thưởng thức cho đến trạm cuối cùng nhé.”

Đọc xong, cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn Lục Viễn Thu, khen ngợi: “Đoạn văn này hay quá.”

“Hay thì khắc cốt ghi tâm nhé, còn rất nhiều phong cảnh đang chờ cậu ngắm nhìn đấy.”

Lục Viễn Thu giơ tay, xoa nhẹ chiếc kẹp tóc màu hồng trên đầu cô.

Bạch Thanh Hạ hơi nghiêng đầu về phía có chiếc kẹp tóc, mỉm cười ngắm nhìn phong cảnh trước mắt.

...

Đêm về, theo chân bố về hẻm Quế Hoa, Bạch Thanh Hạ cầm một tấm vé xem phim đứng trước cửa phòng chị Lệ, ngồi xổm xuống nhét tấm vé qua khe cửa.

Xong xuôi cô mới mở cửa phòng mình.

Cô giúp bố thay dép, rồi đứng dậy dặn dò: “Bố đi rửa chân trước đi ạ.”

“Rửa chân, rửa chân...” Bạch Tụng Triết lẩm bẩm hai chữ đó, ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng, hướng về phía vòi nước cuối hành lang.

Khi trời chưa lạnh lắm, cách rửa chân của ông rất đơn giản: xỏ nguyên dép nhúng chân vào vòi nước xả vài cái.

Bạch Thanh Hạ lúc này mới trở lại giường mình. Cô mở tủ quần áo, lấy chiếc hộp gỗ nhỏ dưới đáy tủ ra.

Mở nắp hộp, bên trong là một xấp tiền lẻ màu đỏ, một con lật đật Doraemon, một cây bút bi đỏ cũ nát, cùng vài món đồ chơi cũ kỹ và mấy tờ giấy viết chữ.

Bạch Thanh Hạ đặt tờ giấy Lục Viễn Thu tặng hôm nay vào trong hộp gỗ, đậy nắp lại, cất về chỗ cũ.

...

Sáng thứ Bảy, ngày 15 tháng 11.

Trong nhóm chat tên “Biệt đội bóng rổ”.

[Củ Cải Lăng Nhăng]: Mấy giờ tập trung?

[Nhất Diệp Tri Thu]: Tám rưỡi.

[i Anh Cường]: Hôm nay cô chủ nhiệm cũng đi đấy, anh em chú ý chút.

[Củ Cải Lăng Nhăng]: Tao lạy mày luôn, cứ phải rủ giáo viên đi cùng mới vui à?

[Rác Rưởi]: Cô Tô cũng đi.

[Củ Cải Lăng Nhăng]: Coi như tao chưa nói gì.

Lục Viễn Thu nằm trên giường xem tin nhắn nhóm, bỗng nhận được tin nhắn riêng.

[Lá Phong Mùa Hạ]: Tớ đợi cậu ở siêu thị nhé.

[Nhất Diệp Tri Thu]: Ok, lát tớ qua đón.

“Ngày xưa có tòa lâu đài ma thuật, có nữ hoàng tài phép vô biên~”

Lục Viễn Thu hát vang bài ca của những chàng trai mạnh mẽ (nhạc phim Balala The Fairies), bật dậy như cá chép vượt vũ môn, rồi lướt những bước nhảy đầy khiêu khích ra phòng khách.

Ở phòng khách, cậu vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa lắc mông, vừa hát, vài giây sau đi đến trước cửa phòng Lục Dĩ Đông, coi cánh cửa như bộ trống jazz mà gõ ầm ĩ.

“Tớ có ý kiến hay này, chúng mình cùng hẹn ước, đi tìm bí mật của phép thuật nhé~”

“Bùm bùm chát! Bùm bùm chát!”

Trong phòng ngủ, Lục Dĩ Đông mặt mày nhăn nhó dùng gối bịt chặt hai tai: “Lục Viễn Thu cút đi!!!!”

Hét xong một câu, bên ngoài im bặt.

Lục Dĩ Đông tưởng anh trai bị mình dọa chạy mất dép, bèn bỏ gối xuống, ngồi dậy liếc nhìn ra cửa. Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, cậu thiếu niên đầu húi cua ngậm bàn chải đánh răng đứng sừng sững ở cửa, ánh mắt nhìn cô đầy nham hiểm.

Lục Dĩ Đông giật mình, quấn chặt chăn: “Anh muốn làm gì?”

Lục Viễn Thu nhìn cô chằm chằm vài giây, không nói gì, sau đó quay người, chổng cái mông to về phía em gái.

“Bủm——”

Thả xong một tràng rắm dài, Lục Viễn Thu cười “khà khà khà” uốn éo đi ra, rồi dùng mông đầy khiêu khích đóng cửa lại.

“Á á á á á á!”

Trong phòng vang lên tiếng hét xé lòng của Lục Dĩ Đông.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi.

Lục Viễn Thu đạp xe đến siêu thị.

Bạch Thanh Hạ đang ở bên trong giúp bố bê đồ, nghe tiếng chuông xe đạp của Lục Viễn Thu bên ngoài, cô vội vàng chạy ra.

Hôm nay cô gái nhỏ mặc một chiếc áo khoác hồng có mũ, quần jean xanh bó sát. Đây chính là bộ thứ hai Lục Viễn Thu chọn cho cô hôm đi mua sắm.

Chiếc quần jean xanh tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp, thậm chí còn thấp thoáng thấy được vòng ba tròn trịa đầy đặn phía sau. Mông Bạch Thanh Hạ không to, nhưng rất cong.

Cô gái nhỏ hôm nay vẫn buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, cài chiếc kẹp tóc hồng trên đầu, tổng thể trông vừa thanh thuần vừa đáng yêu.

Khuôn mặt không trang điểm nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Lục Viễn Thu không dám tưởng tượng khi cô lớn thêm chút nữa sẽ còn đẹp đến mức nào.

Sau này đợi cô ấy kiếm được nhiều tiền hơn, nhất định phải ép cô ấy mua thêm mấy bộ quần áo đẹp nữa... Lục Viễn Thu thầm nghĩ.

“Lên xe!”

Trên đường đạp xe đến rạp chiếu phim Tinh Mỹ, Bạch Thanh Hạ một tay bám vào yên xe, một tay túm áo khoác Lục Viễn Thu.

Cô nhìn ngắm không trung trước mặt, bỗng reo lên: “Có chuồn chuồn kìa!”

Lục Viễn Thu liếc nhìn: “Hình như sắp có mưa to đấy.”

Bạch Thanh Hạ không để ý lời cậu nói, thấy một con chuồn chuồn bay về phía mình, cô giơ tay định bắt, chuồn chuồn không bắt được, người thì suýt ngã khỏi yên xe.

Lục Viễn Thu quát: “Làm cái gì đấy?!”

Cậu lắc lư xe, vội vàng đưa một tay ra sau đỡ lấy cô.

Cô gái nhỏ hối lỗi: “Xin lỗi...”

Lục Viễn Thu không trả lời.

Bạch Thanh Hạ lặng lẽ cúi đầu, phát hiện tay cậu thiếu niên vẫn đang đặt trên đùi trái của mình. Cô lại ngẩng đầu nhìn cái gáy của cậu, không nói gì.

Một lúc lâu sau, thấy Lục Viễn Thu vẫn chưa bỏ tay ra, cô bèn túm lấy tay áo cậu, cẩn thận gỡ tay cậu ra.

“Cậu muốn bắt chuồn chuồn còn gì? Tớ giữ chân cho cậu, để cậu dễ bắt chứ sao.”

Lục Viễn Thu quay lại nói một cách đầy chính nghĩa.

Cô gái nhỏ lí nhí: “Thôi khỏi, tớ không bắt nữa...”

Lục Viễn Thu tặc lưỡi: “Cậu xem, cậu không tin tưởng tớ đúng không?”

Vành tai cô gái nhỏ đỏ ửng, không đáp lại.

Đúng lúc này, bên cạnh vang lên một giọng nói: “Đây chẳng phải là bạn Lục và bạn Bạch sao?”

Hai người trên xe đạp cùng quay đầu lại, nhìn thấy một người khiến họ vô cùng bất ngờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!