Chương 148 : Năm trăm tệ
Lòng tự trọng của con bé rất cao, chắc chắn là để bụng chuyện này lắm.
Chỉ tiếc là bây giờ em gái không còn như trước, có tâm sự hay bí mật nhỏ đều không chịu nói với cậu, cứ thích giấu kín trong lòng.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhược An hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lại vùi đầu vào cuốn sổ ghi lỗi sai. Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Hơn chín giờ tối, Bạch Nhược An ngẩng đầu nhìn đồng hồ, gấp cuốn sổ lại. Cậu lo em gái đói bụng.
“Hạ Hạ, hay là anh hâm nóng cơm cho em nhé? Hoặc là đợi bố về rồi hai bố con cùng ăn?”
Bạch Nhược An bước vào phòng ngủ. Trong phòng kê một chiếc giường tầng, em gái nằm giường trên.
Thấy em gái trùm chăn kín mít, cậu tưởng em đã ngủ. Nhưng khi quay người định đóng cửa, Bạch Nhược An nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ vọng ra từ trong chăn.
“Hạ Hạ?”
Cậu ướm hỏi.
Em gái không trả lời, nhưng tiếng thút thít vẫn vang lên. Bạch Nhược An khẽ cau mày, bước tới từ từ kéo chăn ra. Quả nhiên, tóc tai em gái rối bù, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
“Sao thế em?”
Cô bé thấy anh trai đứng bên giường, cau mày, túm lấy chăn trùm kín đầu lại, tiếng khóc trong chăn càng to hơn.
Bạch Nhược An thấy cảnh này làm sao không sốt ruột được, cậu lại kéo chăn ra, chất vấn em gái: “Nói anh nghe xem nào, có chuyện gì? Sao lại khóc?”
“Không liên quan đến anh!”
Cô bé gào lên, lại kéo chăn trùm kín đầu.
Bạch Nhược An thở dài, đứng bên giường nghiêm giọng nói: “Bạch Thanh Hạ, nói cho tử tế xem nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh là anh trai của em, có chuyện gì thì nói với anh, anh giải quyết giúp em.”
“Ngoan nào!”
Lần này cô bé tự vén chăn ra, khóc nức nở: “Con lật đật của em bị cướp mất rồi!”
“Con lật đật nào?”
“Con Doraemon ấy... con mẹ mua cho em ấy.”
Cô bé vừa khóc vừa kể, tủi thân dâng trào, tiếng khóc càng lúc càng to, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Bạch Nhược An cau mày. Cậu biết con lật đật đó, là quà sinh nhật mẹ mua cho em gái khi còn sống. Lúc đó em gái mới biết đi, mẹ bảo Hạ Hạ phải học tập lật đật, lật đật không ngã, Hạ Hạ cũng không được ngã.
Lúc đó em gái còn nhỏ, con lật đật dần trở thành đồ chơi của Bạch Nhược An. Năm mẹ mất, để dỗ dành em gái, Bạch Nhược An lại lôi con lật đật đó ra.
“Lại là thằng La Cường đúng không?”
Bạch Nhược An hỏi.
Em gái vừa khóc vừa gật đầu, đưa tay quệt nước mắt liên tục.
“Em đợi anh một lát, anh đi đòi lại cho em.”
Bạch Nhược An ra khỏi phòng ngủ, nhìn đồng hồ treo tường ở phòng khách, rồi đóng cửa đi xuống lầu, rời khỏi khu chung cư.
Thằng nhóc tên La Cường này thường xuyên bắt nạt em gái ở trường, Bạch Nhược An biết điều đó, và cậu cũng biết nhà La Cường ở đâu.
...
Cổng khu chung cư.
Một vỏ lon bia bị ném ra từ cửa sổ ghế lái ô tô, cửa sổ sau đó đóng lại.
Người đàn ông trung niên ngồi ghế lái ợ một tiếng nồng nặc mùi rượu, tiếp tục nói vào điện thoại: “Tôi bảo này, cái tên bỏ tiền ra thuê tôi bị bệnh à? Muốn lấy đồ thì cứ xông vào nhà mà cướp, việc gì phải bắt tôi đâm què chân thằng bé?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói: “Ông quan tâm làm gì? Người ta bỏ tiền ra, bảo ông làm thế nào thì ông làm thế ấy. Người ta có lý do riêng của người ta. Nhớ đấy, đâm xong đừng quên ném cho nó hai nghìn tệ, để người ta tưởng chỉ là tai nạn giao thông bình thường... Khoan đã, giọng ông thế này, uống rượu rồi à?”
“Không không không, uống đâu mà uống.”
Người đàn ông trung niên nói xong lại ợ một cái, vội vàng bịt miệng lại.
Đúng lúc này, gã thấy có người đi ra khỏi cổng khu chung cư. Nheo mắt quan sát, gã phát hiện đó chính là mục tiêu lần này.
“Từ từ đã, thằng nhóc này lại ra ngoài lúc nửa đêm, cơ hội tốt đây, tắt máy đã nhé.”
Gã ném điện thoại sang một bên, lại ợ hơi một cái đầy mùi rượu, rồi mới từ từ nổ máy bám theo.
Bám theo một đoạn đường dài vẫn không tìm được góc chết camera, gã bắt đầu mất kiên nhẫn, nhấn ga. Lúc này men rượu bốc lên, mắt gã bắt đầu hoa lên rồi.
“Mẹ kiếp, ra tay hào phóng thật, cho hẳn hai nghìn tệ. Lát nữa ném cho nó năm trăm thôi.” Gã vừa giữ vô lăng vừa cười lẩm bẩm.
Khoảng nửa tiếng sau, gã thấy cậu thiếu niên đi vào một khu tập thể cũ, bèn đỗ xe bên ngoài chờ đợi.
Đợi thêm gần nửa tiếng nữa, cậu thiếu niên mới thở hồng hộc đi ra.
Chiếc xe Santana màu trắng lặng lẽ bám theo phía sau.
Đi qua khu phố sầm uất, Bạch Nhược An biết trời đã muộn, chắc em gái đang đợi sốt ruột lắm, cậu nhìn ngó xung quanh rồi quyết định đi đường tắt qua một con hẻm nhỏ.
Cậu không hề nhận ra chiếc Santana màu trắng phía sau cũng đang tăng tốc.
Mười phút sau.
Trong con hẻm vang lên tiếng phanh gấp chói tai.
Bạch Nhược An bị hất văng xa bốn năm mét, ngã đập mạnh xuống đất lăn mấy vòng. Đầu óc cậu choáng váng trong giây lát, cả người như tê dại đi. Con lật đật Doraemon trên tay cũng văng ra xa.
Vài giây sau, Bạch Nhược An ngẩng đầu lên, lạ thay không thấy đau, chỉ thấy tứ chi tê dại. Cậu vội vàng đứng dậy, đi về phía con lật đật bị văng ra xa, nhặt lên.
Xác nhận con lật đật vẫn nguyên vẹn, cậu thiếu niên nhìn về phía chiếc xe gây tai nạn. Vừa bước đi một bước, cậu phát hiện chân phải tê rần, đành đi tập tễnh lại gần. Lúc này tài xế cũng bước xuống xe.
Người đàn ông trung niên nhìn cậu thiếu niên, rồi nhìn kính chắn gió bị vỡ nát, lập tức quát lớn: “Chạy cái gì mà chạy?! Muốn chết à!”
Bạch Nhược An cau mày, tập tễnh bước tới, phản bác: “Chú ơi, rõ ràng là chú lái nhanh quá mà.”
Nói xong cậu nhìn kính chắn gió bị vỡ, sững sờ, trong lòng bỗng chốc lo sợ.
Mình không sao, nhưng kính xe người ta vỡ rồi, có bị bắt đền không đây...
Người đàn ông trung niên quan sát cậu thiếu niên một lượt, ước lượng mức độ chấn thương. Dù sao thì gã cũng thấy rõ thằng bé bị hất văng xa mấy mét. Có điều, hình như vừa nãy gã lái hơi nhanh quá... Hết cách rồi, rượu vào làm đầu óc quay cuồng.
Thằng nhóc này lát nữa qua cơn sốc liệu có chết luôn không nhỉ... Thôi kệ, mặc kệ nó, dù sao chỗ này cũng không có camera.
Gã vừa làu bàu vừa móc trong túi ra một xấp tiền, rút ra năm tờ: “Coi như tôi đen đủi, được chưa? Kính xe tôi tự sửa, cho cậu 500 tệ, cầm lấy, chuyện hôm nay coi như giải quyết xong.”
“Năm trăm...” Mắt Bạch Nhược An mở to. Thấy tài xế đưa tiền, cậu vội vàng đưa tay nhận lấy, ngơ ngác nhìn năm tờ tiền đỏ chót.
Không bắt đền à?
Xem ra gặp người tốt rồi... Bạch Nhược An đứng đó thở hổn hển, vẻ mặt đầy bất ngờ, mỉm cười gật đầu: “Vâng, giải quyết xong ạ.”
Chiếc Santana lái đi. Bạch Nhược An cầm 500 tệ, đi tập tễnh về nhà, trong lòng có chút kích động.
Làm thêm hè cả tháng mới được 100 tệ, đằng này chỉ bị xe tông một cái, người không sao mà được hẳn 500 tệ.
Có 500 tệ này không biết mua được bao nhiêu thứ tốt.
Có thể mua đồ ăn vặt cho Hạ Hạ, mua kẹp tóc cho em ấy, sau này bạn bè có khoe kẹp tóc thì em ấy cũng không cần phải tủi thân nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
