Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 144 : Cậu bé bảy năm trước

Chương 144 : Cậu bé bảy năm trước

Tần Lạc nhìn người đàn ông trung niên ngồi đối diện, nuốt nước bọt. Cuốn sổ tay trước mặt anh ta đã ghi kín năm trang giấy.

Nói thật, dù đối phương ngồi trên chiếc ghế đặc chế của nhà tù, không thể cử động bình thường, hai tay còn bị còng, nhưng Tần Lạc vẫn thấy lo lắng.

Đây là tử tù đấy.

Anh ta không ngừng lẩm bẩm trong lòng.

Tại sao mình lại làm phóng viên báo chí... Tại sao mình lại nghe lời tổng biên tập, nhận cái việc phỏng vấn tử tù này, rõ ràng các đồng nghiệp khác đều tránh như tránh tà...

Tại sao hồi đó mình không thi đỗ trường đại học mơ ước...

Tại sao tốt nghiệp xong lại làm phóng viên...

Tại sao mình...

Trong lúc chàng phóng viên đeo kính gọng đen đang mải mê tự kiểm điểm cuộc đời, người đàn ông trung niên họ Lâm đối diện lên tiếng.

Gã có tướng mạo bình thường, thuộc kiểu người ném vào đám đông là mất hút. Đôi mắt lờ đờ vô hồn, dường như đã trải qua quá nhiều chuyện, nhìn thấu hồng trần. Người đàn ông trung niên nhìn Tần Lạc, bỗng cười khẩy một tiếng.

“Muốn nói à? Bảo tôi nói cái gì?”

Tần Lạc gãi đầu: “Gì cũng được ạ... Ví dụ như, có điều gì hối tiếc không?”

“Hối tiếc thì nhiều vô kể... nói sao cho hết. Tôi với mẹ mười mấy năm không gặp rồi, hơ hơ hơ, bà ấy còn nhận ra tôi không tôi cũng chả biết, chắc là không nhận ra đâu. Con trai sắp chết mà bà ấy cũng chẳng hay, đúng là bà già đáng thương...”

Tần Lạc ướm hỏi: “Chuyện này, không thông báo cho bà cụ biết sao ạ?”

Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm anh ta, Tần Lạc không dám nhìn thẳng, vội cụp mắt xuống.

“Thông báo cái rắm, đằng nào bà ấy cũng nghĩ tôi chết từ lâu rồi!”

“Cả đời này tôi đáng kiếp, số mệnh đã định, chạy trời không khỏi nắng... Cậu em, có mang rượu không?”

Tần Lạc vội lắc đầu, cười gượng gạo: “Không ạ...”

Người đàn ông trung niên nhìn vào khoảng không trước mặt, bỗng lại cười khẩy, lẩm bẩm một mình: “Không được uống rượu, rượu vào hỏng việc. Tôi còn nhớ một cậu bé bảy năm trước... hơ hơ hơ...”

Tần Lạc lọc những thông tin hữu ích ghi vào sổ, lúc này ngẩng đầu lên, tò mò hỏi: “Cậu bé bảy năm trước?”

Người đàn ông trung niên bất ngờ chửi thề: “Lũ gian thương lòng dạ đen tối mới là đáng chết nhất, mẹ kiếp, thủ đoạn vô biên! Đệt! Nhưng biết làm sao được, bọn nó có tiền mà, có tiền mua tiên cũng được, cậu em thấy đúng không?”

Tần Lạc nghe như vịt nghe sấm, chỉ biết gật đầu cười trừ.

Người đàn ông trung niên họ Lâm cuối cùng chẳng nói thêm gì nữa, chỉ nhìn vào không trung cười, nụ cười chứa đầy sự không cam tâm và tang thương.

Tần Lạc gấp sổ tay lại, theo chân nhân viên quản giáo bước ra khỏi cổng nhà tù Bảo Lĩnh.

Anh ta hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài, như để giải tỏa tâm trạng nặng nề bị kìm nén suốt nửa ngày trời.

Đáng sợ quá, đáng sợ quá...

Lần sau có chết cũng không nhận mấy việc kiểu này nữa...

Đúng lúc này, chuông điện thoại reo. Tần Lạc vội kẹp sổ tay vào nách, nghe máy: “Alo?”

“Tần Lạc, cậu mua vé về Lô Thành chưa?”

Một giọng nữ dễ nghe vang lên từ đầu dây bên kia.

Tần Lạc gật đầu: “Em mua rồi, tối thứ Sáu tuần này.”

Cô gái trong điện thoại cười vui vẻ, rồi nói: “Báo cho cậu một tin vui, chị tìm được việc rồi!”

Nghe vậy, mắt Tần Lạc sáng lên: “Đỉnh thế, công ty nào vậy chị?”

“Thực phẩm Lục thị, chi nhánh ở thành phố Châu. Haiz, ứng tuyển vị trí thư ký, nhân sự gọi điện báo chị có ngoại hình tốt nên được nhận.”

“Cái gì?! Làm thư ký á? Chị Lan, chị xinh đẹp thế này cẩn thận đi làm bị mấy lão sếp bên đó sàm sỡ đấy nhé.”

“Cút đi mày, chị đây lính mới tò te, tuổi gì mà được ưu ái thế. Nói chuyện chính đi, hôm nào về trường thăm thầy chủ nhiệm? Thứ Bảy hay Chủ nhật tuần này?”

“Thứ Sáu được không chị? Thứ Bảy Chủ nhật em liên hệ với tòa soạn báo bên Lô Thành rồi. Mẹ kiếp, em muốn nhảy việc.”

“Thế cũng được... Thứ Sáu nhé, lúc đó cùng về trường thăm Cát-bá-thiên.”

...

Lô Thành, khu chung cư Hạnh Phúc.

Lục Viễn Thu ăn sáng xong, đang định đeo cặp đi học thì Lục Thiên gọi với theo: “Mang ô chưa?”

“Hôm nay có mưa đâu ạ?”

Lục Thiên nhìn tờ báo sáng trên tay, liếc mắt về phía bóng người trong bếp, giải thích: “Mẹ mày chẳng bảo có mưa to gió lớn à?”

“Đồ con lợn! Tôi bảo là sắp tới có, chứ có bảo hôm nay đâu!”

Tô Tiểu Nhã từ trong bếp nói vọng ra, liếc nhìn má phải sưng vù của chồng, phì cười: “Thảo nào ngu như lợn, mặt sưng húp lên y hệt đầu heo.”

Mặt Lục Thiên tối sầm lại.

Lục Viễn Thu cầm cái ô, quay lại gào lên: “Thế rốt cuộc hôm nay có mưa không?”

“Kể cả không mưa thì cứ mang đi cho chắc.”

“Không mang đâu, phiền lắm.”

Cậu thiếu niên bỏ ô xuống, đeo cặp ra khỏi cửa.

“Cái thằng này...” Tô Tiểu Nhã tặc lưỡi. Bà cởi tạp dề, đi đến bên cạnh chồng, cười chọc chọc vào má ông, chọc Lục Thiên đau đến mức suýt nhảy dựng lên khỏi ghế sô pha.

“Làm cái gì đấy?! Muốn chết à!”

“Đau lắm hả chồng yêu? Thơm cái là hết đau ngay, nào, moa...” Tô Tiểu Nhã cúi xuống, chu mỏ sát lại gần.

Lục Thiên giây trước còn hung dữ, giây sau đã cười ngây ngô chu mỏ đón nhận.

“Moa——”

“Moa——”

“Cạch!”

Hai cái mỏ chưa kịp chạm nhau, đột nhiên cả hai cùng quay đầu lại, nhìn về phía Lục Dĩ Đông vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Ba người nhìn nhau trân trân.

Đến khi mồm chu ra muốn cứng đờ cả lại, Lục Thiên và Tô Tiểu Nhã vội vàng nghiêm mặt tách ra, người tiếp tục đọc báo, người đeo lại tạp dề đi vào bếp.

Lục Dĩ Đông mắt nhìn trừng trừng xuống đất, lầm lũi cúi đầu đi về phòng ngủ.

“Còn lề mề cái gì?! Còn chưa đi học đi?!”

Tô Tiểu Nhã đột nhiên lao ra khỏi bếp, chống nạnh quát tháo. Lục Dĩ Đông sợ hết hồn, hét lên “Mẹ ơi!”, vội vàng lao vào phòng thu dọn sách vở.

...

Trường trung học số 7 Lô Thành, lớp 12-28.

Hết tiết Văn đầu tiên, Lưu Vi vỗ vỗ lên bục giảng: “Nhà trường thông báo, thứ Sáu tuần sau thi giữa kỳ, các em chuẩn bị cho tốt. Ai thi tháng trước bị tụt hạng, về nhà bị bố mẹ mắng thì lần này cố mà thi cho tốt.”

Lời vừa dứt, cả lớp im phăng phắc như tờ, một góc nào đó thậm chí còn vang lên tiếng ngáy, đặc biệt là tiếng ngáy của Trịnh Nhất Phong là to nhất.

Cơn buồn ngủ buổi sáng cộng với sự chai sạn trước các kỳ thi lớn khiến lúc này dù là người tỉnh táo hay đang buồn ngủ đều chẳng buồn phản ứng lại lời cô giáo.

Lục Viễn Thu cũng vậy, hai mí mắt cậu đang đánh nhau kịch liệt, kể cả có nghe thấy thứ Sáu tuần sau thi đại học thì cậu cũng chẳng buồn nhúc nhích.

À không, nếu thi đại học thật thì chắc cũng phải phản ứng tí chút.

Thấy Lục Viễn Thu gục xuống bàn, Bạch Thanh Hạ kéo rèm cửa sổ che bớt ánh nắng chói chang bên ngoài.

“Bạn cùng bàn tốt.” Cậu thiếu niên nhắm mắt bỗng mỉm cười nói.

Bạch Thanh Hạ ngẩn người, vội cúi đầu xuống.

Nhạc xuống sân vang lên, Lục Viễn Thu lại cau mày.

“Lục Viễn Thu!”

Lưu Vi đi xuống cuối lớp. Lục Viễn Thu không ngẩng đầu, ngược lại cô gái nhỏ bên cạnh ngẩng lên nhìn cô giáo.

“Gì thế cô.” Lục Viễn Thu uể oải đáp.

“Hôm nay lên bục dẫn đầu tập thể dục đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!