Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 138 : Tằng hứa nhân gian đệ hạ lưu

Chương 138 : Tằng hứa nhân gian đệ hạ lưu

Vương Hạo Nhiên không biết từ lúc nào cũng sán lại gần, hất hất mái tóc rẽ ngôi kiêu hãnh của mình, nói: “Xin lỗi nhé, tao không xem chung với tụi bay đâu, tao định mời Hồ Thải Vi đi xem phim.”

Chung Cẩm Trình: “Kệ mẹ mày.”

Cao Cường cười hề hề: “Tao định tặng vé xem phim cho cô chủ nhiệm, hí hí, mấy thằng bây vẫn còn non và xanh lắm.”

Nghe câu này, Trịnh Nhất Phong đột nhiên cười bí hiểm, như thể việc cậu ta định làm cuối cùng cũng tìm được bình phong che chắn.

Chung Cẩm Trình quay sang nhìn Cao Cường: “Mày không phải là thích kiểu 'hoa đã có chủ' đấy chứ?”

Cao Cường: “Cút!”

Chung Cẩm Trình: “Lục Viễn Thu, vé xem phim của mày định tặng ai?”

Lục Viễn Thu vừa định nói thì Cao Cường chen ngang: “Còn phải hỏi, chắc chắn là tặng Bạch Thanh Hạ rồi. Hai người này dạo này dính như sam ấy, bảo bạn bè bình thường thì có mà chó nó tin.”

Nghe thấy câu này, cô gái nhỏ đi phía sau vội vàng rảo bước, vòng qua đám con trai, một mình cắm cúi đi thẳng về phía trước.

Cao Cường: “Trịnh Nhất Phong thì sao?”

Trịnh Nhất Phong: “Không biết, tặng bừa thôi.”

Chung Cẩm Trình thở dài: “Ghen tị với Lục Viễn Thu thật đấy. Bây giờ nó đang ghi điểm cá nhân cao nhất, thắng trận này là mai được đứng trên bục làm người dẫn đầu tập thể dục rồi. Đến lúc đó bao nhiêu em gái nhìn ngắm bóng lưng nó, nghĩ thôi đã thấy ngầu lòi rồi.”

Lục Viễn Thu rốt cuộc không nhịn được nữa: “Bóng còn chưa lăn mà chúng mày nói cái quái gì thế! Nói nữa là xui xẻo đấy! Đệch!”

Nói xong cậu đút hai tay vào túi quần, bước nhanh về phía trước.

Ngoài Trịnh Nhất Phong ra, mấy thằng còn lại đánh đấm như hạch mà toàn lo cắm cờ, cạn lời thật sự.

Có lẽ vì tối nay có trận bóng rổ quan trọng nên cả ngày hôm nay Lục Viễn Thu chẳng có tâm trạng nào nghe giảng.

Trưa, tại căng-tin. Tào Sảng ngồi đối diện, Bạch Thanh Hạ ngồi bên cạnh. Trương Dật Phi cùng mấy đồng đội đội tuyển trường ngồi ở một bàn phía trước bên trái, ném ánh nhìn lạnh lẽo về phía Lục Viễn Thu.

Liễu Kiến Thanh ngồi một mình ở một bàn cách Trương Dật Phi ba dãy bàn.

Lục Viễn Thu nhìn khoảng cách giữa hai người đó, cười khẩy một tiếng, tiếp tục vừa ăn vừa đấu mắt với Trương Dật Phi.

Đúng lúc này, ở bàn bên cạnh Lục Viễn Thu, Cao Cường, Chung Cẩm Trình, Vương Hạo Nhiên và Trịnh Nhất Phong bưng khay cơm ngồi xuống.

Bốn tên này đồng loạt quay đầu, giơ ngón giữa về phía bàn Trương Dật Phi.

“Rầm!”

Mấy đồng đội đội tuyển trường bên cạnh Trương Dật Phi không nhịn được nữa, mấy gã cao to lực lưỡng trừng mắt, đập bàn đứng dậy: “Muốn kiếm chuyện à!”

Bên này, trừ Trịnh Nhất Phong, ba tên còn lại thấy đối phương to cao lực lưỡng liền lập tức cúi gằm mặt xuống ăn cơm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Ba thằng hèn!”

Tào Sảng chửi thầm một câu, không nhịn được nữa, đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng phắt dậy. Một chiếc đũa nảy lên, rơi tọt vào khay cơm của Bạch Thanh Hạ.

Cô gái nhỏ rụt cổ lại, mở to mắt kinh hãi, người ngả ra sau né tránh.

Lục Viễn Thu: “...”

Tào Sảng đập đũa đứng dậy, ngay lập tức một đám nam sinh xung quanh cũng đập đũa đứng dậy theo.

Đám đồng đội của Trương Dật Phi thấy thế khựng lại, khí thế hung hăng ban nãy xẹp xuống ngay lập tức.

Thấy cảnh này, Cao Cường, Vương Hạo Nhiên và Chung Cẩm Trình cười nham hiểm, "chó cậy gần nhà", lại quay sang giơ ngón giữa đầy khiêu khích về phía đối phương.

Mặt Trương Dật Phi sa sầm xuống.

Lục Viễn Thu: “...”

Trong tầng một căng-tin, các học sinh khác vừa ăn vừa ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sao tự nhiên căng-tin lại chia phe đối đầu căng thẳng thế này.

Lục Viễn Thu lặng lẽ nhặt chiếc đũa của Tào Sảng rơi vào khay Bạch Thanh Hạ ra, để sang một bên. Đúng lúc này, một bóng người quen thuộc đi tới. Ông ta nhìn đám đông đang đứng lố nhố trong căng-tin, xốc lại cái thắt lưng bị bụng bia đẩy xuống, vừa dựa lưng vào cột vừa gặm táo, cười nói:

“Ái chà, đóng phim à? Người trong giang hồ 7 đấy hả?”

Như thể các môn phái lớn đang vây công Thiếu Lâm Tự thì gặp phải Tảo Địa Tăng vô đối, Tào Sảng lập tức ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.

Bên phía Trương Dật Phi cũng vội vàng ngồi xuống theo.

Cát-bá-thiên lúc này nhìn về phía ba tên vẫn đang giơ ngón giữa.

Cao Cường vội cúi đầu ăn cơm, Vương Hạo Nhiên như bị ngứa cổ, vẻ mặt không tự nhiên hạ tay xuống gãi gãi cổ, Chung Cẩm Trình thì dùng ngón giữa đó ngoáy mũi, rồi búng một cái vào khay cơm của Vương Hạo Nhiên. Vương Hạo Nhiên mặt cứng đờ nhưng không dám ho he gì lúc này.

Cuối cùng Cát-bá-thiên dời ánh mắt lên người Lục Viễn Thu.

Ông ta vừa gặm táo vừa đi tới, định nói gì đó nhưng lại ngạc nhiên nhìn sang Bạch Thanh Hạ, có vẻ không ngờ cô học trò đứng đầu khối ngoan hiền lại ngồi chung với đám nam sinh này.

Nhưng nhớ ra Bạch Thanh Hạ và Lục Viễn Thu là bạn cùng bàn, ông ta cũng bớt ngạc nhiên hơn đôi chút, nhưng vẫn có chút khó hiểu. Trong lòng lờ mờ đoán ra điều gì đó, nhưng ông ta không định so đo.

Cắn miếng táo, Cát-bá-thiên vỗ vai Lục Viễn Thu, hạ giọng nói như bâng quơ: “Cố lên.”

Nói xong, ông ta lại bỏ quả táo ra khỏi miệng, xốc lại quần lần nữa rồi đi ra cửa căng-tin.

Ngay khi Cát-bá-thiên bước ra khỏi cửa, tầng một căng-tin im lặng nãy giờ mới ồn ào trở lại.

Lục Viễn Thu thu hồi tầm mắt, mắng Tào Sảng: “Mày làm rơi đũa vào khay cơm cô ấy rồi kìa, biết không hả?”

Nghe vậy, Tào Sảng lập tức chắp tay xin lỗi rối rít: “Xin lỗi xin lỗi! Để tớ đi lấy phần cơm khác cho bạn học Bạch!”

Bạch Thanh Hạ chưa kịp nói gì, Tào Sảng đã nhanh tay bưng khay cơm ăn dở của cô chạy biến đi.

Lục Viễn Thu nhìn về phía Trương Dật Phi từ xa, rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Chiều tan học.

Thay đồng phục thi đấu và giày bóng rổ trong lớp xong, Lục Viễn Thu đứng dậy nhảy nhảy vài cái khởi động. Đúng lúc này, Cao Cường đang ngồi tại chỗ bỗng cau mày.

“Lục Viễn Thu, sau lưng áo mày...”

“Sao thế?”

Lục Viễn Thu quay lại nhìn.

Cao Cường: “Cởi ra xem đi.”

Lục Viễn Thu cởi áo ra, trải lên bàn xem, mày cũng nhíu chặt lại.

Có ai đó đã dùng bút mực đen thêm một nét sổ và một nét phẩy vào dưới chữ “Nhất” (一) trong câu “Tằng hứa nhân gian đệ nhất lưu” (Từng hứa sẽ là người xuất sắc nhất thế gian). Chữ “Nhất” (一) biến thành chữ “Hạ” (下).

Thành ra là: Tằng hứa nhân gian đệ hạ lưu (Từng hứa sẽ là kẻ hạ lưu đê tiện nhất thế gian).

Chung Cẩm Trình trố mắt: “Đ*t mẹ thằng nào làm?! Vãi chưởng!”

Lục Viễn Thu cau mày: “Áo tao để trong ngăn bàn suốt, chắc đứa nào nhân lúc trong lớp không có ai lẻn vào vẽ bậy rồi.”

Vương Hạo Nhiên lấy khăn giấy lau thử, phát hiện không lau được.

Chung Cẩm Trình: “Dùng nước xem sao.”

Lục Viễn Thu giơ tay ngăn lại, cười lạnh: “Khỏi cần. Thay vì để nó loang lổ đen sì một mảng sau lưng, chi bằng cứ mặc thế này xuống sân cho thiên hạ thấy lũ khối 11 kia tiểu nhân đến mức nào. Hừ, đúng là trò trẻ con.”

Đúng lúc này, Lưu Vi bước vào cửa lớp, gọi: “Muộn rồi, thầy Vương đang giục dưới kia kìa! Sao còn chưa thay đồ xong?”

Thấy cô giáo vào, Lục Viễn Thu vội mặc lại áo, bảo mấy đứa kia: “Đi thôi, đi thôi.”

Trận chung kết hôm nay, thầy Vương Bình đã đặc biệt xin làm trọng tài chính.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!