Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11218

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 140 : Phần thưởng nhiệm vụ chính tuyến

Chương 140 : Phần thưởng nhiệm vụ chính tuyến

Phía trước hàng ghế khán giả, cô bạn đeo kính ngồi ở bàn trọng tài ngẩn người một lúc, lặng lẽ đẩy gọng kính vừa trượt xuống, rồi lật bảng điểm của khối 12 từ 44 lên 46.

45 : 46.

Lục Viễn Thu thở hồng hộc, cúi xuống nhìn vành rổ trên tay, rồi ngẩng lên nhìn tấm bảng rổ chỉ còn trơ lại cái khung sắt.

Dưới nền nhạc Thất Lý Hương (Hương lúa) đang ở đoạn cao trào, tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng hét chói tai của đám đông vang lên không ngớt, chấn động cả màng nhĩ.

Cậu quay người lại, nhìn các đồng đội. Trịnh Nhất Phong thở như trâu, mồ hôi đầm đìa, nhưng lúc này cũng chống tay lên đầu gối, mỉm cười với cậu.

Chung Cẩm Trình, Cao Cường, Vương Hạo Nhiên thì đã quên cả hình tượng, chạy nhảy hò hét khắp sân đầy phấn khích.

Trương Dật Phi đứng giữa sân, thở dốc, ánh mắt thất thần nhìn cảnh tượng này.

Cậu ta quay sang nhìn Liễu Kiến Thanh trong đám đông. Liễu Kiến Thanh nhìn cậu ta, cũng chẳng biết nói gì. Trương Dật Phi cúi đầu buồn bã, lầm lũi bỏ đi.

“Này, đội trưởng!”

Mấy người đồng đội của cậu ta khó xử nhìn thầy Vương Bình, gọi: “Thầy ơi...”

Thầy Vương Bình lúc này mới rời mắt khỏi Lục Viễn Thu, nói với họ: “À, đi an ủi bạn ấy đi, một trận đấu thôi mà, không có gì đâu.”

Đám đồng đội của Trương Dật Phi gật đầu, vội vã chạy theo.

Lục Viễn Thu lúc này như mới hoàn hồn, cậu lắc đầu rũ sạch những mảnh kính vỡ còn vương trên tóc, dang rộng hai tay nhìn mọi người trên sân và khán giả xung quanh, nở nụ cười ngạc nhiên chính với bản thân mình: “Hê, thắng rồi!”

Bạch Thanh Hạ đứng trong đám đông, đeo chiếc cặp màu hồng, hai tay khoanh trước ngực, mỉm cười với cậu. Lục Viễn Thu cũng cười đáp lại cô gái nhỏ. Sau đó, cậu ngẩng đầu nhìn vầng trăng dần rõ nét nơi chân trời và ánh hoàng hôn đang từ từ buông xuống.

Lục Viễn Thu chạy lên vài bước, ném mạnh chiếc vành rổ trên tay lên trời, như muốn dùng nó tròng vào vầng trăng vừa ban tặng “ánh sáng” cho mình.

Ráng chiều màu cam rực rỡ hiện lên nơi chân trời.

Tào Sảng xúc động nhìn cảnh tượng này. Trong mắt cậu ta lúc này, ráng chiều ấy lại một lần nữa khoác lên vai Lục Viễn Thu, uy phong lẫm liệt tựa như áo choàng của Tề Thiên Đại Thánh.

Nhận cúp và giấy chứng nhận xong, năm người Lục Viễn Thu cộng thêm Tào Sảng là sáu chàng trai vây quanh Cát-bá-thiên, cùng đi về phía căng-tin.

Cát-bá-thiên bị hỏi đến phát bực, xua tay lia lịa: “Đừng vội, đừng vội, mỗi người 5 vé xem phim, đã nói là sẽ có, các cậu giục tôi cũng vô dụng thôi, tôi phải đợi bên rạp phim mang đến chứ.”

Bạch Thanh Hạ đeo cặp lặng lẽ đi theo sau họ, cách một khoảng hai ba mét, yên lặng lắng nghe tiếng bàn tán rôm rả phía trước, cảm thấy rất thú vị. Có lẽ vì tâm trạng vốn đang tốt, nên nụ cười nhẹ nhàng luôn vương trên khóe môi cô.

Lúc này Lục Viễn Thu bất ngờ quay lại, đưa chiếc cúp cho cô: “Cầm hộ tớ cái.”

Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên đưa tay nhận lấy. Nhìn chiếc cúp vàng óng ánh buộc dải lụa đỏ trong lòng, cô vội ôm chặt hơn, sợ làm rơi.

Vành tai cô gái nhỏ ửng đỏ, cúi đầu bước nhanh hơn để theo kịp, chiếc cúp trong lòng khiến cô cảm thấy hơi nóng.

Lục Viễn Thu nhìn Cát-bá-thiên, vẻ mặt trịnh trọng: “Thầy chủ nhiệm, thầy hứa với em một chuyện được không ạ?”

Cát-bá-thiên cũng đang vui vẻ, nhìn cậu: “Chuyện gì?”

Lục Viễn Thu nghiêm túc: “Phiền thầy tối nay thông báo phê bình toàn trường, nói em úp rổ làm vỡ bảng rổ trong trận bóng rổ, phá hoại tài sản công của nhà trường, tình tiết nghiêm trọng!”

Cát-bá-thiên ngớ người.

Bạch Thanh Hạ nghe vậy cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn sườn mặt cậu thiếu niên đầu húi cua.

Tào Sảng bên cạnh cười “hí hí hí”, Trịnh Nhất Phong híp mắt cười đầy ẩn ý.

Vương Hạo Nhiên, Chung Cẩm Trình, Cao Cường cũng nhận ra mục đích của Lục Viễn Thu, vẻ mặt hoảng hốt vội vàng túm lấy tay Cát-bá-thiên: “Thầy ơi! Thầy ơi! Đừng đồng ý với nó!! Bọn em cầu xin thầy! Đừng đồng ý!”

“Thầy ơi, thầy bắt em làm trâu làm ngựa gì cũng được, nhưng đừng đồng ý điều kiện của Lục Viễn Thu ạ!”

“Thầy ơi em xin thầy! Lục Viễn Thu có âm mưu đấy ạ!”

Cát-bá-thiên ngơ ngác: “Đúng đấy, Lục Viễn Thu, đây là giải đấu chính thức của trường, vỡ bảng rổ thì trường chịu phí tổn, phê bình cậu làm gì, dở hơi à.”

Lục Viễn Thu tỏ vẻ phẫn nộ: “Rõ ràng em chỉ cần ném bóng đập bảng là được! Cứ nhất quyết phải đập vỡ bảng rổ cơ! Đây không phải thái độ lồi lõm thì là gì?! Phải phê bình toàn trường!”

Bạch Thanh Hạ ban đầu nghe đến mấy chữ “phê bình toàn trường” còn thấy lo lắng, nhưng đây lại là do Lục Viễn Thu chủ động yêu cầu, cô thật sự không hiểu nổi mạch não của cậu nữa.

“Thầy đừng đồng ý với nó ạ!”

“Không được! Phải phê bình!”

“Thầy ơi cầu xin thầy đừng đồng ý!”

Cát-bá-thiên bị mấy đứa kéo qua kéo lại hai bên cánh tay, đầu óc quay cuồng.

Lục Viễn Thu quyết tâm chơi lớn, cậu hà hơi vào lòng bàn tay, rồi vung tay... vỗ một cái bốp vào mông Cát-bá-thiên.

“Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng!”

“Á á á!!!”

Cát-bá-thiên cứng đờ cổ, ngũ quan trên mặt vặn vẹo vì đau đớn.

Cái trĩ của tôi!!!

...

“Alo alo alo! Sau đây là thông báo phê bình toàn trường.”

Giờ tự học tối, loa phát thanh ở góc lớp vang lên tiếng rè rè, học sinh toàn trường đang cắm cúi học bài đồng loạt ngẩng đầu lên.

Tô Diệu Diệu đang trông lớp 12-28 cũng nhìn về phía cái loa.

Giọng nói tức giận của Cát-bá-thiên vang lên: “Lục Viễn Thu lớp 12-28! Trong trận bóng rổ nội bộ trường đã úp rổ làm vỡ bảng rổ, cố ý phá hoại tài sản công của nhà trường, tình tiết nghiêm trọng, thái độ lồi lõm, không tôn trọng giáo viên...”

Cát-bá-thiên kể lể một loạt tội trạng của Lục Viễn Thu, nhưng hình phạt cuối cùng cũng chỉ là phê bình toàn trường một lần, rồi tức giận tắt loa.

Ngoài cửa sổ, giữa hai tòa nhà dạy học lập tức vang lên tiếng la hét phấn khích cực lớn của học sinh, khiến Tô Diệu Diệu cũng phải bỏ chân đang vắt chéo xuống, ngó đầu ra xem.

Vương Hạo Nhiên, Chung Cẩm Trình, Cao Cường nắm chặt bút trong tay, nghiến răng ken két, đồng loạt quay sang ném cho Lục Viễn Thu ánh mắt đầy ghen tị.

Bạch Thanh Hạ lặng lẽ nhìn cậu thiếu niên bên cạnh...

Lục Viễn Thu: ( ̄y▽ ̄)~*

...

Tối đến siêu thị, Lục Viễn Thu trải tờ giấy chứng nhận ra bàn.

Lục Thiên liếc nhìn, dửng dưng hỏi: “Cái gì đấy?”

Lục Viễn Thu vừa lấy điện thoại ra bật chế độ chụp ảnh, vừa nói với bố: “Nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên của cuộc trả thù, đây là phần thưởng nhiệm vụ.”

“Tuyến gì cơ?” Lục Thiên lấy giấy xì mũi, khó hiểu nhìn con trai.

Lục Viễn Thu quay sang nhìn ông, xua tay: “Thôi bỏ đi, không phải việc của bố, ra chỗ khác chơi đi.”

Thấy Lục Thiên cầm cái mắc áo lên, cậu chưa kịp chụp ảnh đã vội vàng cầm giấy chứng nhận nhảy cẫng lên bỏ chạy về phía Bạch Thanh Hạ.

Cô gái nhỏ đứng bên kệ hàng quay đầu lại, thấy Lục Viễn Thu đặt tờ giấy chứng nhận lên thùng mì tôm Bạch Tê phía sau cô, rồi dùng điện thoại chụp một tấm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!