Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 136 : Công tử họ Trương có hình xăm quân bích

Chương 136 : Công tử họ Trương có hình xăm quân bích

Đó là...

Đó chẳng phải là chiếc váy Bạch Thanh Hạ mặc hôm đi công viên giải trí sao?

Hóa ra là của chị Lệ.

Đúng rồi, cô ấy làm sao có thể có chiếc váy đẹp như vậy được chứ?

Lục Viễn Thu hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, như muốn trút hết nỗi niềm trĩu nặng trong lòng theo hơi thở ấy.

Một lúc lâu sau, Trương Lệ ngồi bên mép giường, giọng buồn buồn cất lên: “Haiz, hôm nay gặp chuyện xui xẻo, chắc cũng chẳng quay lại làm được nữa, đành phải tìm việc khác thôi.”

Lục Viễn Thu nhìn má phải đang chườm đá của chị, hỏi: “Chị kể em nghe xem nào?”

Trương Lệ cười nhẹ: “Chị làm việc ở KTV, chắc cậu biết rồi nhỉ? Tiểu Hạ không rõ công việc của chị là gì, nhưng cậu có lẽ đoán được...”

“Hôm nay có một đám người trông có vẻ rất quyền thế đến, bảo là tổ chức sinh nhật cho một công tử họ Trương nào đó, bắt bọn chị tiếp rượu.”

“Lúc chị ra ngoài đi vệ sinh, đột nhiên nghe thấy tiếng hét thất thanh trong phòng bao. Chạy vào xem thì thấy một người bạn thân khá xinh đẹp của chị... đang bị bọn họ hành hạ, chị liền lao vào can ngăn.”

Nói đến đây, Trương Lệ cười khổ: “Chị cũng biết thân biết phận, biết bọn họ không dễ chọc vào, nên cũng cố cười làm lành. Nhưng bọn họ say rồi, quan tâm quái gì đến việc chị cười hay khóc, haiz...”

Lục Viễn Thu nghe vậy ngẩng đầu lên: “Công tử họ Trương? Là ai?”

Không còn cách nào khác, bây giờ nghe đến họ này cậu hơi nhạy cảm.

Trương Lệ lắc đầu: “Chị không biết, cũng không nghe bọn họ nói về thân phận cậu ta. Chỉ thấy cậu ta đeo kính gọng vàng, trông thư sinh nho nhã lắm, trên cổ tay còn có một hình xăm quân bích, giống như hình quân bích trên lá bài ấy.”

Vừa nói chị vừa chỉ vào mặt trong cổ tay mình.

Lục Viễn Thu nhớ cổ tay Trương Dật Phi không có hình xăm. Công tử họ Trương giàu có... Chẳng lẽ là anh trai hắn?

Tất nhiên cũng chưa chắc đã trùng hợp đến thế.

Lục Viễn Thu hỏi tiếp: “Thế... sau này chị còn làm nghề này nữa không? Hay là đổi việc khác?”

Trương Lệ cười chua chát: “Chị có biết làm gì khác đâu, lại không muốn vào nhà máy, không muốn nhận lương thấp, thì còn làm gì được nữa? Ít ra nghề này có kinh nghiệm, lại được tiền bo, vừa nuôi sống bản thân vừa sống thoải mái hơn một chút.”

Nói đến đây, chị im lặng một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Lục Viễn Thu, nửa đùa nửa thật: “Cậu có coi thường chị không?”

Lục Viễn Thu lập tức nghiêm túc: “Đương nhiên là không, nghề nào cũng bình đẳng cả, không có chuyện coi thường hay không.”

Trương Lệ khẽ gật đầu.

“Tiểu Thu này, cậu hứa với chị một chuyện nhé. Về việc chị làm nghề gì cụ thể, đừng nói cho Tiểu Hạ biết... Không phải sợ con bé coi thường chị đâu, mà là... con bé đơn thuần, trong sáng như thế, chị không muốn nó biết trên đời còn có cái nghề này, và người làm nghề này lại chính là chị hàng xóm của nó, người vẫn hay cùng nó cười nói, dẫn nó đi nghe nhạc, xem phim...”

Nói đến đây, giọng Trương Lệ nghẹn lại, chị cúi đầu xuống, nhưng cố nén không khóc.

Lục Viễn Thu nắm chặt cốc nước trong tay, nói: “Vâng, chị yên tâm. Bình thường em cũng không nói chuyện này với cậu ấy đâu, nói cậu ấy cũng chả hiểu, ngốc lắm.”

Trương Lệ ngồi trên giường, ngước đôi mắt đỏ hoe lên cười: “Tuy đôi khi thấy hoàn cảnh Tiểu Hạ rất đáng thương, nhưng chị cũng ghen tị với con bé, thật đấy. Ghen tị hơn cả là nó gặp được chàng trai tốt như cậu, biết dùng vé xem phim thưởng từ giải bóng rổ để dẫn nó đi xem phim. Tốt biết bao nhiêu. Chắc bản thân nó trước đây cũng không dám mơ đến chuyện này đâu. Nó cứ lủi thủi một mình suốt, chị còn chẳng ngờ nó kết bạn được cơ mà. Thật sự, chị rất sợ nó sẽ mất đi người bạn là cậu, nếu mất đi thật thì cú sốc đó với nó chắc chắn sẽ lớn lắm, lớn lắm đấy.”

Lục Viễn Thu im lặng gật đầu.

Chị Lệ quả thực rất hiểu Bạch Thanh Hạ.

Lục Viễn Thu vội nói: “Chị Lệ, vé xem phim nhiều lắm, đến lúc đó em đưa chị mấy cái.”

Nghe vậy, Trương Lệ vội xua tay: “Chị không có ý đó, cậu... ây da.”

Lục Viễn Thu dở khóc dở cười: “Ý em cũng chỉ đơn giản là muốn mời chị đi xem phim thôi, không có ý gì khác đâu.”

Trương Lệ cười: “Được được được, đợi cậu thắng giải đã rồi tính.”

Hai người đang nói chuyện thì phòng bên cạnh có tiếng động.

Lục Viễn Thu và Trương Lệ cùng ngẩng đầu nhìn sang.

“Chắc Tiểu Hạ dậy rồi đấy.”

Trương Lệ nhắc.

Lục Viễn Thu gật đầu. Cậu vội đứng dậy đóng cửa phòng chị Lệ lại, đi đến bên cửa sổ, hé một góc rèm nhìn ra ngoài.

“Làm gì đấy?” Trương Lệ hỏi nhỏ từ phía sau.

Lục Viễn Thu: “Em nhìn trộm xem cậu ấy ngủ dậy làm những gì.”

Trương Lệ cười phía sau: “Còn làm gì nữa, đánh răng rửa mặt. Thứ Hai, Tư, Sáu, Chủ nhật giặt chăn ga gối đệm. Hôm nay đúng Chủ nhật, giặt xong thì lên sân thượng phơi, rồi dùng bếp lò của chị nấu cháo. Nấu xong thì bố con bé cũng tự nhiên tỉnh dậy. Mấy việc nó làm buổi sáng chị nhắm mắt cũng đọc vanh vách được.”

Lục Viễn Thu: “Lợi hại thế ạ?”

Trương Lệ cười: “Chứ sao, con bé sống kỷ luật lắm, ngày nào cũng dậy lúc 5 giờ, làm không thiếu việc gì, đoán sai còn khó hơn.”

Lục Viễn Thu cúi xuống nhìn đồng hồ, bây giờ là 5 giờ 01 phút, mà cậu hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông báo thức nào từ phòng bên cạnh.

Đây là sự kỷ luật của học bá sao?

Lúc này, Bạch Thanh Hạ mặc một chiếc áo khoác nam cũ kỹ, vừa đi vừa buộc tóc đuôi ngựa đơn giản lướt qua cửa sổ. Lục Viễn Thu hơi né người, nhìn lại thì thấy cô đi về phía cuối hành lang, bắt đầu đánh răng rửa mặt ở vòi nước đằng đó.

Vệ sinh cá nhân xong, Lục Viễn Thu lại thấy cô quay về phòng, bưng ra một chiếc chậu nhựa đỏ to, một chiếc ghế đẩu nhỏ. Cô gái nhỏ đi đi lại lại, ôm chăn ga, động tác không nhanh không chậm, quy trình như đã thành thói quen.

Thấy cô bắt đầu giặt giũ, Lục Viễn Thu quay lại nói: “Chị Lệ, chị nghỉ ngơi trước đi nhé.”

“Ừ, hai đứa chơi đi. Là con trai thì giúp con bé việc nặng một chút, vắt chăn màn gì đó, nó làm một mình vất vả lắm.”

Trương Lệ vừa nói vừa đứng dậy. Lục Viễn Thu gật đầu, nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra ngoài.

Cô gái nhỏ lúc này đang ngồi trên chiếc ghế đẩu ở cuối hành lang, mặc chiếc áo khoác nam cũ kỹ, cúi đầu vò chăn trong chậu nhựa.

Lục Viễn Thu rón rén tiến lại gần từ phía sau. Nhìn sang bên cạnh, cậu thấy trên mặt đất còn có một túi nilon đựng một đống áo ghi-lê đỏ đồng phục siêu thị, phải đến hơn chục cái.

“Cậu mang áo đồng phục siêu thị về làm gì?”

Lục Viễn Thu thình lình hỏi từ phía sau.

Cô gái nhỏ giật bắn mình, đầu va vào lan can bên cạnh. Lục Viễn Thu nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ, đầu Bạch Thanh Hạ đập vào lòng bàn tay cậu.

“Sao cậu... sao cậu lại ở đây?”

Cô thở hổn hển, nhìn Lục Viễn Thu với vẻ mặt vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc.

Lục Viễn Thu nhìn xuống, thấy chân cô còn đang đi một đôi dép lê nhựa màu xanh dương rộng thùng thình. Vì dép quá rộng so với chân, bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn của cô suýt trượt hẳn ra ngoài, trông như đứa trẻ con trộm đi dép của bố vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!