Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 133 : Hy vọng và lòng dũng cảm

Chương 133 : Hy vọng và lòng dũng cảm

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Thanh Hạ vẫn còn ngơ ngác, Lục Viễn Thu ngồi trên bậc thềm kiên nhẫn giải thích: “Trong tập cuối của Ultraman Tiga, cậu ấy đánh không lại quái vật, thế là trẻ em trên toàn thế giới đều truyền ánh sáng của mình cho cậu ấy. Ánh sáng ở đây tớ hiểu là hy vọng và lòng dũng cảm.”

“Sau đó Tiga đã chiến thắng.”

Cô gái nhỏ dường như nhớ ra điều gì, vòng tay ôm lấy hai chân, chậm rãi nói với cậu: “Giống như mặt trời, chia sẻ ánh sáng của mình cho mặt trăng, nên mặt trăng mới biết phát sáng.”

“Không hổ danh là học bá, cái này mà cũng liên hệ sang kiến thức địa lý được... Nhưng mà câu này sao tớ nghe quen quen, hình như cậu mới nói với tớ hôm nào ấy nhỉ?”

Lục Viễn Thu ngửa đầu ra sau, cố nhớ lại nhưng không tài nào nhớ nổi.

Bạch Thanh Hạ cúi đầu nhìn chiếc mặt nạ Ultraman trên đầu gối, mím môi cười nhẹ. Tuy cô nhớ rõ, nhưng cô không nhắc.

Thiếu niên thường dễ quên những chuyện vụn vặt nhỏ nhặt, có lẽ vì trong đầu cậu ấy chứa cả bầu trời và biển rộng bao la. Nhưng không sao cả, những chuyện nhỏ nhặt này mình cô nhớ là được rồi, bởi vì trong tâm trí cô, ở một mức độ nào đó, Lục Viễn Thu chính là bầu trời và biển rộng của cô.

Lục Viễn Thu đưa tay búng nhẹ vào chiếc kẹp tóc hồng của cô, cười nói: “Sau này có dịp, tớ dẫn cậu đi xem trọn bộ Ultraman Tiga một lần.”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Được.”

“Còn sớm, đằng nào hôm nay cũng là thứ Bảy, đi dạo quanh đây một vòng rồi về nhé.”

“Được.”

“Sao cậu chỉ biết nói 'được' thế? Thế cởi giày ra, để tớ xem tướng chân cho cậu lần nữa, dạo này tớ mới học thêm được mấy kiến thức mới.”

“Không được...”

“Thấy chưa thấy chưa, cuống lên rồi kìa, lần này sao không nói 'được' nữa đi.”

Lục Viễn Thu vừa đi vừa chọc vào cánh tay cô. Bạch Thanh Hạ thu hai tay về trước ngực, cúi đầu cam chịu, mặc kệ cậu bắt nạt.

Khi ở ngoài đường, dù xung quanh vắng vẻ, cô vẫn rụt rè hơn nhiều so với lúc ở trong nhà.

Lục Viễn Thu tính cả rồi, muốn bắt nạt cô thì cứ chọn lúc ở ngoài đường.

Chứ ở trong nhà, con bé này dám dở chứng dỗi cậu ngay trước mặt ấy chứ.

4 giờ 30 phút sáng, đường Yên Sơn thưa thớt xe cộ, nhưng nhiều cửa hàng ven đường vẫn sáng đèn. Hai người đi dạo không mục đích trên vỉa hè. Lục Viễn Thu đón gió lạnh, đưa tay bóp nhẹ cánh tay cô: “Bên trong mặc ấm chưa?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Có mặc thêm áo rồi.”

“Cậu tự tìm thời gian đi mua thêm đồ mặc trong đi, áo len, áo giữ nhiệt các thứ ấy. Giờ có tiền rồi, có phải không có đâu.”

“...Ừm.”

Lần này câu trả lời không dứt khoát lắm, Lục Viễn Thu đoán chắc lại vào tai trái ra tai phải rồi.

Đã không chịu tự mua, thì hôm nào lại phải lôi cô đi, ép cô tiêu tiền như lần trước vậy.

Đi dạo một lúc, hai người dừng lại trước một cửa hàng quần áo. Dưới ánh đèn đường, trong tủ kính trưng bày có treo một chiếc màn hình TV, đang chiếu một đoạn múa ba-lê.

Lục Viễn Thu dừng lại xem. Thấy cậu dừng, Bạch Thanh Hạ cũng dừng theo, ngước nhìn lên màn hình.

Lục Viễn Thu: “Tớ nhớ mẹ cậu từng là diễn viên múa ba-lê, sau đó còn làm giáo viên dạy múa đúng không?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Đúng vậy.”

Nói xong cô hít sâu một hơi, đôi vai gầy khẽ run lên.

Mẹ cô đã ngất xỉu ngay trong một buổi dạy múa... trước mặt cô và bao nhiêu bạn nhỏ khác.

Lúc đó các bạn khác đều sợ hãi, chỉ có cô mặc bộ đồ thiên nga nhỏ chạy tới, vừa khóc vừa quỳ xuống lay cánh tay mẹ, cuối cùng tiếng khóc mới gọi được các giáo viên khác tới.

Lục Viễn Thu quay sang nhìn cô: “Thế chắc cậu cũng biết múa ba-lê nhỉ? Mẹ cậu có dạy cậu không?”

Câu hỏi này khiến Bạch Thanh Hạ hoàn hồn, cô ngẩn ngơ ngước lên nhìn vào đôi mắt của cậu thiếu niên.

Một lúc lâu sau, cô gật đầu: “Biết, mẹ dạy tớ.”

Nhưng hai chữ “nhảy múa” đã bị tước bỏ khỏi cuộc đời cô kể từ ngày mẹ qua đời. Nếu mẹ còn sống, liệu trong đội hình cổ vũ hôm diễn ra giải bóng rổ, có bóng dáng của cô đang nhảy múa không nhỉ?

Chắc là có đấy.

Sự hiện diện của mẹ có lẽ sẽ tiếp thêm cho cô dũng khí để nhảy múa, vì hồi nhỏ cô thực sự rất yêu thích bộ môn này, giống như mẹ cô đã từng dành trọn tình yêu cho nó vậy.

Lục Viễn Thu hơi ngạc nhiên. Cậu ngắm nhìn khuôn mặt thanh thuần trắng trẻo của Bạch Thanh Hạ dưới ánh đèn tủ kính, không ngờ cô biết múa.

Nhưng nghĩ lại thì chuyện cô biết múa cũng chẳng có gì lạ, dù sao cũng có gen của mẹ mà.

“Thế cậu còn nhớ cách múa không?”

“Còn nhớ.”

“Giờ không có ai, múa một đoạn cho tớ thưởng thức xem nào.”

Lục Viễn Thu cười đầy mong đợi, lùi sang một bên, để cô gái nhỏ đứng một mình dưới ánh đèn tủ kính sáng rực như đèn sân khấu.

Nhưng Bạch Thanh Hạ nhìn quanh, dù trời vẫn tối, đường vắng tanh, chẳng có mấy người qua lại... cô vẫn lắc đầu.

Bắt cô múa ngoài đường đúng là làm khó cô quá. Lục Viễn Thu thầm nghĩ, nhưng mà không khí đang "chill" thế này, thật sự muốn xem mà!

Lúc này, ánh mắt cậu hạ xuống, nhìn thấy chiếc mặt nạ Ultraman Tiga trên tay Bạch Thanh Hạ.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Viễn Thu dường như đã hiểu ý nghĩa của “ánh sáng”.

Cậu bước tới, lấy chiếc mặt nạ từ tay Bạch Thanh Hạ, tự ý đeo lên mặt cô.

Cũng may mặt con bé này nhỏ, chứ cái mặt nạ này mà đeo lên mặt cậu chắc chắn che không hết. Lục Viễn Thu buồn cười thầm nghĩ.

Đeo xong, Lục Viễn Thu đặt hai tay lên vai Bạch Thanh Hạ, mỉm cười nhìn “Tiga tóc đuôi ngựa” trước mặt.

“Bạch Thanh Hạ, còn nhớ vừa nãy tớ nói gì không? Cậu bé kia đã trao ánh sáng của mình cho cậu, nhớ tớ bảo ánh sáng đó tượng trưng cho cái gì không?”

Mọi lời Lục Viễn Thu nói, Bạch Thanh Hạ đều nhớ.

Thế là cô trả lời: “Hy vọng và lòng dũng cảm.”

“Chính xác.”

Lục Viễn Thu xoa cằm lùi lại phía sau, nói: “Có lẽ là định mệnh đã an bài rồi. Cậu bé tặng mặt nạ cho cậu, để khi cậu đeo mặt nạ vào nhảy múa, cậu không cần phải sợ ánh mắt của ai nhìn mình nữa. Vì họ không thấy mặt cậu, họ chỉ biết cậu là Ultraman thôi.”

Hình như đúng là thế thật... Mặt bị che đi rồi, gan cũng to hơn hẳn.

Qua hai lỗ mắt trên chiếc mặt nạ, đôi mắt xinh đẹp của cô gái nhỏ chớp chớp hàng mi dài.

Lục Viễn Thu cười: “Múa đi, nhân lúc không có ai, để tớ vinh hạnh được làm khán giả của cậu một lần.”

“Tiga tóc đuôi ngựa” đứng dưới ánh đèn tủ kính khẽ cúi đầu, hít một hơi thật sâu. Hai nắm tay trắng nõn bên hông buông ra rồi lại nắm chặt, sau đó, cô gái từ từ ngẩng đầu lên.

Cô đưa tay phải về phía trước. Bên cạnh cô, trên màn hình trong tủ kính, đoạn video múa lại bắt đầu chiếu lại từ đầu, vũ công ba-lê trong đó cũng bắt đầu thực hiện động tác y hệt Bạch Thanh Hạ.

Cả hai cùng kiễng mũi chân, dang rộng hai tay, như đóa hoa bung nở, rồi từ từ hạ tay xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!