Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1296

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2131

Quyển 4: Vui đau như cắt?! Lật ngược cái kết! - Chương 5: Vấn đề mới

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, chưa trò chuyện được mấy câu với bạn trên mạng thì tài liệu công ty đã được gửi đến. Tần Duyệt đành phải đặt điện thoại xuống, một lần nữa vùi đầu vào công việc.

Haiz, thèm được nghỉ quá đi à, nghỉ lễ là có thể dẫn bạn gái đi du lịch, tiện thể hỏi xem bạn trên mạng ở thành phố nào, đến gặp mặt ăn một bữa cơm.

…………

Mùa đông đã đến, công việc ở trường không còn bận rộn, ngược lại công việc bên ngoài lại tất bật hơn.

Không chỉ Tần Duyệt bận, mà Bạch Ninh Ninh cũng bận. Như ngay lúc này đây, cô đang ở trong phòng ký túc xá nữ 202, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Nana cậu biết đó, game của chúng ta sắp thử nghiệm nội bộ lần đầu rồi, khung sườn cụ thể thế nào tớ cũng xem qua rồi, đều rất ổn. Nhưng cậu cũng biết, nếu sau này có chuyện gì xảy ra, đội ngũ họa sĩ có biến cố, người tớ có thể trông cậy vào chỉ có các cậu thôi, nên tớ rất quan tâm đến nội dung đào tạo của các cậu.”

Rất hợp lý đúng không.

Tiểu Ức che Nana sau lưng, trừng mắt nhìn Bạch Ninh Ninh: “Đại học tỷ, lời giải thích của chị, nhạt nhẽo không chịu nổi!”

Nana nấp sau lưng cô bạn, không dám thò cả cái đầu nhỏ ra.

Bạch Ninh Ninh ngơ ngác khó hiểu, ngồi xuống cố gắng nói chuyện bình tĩnh: “Tớ không biết tại sao chúng ta lại thành ra thế này, liệu có hiểu lầm gì ở đây không.”

“Hiểu lầm, chị còn dám nói là hiểu lầm,” Tiểu Ức nghiến răng, “Chị xem chị đã gửi cho Nana những gì đi!”

Em ấy vẫn chỉ là một bé loli hợp pháp mới mười tám tuổi thôi đó!

“Tớ gửi gì cơ,” Bạch Ninh Ninh chớp mắt, “Chẳng phải là tài liệu học tập mà mỗi người trong nhóm nhỏ họa sĩ của chúng ta đều có một bản sao.”

“Nói bậy, đó là bản đầu tiên,” Tiểu Ức chống nạnh, cao giọng quát, “Sau đó chị còn gửi thêm một bản nữa!”

Là một người chị tốt luôn bảo vệ em gái, bất kỳ tập tin không rõ nguồn gốc nào được gửi cho Nana, cô đều sẽ xem cùng. Dù gì thì câu nói đó nói thế nào nhỉ, loli xin hãy xem cùng với sự giám sát của phụ huynh.

Chị cả như mẹ!

Bạch Ninh Ninh ngẫm lại, ồ đúng, có chuyện này thật. Vì sau khi gửi cho Tư Ấu Tuyết phiên bản đặc biệt, mấy ngày sau cô nghĩ lại, cũng không thể bên trọng bên khinh được, dù sao thì Nana cũng đã nỗ lực rất nhiều cho team này.

Cả team đều là do con bé bình thường đứng ra kêu gọi.

Vì vậy, để khen thưởng, Bạch Ninh Ninh cũng gửi cho Nana một “phiên bản đặc biệt”. Rất đơn giản, không cần tạo file mới, chỉ cần đổi tên thư mục đã gửi cho Tư Ấu Tuyết là được.

“Đại học tỷ,” Nana từ phía sau thò cái đầu nhỏ ra, ấm ức nói, “Thư mục chị đưa em, bên ngoài ghi là ‘Dành riêng cho Nana’, nhưng tên ảnh bên trong lại là ‘Dành riêng cho Tuyết Tuyết’.”

Bạch Ninh Ninh hơi sững người: “Vậy, vậy à.”

Á à, chỉ nhớ đổi tên thư mục, quên đổi tên file con bên trong rồi.

Xin lỗi.

“Vậy nên Đại học tỷ chỉ đưa cho Nana đồ của người khác thôi đúng không,” Tiểu Ức tức giận nói, “Quá đáng lắm, chị coi Nana nhà chúng em là gì hả, là () à?”

Cô chị gái hợp pháp của bé loli hợp pháp, hình như đã nói ra một từ rất tệ.

Nhưng Bạch Ninh Ninh không để tâm, mà thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi, tớ không nên qua loa với Nana, mấy hôm nữa tớ chụp một bộ mới cho em ấy…”

“Không cần, mấy thứ đó ai mà thèm chứ!”

Dưới sự đồng lòng chống cự của hai bé loli, Bạch Ninh Ninh bị đẩy ra khỏi ký túc xá. Chiến dịch xâm nhập cảng khu trục hạm, thất bại thảm hại.

“Ra rồi à?” Tư Ấu Tuyết đứng ở cửa, “Đi trước đã, vừa đi vừa nói.”

Vừa rồi cô vẫn luôn đứng ở cửa, đã nghe hết những gì bên trong nói.

Bạch Ninh Ninh không khỏi hơi ngượng ngùng: “Vừa rồi ở trong đó, chẳng nói được chuyện gì có ích cả.”

“Tớ biết, tớ nghe hết rồi,” Tư Ấu Tuyết thản nhiên nói, “Không thể trách Nana và bạn cùng phòng của cậu ấy, xét cho cùng, vẫn là do cách làm của cậu, Bạch Ninh Ninh, có lẽ hơi thiếu thỏa đáng, không phải sao.”

Nói thẳng ra thì, hai chữ là đáng đời, ba chữ là xui tận mạng.

“Tớ chỉ muốn hỏi cảm nhận sau khi xem thôi mà,” Bạch Ninh Ninh lúng túng nói, “Dù gì thì cậu cũng không chịu nói cho tớ biết.”

Tư Ấu Tuyết hừ lạnh một tiếng, lười để ý đến cô.

Chụp mấy tấm ảnh hạ cấp như vậy thì thôi đi, còn đóng gói gửi cho cô xem, xong lại còn hỏi cảm nhận. Nếu không phải vì hoàn cảnh của bản thân đặc biệt, Tư Ấu Tuyết đã chẳng ngại ngần giao hết mọi tội chứng cho Tần Duyệt, để Tần Duyệt…

Khoan đã, không đúng, nếu giao tội chứng lên, thì sức khỏe của chị Tần Duyệt sẽ gặp nguy hiểm.

Tư Ấu Tuyết không khỏi cẩn thận nhìn Bạch Ninh Ninh một cái, thầm nghĩ trong thời gian ngắn đúng là không ai có cách trị được cô ta.

“Thế nào, đẹp không,” Bạch Ninh Ninh nhận ra ánh mắt của cô, khẽ cười, “Bây giờ thế này, so với trong ảnh thì cái nào đẹp hơn?”

“Bạch Ninh Ninh, tớ không bàn chuyện này với cậu,” Tư Ấu Tuyết tiếp tục đi về phía trước, “Nói chuyện chính đi, đợt thử nghiệm nội bộ sắp tới rồi, đang chuẩn bị tư cách và danh sách đây.”

Bạch Ninh Ninh gật đầu: “Chuyện tốt mà.”

“Tốt cái gì mà tốt, bên phân phối đều là do họ đi đàm phán,” ánh mắt Tư Ấu Tuyết hơi trầm xuống, “Đợt thử nghiệm nội bộ lần một số lượng ít, nhưng họ lại là một nhóm game thủ rất đặc biệt, có ảnh hưởng rất lớn đến đánh giá chung sau này.”

Bạch Ninh Ninh hiểu ý cô: “Nhưng tổ chăm sóc khách hàng phụ trách giao tiếp với người chơi, không phải toàn là người của họ đâu đúng không?”

“Đương nhiên, tổ chăm sóc khách hàng đều là nhân viên ngoài biên chế, không thuộc bộ phận của chúng ta,” Tư Ấu Tuyết nói, “Chăm sóc khách hàng không quá quan trọng, vấn đề nằm ở bên phân phối mà họ tìm, vốn đã có quan hệ hợp tác với họ từ trước. Cho nên, nếu sau này có chuyện gì xảy ra, bên phân phối đó có lẽ sẽ thiên vị.”

Bạch Ninh Ninh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu ra, Tư Ấu Tuyết đang muốn nói đến khu vực bình luận của các kênh như Bilibili hay TapTap. Đó là địa bàn riêng của bên phân phối, Bạch Ninh Ninh bên này dù thế nào cũng không quản được.

“Vậy chúng ta phải làm sao?” Bạch Ninh Ninh hỏi cô.

“Không biết, chúng ta không thể bỏ qua khâu hợp tác với bên phân phối được, chỉ họ mới có đủ nhóm người chơi nhiệt tình và lý trí để tham gia thử nghiệm nội bộ,” Tư Ấu Tuyết lần đầu tiên lộ vẻ khó xử, “Mà muốn đá họ ra để tự tìm bên phân phối hợp tác trong thời gian ngắn, cũng gần như không thể, không có thời gian để xây dựng lòng tin…”

Bạch Ninh Ninh nghe cô lải nhải một hồi, dứt khoát vỗ lên bờ vai thơm của cô: “Đừng nghĩ nhiều thế, còn lâu mà.”

Tư Ấu Tuyết quay đầu nhìn cô: “Cậu có cách à?”

“Tạm thời chưa có, nhưng xe đến trước núi ắt có đường,” Bạch Ninh Ninh kéo kéo tay áo cô, “Tớ chỉ muốn nói với cậu, chúng ta bây giờ là đi làm khách. Được người ta mời đến chơi, mà lại xị mặt ra lo chuyện công việc, đó là không tôn trọng người bạn đã mời chúng ta.”

Bây giờ là trưa thứ Tư, đúng giờ hẹn — Ayane hẹn họ đến nhà chơi.

Vẫn là thời gian quen thuộc, vẫn là địa điểm quen thuộc, vẫn là cách chơi quen thuộc… cũng có thể không quen thuộc đến thế, biết đâu lại có thêm vài cách chơi mới.

Tư Ấu Tuyết xoa xoa mi tâm: “Tớ biết rồi, lát nữa tớ sẽ không tỏ thái độ đâu.”

Đến nhà một trong số ít những người bạn thân của mình chơi, A Tuyết đương nhiên sẽ không trưng ra bộ mặt băng giá.