Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1296

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2131

Quyển 4: Vui đau như cắt?! Lật ngược cái kết! - Chương 9: Đừng Khách Sáo!

Bạch Ninh Ninh kê chiếc gối của mình, lật xem từng tấm ảnh trong album nhóm trên laptop, ngắm nhìn đủ loại ảnh chụp ngày thường của bản thân trong trường.

Vẻ thảnh thơi khi lơ là trong giờ học, góc nghiêng khi đọc sách trong thư viện, ngồi mép giường lén chơi điện thoại trong giờ tự học tối, còn ngông nghênh vắt chéo chân.

Mấy tấm đầu có vài tấm là của năm nhất, một phần nhỏ là năm hai, còn về sau thì toàn bộ đều là của năm hai -- tức là của bản thân sau khi trùng sinh.

Bị giáo viên bắt được vì lơ đễnh trong giờ, lại còn nở nụ cười khinh khỉnh bất cần.

Ở lễ hội anime, khoanh tay ôm chiếc gối lớn, để lộ ánh mắt lạnh lùng coi thường thiên hạ.

Hội thao, tuy chạy rất chậm, nhưng động tác lại vô cùng chuẩn mực, dáng vẻ thong dong mà vẫn đầy lý lẽ.

Có thể nói, Bạch Ninh Ninh hồi năm nhất đã rất ngông nghênh rồi, nhưng Bạch Ninh Ninh của năm hai... đó không còn gọi là ngông nghênh nữa, mà phải gọi là ngông cuồng.

Nhóm chat có vẻ đã được lập một thời gian, cộng thêm những biểu cảm đó thật sự sinh động đáng yêu, nên trong nhóm bắt đầu thịnh hành các bộ sticker.

Bạch Ninh Ninh lúc này chỉ liếc sơ qua vài cái, đã thấy những sticker như 【Ninh Ninh khinh bỉ】, 【Ninh Ninh kiêu ngạo】, 【Ninh Ninh hùng hồn lý lẽ】.

Nhóm rất sôi nổi, sticker xuất hiện không ngớt, nhưng Bạch Ninh Ninh xem mà cứ lắc đầu mãi, luôn miệng chê là không chuyên.

Mấy bộ sticker này đều là giả dối, phong cách cốt lõi nhất của mình, rõ ràng là phải thể hiện được sự dịu dàng, ân cần và chan chứa tình yêu thương chứ.

Tức là, Ninh Ninh rất lo cho cậu đó.

Haiz, tiếc là trong đống ảnh này không có tấm nào bắt được khoảnh khắc đó, nên dĩ nhiên cũng không có bộ sticker này.

Bạch Ninh Ninh nằm sấp trên giường lắc đầu lia lịa, Tư Ấu Tuyết ở bên cạnh, lẳng lặng thở dài.

Lúc Ayane chuồn đi ban nãy có ra hiệu bằng mắt với cô, ý là bảo cô giúp nghĩ cách chữa cháy. Nhưng xem ra Bạch Ninh Ninh chẳng có vẻ gì là để tâm, hoàn toàn không cần chữa cháy.

Nghĩ vậy, Tư Ấu Tuyết cũng thấy khá kỳ lạ: “Bạch Ninh Ninh, cậu không thấy tò mò à?”

Bạch Ninh Ninh quay đầu nhìn cô: “Tò mò gì cơ?”

“Đống ảnh này này,” Tư Ấu Tuyết chỉ vào màn hình máy tính, “Ayane sưu tầm nhiều ảnh của cậu như vậy, cậu không tò mò chút nào sao.”

Cô đã nghĩ sẵn mấy lý do cho cô bạn thân của mình rồi, nhưng Bạch Ninh Ninh cứ không chịu hỏi, làm cô bức bối khó chịu.

“Không tò mò,” Bạch Ninh Ninh đung đưa hai cái chân nhỏ trắng nõn, “Chuyện này bình thường mà.”

Khóe miệng Tư Ấu Tuyết giật giật: “Bình thường?”

“Đúng vậy, chính tớ cũng thế, thấy ảnh nóng... ý tớ là, thấy ảnh đẹp, là sẽ bấm lưu lại,” Bạch Ninh Ninh thản nhiên nói, “Thành thói quen rồi.”

Tư Ấu Tuyết đảo mắt: “Coi như là thói quen đi, vậy tại sao người được sưu tầm lại toàn là ảnh của cậu?”

“Vì tớ xinh đẹp mà,” Bạch Ninh Ninh đáp ngay, “Bình thường thấy được, lưu lại một chút, rất bình thường.”

Cứ xem những tấm trong album này đi, toàn là ảnh nóng... ảnh đẹp thượng hạng cả.

“...Thôi được rồi.”

Tư Ấu Tuyết bỏ cuộc không bàn chuyện này với cô nữa, cô chỉ thấy lạ, rõ ràng là một cô gái đã có bạn gái, sao độ nhạy cảm về tình cảm còn không bằng một gái thẳng như mình.

Sao cứ như một cô gái độc thân chưa từng yêu đương bao giờ vậy.

Tư Ấu Tuyết không nói nữa, nhưng Bạch Ninh Ninh lại không chịu buông tha: “Tuyết Tuyết à, cậu có thắc mắc này, chỉ có thể chứng tỏ cậu không đứng trên lập trường của Ayane để suy nghĩ.”

“Gì cơ?”

“Cậu xem, Hội trưởng Ayane là người thế nào, trước đây cậu ấy là Hội trưởng CLB vũ đạo Otaku, hơn nữa còn nhiều lần mời tớ, chính là vì...” Bạch Ninh Ninh ngập ngừng một chút, “Tóm lại là, cậu ấy thích và hay sưu tầm những thứ đẹp đẽ.”

Ban đầu Ayane chủ động tìm tớ là vì thấy tớ xinh đẹp, từ đó có thể suy ra, việc Ayane bình thường sưu tầm thêm một vài tấm ảnh đẹp về Bạch Ninh Ninh là chuyện rất hợp lý, cũng rất hợp lệ.

Đặt mình vào vị trí người khác, đây chính là bài học đầu tiên mà Bạch Ninh Ninh học được trong cuốn "Trí tuệ cảm xúc".

Tư Ấu Tuyết thật sự sắp bung nút rồi: “Tớ thấy, lý do này rất khó dùng để giải thích.”

Bạch Ninh Ninh nhẹ nhàng nhìn cô, đưa tay ra định sờ boong tàu.

Tư Ấu Tuyết đưa tay bắt lấy cổ tay nhỏ của cô: “Cậu làm gì thế?”

“Không có gì, vỗ vai thôi mà,” Bạch Ninh Ninh lẳng lặng rụt tay lại, nói với giọng đầy tâm huyết, “Tư Ấu Tuyết à, tớ giới thiệu cho cậu một cuốn sách, có thể mua trên mạng đó, tên là ‘Làm thế nào để giao tiếp với EQ cao’.”

Tư Ấu Tuyết: “…”

Hóa ra đây là đang ám chỉ mình không có EQ à?

Nếu là người khác nói thì thôi đi, đằng này lại là Bạch Ninh Ninh nói những lời này, Tư Ấu Tuyết thật sự có chút không chấp nhận nổi.

“Tớ về rồi, các cậu xem thế nào rồi,” Ayane trở lại phòng ngủ, “Số lượng người đủ không?”

“Đủ rồi,” Tư Ấu Tuyết vội vàng rời khỏi chiếc gối, bò dậy khỏi giường, “Hoàn toàn đủ, mấy hôm nữa tớ sẽ gửi hoạt động đăng ký trước cho cậu.”

“Được được,” Ayane lẳng lặng trèo lên giường, rất tự nhiên gập laptop lại, “Chuyện này đã nói xong rồi, chúng ta dậy chơi thôi.”

Trong laptop còn rất nhiều thứ không thể để Bạch Ninh Ninh nhìn thấy, phải cất kỹ ngay.

Bạch Ninh Ninh không bò dậy, mà lật người lại để gối hướng lên trời: “Sắp nhảy múa rồi à?”

Tư thế này khiến Ayane nóng cả người, Tư Ấu Tuyết bên cạnh cũng giật mí mắt.

Cô nàng này thật sự không có chút tự giác nào sao, cứ chủ động quyến rũ người khác thế!

Ayane hoàn hồn, suy nghĩ một lát: “Thôi khỏi, hôm nay hiếm khi các cậu đều đến, chúng ta cứ chơi vui vẻ là được.”

Nói thì nói vậy, nhưng cô vẫn lôi máy ảnh ra.

Bạch Ninh Ninh lại hiểu ngay, chớp chớp mắt: “Có cần tớ tạo dáng gì không?”

Thêm tư liệu cho kho ảnh đẹp của Hội trưởng Ayane, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.

“Không cần không cần,” Ayane giơ chiếc máy ảnh DSLR lên, “Cứ giữ nguyên tư thế này!”

Tư Ấu Tuyết tưởng không còn chuyện của mình nữa, không ngờ mấy phút sau, Ayane nói với cô: “Cậu cũng lên đi, nằm cạnh cậu ấy, làm động tác hai người cùng bắn tim... nhớ sát lại gần một chút.”

Tư Ấu Tuyết sững người: “Tại sao?”

“Bởi vì hình tượng nhân vật hiện tại của các cậu là chị em mà,” Ayane nháy mắt với cô, “Cosplay mà.”

Đương nhiên là viện cớ thôi, chỉ là tìm một lý do đường hoàng để cho cậu hưởng ké chút đường mật, thế nào, tớ đỉnh chưa chị em, không cần cảm ơn.

Tư Ấu Tuyết mặt không cảm xúc, bị Bạch Ninh Ninh thúc giục, từ từ trèo lên giường.

Cô cảm thấy mình đã trúng kế rồi, đây là một cái bẫy, trong khe rãnh là vực sâu trắng như tuyết, một khi rơi vào sẽ rất khó trèo ra.

“Đúng, cứ như vậy, lại gần thêm chút nữa.”

“Sát vào sát vào, Tư Ấu Tuyết, cậu đừng lùi về sau chứ.”

Tư Ấu Tuyết bất đắc dĩ: “Không phải tớ muốn lùi, là cậu ấy ép vào người tớ.”

Bạch Ninh Ninh ngây thơ chớp mắt: “Tớ chỉ nghe theo lời dặn của Hội trưởng Ayane thôi mà.”

“Không sao đâu, của cậu ấy lớn như vậy, chắc chắn sẽ ép vào người thôi, hồi đó tớ với cậu ấy còn ép nhau dữ hơn nữa kìa,” Ayane nhớ lại những năm tháng huy hoàng ngày trước, rồi khuyên nhủ Tư Ấu Tuyết, “Không sao đâu, dù sao cũng mềm mà, ép thì cứ ép thôi.”

Vừa nói cô còn liếc mắt trách móc một cái, ý là phúc lợi tớ khó khăn lắm mới sắp xếp cho cậu, cậu còn từ chối cái gì.

Đừng khách sáo, cứ tận hưởng hết mình cho tớ