Chương 35: Thế nào, sờ có sướng không?
Lục Dĩ Bắc chật vật lắm mới an ủi được A Hoa đang nổi cơn tam bành, dỗ dành cô nàng thử đi tiếp cận Giang Ly, sau đó quay đầu nhìn Lưu Bán Tiên đang sưng vù tím tái, không nhịn được mà thở dài một tiếng.
“Ây, Bán Tiên, bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn ăn nói không biết kiêng dè gì hết vậy? Những năm trước ông chưa bị người ta đánh đủ sao? Ông nên thay đổi đi”.
Trong ấn tượng của cô, Lưu Bán Tiên bói toán rất chuẩn và cũng bị đánh rất thảm. Vốn dĩ ở một quốc gia hài hòa, tôn trọng pháp luật, kính lão đắc thọ như nước Z, bình thường mọi người gặp phải người già như Lưu Bán Tiên thì dù có bực mình đến mấy cũng không dễ động tay động chân.
Nhưng Lưu Bán Tiên luôn bị khách đánh, vấn đề nằm ở chỗ ông ta bói quá chuẩn, và gần như lần nào cũng không nói được lời hay ý đẹp. Mở miệng là “huyết quang chi tai”, ngậm miệng là “lưu niên bất lợi” (năm nay xui xẻo).
Ông ta không những không nói lời hay, mà khi khách hỏi cách hóa giải thì phần lớn ông cũng trực tiếp tặng cho combo ba câu chất lượng: “Không giải được, hết cứu rồi, chờ chết đi”. Khách nghe xong cố nén giận bỏ về, quay đầu liền xui tận mạng.
Người tính tình tốt một chút thì chỉ oán trách Lưu Bán Tiên sau lưng vài câu “thấy chết không cứu”. Gặp phải mấy người nóng tính, nói không chừng sẽ coi ông là cái mỏ quạ “nói tốt không linh nói xấu linh nghiệm” mà cho ông một trận.
Như A Hoa thì đã được xem là lý trí rồi, chỉ đuổi theo cãi vài câu, còn ông tự trượt chân ngã sấp mặt thì cũng chẳng trách ai được.
Còn những kẻ quá đáng hơn, cầm dao cầm gậy, thậm chí đốt nhà cũng không ít.
“Nào, chườm đá lạnh trước nhé?”
“Xuýt ——!”
Lưu Bán Tiên nhận lấy túi chườm đá Lục Dĩ Bắc đưa, đắp lên khóe mắt sưng tím, hít vào một ngụm khí lạnh rồi lẩm bẩm nói: “Sửa cái gì mà sửa. Tôi thấy khách sắp gặp họa mà không nói thì là lỗi của tôi. Nói rồi mà họ tự nghĩ không ra cách giải quyết là lỗi của họ.”
“Hừ, ỉa không được lại đổ tại bồn cầu!”
“Dù tôi có chết, bị đóng đinh trong quan tài thì tôi cũng sẽ dùng giọng mục nát gào lên rằng… á á, đau, nhẹ tay chút coi!”
Lục Dĩ Bắc dùng sức giật miếng cao dán trên mặt Lưu Bán Tiên ra, trợn mắt nói: “Nếu ông đã kiên quyết như vậy thì cháu con chúc ông mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi luôn nhé.”
Kẻo hôm nào bị người ta đánh rồi đột tử.... Lục Dĩ Bắc thầm bổ sung một câu trong lòng.
Lưu Bán Tiên nghe ra thâm ý trong những lời bóng gió kỳ quái này của Lục Dĩ Bắc, lặng lẽ thở dài rồi đầy thâm ý nói: “Con nhóc nhà cô không hiểu đâu, sư phụ tôi lúc truyền lại nghề này đã dặn kỹ rồi”.
“Môn phái chúng ta ấy à, lúc xem bói cho người khác chỉ được xem cái xấu không được xem cái tốt, nếu không sẽ mất linh!”
Lục Dĩ Bắc liếc xéo Lưu Bán Tiên, u ám nói: “Tôi nghĩ môn phái các ông chắc ít người lắm nhỉ?”
“Sao cô biết?” Lưu Bán Tiên sáng mắt lên, vỗ đùi nói: “Chẳng lẽ cô cũng tinh thông thuật xem tướng đoán số sao?”
“Xem số thì tôi không rành lắm, nhưng...” Lục Dĩ Bắc bĩu môi. “Theo cái quy tắc mà sư phụ ông nói, muốn đông người mới là khó.”
Xem bói theo kiểu này, nếu không phải là người da mặt dày và max kháng vật lý như Lưu Bán Tiên thì sớm muộn gì cũng bị người ta đánh chết... Lục Dĩ Bắc thầm oán thán.
Thấy Lục Dĩ Bắc không nói nữa, Lưu Bán Tiên cũng im lặng một lát, mắt đảo lia lịa rồi cười nói: “Đúng rồi đó, nhóc con”.
“Cô xem, hiện tại cô cũng không thiếu chip nữa, lại còn dẫn tôi đi kiếm bộn một vố, tôi cũng không có gì báo đáp cô, hay là tôi xem cho cô một quẻ nhé?”
Nghe vậy, trong lòng Lục Dĩ Bắc sợ hãi, vội vàng ngăn cản: “Khỏi khỏi, tôi vẫn thích, ừm... tự mình khám phá vận mệnh, trải nghiệm nhân sinh hơn”. Cho đến nay, Lục Dĩ Bắc vẫn không biết kết quả bói toán của Lưu Bán Tiên rốt cuộc là xem chuẩn hay nguyền rủa, nên tốt nhất đừng tự mình thử.
“Nhưng mà...” Trong đầu Lục Dĩ Bắc lóe lên hình bóng Giang Ly, hơi cau mày, hỏi dồn: “Vừa nãy ông nói bạn tôi sắp chết, lời đó là thật sao?”
“Sao mà giả được?” Lưu Bán Tiên thẳng lưng, tự tin tràn đầy nói: “Tôi không nhìn lầm đâu, tôi nói cô ta sắp chết thì cô ta chết chắc rồi”.
Nghe thực sự rất giống đang nguyền rủa, những trận đòn ông ta phải chịu mấy năm nay đúng là không oan chút nào... Lục Dĩ Bắc lầm bầm một câu trong bụng, hỏi dồn: “Vậy có cách nào cứu cô ấy không?”
“Đương nhiên là có!”
Nghe vậy, trong mắt Lục Dĩ Bắc hiện lên nét vui mừng, hỏi dồn: “Cách gì?”
“Cái này tôi làm sao biết được?” Lưu Bán Tiên nhún vai: “Nếu tôi mà biết cách hóa giải tai họa thì tôi đâu đến nỗi bị đánh nhiều như thế”.
Lục Dĩ Bắc: “...”
Câu trả lời quá có lý, không thể phản bác nổi.
Xem ra, chỉ có thể tự mình nghĩ cách thôi, chẳng lẽ…
Mình lại đứng nhìn nhìn cô ấy chết sao?
Ngay khi Lục Dĩ Bắc đang lẩm bẩm trong lòng, A Hoa đi thử tiếp cận Giang Ly đã quay lại với khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
Lục Dĩ Bắc tiến lên đón A Hoa, hỏi: “Thế nào, gặp được cổ chưa?”
A Hoa lắc đầu, vẻ mặt ảm đạm.
“Tiểu thư đã chính thức khiêu chiến Ông chủ lớn, hiện tại đã được mời vào phòng nghỉ độc lập trên tầng ba rồi. Bên ngoài phòng đó có rất nhiều thỏ ngọc canh giữ!”
“Tôi còn chưa tới gần cửa đã bị chặn lại, họ nói tiểu thư không gặp người ngoài...”
Nói đến đây, A Hoa ngừng lại một chút, nhìn Lục Dĩ Bắc với đôi mắt long lanh, giọng buồn bã nói: “Cô nói xem, tiểu thư có thật sự quên tôi rồi không?”
“Chuyện này chẳng phải hỏi trực tiếp cô ấy là rõ sao?” Lục Dĩ Bắc bĩu môi nói.
“Hửm?” A Hoa sửng sốt một chút, yếu ớt nói: “Nhưng phải hỏi thế nào đây? Tôi đâu có gặp được tiểu thư của tôi”.
“Cái này...” Lục Dĩ Bắc day day thái dương đang nhức nhối, cúi đầu đi qua đi lại, thi thoảng liếc trộm A Hoa, trông hệt như đang đắn đo điều gì rất khó quyết.
Im lặng một lát, cô như hạ quyết tâm cực lớn, đột ngột ngẩng đầu nhìn A Hoa, hỏi một câu khiến A Hoa ngơ ngác: “Cô có ngại đóng giả thỏ ngọc một lần không?”
“Hả? Ý cô là...” A Hoa nói được một nửa thì trợn to hai mắt, đánh giá Lục Dĩ Bắc từ trên xuống dưới một hồi rồi kinh ngạc nói: “Cô định cải trang thành...”
“Suỵt ——!” Lục Dĩ Bắc ra dấu giữ im lặng ngắt lời: “Hiểu trong lòng là được rồi, nói ra làm gì?”
Tôi quyết định làm cái chuyện xấu hổ này là đã hạ quyết tâm rất lớn rồi đấy biết không? Cô mà nói toẹt ra, lỡ tôi thấy ngại quá rồi bỏ luôn thì sao. Lục Dĩ Bắc nghĩ.
A Hoa gật đầu lia lịa, trong lòng vẫn còn sốc, ánh mắt nhìn Lục Dĩ Bắc mang theo vài phần kỳ quái: “Như vậy có được không? Lỡ bị lộ thì sao?”
Mặc dù chưa thấy Khu giải trí có quy định rõ ràng nào nói ngụy trang thành thỏ ngọc đi quậy phá thì sẽ ra sao, nhưng nghĩ thôi cũng biết hậu quả không tốt đẹp gì.
“Đương nhiên là không được rồi...” Lưu Bán Tiên chen lời vào: “Tuy nói Khu giải trí không cấm khách mặc trang phục thỏ ngọc và mấy cô thỏ ngọc kia cũng không có chứng nhận đặc biệt gì, nhưng bản thân sự tồn tại của họ đã rất đặc biệt rồi, có giả mạo hay không thì chỉ cần quan sát kỹ một chút là phân biệt được ngay”.
Lục Dĩ Bắc nhìn Lưu Bán Tiên nghiêng đầu: “Nói vậy là sao?”
“Chuyện này không đơn giản sao?” Lưu Bán Tiên chỉ vào một cô thỏ ngọc vừa đi ngang qua cách đó không xa nói: “Cô nhìn tai và đuôi của cô ta xem, đều là hàng thật đấy, mọc trên người, có thể cử động được, cái này rất khó bắt chước đúng không?”
Lục Dĩ Bắc: “...” Cũng không khó lắm, vì tôi cũng từng thấy một người gần như y hệt rồi.
A Hoa nhìn theo hướng Lưu Bán Tiên chỉ, đánh giá cô thỏ ngọc kia một hồi rồi xìu xuống, chán nản nói: “Hình như đúng thật... Vương Bất Lưu Hành, cách của cô không được đâu!”
“...” Lục Dĩ Bắc há miệng định nói gì đó thì chiếc áo khoác trên người cô đột nhiên cựa quậy.
Vài giây sau, trên mũ áo của cô mọc thêm một đôi tai mèo, vạt áo bên dưới mọc ra một cái đuôi lông xù, vẫy vẫy trước mặt Lưu Bán Tiên và A Hoa.
Áo khoác: Không ai được phép nói Ma nữ đại nhân là không thể!
Tuy mấy chuyện khác tui không giúp được, nhưng về mặt thể diện thì phải chống đỡ cho chị ấy đầy đủ!
(。•ˇ‸ˇ•。)
Lục Dĩ Bắc ôm trán: “Hai người nghe tôi giải thích, thật ra tôi...”
Lưu Bán Tiên vỗ vỗ vai Lục Dĩ Bắc, thấm thía nói: “Không cần giải thích đâu, tôi hiểu mà. Cô gái trẻ có chút tâm tư thiếu nữ là bình thường thôi!”
“Đúng Đúng!” A Hoa dùng hai tay nắm chặt một tay của Lục Dĩ Bắc, thái độ chân thành nói: “Vương Bất Lưu Hành, chuyện đi gặp tiểu thư nhờ hết vào cô đấy!”
Lục Dĩ Bắc: “...”
————
Mười phút sau.
Tại Khu giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực, ba tầng trên, hành lang bên ngoài phòng nghỉ quý khách.
Nơi đây không phô trương lòe loẹt như đại sảnh, từng chi tiết đều được chăm chút kỹ lưỡng, mang phong vị cổ điển trang nghiêm, ánh sáng và góc nhìn đều khiến người ta cảm thấy thư thái.
Cái gọi là phòng nghỉ quý khách là nơi mở cửa cho những vị khách có hơn mười triệu chip, mỗi phòng độc lập cách âm tuyệt đối, trang bị thiết bị massage hỗ trợ linh năng và các loại tiện nghi giải trí, thậm chí còn có thể đặt hẹn các cô gái từ Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ, giá bắt đầu từ một vạn chip mỗi giờ.
Đương nhiên, chuyện này cũng giống như việc nhóm Lục Dĩ Bắc lúc trước nhìn thấy xe ngựa trong thành phố bên ngoài Khu giải trí, đều là thứ chỉ những người chơi hệ ‘nạp tiền’ mới được hưởng, trải nghiệm tự nhiên phi phàm.
Đi qua một đoạn hành lang dài khép kín, phía trước trở nên rộng rãi hơn, bức tường bên phía đại sảnh được thay bằng cửa kính một chiều từ sàn đến trần, tầm nhìn thoáng đãng, cả đại sảnh hiện ra trước mắt.
Sau nghi thức gõ chuông giành ‘đầu bản’ của Giang Ly, toàn bộ đại sảnh đều sôi trào, pháo hoa đủ màu lấp lánh bay lượn giữa không trung, lúc như pháo hoa mùa hè, lúc như đàn bướm sặc sỡ.
Trong đại sảnh, có người đứng trên bàn bài phun sâm panh tứ tung, nam nữ xa lạ dựa vào nhau nhảy múa bốc lửa, thậm chí có người lao lên sân khấu, xé váy lông chim của vũ công Samba khoác lên người mình, rồi uốn éo thân hình.
So với sự cuồng nhiệt dưới đại sảnh, không khí ở hành lang dẫn đến phòng nghỉ khách quý lại kín đáo hơn nhiều. Khách quen biết nhau tụm năm tụm ba trò chuyện, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười vui vẻ.
Các nữ phục vụ thỏ ngọc kín đáo bưng đĩa trái cây, bánh ngọt và đồ uống cho khách, sau đó chủ động lùi sang một bên, chỉ khi khách hàng chủ động ra hiệu mới tiến lên cung cấp dịch vụ.
Ngay lúc đó, một cô thỏ ngọc có vóc dáng nhỏ bé hơn so với đa số thỏ ngọc khác đi qua hành lang với vẻ mặt không cảm xúc, hướng về phía phòng nghỉ khách quý ở tít bên trong.
Mặc dù vóc dáng của cô thoạt nhìn không chuẩn bằng các cô thỏ ngọc khác do có phần non nớt, nhưng chẳng ai cảm thấy cô có gì bất thường.
Bởi cô mặc bộ đồ thỏ ngọc hở lưng màu đỏ y hệt như những nhân viên thỏ ngọc trong Khu giải trí, đi tất lưới và mặt áo gile sọc đỏ, ngay cả đôi tai và chiếc đuôi trắng muốt đung đưa theo nhịp bước chân cũng chẳng khác gì những cô thỏ ngọc khác.
Quá trình đột nhập vào phòng nghỉ khách quý thuận lợi hơn Lục Dĩ Bắc tưởng tượng rất nhiều, điều này phải cảm ơn sự bắt chước tinh diệu của chiếc áo khoác đối với trang phục thỏ ngọc của Khu giải trí, cũng như khối lượng công việc khổng lồ mà bữa tiệc cuồng nhiệt mang lại cho các cô nàng thỏ ngọc.
Toàn bộ nhân viên Khu giải trí ở ba tầng trên đều đang bận rộn, nên không ai quá để ý đến động tĩnh của một cô thỏ nào đó.
Lần theo số phòng A Hoa đưa, Lục Dĩ Bắc đi thẳng một mạch, rất nhanh đã tìm thấy cánh cửa phòng nghỉ khách quý số 48 của Giang Ly, cô giơ tay bấm chuông cửa.
“Đinh đoong —— Đinh đoong ——!”
Kèm theo tiếng chuông cửa vang lên, bức tượng ác quỷ nhỏ đặt trên cửa lớn khẽ cựa mình, mở mắt ra. Đôi đồng tử đỏ rực khóa chặt khuôn mặt Lục Dĩ Bắc.
————
Bên trong phòng nghỉ quý khách số 48.
Giang Ly đã cởi bỏ bộ lễ phục hồng trắng nhưng chưa kịp thay đồ thường, cô chỉ khoác tạm chiếc áo choàng tắm và ngồi ngay ngắn trước gương trang điểm.
Trong gương là một cô gái có mái tóc dài màu bạc búi cao sau đầu, sắt mặt có chút tiều tụy, thân hình mảnh mai như liễu yếu trước gió, nét đẹp mang theo vài phần hương vị của những mỹ nhân bệnh tật kiểu Tây Thi, Lâm Đại Ngọc.
Nhìn chính mình trong gương hồi lâu, cô tháo búi tóc ra, theo thói quen vô thức khẽ gọi một tiếng: “A Hoa, chải lại tóc giúp chị...”
Lời chưa dứt, cô chợt nhớ ra A Hoa hiện không ở bên cạnh mình, điều này khiến cô bất giác thở dài không thành tiếng.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Ngay sau đó ánh sáng trong gương lập loè rồi ổn định lại, hiện ra một cô thỏ ngọc có khuôn mặt non nớt.
Trông hơi quen, mình đã gặp ở đâu rồi thì phải... Giang Ly thầm nghĩ, khẽ hỏi: “Là dịch vụ đã hẹn trước lúc nãy sao?”
“Ơ...” Cô thỏ ngọc ngoài cửa ngẩn ra một chút, nhìn ngó xung quanh như đang tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh, rồi sau đó đáp: “Dạ vâng”.
Giang Ly khẽ nhíu mày: “Tôi nhớ tôi đã đặt liệu trình tắm nước nóng SPA dưỡng sinh cơ mà, sao cô lại đi tay không đến đây?”
Những trận chiến ác liệt liên tiếp đã khiến cả thể xác và tinh thần Giang Ly rơi vào trạng thái vô cùng mệt mỏi.
Lần này cô không vội vào Vô Hồi Địa chính là muốn nhân lúc bữa tiệc cuồng nhiệt bên ngoài chưa kết thúc để nghỉ ngơi một chút, điều chỉnh về trạng thái tốt nhất rồi mới đi khiêu chiến Ông chủ lớn.
Cô Thỏ ngoài cửa: “...”
————
Khi Lục Dĩ Bắc nghe thấy giọng nói của Giang Ly phát ra từ bức tượng ác quỷ nhỏ kia, khóe mày không kiềm chế được mà hơi nhếch lên.
SPA, tắm nước nóng, liệu trình... còn có chuyện tốt thế này sao?
Ông đây đã nhẫn nhịn lâu như vậy, cuối cùng fan service cũng xuất hiện rồi sao?
Xem ra cô ấy chưa nhận ra mình là ai. Trong tình huống này chiếm chút tiện nghi của cổ có hơi quá không nhỉ?
Lục Dĩ Bắc vừa nghĩ, vừa âm thầm móc từ trong túi áo khoác nhỏ ra một lọ dược tề luyện kim.
Đây là thuốc trị thương bên ngoài được luyện chế từ vật liệu thừa của thuốc bổ toàn diện, nhờ nguyên liệu chính có thêm trân châu đen nên mang thêm chút ít công dụng làm đẹp dưỡng da, dùng để giả làm tinh dầu thì vô cùng thích hợp.
Sau khi lấy thuốc ra, Lục Dĩ Bắc giả vờ tỏ ra hoảng hốt, vội vàng xin lỗi, hy vọng có thể lấp liếm cho qua.
“Thưa quý khách, thật xin lỗi, tôi quên mất, tôi chỉ mang theo tinh dầu thôi ạ. Để tôi gọi đồng nghiệp…”
“Thôi, cô cứ vào đi”.
Giang Ly bình thản ngắt lời. Vừa dứt lời, cánh cửa phòng nghỉ dày nặng “Cạch!” một tiếng mở ra.
Lục Dĩ Bắc: “...”
Vậy mà mở cửa luôn à?
Con gái bây giờ ra ngoài chẳng có chút ý thức tự vệ nào sao? Gặp phải kẻ xấu như mình thì biết làm sao đây!
Vừa thầm than, cô vừa nắm chặt lọ pha lê chứa chất lỏng màu xanh nhạt trong suốt, nghiêng người đi vào phòng.
Thấy Lục Dĩ Bắc bước vào, Giang Ly đánh giá cô từ trên xuống dưới một lúc rồi nghi hoặc hỏi: “Chúng ta có từng gặp nhau rồi không?”
“Ơ... Dạ!” Lục Dĩ Bắc gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Ly: “Tôi từng phục vụ cô trước đây rồi ạ”.
“Ồ...” Giang Ly gật đầu ra chiêu suy nghĩ, sau đó thành thạo sai bảo: “Nếu dụng cụ chưa mang đủ thì đi theo tôi vào phòng tắm hơi trước đã.”
“Nhân lúc tắm hơi giúp tôi massage một chút, lát nữa ra ngoài thì dùng tinh dầu xoa bóp lưng cho tôi”.
Lục Dĩ Bắc: “...”
Không phải chứ sếp? Cô làm thật đấy à? Thật sự không nhận ra tôi sao?
Thấy Lục Dĩ Bắc chần chừ mãi không nhúc nhích, Giang Ly nghiêng đầu nhìn cô: “Còn vấn đề gì nữa không?”
Lục Dĩ Bắc lắc đầu: “Không, không có ạ”.
Giang Ly khẽ gật đầu: “Vậy thì đi thôi?”
Vừa nói, cô vừa đi về phía phòng tắm hơi ở một góc phòng nghỉ. Cô bước vào trong, cởi áo choàng tắm, nằm sấp xuống giường massage. Lập tức một cánh cửa gỗ nhỏ trên tường mở ra, từ bên trong bay ra chiếc khăn tắm trắng tinh sạch sẽ, nhẹ nhàng đắp lên người cô.
Lục Dĩ Bắc đi theo Giang Ly vào phòng tắm hơi, nhìn thân hình kiều diễm lúc ẩn lúc hiện dưới lớp khăn tắm, cô nuốt nước bọt cái ực, chỉ thấy đầu óc quay cuồng.
Đã đến bước này rồi, nếu chạy trốn thì không đáng mặt đàn ông, nhưng...
Mình đâu có biết massage!
“Sao vậy? Cần chuẩn bị gì à?”
“Không... không phải ạ”. Lục Dĩ Bắc nhút nhát đáp một câu, bước đến bên cạnh Giang Ly, nhắm mắt lại, cẩn thận vươn tay ra đặt lên vai cô ấy.
Trong nháy mắt, cảm giác mịn màng đặc trưng của làn da thiếu nữ truyền đến đầu ngón tay Lục Dĩ Bắc, khiến cô thầm xuýt xoa.
Thật mịn màng, thật mềm mại, thật săn chắc, thoải mái quá!
Làn da mịn màng nhẵn nhụi đó còn vương vài giọt nước, sự mềm mại tựa như không có xương ấy mang theo vài phần đàn hồi, khiến người ta lưu luyến không muốn rời tay.
Cảm nhận được mười ngón tay vuốt ve qua lại trên lưng có phần vụng về, Giang Ly khẽ nhíu mày, quay mặt sang nhìn một cái. Khi thấy cô thỏ phía sau đang nhắm chặt hai mắt, cô hơi sửng sốt.
Gi đây? Massage kiểu người mù à?
“Cô không dám mở mắt ra sao?”
“Không dám!”
Sờ cũng sờ rồi, còn đòi nhìn nữa thì hơi quá đáng. Lục Dĩ Bắc nghĩ.
Giang Ly: “...” Cô thỏ ngọc này sao cứ kỳ lạ thế nào ấy nhỉ?
“À Đúng rồi, cô tên gì? Trước đây thường phục vụ tôi không phải là Landis và Hương Hà sao? Sao Hôm nay lại đổi thành cô?”
Nghe Giang Ly hỏi tên mình, Lục Dĩ Bắc khẽ hé mắt ra một khe hở nhỏ, khẽ hỏi thử: “Tôi... tôi tên là Vương Bất Lưu Hành, chắc cô chưa từng nghe qua đâu nhỉ?”
Giang Ly nhíu mày.
Vương Bất Lưu Hành? Cái tên này quen quá, mình chắc chắn đã từng nghe ở đâu đó rồi. Nhưng tại sao lại không nhớ ra được ta?
Cảm giác này... chẳng lẽ cô ấy là người mình từng rất thân mà mình đã quên hết ký ức về cô ấy sao?
Trong lúc suy nghĩ, Giang Ly đột nhiên cảm thấy một loạt mảnh ký ức ùa về, tràn ngập đầu óc.
Đau... đau đầu quá!
Những mảnh vỡ ký ức kỳ lạ đầy những lời thì thầm quỷ dị nhanh chóng lướt qua trước mắt Giang Ly, cô chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, giống như có hàng ngàn vạn cây kim thép đâm vào não.
Trong cơn mơ màng, ánh sáng trước mắt vặn vẹo, ngay sau đó cô liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Người đó dịu dàng nói với cô: “Cô bé đừng sợ, chú đến cứu con đây, những kẻ xấu đó đã bị chú giết sạch rồi”.
“...”
“Nhóc con, có phải con lo chân bị thọt nên sau này không lấy được chồng không? Nếu vậy thì chuyện này cứ giao cho chú?”
“...”
“Con đừng hiểu lầm, ý chú không phải là cưới chú. ý chú là chú có một đứa con trai trạc tuổi con, nếu sau này con thực sự không lấy được chồng thì... cho nó hời vậy!”
“...”
Đây chẳng phải toàn là những lời ân nhân từng nói với mình sao?
Sao những ký ức này lại xuất hiện vào lúc này?
Giang Ly hoang mang nghĩ. Hình ảnh trong mắt cô dừng lại ở khoảnh khắc ân nhân đặt bát mì tôm nóng hổi vào tay cô.
Ngay khi cô tưởng rằng ký ức sẽ kết thúc ở đây thì nhiều hình ảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt cô. Cảm giác như ký ức về ân nhân đang tiếp tục mở rộng theo một mối liên kết kỳ diệu nào đó.
Rất nhanh, trong hình ảnh trước mắt cô liền xuất hiện một thiếu niên với gương mặt vô cảm, nhưng lại toát ra vẻ có chút ti tiện và nhát gan, đang nói gì đó với cô.
“Lãnh đạo? Tôi phát hiện lúc không giận thì cô trông xing lắm. Ơ, cô nhìn tôi như vậy thì không xinh nữa rồi”.
“...”
“Thế nào, mì gói nấu theo kiểu bí truyền của nhà họ Lục chúng tôi có phải rất thơm không?”
“...”
“Nhà tôi ở Hoa Thành, tôi sẽ không đi đâu cả!”
“...”
“Nói bậy, làm sao tôi có thể nhớ một người phụ nữ như cô được chứ?”
Vương Bất Lưu Hành, Vương Bất Lưu Hành, Lục... Chết tiệt, cô ta là Lục Dĩ Bắc!
Sao cổ lại ở đây? Không phải mình đã đánh đổi ký ức về tất cả những người khác rồi sao? Tại sao lại nhớ cô ấy? Mình chỉ giữ lại ký ức về mẹ, A Hoa và hôn ước thôi mà?
Khoan đã, trước đây cô ấy từng nấu loại mì gói đó, nhà cổ ở phố Mẫu Đơn, chẳng lẽ...
Ngay khoảnh khắc đưa ra suy đoán trong đầu, hai má Giang Ly lập tức ửng hồng, tim đập thình thịch liên hồi, nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh lại, bất thình lình hỏi: “Ngô Ngạn Tổ phố Mẫu Đơn, tay nghề của cô tốt phết nhỉ!”
“Thế nào, sờ có sướng không?”
“Đương nhiên rồi! Với thân hình này của cô thì... Khoan, cô vừa gọi tôi là gì?” Lục Dĩ Bắc giật mình kinh hãi, vội mở mắt ra nhìn Giang Ly với sắc mặt âm trầm, đồng tử co rụt lại.
Lục Dĩ Bắc nhìn thấy trong đôi mắt lạnh lẽo ấy…
“Ồ? Nếu sướng như vậy thì có muốn sờ thêm chút nữa không? [Biểu tượng trái tim]”
Lục Dĩ Bắc: “...”
Đệch, đọc được cả chữ lẫn biểu cảm từ ánh mắt, còn cảm nhận được kiểu cười giấu dao, câu dẫn câu hỏi (gài bẫy)… Đây là cái quái gì thế này!?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
