Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 377

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược - Chương 34: Tiểu thư nhà cô sắp chết rồi!

Chương 34: Tiểu thư nhà cô sắp chết rồi!

Ngay khi nhóm Lục Dĩ Bắc đi từ ba tầng giữa lên ba tầng trên thì tại nơi sâu thẳm trong Vô Hồi Địa của Khu giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực.

Bầu trời sâu thẳm, mặt đất trắng xóa. Trong thế giới dường như chỉ còn lại hai màu đen và trắng này có một hồ nước nhỏ trong veo như gương được khảm giữa những đụn cát trắng, giống như một ngọc bích xanh thẳm.

Bên bờ hồ, những khối đá xám trắng được điêu khắc thành đủ loại hình thù phức tạp và hoa lệ, khảm những bánh răng khổng lồ, cột trụ xoắn ốc, cùng những kết cấu kim loại méo mó không thể nhận ra hình dạng cụ thể.

Những đóa hoa nở rộ thành cụm, trang viên hùng vĩ, dũng sĩ khoác áo giáp, ác ma có bộ mặt dữ tợn… tất cả đểu bao quanh hồ nước, giống như một bức tranh phù thế quy tụ đủ phong cách nghệ thuật từ mọi thời đại.

Một người đàn ông mặc lễ phục đuôi tôm màu đen đứng sừng sững bên hồ, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ trắng toát. Những đường nét màu đen trên mặt nạ phác họa ngũ quan cực kỳ đơn giản, thoạt nhìn giống như một khuôn mặt cười, nhưng khóe miệng hơi trễ xuống như ẩn chứa một nỗi u sầu.

“Kiếp nạn này… bao giờ mới kết thúc đây?” Người đàn ông lẩm bẩm một mình.

Như đang nói với chính mình một cách vô định, cũng như đang chất vấn một tồn tại bí ẩn nào đó.

Chờ đợi hồi lâu, không ai đáp lại, người đàn ông từ từ tháo chiếc găng tay trắng bên tay trái ra, để lộ một bàn tay đáng sợ.

Làn da khô khốc dính chặt vào khung xương hơi biến dạng, trên làn da màu đỏ sẫm chằng chịt những vết sẹo dữ tợn và vết bỏng.

Khi năm ngón tay khẽ cọ xát, lớp da mỏng manh lập tức rách toạc, máu chảy ra như sắt nóng chảy, nhỏ từng giọt xuống mặt hồ sâu thẳm.

Nước hồ trong vắt gợn lên từng vòng sóng. Trong nháy mắt, tiếng rít cao vút bùng phát từ sâu dưới mặt hồ, nước hồ sôi sục cuộn trào dữ dội.

Trong tiếng rít và tiếng nước sôi ùng ục, từng bóng đen kỳ dị nổi lên từ đáy hồ, ngay sau đó ảo hóa thành những hình dáng giống hệt loài cá.

Từng con cá bơi lội thoăn thoắt trong nước tựa như tranh thủy mặc, đường nét liên tục sụp đổ rồi tái tạo, dần dần diễn hóa ra những màu sắc rực rỡ.

Cá chép hoa văn lộng lẫy, cá nhiệt đới sặc sỡ, cá bơn béo núc ních, cá vàng đội bông thêu cầu kỳ, cá mập trắng hung tợn…

Đủ loại cá, giống như ảo ảnh, lấp đầy cả hồ nước. Chúng nửa thực nửa hư, toàn thân tỏa ánh sáng mờ ảo, đuổi theo dòng máu dường như không bao giờ cạn của người đàn ông, cắn xé nhau thảm khốc.

Liên tục có những con cá nhỏ nổ tung, cơ thể hóa thành từng mảnh vụn giống như tiền vàng phát sáng, hòa vào cơ thể những con cá khác.

Người đàn ông chăm chú nhìn một con cá chép khổng lồ, vảy trắng như ngọc, hai bên vây giống như dải lụa tiên nữ bay lượn. Hắn khẽ nheo mắt.

Chỉ thấy con cá lớn đó hoành hành ngang dọc trong đàn cá, đi đến đâu xé xác vô số cá nhỏ đến đó.

Khi những mảnh vụn như tiền vàng liên tục hội tụ vào cơ thể nó, thân hình nó càng lúc càng to lớn, lướt qua đàn cá như một con quái thú thời tiền sử.

Bỗng nhiên, con cá trắng khổng lồ nhảy vọt lên khỏi mặt nước, “tõm” một tiếng văng tung tóe những giọt nước trong suốt, rồi đâm sầm xuống, đè nát một con cá lớn khác có vảy đỏ đen xen kẽ. Cùng với những mảnh đồng xu vàng văng tung tóe, kích thước của nó lập tức trở thành một trong những con lớn nhất hồ.

“Hô, lợi hại thật…” Người đàn ông thấy vậy khẽ cười một tiếng, tự lẩm bẩm, “Xem ra sắp gặp lại cô Giang Ly rồi.”

“Không biết lần này cô ấy có thể kết thúc nỗi đau của ta không nhỉ?”

“Thật sự khiến người ta mong chờ!”

Trong lúc nói chuyện, người đàn ông đột nhiên chú ý tới một con cá kỳ lạ, trông hơi giống cá thìa (cá kiếm Trung Hoa/Bạch Tầm), nhưng hai bên thân lại có những sọc vàng đỏ rực rỡ.

Cá thìa còn được gọi là cá kiếm Trung Hoa, là một trong những loài cá nước ngọt hung dữ nhất thế giới, nhưng con cá lạ đó lại không hề thể hiện chút khí chất hung dữ nào.

Nó không giống những con cá khác tranh nhau đuổi theo máu của người đàn ông để cắn xé mà chỉ đơn độc ở mép hồ, chậm rãi bơi qua bơi lại, cứ như đầu óc có vấn đề vậy.

Ngay khi người đàn ông đang nghi hoặc tại sao nó lại có hành động như thế thì một đàn cá nhỏ bơi ngang qua người nó. Nó đột nhiên động đậy, nhanh như một tia chớp nuốt chửng toàn bộ đám cá nhỏ, kích thước trong nháy mắt phình to lên mấy lần rồi lại chìm vào im lặng.

“…” Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, người đàn ông khẽ cười một tiếng. “Hê, xem ra đã xuất hiện một kẻ không tầm thường rồi.”

————

Cùng lúc đó, tại ba tầng trên của Khu giải trí, trong một phòng bao nọ.

Một tên quái đàm toàn thân xăm kín những hình thù ác quỷ loang lổ, đầu mọc hai khuôn mặt đang nhìn cô gái tóc bạc ngồi đối diện, ánh mắt lạnh lẽo.

“Cô bé, đừng tưởng gần đây cô thắng nhiều lần là có thể hù dọa được ta! Chưa đến phút cuối, ta chưa bao giờ có thói quen bỏ bài.”

Nói xong, một luồng linh năng mạnh mẽ đột ngột bùng phát từ cơ thể hắn.

“Theo, ta muốn xem bài của cô!”

Hắn đẩy đống chip về giữa bàn, lật bài ngửa, đập mạnh xuống mặt bàn.

Một lá Át Cơ (A), một lá J Cơ, kết hợp với bài chung là Q Cơ, 10 Cơ, 7 Cơ, tạo thành Thùng (Flush), bài như vậy trong Texas Hold'em đã được coi là khá lớn rồi.

Bên kia bàn cược, linh văn đã hoàn toàn triển khai, mái tóc dài bạc trắng của Giang Ly khẽ bay múa sau lưng. Trong đôi mắt cô nhảy múa ngọn lửa xanh nhạt gần như ngưng tụ thành thực thể.

Cô nhìn tên quái đàm đối diện, chậm rãi nâng cánh tay thon dài lên, cũng chẳng buồn đếm chip, chỉ hơi hất cằm lên, lật bài với một tư thế cực kỳ tự tin.

“Xin lỗi, chip của ngươi ta nhận nhé.”

9 Cơ, 8 Cơ…

Bài tẩy của cô kết hợp với bài chung tạo thành một Thùng Phá Sảnh (Straight Flush) nhỏ, nhưng vẫn đè bẹp Thùng đơn thuần của tên quái đàm, thắng trọn số chip.

“Không thể nào, chắc chắn mày giở trò! Dám giở trò trước mặt tao, muốn chết!”

Tên quái đàm hét lên một tiếng, đột ngột xoay cổ một vòng, kèm theo tiếng xương cốt kêu “rắc rắc” giòn tan, để lộ ra một khuôn mặt dữ tợn.

Trong nháy mắt, một bóng đen khổng lồ hiện ra sau lưng hắn, như thể từ địa ngục trồi lên. Gương mặt giống Phật tổ đầy những khe nứt vàng đỏ, hàng chục cánh tay thô to vung vẩy, rải xuống những hạt bụi cháy rực.

Đến cuối cùng, cả phòng bao chìm vào bóng tối quỷ dị, mọi ngóc ngách đều bị ánh lửa nóng rực bao phủ.

Tên quái đàm được bao quanh bởi ảo ảnh đáng sợ đó giống như vua chúa thế gian giáng lâm nơi đây, uy nghiêm đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Những vệ sĩ áo đen canh giữ quanh phòng bao bị sự uy nghiêm này trấn áp, hành động chậm mất một nhịp. Đợi đến khi bọn họ hoàn hồn, muốn tiến lên ngăn cản tên quái đàm kia thì thấy Giang Ly đã hành động trước một bước.

Cô nhảy vọt lên từ ghế ngồi, nhẹ nhàng như không trọng lượng đáp xuống bàn cược.

Đôi chân thon dài được bao bọc bởi giáp bạc như đang giẫm theo nhịp điệu nhẹ nhàng, lướt qua đống chip lộn xộn, bóng dáng cô như một tia điện lao vút về phía trước.

Sau đó, cùng với ánh bạc lóe lên, một thanh trường đao tỏa ra ánh sáng xanh lam u tối được cô giơ cao quá vai bằng cả hai tay, gác lên cổ tên quái đàm, cứa rách da thịt, rỉ ra vài giọt máu đen.

Sau đó…

Nọc độc Hydra giải phóng, cơ thể tên quái đàm co giật vài cái rồi “Rầm!” một tiếng ngã vật xuống đất.

Lúc này, đám vệ sĩ áo đen mới ùa lên, khống chế tên quái đàm.

Tên đội trưởng vệ sĩ áo đen đi đến trước mặt Giang Ly, cúi người nói: “Thưa tiểu thư, thật xin lỗi vì đã để ngài chịu sợ hãi, chúng tôi…”

Giang Ly xua tay ngắt lời tên đội trưởng, thản nhiên nói: “Không sao, chuyện săn giết quái đàm tôi quen rồi, nó không làm tôi bị thương được đâu.”

“Thay vì xin lỗi tôi, thì giúp tôi một việc đi. Gọi hai cô thỏ tới đây, giúp tôi kiểm chip. Sau ván này, chắc chip của tôi đã vào top 3 rồi.”

Tên đội trưởng vệ sĩ ngẩn ra, cúi người nói: “Đa tạ sự rộng lượng của cô, tôi đi gọi người giúp cô ngay ạ.”

Nói xong, hắn vội vàng chạy ra khỏi phòng bao.

Dõi theo tên đội trưởng rời đi, đợi đến khi cánh cửa đóng lại lần nữa, Giang Ly mới nhảy từ trên bàn xuống, chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh ở góc phòng bao, bước vào trong, khóa trái cửa lại.

Ngay khoảnh khắc khóa cửa nhà vệ sinh, cơ thể cô đột nhiên như bị điện giật, co giật dữ dội một trận, sau đó như bị rút hết sức lực, hai chân cô mềm nhũn, cô dựa vào tường rồi từ từ trượt ngồi xuống đất.

“Hộc —— hộc ——!”

Trước mắt cô từng đợt mờ đi, một tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng kịch liệt, cố gắng hết sức hít vào càng nhiều không khí càng tốt.

Đợi đến khi cảm giác khó chịu mãnh liệt tiêu tan bớt, cô mới dùng bàn tay run rẩy móc từ trong túi ra một lọ thuốc hình ống nghiệm, giật nắp, đổ thứ thuốc lỏng giống như thủy ngân bên trong vào giữa đôi môi nhợt nhạt.

Sau khi uống thuốc, cô từ từ đứng dậy, hai tay chống lên bồn rửa tay, nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu của mình trong gương dần dần hồi phục huyết sắc, cô thở dài không thành tiếng.

“…”

Sớm biết sẽ như thế này mà…

Mười lăm ngày mà ông chủ lớn của Khu giải trí nói thực ra không đến mười lăm ngày. Giang Ly nghĩ.

Điều này không có nghĩa là vị ông chủ lớn kia lừa cô, chỉ là mười lăm ngày hắn nói là mười lăm ngày của một người trưởng thành khỏe mạnh bình thường.

Nếu trong thời gian này mà sử dụng linh năng thì thời gian sẽ bị rút ngắn đáng kể.

Thế nhưng, muốn thắng tiền ở ba tầng trên mà hoàn toàn không dùng linh năng là chuyện không thể.

Theo tính toán của cô, mười lăm ngày này thực tế chỉ còn khoảng một tuần.

Cũng may, cô chỉ mất chưa đến bốn ngày đã thắng được số chip lọt vào top 3 Khu giải trí, thời gian còn lại coi như vừa đủ để đánh cược với vị ông chủ lớn kia một lần nữa.

Thu hồi dòng suy nghĩ, Giang Ly vặn vòi nước, vốc nước lạnh rửa mặt, dùng khăn giấy lau khô cẩn thận, rồi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Trước khi tiến vào Vô Hồi Địa để đánh cược với ông chủ lớn, cô còn một việc phiền phức phải làm theo quy tắc của Khu giải trí,

“Két ——!”

Cùng với tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên, hai cô nàng thỏ ngọc xinh đẹp, mặc trang phục màu vàng kim lập tức đón tiếp.

“Cô A Ly, bên dưới đã chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi cô xuống là có thể gõ chuông.” Một cô nàng thỏ ngọc nói.

Một cô nàng thỏ ngọc khác hai tay bưng một bộ lễ phục dài màu hồng trắng được may đo tinh xảo đưa đến trước mặt Giang Ly: “Cô A Ly, đây là lễ phục chúng tôi tặng cô lần này, cô có cần tôi đưa đi thay bây giờ không?”

“Ừ.” Giang Ly khẽ gật đầu, “Làm phiền cô.”

Nói xong, nhận thấy ánh mắt đầy mong chờ của cô nàng thỏ ngọc kia, cô khẽ nhíu mày, bổ sung một câu: “Đợi gõ chuông xong, chiếc váy này tặng cho cô đấy.”

Nghe vậy, cô nàng thỏ ngọc ngẩn người, vui mừng khôn xiết nói: “Ơ… thật sao? Cảm ơn cô A Ly! Cảm ơn cô nhiều!”

Khu giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực quả thực vô cùng giàu có, hầu như mỗi lần có khách thắng đủ chip để gõ chuông, Khu giải trí đều sẽ tặng một bộ lễ phục dạ hội tinh xảo, chất liệu cao cấp, thiết kế độc đáo.

Mà mấy lần trước, Giang Ly đều tặng lại lễ phục cho cô nàng thỏ ngọc phục vụ mình sau khi kết thúc nghi thức.

Dù sao cô cũng không biết lần nào bước vào Vô Hồi Địa sẽ không ra được nữa. Để những thứ này trong tay mình e là lãng phí.

 Dù giá trị của những bộ váy không đáng là bao so với đống chip cô có, nhưng vẫn đủ khiến các cô thỏ ngọc phát cuồng.

Có điều…

Giang Ly nhìn cô thỏ ngọc đang vui sướng nhảy cẫng lên trước mặt mình, rồi liếc xuống bộ ngực căng tròn gần như muốn bung ra khỏi trang phục, cô lẳng lặng đảo mắt.

Chắc chắn bộ lễ phục này phải đại tu một phen thì các cô ấy mới mặc vừa được.

————

“Uầy? UẦY! WWhoaa!?”

Đứng trước đại sảnh ba tầng trên và nhìn thấy khung cảnh huy hoàng lộng lẫy trước mắt. Nhìn ra đâu đâu cũng toàn là vàng ròng đá quý, đậm chất “đại gia” của đại sảnh ba tầng trên, Lục Dĩ Bắc thốt lên ba tiếng cảm thán liên tiếp.

“Có cần thiết phải ngạc nhiên thế không?” A Hoa liếc xéo Lục Dĩ Bắc, bĩu môi nói, “Phong cách trang trí ở đây với dưới lầu chẳng phải cũng na ná nhau sao?”

“Hơn nữa, cô chẳng phải tự xưng là sinh viên văn học sao? Sao chỉ biết có ‘U!, Woa!’ thôi vậy?”

Lục Dĩ Bắc quay đầu lại lườm A Hoa một cái: “Cô biết gì mà nói? Trang trí dưới lầu toàn là đỏ lòm tím lịm cộng thêm vàng chóe, tôi nhìn mà thấy tục…”

A Hoa ngơ ngác nhìn quanh một lượt: “Ở đây chẳng phải cũng vậy à?”

“Không giống, hoàn toàn không!” Lục Dĩ Bắc nghiêm túc nói, “Khác biệt là ở chỗ dưới lầu dùng mạ vàng, sơn và thủy tinh, còn ở đây dùng vàng ròng, màu khoáng vật và đá quý tự nhiên, nó còn tục hơn nữa.”

“Thế mà cô còn…”

“Nhưng mà đại tục tức là đại nhã! Ở đây quá là tao nhã luôn!” Lục Dĩ Bắc nói với giọng nghiêm trang, đưa tay định sờ vào bức tượng người cá bằng vàng ròng trước mặt thì một tiếng chuông vang lên từ đại sảnh phía trước.

“Boong —— boong —— boong ——!”

Tiếng chuông mô phỏng tiếng rồng ngâm đột ngột vang lên, chấn động tâm hồn.

Bàn tay nhỏ đang đưa ra của Lục Dĩ Bắc, “vút” một cái rụt lại.

“Tôi không phải, tôi không có, tôi không định cạy một miếng mang về đâu, Tôi chỉ định nghiên cứu học thuật thôi mà!”

Lưu Bán Tiên: “…”

Cô gái này thật sự là cùng một người với cái kẻ vừa rồi suýt nữa gài bẫy toàn bộ năng lực giả và quái đàm tầng giữa sao? Sao giờ nhìn lại thấy hơi… mất mặt thế này?

A Hoa: “…”

Vương Bất Lưu Hành gian xảo đã offline rồi, Lục Dĩ Bắc nhát cáy lại online rồi hả?

Trong lúc thầm than, cô vỗ vai Lục Dĩ Bắc, bực bội nói: “Vương Bất Lưu Hành, tiếng chuông đó là ý bảo có người thắng được số chip top 3 của Khu giải trí, giành được tư cách đi đánh cược với ông chủ lớn đấy.”

“Lát nữa chắc sẽ tổ chức đại tiệc.”

“Hả? Không phải còi báo động chống trộm à?” Lục Dĩ Bắc vỗ ngực, thẳng lưng lên: “Nói sớm đi chứ, làm người ta sợ hết hồn.”

“Đúng rồi, vừa nãy cô nói ‘đại tiệc’ là sao?”

“Hê hê.” Lưu Bán Tiên nghe vậy cười nói, “Chính là nghĩa đen đấy, tối nay cả khu giải trí có đại gia bao hết, rượu uống thoải mái, đồ ăn tha hồ hưởng thụ, gái xinh… khụ khụ, tóm lại cô vào trong xem là biết.”

“Ồ, ra là vậy…” Lục Dĩ Bắc gật đầu ra chiêu suy nghĩ, rảo bước đi về phía đại sảnh. Khi lướt qua bức tượng mỹ nhân ngư, cô lén lút bẻ một mảnh vảy ngọc lục bảo trên đuôi nó…

Vừa bước vào đại sảnh, Lục Dĩ Bắc ngay lập tức nhận ra điểm khác biệt rõ rệt giữa ba tầng trên và các tầng dưới.

Một cái xoáy nước đen ngòm lơ lửng dưới trần nhà cao hơn ba mươi mét, một chiếc cầu thang xoắn ốc màu trắng tinh khiết chỉ vừa một người đi thông thẳng vào trong xoáy nước đen, vô cùng bắt mắt.

“Đó là lối đi đến Vô Hồi Địa sao?” Lục Dĩ Bắc chỉ vào cầu thang xoắn ốc màu trắng hỏi.

Lưu Bán Tiên nhìn thấy viên ngọc lục bảo trong lòng bàn tay cô chưa kịp giấu đi, khóe miệng giật giật đáp: “Ừ, chính là nó đấy, nghe nói ông chủ lớn ở ngay trên đó.”

“Có thể lên xem thử không?” Lục Dĩ Bắc hỏi dồn.

“Chỗ đó sao mà muốn lên là lên được?” Lưu Bán Tiên vỗ vai cô nói, “Đồng hương à, chuyện này đừng nghĩ nữa, phải là khách có số chip top 3 mới có tư cách đánh cược với ông chủ lớn.”

“Đúng, Đúng!” Lục Dĩ Bắc gật đầu, nghiêm túc nói, “Nói là chip top 3 mới được đánh cược với ông chủ lớn, chứ đâu có bảo chip không đủ thì không được lên xem thử đâu?”

“Tôi chỉ lên xem thôi, không cược với ông ta thì không cần phải top 3 chip chứ nhỉ?”

“Cái này…” Lưu Bán Tiên nhất thời nghẹn lời, im lặng hồi lâu, lẩm bẩm: “Chưa nghe thấy ai làm thế bao giờ, mọi người đều chưa thử chắc là có lý do cả.”

“…” Lục Dĩ Bắc không nói tiếp nữa, chỉ hơi nheo mắt, nhìn chiếc cầu thang xoắn ốc dài trắng toát kia, đăm chiêu suy nghĩ.

Cùng lúc đó, một cô gái mặc lễ phục dài màu hồng trắng, mái tóc bạc được búi gọn gàng tỉ mỉ, chống một cây gậy ba toong trang trí hình kỳ lân thướt tha bước lên sân khấu trung tâm đại sảnh, đứng lại bên cạnh tên quái đàm ác ma có quyền năng mị ma kia.

“Không ngờ, lần này lại là cô A Ly…”

Nghe thấy bốn chữ “Cô A Ly”, đồng tử của Lục Dĩ Bắc và A Hoa đồng loạt co rút lại, nhìn nhau một cái, sau đó gần như cùng lúc kiễng chân lên, tầm mắt vượt qua đám đông nhìn về phía sân khấu, rồi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Giang Ly.

“Đúng là tiểu thư nhà tôi rồi!” A Hoa thốt lên kinh ngạc.

Lục Dĩ Bắc: “…”

Lưu Bán Tiên cũng kiễng chân nhìn lên sân khấu theo hai người, nghe vậy thì ngẩn ra một chút, nghi hoặc nói: “Các cô thực sự quen biết cô A Ly à?”

“Đúng thế! Chúng tôi chẳng phải đã nói với ông từ sớm rồi sao?” A Hoa nói.

“Chậc chậc, nếu đúng là như vậy, các cô mau đi khuyên cô ấy đi? Tuy không biết tiếp theo cô ấy định làm gì, nhưng nhìn tướng mạo cô ấy…”

Lưu Bán Tiên nói được một nửa thì khựng lại, tiếp tục nói: “Có câu rằng: đầy bụng văn chương chẳng giúp gì, toàn thân võ nghệ không no bụng. Người luôn ôm chí lớn ngút trời, nhưng thời vận không tới thì cũng chỉ uổng công sốt ruột…”

“Nghĩa là sao hả?” A Hoa nhìn Lưu Bán Tiên hỏi dồn.

“Ý đại khái là cô ấy cái gì cũng biết, nhưng chính là không làm được việc cô ấy muốn làm.” Lục Dĩ Bắc chen lời, “Bán Tiên, tôi nói đúng không?”

“Cũng gần như thế, còn nữa là…” Lưu Bán Tiên khẽ nhíu mày, nhìn A Hoa: “Tiểu thư nhà cô sắp chết rồi. Cứ thế này cùng lắm chỉ sống thêm được bốn năm ngày nữa thôi!”

Nghe đến đây, Lục Dĩ Bắc đột nhiên cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt mà thắt lại một cái, nhất thời sững sờ tại chỗ, hoàn toàn không để ý đến việc Lưu Bán Tiên đã bị A Hoa đuổi đánh chạy xa…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!