Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược - Chương 41: Âm mưu và dương mưu

Chương 41: Âm mưu và dương mưu

"Ba, năm, sáu. Mười bốn điểm, Tài. Cô A Ly thắng."

Khi nàng thỏ dealer công bố kết quả thắng thua, người đàn ông trung niên mặc đồ thể thao, tóc búi kiểu đạo sĩ ngồi đối diện Giang Ly sụp đổ trên chiếc ghế gỗ đặc chạm khắc, nhìn chằm chằm vào những viên xí ngầu trong ống lắc đến ngẩn ngơ.

Địa điểm đánh bạc, mức đặt cược, nội dung cá cược đều do ông ta chọn. Ba ván liên tiếp đều là đổ xúc xắc - sở trường lớn nhất của ông ta, vậy mà cuối cùng vẫn thua.

Sau ba ván, ông ta cũng giống như Giang Ly, đều đoán trúng Tài - Xỉu, điểm khác biệt duy nhất là ở ván thứ hai, ông ta không đoán trúng chính xác số điểm, còn Giang Ly thì đoán trúng cả ba ván, cao tay hơn một bậc.

Dù độ khó để giành chiến thắng đã giảm đi rất nhiều so với việc thắng Đại Boss, nhưng cô A Ly trong truyền thuyết quả nhiên không dễ dàng bị đánh bại như vậy!

Người đàn ông thu hồi tâm trí, đứng dậy chắp tay về phía Giang Ly: "Bản lĩnh không bằng người, là tại hạ thua rồi!"

Nói xong, ông ta để lại chip, tiêu sái rời khỏi phòng bao.

Giang Ly ở lại trong phòng chờ nàng thỏ kiểm kê xong số chip và báo cáo con số. Lúc này cô mới phát hiện Lục Dĩ Bắc, người nãy giờ vẫn đứng xem trong phòng, đã biến mất tăm. Cô liền vội vàng đứng dậy rời đi.

***

Tiếng tranh cãi, tiếng hò reo, tiếng va chạm của đủ loại dụng cụ cờ bạc tràn ngập không gian phù hoa được trang trí bằng vàng và đá quý. Những bức tường đá cẩm thạch sáng bóng như gương phản chiếu mờ ảo khung cảnh hỗn tạp, náo nhiệt bên trong sòng bạc.

Những nàng thỏ xinh đẹp trong trang phục gợi cảm nóng bỏng đi lại trong đại sảnh tầng ba của thành phố giải trí. Vô số con bạc với gương mặt hoặc cuồng hỷ, hoặc vặn vẹo, hoặc thống khổ đắm mình trong đó, tựa như một bức tranh khổng lồ trải ra trước mắt.

Nơi này giống như một mê cung chứa đầy những dục vọng của nhân gian, mỗi bước đi đều có những cám dỗ chết người chờ đợi phía trước.

Lục Dĩ Bắc đứng trên hành lang, hai tay vịn lan can, cúi xuống nhìn một góc đại sảnh.

"..."

Không biết có phải là ảo giác hay không, Lục Dĩ Bắc lờ mờ cảm thấy sau một hai ngày nay, khách khứa trong thành phố giải trí dường như dễ nổi giận và bốc đồng hơn trước.

Giống như có một loại sức mạnh bí ẩn nào đó đang ảnh hưởng đến cảm xúc, khiến họ trở nên hiếu chiến hơn hẳn so với lúc cô mới đến.

Nhưng tại sao lại như vậy?

Chẳng lẽ là vì...

Lục Dĩ Bắc suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn lên chiếc cầu thang xoắn ốc màu trắng dẫn thẳng đến Vô Hồi Địa.

Không cần hỏi bất kỳ ai, như thể có một sức mạnh vô hình dẫn lối, Giang Ly nhanh chóng tìm thấy Lục Dĩ Bắc, hiệu quả cao đến mức chính cô cũng thấy ngạc nhiên.

Khi tìm thấy Lục Dĩ Bắc, cô nàng đang đứng trên hành lang nhìn chằm chằm vào lối vào Vô Hồi Địa mà ngẩn người, gương mặt vốn dĩ không bao giờ để lộ tâm tư ấy, lúc này lại thoáng hiện một tia mệt mỏi.

"Mệt lắm sao? Có muốn nghỉ ngơi một chút không?"

Nghe thấy giọng nói của Giang Ly vang lên phía sau, Lục Dĩ Bắc ngẩn ra một chút rồi quay đầu lại: "Kết thúc rồi à? Phán đoán của tôi không sai chứ?"

Trong lúc nói chuyện, cô vô thức dụi đôi mắt có chút khô rát.

Hơn một ngày qua, Lục Dĩ Bắc vừa phải sử dụng năng lực dự đoán với cường độ cao, vừa phải giao tiếp với Giang Ly qua ánh mắt, đôi mắt ấy từ lâu đã hoạt động quá tải.

"Không sai, vẫn lợi hại như mọi khi." Giang Ly nói, sau khi nhận ra hành động nhỏ của Lục Dĩ Bắc, cô bổ sung thêm một câu: "Nhưng tôi nghĩ cô vẫn nên nghỉ ngơi một lát."

Lục Dĩ Bắc bĩu môi: "Bây giờ không phải là lúc nghỉ ngơi, cô chỉ còn lại một ngày thôi không phải sao? Thế nên cứ coi tôi như trâu ngựa, cứ việc cầm roi da mà quất mạnh vào."

Giang Ly khoanh tay trước ngực, liếc nhìn Lục Dĩ Bắc, bình thản trêu chọc: "Nói thế thì ván cược lúc trước tôi lỗ rồi sao? Dù sao cô cũng tự nguyện làm trâu làm ngựa, tôi có thắng cược hình như cũng chẳng lời thêm được gì."

"Khác chứ." Lục Dĩ Bắc xua tay, "Cô thắng, tôi là kẻ ngậm đắng nuốt cay bị quất; Cô thua, tôi là tự nguyện bị quất. Một bên là bóc lột áp bức, một bên là đau đớn nhưng hạnh phúc."

"Lục... Vương Bất Lưu Hành..."

"Ấy ấy! Chẳng lẽ cô không nên gọi tôi là chủ nhân sao!?" Lục Dĩ Bắc ngắt lời.

"Dù sao thiết lập nhân vật hiện tại của cô là vị cựu thần bài vì say máu đỏ đen mà lỡ tay thua sạch cả bản thân, trở thành kẻ làm thuê, làm ơn chú ý ảnh hưởng một chút đi. Để người khác nghe thấy là hỏng chuyện đấy."

"..." Giang Ly im lặng một lúc, hơi cúi người, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vâng, chủ nhân."

"Tốt lắm, Tiểu Ly Nhi, vậy ván cược tiếp theo của chúng ta khi nào bắt đầu?" Lục Dĩ Bắc hài lòng nói.

Giang Ly đảo mắt, đứng thẳng người dậy, mặt không cảm xúc nhìn Lục Dĩ Bắc: "Khoảng mười phút nữa."

"Rất tốt." Lục Dĩ Bắc gật đầu, "Thời gian này đủ để tôi đi một chuyến đến phòng trọng tài."

"Đến đó làm gì? Định sửa đổi quy tắc đánh bạc sao?" Giang Ly hỏi.

Cái gọi là phòng trọng tài là nơi thành phố giải trí cung cấp dịch vụ cho những vị khách muốn tổ chức các ván cược lớn. Công việc chính của họ là thay mặt khách hàng tổ chức ván cược, thu phí dịch vụ và đảm bảo tính công bằng.

"Bí mật." Lục Dĩ Bắc nháy mắt với Giang Ly, "Lát nữa cô sẽ biết thôi."

Nói xong, cô liền chạy vụt đi.

***

Ba phút sau.

Bên trong một văn phòng độc lập trang trí đơn giản tại phòng trọng tài tầng ba, thành phố giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực.

Nàng thỏ mặc đồ vàng ngồi sau bàn làm việc không ngừng khuấy ly cà phê trước mặt, giữa chân mày thấp thoáng vẻ lo âu.

Vừa rồi cô nhận được thông báo rằng vị tiểu thư Vương Bất Lưu Hành, người dạo gần đây đang gây sóng gió trong thành phố giải trí, lại sắp đến, và cô sẽ là người chịu trách nhiệm tiếp đón.

Hai lần trước khi Vương Bất Lưu Hành xuất hiện, cô ta đều mang đến những đơn hàng lớn mà họ vừa muốn từ chối lại vừa khó lòng khước từ.

Không biết lần này, cô ta lại định giở trò gì đây.

"Cạch—!"

Tiếng cửa bị đẩy nhẹ vang lên, bàn tay đang khuấy cà phê của nàng thỏ hơi run rẩy. Cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lục Dĩ Bắc đang cau mày sầm sì.

“Mời, mời ngồi.” Cô nàng thỏ làm động tác mời, dẫn Lục Dĩ Bắc ngồi xuống phía đối diện, sau đó mỉm cười hỏi: “Chào cô, cô Vương, tôi có thể giúp gì được cho cô không?”

Lục Dĩ Bắc mặt không cảm xúc nhìn cô nàng thỏ, một tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực, ra vẻ đau đớn xót xa nói: “Hiện giờ tôi đang rất đau lòng, vô cùng, vô cùng đau lòng. Tôi vốn tưởng khu giải trí của các cô là nơi cực kỳ công bằng chính trực, không ngờ lại nhắm mắt làm ngơ trước hành vi lừa đảo!”

“Ơ...” Cô nàng thỏ ngẩn người, lí nhí đáp: “Xin, xin lỗi, ý cô là sao ạ?”

“Có những chuyện vốn dĩ tôi không muốn nói, nhưng với tư cách là một quái đàm yêu chuộng công lý và chính nghĩa, mắt tôi không thể chứa nổi một hạt cát.” Lục Dĩ Bắc nói: “Hôm nay tôi phát hiện có kẻ đang tổ chức đánh bạc lừa đảo, cô nói xem tôi có nên tố cáo bọn chúng không?”

“Đương, đương nhiên là nên rồi!” Cô nàng thỏ ngơ ngác đáp: “Nhưng cô phải cung cấp đầy đủ bằng chứng mới được.”

“Được, không thành vấn đề, cô đợi chút.” Lục Dĩ Bắc nghiêm nghị nói. Tuy biểu cảm khi nói không hề thay đổi, nhưng sự đau đớn xót xa trong ánh mắt nháy mắt đã quét sạch sành sanh, thay vào đó là một vẻ sắc lạnh và sát khí.

“Đây là tờ rơi quảng cáo sòng bạc do bang Tây Môn tổ chức... Đây là bằng chứng cho thấy bọn chúng vẫn đang tiếp tục sát phạt... Còn đây là bảng xếp hạng chip của bọn chúng mà tôi vừa lấy được từ đồng nghiệp của cô...”

Lục Dĩ Bắc lấy từng xấp tài liệu và ảnh chụp ra, khiến cô nàng thỏ nhìn đến ngây người.

*Dù đã tước mất tư cách của bọn chúng, nhưng nếu không nhổ cỏ tận gốc thì mình không yên tâm nổi!* Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.

Từ xưa đến nay, trên giang hồ luôn lưu truyền một câu nói: Chặn đường tài lộc chẳng khác nào giết cha mẹ người ta, mối thù này không đội trời chung.

Hiện giờ Lục Dĩ Bắc đã chặn đứng con đường làm ăn của bang Tây Môn, sở dĩ bọn chúng chưa ra tay là vì Giang Ly vẫn chưa thực hiện nghi thức thỉnh chuông, bọn chúng vẫn chưa nhận ra sự thay đổi trong bảng xếp hạng chip của mình.

Một khi để bọn chúng phát giác và hiểu ra vấn đề, chắc chắn sẽ kéo theo sự trả thù tàn khốc.

Để tránh bị bang Tây Môn báo thù, Lục Dĩ Bắc chọn cách tiên hạ thủ vi cường.

Đã đánh quái thì sao có thể không bồi thêm nhát cuối?

“Sau khi đối chiếu, bảng xếp hạng chip của kẻ tổ chức sòng bạc đứng vị trí thứ tư, hoàn toàn không có tư cách thách đấu Đại Boss. Nhưng trong quảng cáo của bọn chúng lại tuyên bố rằng kẻ thắng cuộc có thể thay mặt bên thắng thách đấu Đại Boss, điều này không đúng với thực tế, đã cấu thành tội lừa đảo. Các cô sẽ quản lý chuyện này chứ?”

Cô nàng thỏ: “...”

Cô nàng Vương Bất Lưu Hành này trông rõ đáng yêu, sao lại khiến người ta thấy sợ hãi đến thế nhỉ?

Chẳng lẽ, loli trên đời này, cứ xẻ ra là bên trong đen thui hết sao?

————

Trên hành lang đại sảnh tầng ba.

Sau khi Lục Dĩ Bắc đi khỏi, Giang Ly đứng trên hành lang quan sát động tĩnh trong đại sảnh một lúc, cảm thấy hơi tẻ nhạt nên thu hồi tầm mắt, đang định quay về phòng bao để chuẩn bị cho ván bài tiếp theo.

Đúng lúc này, một trận náo loạn thu hút sự chú ý của cô.

Nhìn theo hướng tiếng động, giữa đại sảnh, một nhóm đàn ông vạm vỡ mặc áo khoác da đen, để tóc kiểu Mohawk vừa bị vệ sĩ áo đen của khu giải trí khống chế, lôi ra ngoài cửa. Trên người bọn chúng cắm đầy những cột sáng ngưng tụ từ chú thức phong ấn.

“Thả tao ra, thả tao ra! Đại ca của bọn tao là khách quý ở đây, các người không thể... Ưm ưm ưm!”

Một linh năng giả gào rách cả cổ họng, nhưng lời còn chưa dứt đã bị một đạo chú thức bịt miệng lại.

Ngay vừa rồi, khi bị vệ sĩ áo đen ấn lên bàn bạc và tuyên bố bọn chúng tổ chức đánh bạc lừa đảo, hắn và đồng bọn đã lập tức lộ ra bộ mặt hung ác.

Bạo lực là thủ đoạn quen dùng của bọn chúng ở những thành phố lân cận khu giải trí này.

Tuy nhiên, đây không phải địa bàn của bọn chúng. Trước khi bạo lực kịp biến thành hành động, lệnh trục xuất lạnh lùng của khu giải trí đã giáng xuống.

“Là người của bang Tây Môn...” Giang Ly nhíu mày, rồi ngẩng đầu nhìn về phía phòng trọng tài, trong lòng thầm hiểu ra vài phần.

Xem chừng là Lục Dĩ Bắc đã tố cáo bọn chúng rồi.

*Đây đúng là chuyện mà cô ấy có thể làm ra được.* Giang Ly nghĩ.

————

Đêm xuống, phố thị lên đèn.

Lưu Bán Tiên mặc một bộ đồ ngủ kiểu long bào đứng trước cửa sổ sát đất, phóng tầm mắt nhìn những đốm lửa lập lòe trong thành phố bị sương mù xám bao phủ, khẽ lắc chén rượu Lão Bạch Càn năm 82 trong tay, ngàn vạn lời trong lòng chỉ ngưng tụ lại thành một chữ: “Sướng!”

Cách đây không lâu, khi gieo quẻ tính được mình có quý nhân phù trợ, ông ta vốn tưởng chỉ có thể cải thiện điều kiện sinh hoạt đôi chút, chẳng ngờ lại đạt đến mức độ này.

Cảm giác này khiến ông ta có một sự thôi thúc muốn thu phục lại giang sơn cũ, gầy dựng nghiệp lớn.

Đây là lần thứ hai trong tay ông ta có nhiều chip đến thế, lần trước là từ năm năm về trước.

Nhưng mà...

Khi đó, để đánh cược một cơ hội thách đấu Đại Boss, ông ta đã thua sạch toàn bộ số chip vào tay đối thủ trong một ván bài.

“Chuyện đó chắc là hết hy vọng rồi nhỉ?” Tự lẩm bẩm một mình, Lưu Bán Tiên rũ mắt, khẽ thở dài, sau đó ngửa cổ uống cạn ly rượu rồi quay người đi vào phòng ngủ.

Vào phòng, ông không bật đèn mà đi thẳng đến bên giường, “xoạt” một tiếng hất tung chăn ra. Căn phòng tối om lập tức được chiếu sáng rực rỡ bởi ánh kim quang tỏa ra từ đống chip.

Sau khi theo chân Lục Dĩ Bắc húp nước thịt đến no bụng, việc đầu tiên ông ta làm là đổi toàn bộ số chip đứng tên mình thành chip vàng mệnh giá một vạn, chất đầy trong phòng.

Khoe khoang ư? Đúng, cực kỳ khoe khoang!

Nhưng khi con người ta không còn niềm hy vọng nào nữa, chỉ có thông qua cách khoe khoang này mới có thể khiến bản thân chìm đắm trong dục vọng mà quên đi phiền não, chẳng phải sao?

Lưu Bán Tiên nghĩ bụng, rồi tung người nhảy ngược vào đống chip chất cao như núi kia.

“Rào rào——!”

Cùng với tiếng chip va chạm tản mác, trong phòng lập tức vang lên một tràng rên rỉ đau đớn.

“Suýt...! Đau đau đau, cái lưng già của tôi ơi!”

Thế là, trong trải nghiệm đau đớn mà sung sướng ấy, Lưu Bán Tiên co giật, uốn éo như một con dòi già một lúc, rồi nằm bẹp trên đống “tiền” mà chìm sâu vào giấc ngủ.

...

Khi ý thức dần lịm đi và nhịp thở trở nên bình ổn, Lưu Bán Tiên cảm thấy như mình đã thực sự chìm vào giấc ngủ.

Nhưng ngay cả trong cơn mộng mị, cái lạnh lẽo và cứng nhắc từ đống chip lót dưới lưng vẫn khiến cái lưng già của ông đau nhức, nỗi đau ấy cứ lảng vảng không tan giữa tâm trí và thể xác.

Vô số mảnh vỡ giấc mơ hiện ra rõ rệt đến lạ kỳ. Trong cơn mơ màng, ông cảm thấy cơ thể mình như bị thứ gì đó xuyên thấu, đóng đinh trên mặt đất hoang vu. Trên cao, mặt trời rực lửa như sắp sụp đổ, tỏa ra hơi nóng kinh người, nung đốt thân xác ông đến mức da thịt nứt toác.

Dòng sắt nóng chảy tuôn xuống từ hư không, men theo những vết sẹo dữ tợn len lỏi vào sâu trong cơ thể. Nỗi đau ngưng đọng thành thực thể, giày xéo ý thức ông từng giây từng phút.

Cuối cùng, trong cơn mê muội, ông nghe thấy vô số giọng nói trang nghiêm và hùng hồn vang lên bên tai. Ông không nghe rõ chúng nói gì, nhưng cảm nhận được sự quở trách nghiêm khắc ẩn chứa trong từng lời nói ấy.

Và rồi...

Ông mấp máy đôi môi khô khốc nứt nẻ, khó khăn thốt lên một câu.

Ông nói: "Tôi thừa nhận tội lỗi của mình, nhưng..."

"Oàng——!"

Tiếng nổ vang trời nuốt chửng những lời phía sau. Tia sét chói lòa rạch ngang bầu trời, tựa như chiếc roi dài của thần linh quất mạnh lên thân xác tàn tạ.

Dường như đó là cách cực đoan để nói với ông rằng: "Tội nghiệt là tội nghiệt, không cần biện minh, không có cứu rỗi".

Thế là, da thịt cháy đen hóa thành những đồng tiền vàng rực rỡ, trút xuống mặt đất như một cơn mưa rào.

Trên mặt đất, có những bóng người nhỏ bé như kiến bò ra từ cái bóng của thân xác khổng lồ kia, đắm mình trong cơn mưa tiền vàng, chìm vào điên loạn.

Còn ông, nhìn những bóng người ấy, khóe miệng lại nở một nụ cười.

...

"Loảng xoảng——!"

Lưu Bán Tiên vung tay múa chân, vật lộn tỉnh dậy từ đống chip. Lồng ngực ông phập phồng dữ dội, sau khi nhìn rõ mình đang ở đâu mới dần bình tĩnh lại đôi chút.

"Ting——!"

Ngồi đần mặt ra một hồi, chợt nghe tiếng một đồng chip lăn xuống, Lưu Bán Tiên giật nảy mình, cuống cuồng bò lê bò càng vào góc phòng. Ông trợn trừng mắt, nhìn đống chip chất cao như núi với vẻ mặt kinh hoàng, mồ hôi vã ra như tắm.

Chỉ sau một đêm, những đồng chip này từ báu vật "giải sầu" đã biến thành lũ ác quỷ đáng sợ nhất thế gian.

Giấc mơ đối với nhiều người có lẽ chỉ là dư vị của giấc ngủ, tỉnh dậy là quên ngay. Nhưng với một "thần toán" tinh thông phong thủy, bói toán, xem tướng định mệnh như Lưu Bán Tiên, đó lại là một điềm báo, một công cụ đắc lực để tìm cát tránh hung.

Vì vậy, sau khi hồi tưởng ngắn ngủi về giấc mơ và bấm đốt ngón tay tính toán sơ bộ, Lưu Bán Tiên đột ngột nhận ra sự hung hiểm của đống chip này.

Ông bóc tách từng lớp từ kết quả bói toán mơ hồ huyền bí, rồi rút ra một kết luận.

Những đồng chip này, rất có khả năng chính là xương thịt của "kẻ có tội" trong giấc mơ kia.

Đang lúc suy nghĩ, Lưu Bán Tiên sực nhớ ra điều gì đó. Ông đột nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng Vô Hồi Địa mà tầm mắt không thể chạm tới, trong lòng chợt bừng tỉnh.

"Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy... Mẹ kiếp, quá đen tối! Đây là một âm mưu, một âm mưu tàn độc!"

Sau khi chửi thề một câu, ông bỗng thấy may mắn vì mình đã không thực hiện tâm nguyện tại Khu giải trí Mộng Tưởng Thành Chân.

Bởi lẽ, thực hiện tâm nguyện ở đây là phải trả giá...

Lưu Bán Tiên nhìn đống chip dưới đất, cau mày: "Mẹ nó, đống chip này không thể giữ lại được, phải xử lý ngay lập tức!"

"Mình sẽ đến chỗ đổi thưởng, đổi hết sang vàng bạc đá quý rồi lập tức rời khỏi cái nơi quỷ quái này..."

"Không không, đợi đã, chưa thể đi được, phải báo bí mật này cho con bé kia mới được!"

Lưu Bán Tiên lẩm bẩm một mình, siết chặt đai lưng áo ngủ, vội vã chạy ra ngoài phòng.

Tuy nhiên, vừa đẩy cửa ra, một cơn đau buốt truyền đến từ sau gáy. Có kẻ đã giáng một đòn chí mạng vào gáy ông. Dù sở hữu thân xác "dạn dày sương gió", ông cũng không chịu nổi lực đạo ấy, xương sống như muốn vỡ vụn.

Ngay sau đó, mắt ông tối sầm lại, ngã gục xuống đất.

————

Cùng lúc đó, nghi thức thỉnh chuông đang được cử hành.

Trên sân khấu đại sảnh tầng ba, Giang Ly đang nhìn xuống phía dưới, thuật lại điều gì đó với khuôn mặt không cảm xúc. Cô mặc bộ sườn xám mà Lục Dĩ Bắc đã mặc hôm qua, trông vô cùng vừa vặn.

"...Thưa quý vị, trên đây là kế hoạch mới do chủ nhân của tôi đưa ra, hy vọng mọi người nhanh chóng tham gia."

Ưu đãi có hạn, ngưỡng tham gia giảm còn 68%?

Đánh liên tiếp mười ván, tặng một lần thử thách miễn phí?

Người cũ dắt người mới, giới thiệu đủ mười người tham gia đánh bạc sẽ được tặng một suất thử thách miễn phí?

Nghe xong lời kể của Giang Ly, khách khứa trong sòng bạc ngơ ngác nhìn nhau.

"Chà, ở đâu ra cái mùi 'lùa gà' nồng nặc thế này? Sáng sớm nay cô ăn bánh hẹ đấy à?" Một linh năng giả mỉa mai hỏi gã Quái Đàm bên cạnh.

"Không, tôi ăn bánh bao chiên sầu riêng tỏi đen." Gã Quái Đàm đáp.

Linh năng giả: "???"

Sầu riêng tỏi đen... cái thứ ẩm thực hắc ám gì vậy trời!

Thật sự có người ăn loại đó sao?

————

Giang Ly bước xuống sân khấu, tầm mắt chợt mờ đi, sắc mặt cũng theo đó mà tái nhợt. Cô vịnh vào tường nghỉ ngơi một lát rồi mới tiếp tục đi vào hậu trường.

Vừa đẩy cửa phòng trang điểm ra, cô đã ngửi thấy một mùi kỳ quái. Men theo mùi hương, cô nhìn thấy Lục Dĩ Bắc đang ngậm một chiếc bánh bao áp chảo trên miệng.

"Cô đang ăn cái gì vậy, cái mùi này..."

Lục Dĩ Bắc cầm một chiếc bánh bao lên quơ quơ trước mặt Giang Ly: "Bánh bao áp chảo sầu riêng tỏi đen, đặc sản bữa sáng của thành phố giải trí này đấy, làm một cái không?"

"Thôi khỏi, tôi ăn không nổi." Giang Ly đầy vẻ chê bai, nhẹ nhàng che chiếc mũi thanh tú rồi lùi lại một bước, nghiêm túc nói: "Nói chuyện chính sự chút đi, tôi đã nói với đám khách chơi bài theo đúng những gì cô dặn rồi, nhưng hình như họ đã nhận ra có gì đó không ổn, liệu có..."

"Không sao, không sao đâu! Cô cứ yên tâm đi!" Lục Dĩ Bắc xua tay nói: "Chúng ta đây là dương mưu, nếu chuyện này mà ảnh hưởng đến thu nhập thì mấy hãng game mobile 'hút máu' đã phá sản từ lâu rồi."

"Hơn nữa, những vị khách sở hữu trên mười triệu chip hầu như đều đã tham gia ván cược rồi. Nếu không làm vậy, sao có thể tiếp tục 'cắt hẹ' đám dưới mười triệu được chứ?"

"Cô chẳng phải là hậu duệ của tư bản sao? Chuyện này cô phải hiểu rõ hơn tôi chứ!"

Giang Ly: "..."

Cô gọi đây là cắt hẹ sao?

Cô rõ ràng là đang tìm cách đào tận gốc rễ của đám hẹ đó thì có!

Thôi bỏ đi, hy vọng cách này có tác dụng...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!