Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 310

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược - Chương 19: Muốn khiến nó diệt vong, trước tiên hãy khiến nó phát điên

Chương 19: Muốn khiến nó diệt vong, trước tiên hãy khiến nó phát điên

Một luồng sáng trắng bệch rơi xuống sân ga lúc nửa đêm. Trong khoảnh khắc đó, ý niệm dự đoán nguy hiểm lóe lên trong đầu Lục Dĩ Bắc.

Bên trong luồng sáng đó lại ẩn chứa hơi thở sự sống yếu ớt!?

Sắc mặt Lục Dĩ Bắc khẽ biến đổi. Không kịp nghĩ nhiều, cô sải bước lao tới vác A Hoa lên vai, lập tức thi triển thân pháp lao vút về phía trước.

Kèm theo tiếng không khí nổ nhẹ, cô lướt nhanh qua sân ga như một con chim bay tầm thấp, giấu mình sau một bức tường đá.

Giây tiếp theo, luồng sáng chói lòa lặng lẽ bung ra, nhuộm cả nhà ga thành một màu trắng tang tóc.

Giống như có một bầy dã thú vô hình ẩn nấp trong luồng sáng đó, tiếng nghiến răng hút máu và cắn xé khắp nơi, để lại những vết rãnh sâu hoắm trên mặt đất, cột đá và trần nhà.

Thế nhưng còn chưa kịp cho Lục Dĩ Bắc lấy hơi, đợt tấn công mới đã ập đến.

Những kẻ tập kích bên ngoài nhà ga đã bắt được dao động không khí do cô di chuyển tạo ra.

Càng nhiều luồng sáng hơn nữa đuổi theo quỹ đạo di chuyển của cô, từ trên trời giáng xuống.

Thế là sương trắng lan tràn, bão tố lạnh lẽo cuốn tới, ngọn lửa bùng phát, sóng nhiệt thiêu đốt lan rộng, còn có cả những tia xạ độc địa không gọi được tên và những con cổ trùng dữ tợn đang tàn phá bừa bãi.

Cứ như thể khu vực xung quanh vừa xảy ra một trận động đất cường độ cao, cả nhà ga rung chuyển dữ dội.

Lục Dĩ Bắc vác A Hoa, dựa vào những ý niệm dự đoán liên tục lóe lên trong đầu mà chật vật luồn lách qua từng luồng sáng đang liên tiếp rơi xuống.

Hồi lâu sau, hai người mới tìm được một vị trí tương đối an toàn trong khe hở giữa tiệm tạp hóa và nhà vệ sinh để ẩn nấp. A Hoa nhanh chóng thi triển chú thức phòng ngự và cách âm, ánh sáng vàng kim nhạt tỏa ra, bao trùm lấy con hẻm chật hẹp.

Một gã lưu dân đã chiếm chỗ ở đây từ trước đang trải chăn ra ngủ, thấy hai người đột nhiên xông vào liền định bỏ chạy, nhưng bị Lục Dĩ Bắc tóm lại, một tay ấn chặt xuống đất.

“Đừng nhúc nhích, ngủ tiếp đi!”

Lưu dân: “…”

Lục Dĩ Bắc và A Hoa tìm được nơi ẩn nấp tạm thời, tránh được cơn bão oanh tạc điên cuồng của chú thức và kỹ năng thiên phú, nhưng những người khác trên sân ga thì không may mắn như vậy.

Trên sân ga, rất nhiều lưu dân không kịp ẩn nấp, nên dưới thứ ánh sáng rực rỡ nuốt chửng sinh mệnh kia, da thịt bị bong tróc, một mùi máu tanh nồng nặc hòa cùng khói đặc lan tỏa khắp nơi.

Giống như từng tờ giấy mỏng manh bị xé vụn, từng sinh mệnh bị xé toạc một cách dễ dàng.

Những tiếng kêu gào thảm thiết khiến người ta tê da đầu vang lên từ nơi ánh sáng chói lòa nhất.

Trên sân ga, trong con hẻm hẹp giữa tiệm tạp hóa và nhà vệ sinh.

Lục Dĩ Bắc thu hồi ánh mắt từ mái che khung kim loại của nhà ga, và bĩu môi.

Kể từ khi Tú Cầu quay trở lại, ý niệm dự đoán của cô vẫn luôn liên tục nhắc nhở rằng trên trần nhà có kẻ đang âm thầm quan sát cô.

Hành vi giống như mấy tên biến thái bám đuôi này khiến cô khó chịu toàn thân, nhưng vì đối phương mãi không có hành động quá giới hạn nào nên cô mới chỉ giữ cảnh giác vừa phải, tạm thời chưa có phản ứng gì thêm.

Có điều…

Không lâu sau đó, bên ngoài nhà ga liền có người phát động tập kích.

Liệu chuyện này có liên quan đến kẻ đang âm thầm quan sát kia không nhỉ? Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.

Trong lúc suy tư, cô nhìn sang A Hoa, nghiêm túc nói: “Nhắc mới nhớ, hai cô rốt cuộc đã làm chuyện mờ ám gì vậy? Đắc tội với người ta cũng sâu thật đấy!”

Đối mặt với màn ‘kẻ ác cáo trạng trước’ của Lục Dĩ Bắc, khóe miệng A Hoa giật giật: “Cô bớt đổ oan đi, từ khi tôi đến đây tôi chưa từng tiếp xúc với đám người đó thì làm sao mà có thù oán được?”

“Chẳng phải cô dán thông báo tìm người khắp nơi sao?”

A Hoa ngẩn ra: “Cái đó thì kết thù kiểu gì?”

“Phá hoại môi trường đô thị nè, ảnh hưởng mỹ quan thành phố? Cô dán nhiều như thế là đã được tính vào phạm trù rác quảng cáo đô thị rồi đấy.” Lục Dĩ Bắc nói với vẻ mặt nghiêm túc.

A Hoa: “…”

Cái thành phố này còn có thứ gọi là mỹ quan đô thị sao?

Mấy bức tường kia dán đầy quảng cáo linh tinh lang tang lở loét như bị bệnh sùi mào gà ấy, còn thiếu mấy tờ của tôi chắc?

“Sao người đắc tội nhất định phải là tôi? Cô không thể tự nhìn lại bản thân mình à?” A Hoa bực bội nói.

“Vì không thể nào là tôi được!” Lục Dĩ Bắc nhún vai, “Trước khi gặp cô, tôi còn chưa xuống tàu bao giờ. Con quái đàm duy nhất tôi tiếp xúc thì tình cảm giữa tôi và cô ấy cũng cực kỳ tốt. Không giấu gì cô, lúc chia tay cô ấy không nỡ để tôi đi, nên khóc nức nở luôn á.”

“Cô nói xem, tôi đi đến đâu cũng luôn dĩ hòa vi quý, làm sao có thể đắc tội ai? Người ngồi yên trên tàu, thù oán từ trên trời rơi xuống à?”

“…” A Hoa cảm thấy Lục Dĩ Bắc nói cũng có lý, gật gù một cái, đẩy gọng kính lên rồi hỏi tiếp: “Vậy liệu có khả năng là kẻ thù cô đắc tội ở bên ngoài đuổi theo tới đây không?”

“Ờ…” Lục Dĩ Bắc sững người, rồi nhún vai, “Cái đó thì tôi chịu. Người muốn giết tôi nhiều lắm, tôi biết là ai được?”

“Hả? Cô có thù với nhiều người vậy sao?” A Hoa ngẩn ngơ.

Trong ấn tượng của cô, Lục Dĩ Bắc vẫn là tay đặc vụ tạm thời nhát gan của Tư Dạ Hội, hoặc là Vương Bất Lưu Hành lén lút làm chuyện mờ ám ngay dưới mí mắt Tư Dạ Hội, hoàn toàn không ngờ một kẻ như cô ta cũng đắc tội với người khác được.

“Hô, nhiều vô kể.” Lục Dĩ Bắc vỗ đùi cái đét, “Nào là Thần Sương Mù, Ôn Thái Tuế, Thuyền Thần, Nhật Thực Hội, còn cả... để tôi nhớ xem…”

A Hoa ôm trán, giơ tay ngắt lời: “Được rồi, cô đừng nói nữa.”

Nghe nữa màthấy rợn cả người.

Cô ta còn sống được đến giờ đúng là kỳ tích!

Nhưng mà…

“Những kẻ cô nói muốn giết cô, chắc sẽ không dùng thủ đoạn kiểu này đâu.” A Hoa nói.

“Vì sao?” Lục Dĩ Bắc thắc mắc.

“…” A Hoa lườm Lục Dĩ Bắc một cái. “Cái này còn phải hỏi sao?”

“Không nói đâu xa, chỉ riêng hai quái đàm khiến Tư Dạ Hội cũng phải đau đầu là Thần Sương Mù và Ôn Thái Tuế, nếu thật sự muốn đối phó cô, ra tay ở bên ngoài chẳng phải dễ như bóp chết một con gà con sao?”

“Cần gì phải phái một đám tàn binh bại tướng mạo hiểm lẻn vào Hành trình Biến Giấc mơ Thành Hiện thực để ra tay?”

A Hoa đã dùng linh giác đặc biệt của mình để cảm nhận qua. Dao động linh năng giữa những năng lực giả và quái đàm xuất hiện bên ngoài nhà ga hoàn toàn không có điểm tương đồng, cũng không có bất kỳ sự phối hợp nào.

Cảm giác mang lại cho cô giống như là bọn nó nảy sinh ý định bất chợt, được chiêu mộ từ khắp nơi đến vậy, không có chút dáng vẻ nào của việc đến từ cùng một thế lực.

Tàn binh bại tướng sao? Lục Dĩ Bắc thầm lặp lại trong lòng, tròng mắt đảo một vòng, sau đó nhìn sang gã lưu dân hôi hám bên cạnh: “Không phải tôi, cũng không phải cô… Chẳng lẽ là ông ta?”

“Ông chú, ông thành thật khai báo đi, có phải ông là thủ lĩnh của tổ chức ngầm phản kháng lại ách thống trị tàn bạo của Nhà thuốc lớn không?”

Lưu dân: “???”

Thấy gã lưu dân không nói gì, Lục Dĩ Bắc ngồi xổm xuống, sán lại gần hắn, đưa qua một thanh que cay, hạ thấp giọng, nắm chặt nắm tay nhỏ, hô khẽ đầy dứt khoát: “Vô sản toàn thế giới…”

Khẩu hiệu hô được một nửa, cô như đang ra hiệu cho gã lưu dân đối đáp ám hiệu, nhướng mày với hắn, chờ hắn nói ra nửa câu sau.

Hòa cùng tiếng mìn nổ liên tiếp bên ngoài nhà ga, bầu không khí đột nhiên trở nên ‘đỏ’ rực.

“…”

Gã lưu dân không nói gì, nhưng vẫn mặt dày lặng lẽ nhận lấy thanh que cay của Lục Dĩ Bắc rồi bỏ vào miệng.

Trở thành lưu dân sống trong thành phố của Nhà thuốc lớn Đan Sa Cổ Sự, chuyện cơm no áo ấm đã sớm trở thành thứ xa xỉ. Lúc nào cũng ăn bữa trước không biết bữa sau, nên chỉ cần có đồ ăn đưa tới, bất kể nguồn gốc, lưu dân nơi đây đều không từ chối.

“Xem ra không phải rồi.”

Nhìn gã lưu dân im lặng không đáp, Lục Dĩ Bắc lắc đầu, chộp lấy thanh que cay từ trong miệng hắn ra, thi triển kỹ năng thiên phú, nổ nó thành tro bụi.

Không phải đồng chí tốt của tôi, cho ông ăn cái rắm!

Lưu dân: “…”

A Hoa: “…” Lục Dĩ Bắc, tôi xin cô đó, làm người đi được không!

Thầm oán thán trong bụng, A Hoa lườm Lục Dĩ Bắc một cái, u ám nói: “Vương Bất Lưu Hành, đừng có chọc ghẹo kẻ ngốc nữa, giờ tính sao đây?”

“Đám bên ngoài rõ ràng là có chuẩn bị sẵn. Nếu muốn ứng chiến thì ít nhất phải…”

Ngay khi cô đang nói, thì vài luồng sáng bay vào từ khe hở mái che nhà ga, ầm ầm nổ tung. Theo ánh lửa bắn ra, sóng khí dày đặc cuộn trào, cơn bão thiêu đốt lan ra tứ phía.

Cơn bão va vào chú thức phòng ngự, những vết nứt như mạng nhện lan ra từng tấc, trong chốc lát chú thức lung lay sắp đổ, suýt nữa thì vỡ tan. A Hoa vội vàng điều động linh năng để tu bổ.

Lục Dĩ Bắc rụt cổ lại, nhìn A Hoa: “Ứng chiến con khỉ khô ấy! Linh giác của cô không cảm nhận được dao động linh năng bên ngoài sao?”

“Ít nhất có bảy tám con quái đàm cấp 1 Tân Thố... à nhầm cấp A, còn cả một đám lớn cấp B, đi ra ngoài không phải là biểu mạng sao? Muốn đi thì cô đi đi, tôi thì ở yên trong nhà ga, không đi đâu hết!”

“Nhưng mà…” A Hoa muốn nói lại thôi.

“Đừng có nhưng nhị gì cả!” Lục Dĩ Bắc vỗ vai A Hoa, “Cô yên tâm, chỉ cần chúng ta không ra khỏi nhà ga thì bọn chúng cũng chẳng làm gì được.”

“Lúc trên đường tới đây, vì không có việc gì làm nền tôi đã đọc kỹ hết đống sách nhỏ trên Đoàn tàu Người Khổng Lồ rồi.”

Lục Dĩ Bắc luôn cảm thấy đến một nơi mới, việc nắm rõ quy định địa phương trước là rất cần thiết, như vậy mới dễ tìm ra lỗ hổng của quy định, tiện thể lách luật, kiếm chác bất cứ lúc nào.

“Trong đó có cuốn nói về quy định quản lý nhà ga. Trên đó có ghi, nhà ga là khu vực an toàn trung lập, không được phép xảy ra tranh đấu có liên quan đến việc sử dụng linh năng trong nhà ga, nếu không sẽ bị ba bên liên hợp trừng phạt.”

“Cô nhìn xem, bọn chúng chỉ dám đứng ngoài nhà ga xả kỹ năng bừa bãi như xổ số, ngay cả mục tiêu rõ ràng cũng không có, chắc chắn là không dám vào trong nên mới phải làm vậy.”

“Tôi nói đúng chứ?” Lục Dĩ Bắc vừa nói vừa nhướng mày với gã lưu dân bên cạnh.

Lưu dân: “…” Cô nói chuyện có thể đừng cứ lôi tôi vào được không, chúng ta có thân nhau đâu!

A Hoa liếc nhìn gã lưu dân đang ngơ ngác, rồi quay sang nhìn Lục Dĩ Bắc với vẻ mặt nghiêm túc: “Chẳng lẽ cứ ngồi chờ chết ở đây mà không ra ngoài ứng chiến? Thế này thì bị động quá! Hay là chúng ta phản kích từ bên trong?”

“Thế thì không được!” Lục Dĩ Bắc nói ngay.

“Chúng ta vẫn đang ở trong nhà ga. Nếu từ trong này phản kích ra ngoài thì cũng tính là gây tranh chấp có sử dụng linh năng trong nhà ga. Biết đâu đám bên ngoài cũng nhắm vào điểm này nên mới chọn cách tấn công như vậy.”

“Nhưng …” A Hoa cau mày, ngừng một chút rồi nói tiếp, “Chẳng lẽ cứ ngồi chờ chết thế này mãi sao? Đêm ở đây dài lắm đấy…”

Lục Dĩ Bắc ưỡn thẳng lưng, cằm hơi hất lên: “Đương nhiên là không! Tôi có giống kiểu người ngồi chờ chết không?”

A Hoa liếc mắt nhìn Lục Dĩ Bắc đang đắc ý: “Tôi thấy cô không giống người ngồi chờ chết, mà giống kẻ thấy tình hình không ổn thì bỏ chạy, sống chui nhủi qua ngày hơn.”

“Nếu không phải cái nhà ga này chỉ có một lối ra và không còn đường nào khác để đi, thì chắc cô đã chuồn từ lâu rồi chứ gì?”

“Công bằng mà nói, thì đúng là vậy thật…” Lục Dĩ Bắc gật đầu tán thành.

Trước khi trời tối, lúc cô còn đang bố trí mìn đã nghiên cứu qua địa hình xung quanh.

Nhà ga này gần như là một sự tồn tại độc lập bên ngoài thành phố hoang tàn của Nhà thuốc lớn Đan Sa Cổ Sự, ba mặt đều là vực thẳm đen ngòm không thấy đáy.

Nó giống như một bán đảo cô độc, chỉ có một con đường hẹp dẫn vào đất liền.

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Lục Dĩ Bắc khẽ thở dài: “Haizzz! Thất sách rồi!”

“Cứ tưởng dân bản địa ở đây sẽ tuân thủ quy tắc, không tấn công nhà ga, nào ngờ còn có người chơi chiêu chỉ ném kỹ năng vào trong nhà ga.”

“Xem ra về khoản lách luật, quả nhiên vẫn là dân bản địa giỏi hơn.”

“Đã lúc nào rồi mà cô còn có tâm trạng khen kẻ địch hả?” A Hoa bực bội nói.

“Đừng hoảng mà!” Lục Dĩ Bắc vỗ vai A Hoa, mặt không đổi sắc nói, “Bọn họ biết lách luật, tôi cũng biết mà! Đối mặt với tình huống này, tôi đã sớm nghĩ ra cách đối phó rồi.”

Ngủ lại ở nơi có lỗ hổng an toàn rõ ràng như Nhà thuốc lớn Đan Sa Cổ Sự, Lục Dĩ Bắc sao có thể không chuẩn bị đường lui cho mình?

“Nghĩ ra rồi à?” A Hoa ngẩn người.

“Đúng dậy!” Lục Dĩ Bắc nhún vai, “Không thì cô nghĩ cả buổi chiều tôi làm gì?”

“…”

A Hoa nghiêm túc nhớ lại, nhìn vào mắt Lục Dĩ Bắc, tỉnh bơ liệt kê: “Ăn que cay, ngủ nướng, tán gẫu với lưu dân, lật sổ tay nhà ga. À đúng rồi, còn chạy vào nhà vệ sinh hơn chục lần.”

Lục Dĩ Bắc: “…” Trong mắt cô, tôi không thể làm chút chuyện đứng đắn nào sao?

“Cách nói chính xác phải là: bổ sung năng lượng, dưỡng sức, thu thập tình báo, và bố trí bẫy rập.” Lục Dĩ Bắc đính chính.

Trong lúc nói chuyện, cô để ý thấy tiếng mìn nổ bên ngoài nhà ga và tiếng tấn công trong nhà ga đã lắng xuống, bốn bề lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Đợi thêm một lát, xác nhận những kẻ tập kích bên ngoài nhà ga đã tạm ngừng tấn công, cô mới đứng dậy.

“Đến lúc rồi.” Lục Dĩ Bắc lầm bầm một mình, rồi quay sang nói với A Hoa: “Tôi ra ngoài coi tình hình, cô ở yên đây đừng đi đâu nhé.”

“…” A Hoa há miệng, muốn nói lại thôi.

“Yên tâm, tôi không bỏ cô lại một mình rồi chạy đâu.”

Nếu tình hình không quá nguy hiểm… Lục Dĩ Bắc âm thầm bổ sung một câu trong lòng, rồi rời khỏi nơi ẩn nấp, đi về phía sân ga.

———

Trên trần nhà ga của Đại Dược Phòng Đan Sa Cổ Sự, dưới lớp trần được chống đỡ bởi khung kim loại đan xen chằng chịt.

Tú Cầu đã hóa thành hình dạng vẹt mào vàng, ẩn nấp trong góc của thanh dầm ngang cao nhất trên khung kim loại, nhìn qua lỗ thông gió của nhà ga ra bên ngoài.

Trong phạm vi gần trăm mét bên ngoài nhà ga toàn là đất hoang mọc đầy cỏ dại khô héo, không có chút ánh đèn nào chiếu rọi.

Dường như những người quy hoạch thành phố phía xa kia cố tình để thành phố giữ một khoảng cách nhất định với nhà ga.

Lúc này, trên vùng đất hoang vốn dĩ tối đen như mực đã bùng lên lửa cháy hừng hực. Cỏ dại bị đốt cháy hóa thành những đốm lửa nhỏ, bay múa dưới bầu trời đêm như bầy côn trùng.

Những chú thức dạng kích hoạt mà Lục Dĩ Bắc bố trí đã kích nổ bom bẩn luyện kim, để lại trên mặt đất những hố đất lớn nhỏ. Từng cái xác không toàn thây nằm rải rác quanh các hố đất.

“Bố trí bẫy từ trước sao? Có chút thú vị.” Tú Cầu lầm bầm, “Nhưng chỉ có vậy thì e là chưa đủ…”

Trong lúc nói, tầm mắt cô nhìn về phía sâu trong vùng đất hoang.

Trên mặt đất hoang vu, những bóng đen dày đặc đang chuyển động, dần dần tiến lại gần nhà ga.

Sau khi trả cái giá thảm khốc, cuối cùng bọn chúng cũng mở được một con đường tiến quân tương đối an toàn.

Những kẻ đáng thương nghiện ngập nặng, linh hồn đã bị ăn mòn này tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội một lần vất vả suốt đời nhàn nhã như vậy.

Chứng kiến tình cảnh này, trong mắt Tú Cầu lóe lên vẻ khinh miệt.

Ba thế lực dọc theo Hành Trình Biến Giấc Mơ Thành Hiện Thực tuy ngoài mặt cấu kết với nhau, nhưng bên trong lại độc lập, phong cách hành sự cũng hoàn toàn khác biệt.

Cùng là đối phó một người, Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ thường dùng ‘mỹ nhân kế’, Khu giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực đề cao sự công bằng tuyệt đối trong đánh cược bằng chip, còn Nhà thuốc lớn Đan Sa Cổ Sự thì đúng như Hắc Mẫu Đơn đã nói, không giống với hai nhà kia.

Bệnh nặng cần thuốc mạnh, Ngọc Cung Tiên là kẻ thích hạ thuốc mạnh, gặp chuyện thường thích dùng thủ đoạn sấm sét trực tiếp, đơn giản và thô bạo.

Nhưng đã dùng thuốc mạnh thì tác dụng phụ là điều không thể tránh khỏi.

Theo Tú Cầu biết, mỗi lần Ngọc Cung Tiên ra tay đều đi kèm với vô số cái chết.

Trong mắt hắn, chết vài tên lưu dân thì có gì to tát.

Dù sao thì bọn chúng cũng đã sống không bằng chết từ lâu rồi.

“Thuốc mạnh cái gì chứ! Thô bỉ không chịu nổi, chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu mà thôi!” Tú Cầu khinh thường lầm bầm.

Đang nói thì ánh mắt cô chuyển sang Lục Dĩ Bắc đang ẩn nấp, đôi mắt nhỏ híp lại: “Ta muốn xem xem, kẻ được chủ nhân coi trọng như cô sẽ đối phó với ‘liều thuốc mạnh’ của Ngọc Cung Tiên thế nào…”

Lời cô ta vừa dứt thì nghe thấy trong nhà ga vang lên một tiếng hô lớn.

“Chết rồi! Tên đó chết rồi! Tuyệt quá! Ha ha ha, mọi thứ đều là của tao, là của tao!”

Ngay sau đó giọng nói kia nhỏ đi vài phần, âm trầm nói: “Hê hê, một lũ ngu si, đợi đến khi kết thúc mới vào, còn muốn ăn thịt? Hừ! Đến húp canh nóng cũng chẳng kịp đâu.”

Người hét lên kia tuy đã cố tình hạ thấp giọng nhưng nghe vẫn có vài phần giọng trẻ con, hơn nữa còn có chút quen tai.

Nghe thấy vậy, Tú Cầu trong hình dạng con vẹt nheo đôi mắt nhỏ như hạt đậu lại.

Nhưng làm sao cô ta biết người của Ngọc Cung Tiên muốn giết ai, và thứ hắn muốn là gì?

Khoan đã, không đúng, cô ta chưanói ai chết, cũng đâu có nói cái gì là của cô ta…

Hừ, thú vị đấy!

Tú Cầu cười thầm trong bụng, quay đầu nhìn ra ngoài nhà ga. Những kẻ tập kích tụ tập bên ngoài nhà ga nghe thấy tiếng hô bên trong rõ ràng đã trở nên xao động.

Trước bọn chúng quả thực có một số năng lực giả và quái đàm, bị ép dùng thân xác mở đường rồi may mắn sống sót, hoặc là cậy vào linh năng mạnh mẽ đã đi trước một bước vượt qua khu vực bẫy dày đặc, tiếp cận được gần nhà ga.

Không loại trừ khả năng bọn chúng nhân lúc hỗn loạn để lẻn vào nhà ga tìm kiếm mục tiêu.

Trên thực tế, nếu có cơ hội thì bất cứ người hay quái đàm nào có mặt cũng sẽ làm như vậy.

Suy cho cùng, suất trở thành Giám công Áo Đỏ chỉ có một!

Đúng lúc này, tiếng hô lớn trong nhà ga lại vang lên.

“Đợi đã, đợi đã, đừng động thủ!”

“Uỳnh ——!”

Ngay sau tiếng hô là một tiếng nổ vang lên từ trong nhà ga.

“Được, được lắm! Tao chia cho mày một nửa, cái gì… cái gì? Mày muốn tất cả? Mày đừng có quá đáng… Á ——!”

Lời chưa dứt, kèm theo tiếng thét thảm thiết vang lên là một tiếng nổ nữa vang vọng trong nhà ga.

“Uỳnh ——!”

Qua lỗ thông gió trên mái nhà ga, lờ mờ có thể thấy ánh chớp xanh tím hòa cùng ánh lửa lóe lên bên trong.

Nhà ga lại chìm vào yên lặng sau hai tiếng nổ và một tiếng thét thảm. Nhưng cảm xúc bất an trong lòng hàng chục kẻ tập kích đang tụ tập trên vùng đất hoang bên ngoài nhà ga lại đang điên cuồng sinh sôi.

“Có người ra tay trong nhà ga rồi? Sao bọn chúng dám…”

“Không phải bảo tốt nhất là bắt sống sao?”

“Mày cũng bảo là tốt nhất rồi còn gì, trên lệnh truy nã chẳng nói rồi sao? Mang về lõi bản thể cũng được.”

“Hay là chúng ta cũng vào xem thử? Biết đâu còn cơ hội.”

“Thôi đi, chắc là không kịp nữa rồi?”

“…”

Tuy ngoài miệng đám tập kích đều tỏ ý muốn bỏ cuộc, nhưng từng người hay quái đàm lại âm thầm kéo giãn khoảng cách với những kẻ khác, rồi sau đó…

“Vút ——!”

Tiếng không khí nổ vang lên, một bóng đen như mũi tên rời cung lao vút ra từ trong đám đông, bay nhanh về phía nhà ga.

Thế là, sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi, tất cả những kẻ tập kích đều xé bỏ lớp ngụy trang, xé nát mặt nạ, dùng dáng vẻ dữ tợn nhất kéo màn tranh đoạt suất Giám công Áo Đỏ.

———

Bên trong nhà ga.

Lục Dĩ Bắc nấp trong bóng tối, khoác trên mình chiếc áo choàng đen do áo khoác biến thành. Mái tóc dài và hơn nửa khuôn mặt đều được mũ trùm và cổ áo cao che khuất, chỉ để lộ một đôi mắt ra ngoài.

Trong tay cô cầm một cuốn 《Sổ tay an toàn cho du khách - Hành Trình Biến Giấc Mơ Thành Hiện Thực》chôm được trên Đoàn tàu Người Khổng Lồ, vừa vặn lật đến trang “Phụ lục III: Quy tắc sử dụng linh năng tại các trạm dừng chân”.

【1. Nghiêm cấm xảy ra tranh chấp liên quan đến việc sử dụng linh năng trong nhà ga.

(Chú thích 1: Trường hợp du khách bị tấn công bằng linh năng trước mà chưa sử dụng linh năng, sau đó thực hiện hành vi tự vệ phản kích, không nằm trong phạm vi này.)

(Chú thích 2: Tai nạn an toàn bất ngờ do vật dụng tùy thân của du khách gây ra không nằm trong phạm vi này, nhưng chúng tôi bảo lưu quyền yêu cầu bồi thường trong phạm vi hợp lý…)

5. Bất kỳ ai phá hoại cơ sở vật chất giao thông trong nhà ga đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc…】

“Rất tốt, bom mang theo người vô tình phát nổkhông được tính là tranh chấp dùng linh năng. Tiếp theo chỉ cần bọn chúng ra tay trước thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết!”

“Hừ! Chẳng phải chỉ là lách luật sao? Ai mà chẳng biết!”

“Hơn nữa, tôi đây hoàn toàn làm trong khuôn khổ quy định nhé! Còn có nhân chứng nữa cơ.” Lục Dĩ Bắc lầm bầm tự nói, liếc mắt về phía vị trí đại khái mà Tú Cầu đang ẩn nấp.

Đúng lúc này, một loạt tiếng nổ vang lên từ bên ngoài nhà ga, những ‘quả mìn’ còn sót lại đã bị kích hoạt.

Nghe thấy tiếng động, ánh mắt Lục Dĩ Bắc khẽ ngưng lại, nhanh chóng cất cuốn 《Sổ tay an toàn cho du khách - Hành Trình Biến Giấc Mơ Thành Hiện Thực》 đi, và tập trung tinh thần nhìn về phía lối ra vào nhà ga.

Giống như một con mãnh thú đang đợi con mồi đến gần, lặng lẽ chờ đợi, tư thế sẳn sàng bùng nổ.

Muốn khiến nó diệt vong, trước tiên hãy khiến nó điên cuồng. Bây giờ đám tập kích bị ảnh hưởng bởi thuốc men ngoài kia, đầu óc vốn đã không bình thường giờ đã hoàn toàn điên rồi!

Rất nhanh, trong lối ra vào trống trải vang lên tiếng bước chân cực khẽ. Ngay sau đó, ý niệm dự phán lóe lên trong đầu Lục Dĩ Bắc.

【Nó xuất hiện ở cửa ra vào】

Khoảnh khắc tiếp theo, ngay khi một bóng đen xuất hiện ở cửa lối đi, dao động linh năng mãnh liệt từ trong cơ thể Lục Dĩ Bắc đột ngột bùng phát, đồng thời miệng cô phát ra tiếng gầm nhẹ.

“Muốn cướp của bà à? Không có cửa đâu! Chết đi!”

Tuy nhiên, cô chỉ đơn thuần kích động dao động linh năng, phát ra tiếng gầm, chứ không thực hiện bất kỳ động tác tấn công nào, chỉ làm theo ý niệm dự đoán, sớm lách mình sang một bên.

Con quái đàm tiên phong xông vào nhà ga nghe tiếng gầm, cảm nhận được dao động linh năng ập tới thì giật mình kinh hãi. Không kịp nghĩ nhiều, nó há miệng phun ra một luồng axit hôi thối về phía âm thanh và dao động linh năng truyền tới.

Thế nhưng…

Thiếu nữ vừa gầm lên kia như thể đã sớm dự đoán được đòn ‘phản kích’ của nó, nên đã né sang một bên, mặt không cảm xúc nhìn nó, u ám nói: “Ồh hố, đây là do nhà ngươi ra tay trước nhá~! Tất cả những gì tôi làm tiếp theo đều được tính là tự vệ đó!”

Vừa dứt lời, thanh kiếm gãy trong tay cô bùng lên ánh lửa trong bóng tối.

Quái đàm: “???”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đây là Khẩu hiệu nổi tiếng nhất của Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản do Karl Marx và Friedrich Engels soạn thảo năm 1848. Bản gốc tiếng Đức: "Proletarier aller Länder, vereinigt euch!" được dịch là "Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại!". Câu đầy đủ "Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại! Các người không có gì để mất ngoài xiềng xích của mình. Các người sẽ giành được cả một thế giới!". Đây là khẩu hiệu kinh điển của phong trào cộng sản quốc tế, xuất hiện trên quốc huy Liên Xô, tiền giấy thời Xô viết, và được dùng rộng rãi trong các phong trào công nhân, đảng cộng sản trên thế giới.