Chương 25: Chú ý giữ gìn sức khỏe, giữ mình cho tốt
Vận mệnh là một thứ huyền diệu khó lường, hư vô mờ mịt. Có thể thông qua một số thủ đoạn nào đó để nắm bắt được quỹ đạo của nó đã là một chuyện vô cùng ghê gớm rồi.
Còn muốn khuấy động vận mệnh, dù chỉ là khiến quỹ đạo thay đổi một chút xíu thôi cũng là chuyện khó khăn vô cùng tận.
Theo những phương pháp mà Hắc Mẫu Đơn biết, không cách nào là không phải trả giá cực lớn. Thậm chí trong số đó, có vài phương pháp xét một cách nghiêm ngặt thì căn bản không hề thay đổi kết cục, mà chỉ là đẩy nhanh hoặc trì hoãn thời điểm kết cục xảy ra mà thôi.
Cho nên khi phát hiện trên người Lục Dĩ Bắc có hàng trăm sợi tơ hồng nhân duyên quấn quanh, cô ta mới không kìm được mà cảm thán, kẻ nghĩ ra cách này đúng là một thiên tài...quái dị.
Mỗi một sợi hồng tuyến nhân duyên, tương đương với việc nắm được quỹ đạo vận mệnh của Lục Dĩ Bắc thực hiện một lần kéo giật.
Dù chỉ lôi kéo một hai lần thì sự xáo động mang lại có thể bỏ qua không tính, nhưng nếu liên tục lôi kéo, giằng co hàng trăm lần thì dù quỹ đạo vận mệnh có kiên cố đến đâu cũng sẽ xảy ra thay đổi.
Tuy nhiên, sự thay đổi không có mục tiêu rõ ràng này sẽ dẫn đến kết quả khác biệt gì, khiến mục tiêu bị cuốn vào những sự kiện khó lường ra sao thì hoàn toàn không nói trước được.
Trừ khi kết cục vận mệnh ban đầu của mục tiêu đã tồi tệ đến mức không thể tệ hơn được nữa, nếu không kiểu thay đổi như quay xổ số này chẳng lời chút nào.
Xem ra cái vị thiên tài nghĩ ra cách này cho rằng kết cục ban đầu đối với Tai Họa là một kết cục thê thảm đến tận cùng chăng?
Nếu năm xưa ta cũng có một người như vậy, có thể giúp ta thay đổi quỹ đạo vận mệnh thì ta hiện giờ sẽ ở đâu, sống cuộc sống thế nào nhỉ?
Hắc Mẫu Đơn đột nhiên cảm thấy hơi ghen tị với Lục Dĩ Bắc.
Nhưng nếu như vậy…
Cô ấy rất có khả năng sẽ không trở thành nhân tố hủy diệt thế giới nữa, như vậy cũng sẽ không có cách nào khiến nơi này xuất hiện sự thay đổi.
Cũng không có cách nào giúp cô ta phá vỡ ác ý của thế giới, giành lại tự do, rời khỏi cái nơi quỷ quái này. Nghĩ đến đó, Hắc Mẫu Đơn khẽ nhíu mày.
Trong lúc suy tư, cô ta điều động linh năng, thúc giục vô số sợi tơ hồng nhân duyên giả quấn lấy cơ thể Lục Dĩ Bắc, muốn thực hiện nhìn lén lần nữa để thu thập thêm thông tin.
Sau đó…
Ngay khoảnh khắc mối liên kết nhân duyên được thiết lập, nhìn trộm được thông tin của Lục Dĩ Bắc, Hắc Mẫu Đơn lập tức không còn ghen tị với Lục Dĩ Bắc nữa.
Những mối nhân duyên kia của Lục Dĩ Bắc ít nhiều đều có vấn đề.
Mặc dù sự tồn tại của tơ hồng nhân duyên không nhất định đồng nghĩa với việc sẽ gặp gỡ và thấu hiểu nhau, nhưng một khi gặp gỡ, Lục Dĩ Bắc chắc chắn sẽ gặp phải những chuyện phiền toái.
Sau một hồi trầm mặc suy nghĩ, Hắc Mẫu Đơn lại càm thấy thấy làm như vậy hình như lại hợp tình hợp lý hơn.
Ban đầu theo cô ta thấy, việc thay đổi quỹ đạo vận mệnh bằng cách này, xét từ một góc độ nào đó tương đương với việc chia đều vận rủi có thể xảy ra với Lục Dĩ Bắc cho hàng trăm mục tiêu khác, có chút ích kỷ và quá đáng.
Nhưng nếu bản thân những mục tiêu kia cũng đang vướng đầy rắc rối thì điều đó tương đương với việc sau khi chia nhỏ vận rủi của Lục Dĩ Bắc thành hàng trăm phần, nó sẽ lại hoán đổi với vận rủi của những mục tiêu đó.
Như vậy thì vận mệnh của tất cả mọi người đều sẽ xuất hiện sự xáo động ở mức độ khác nhau, làm giảm khả năng xảy ra vận rủi, miễn cưỡng cũng coi là công bằng.
Huống chi, nếu mỗi mối nhân duyên đều là nghiệt duyên thì sự xáo động gây ra cho vận mệnh cũng sẽ lớn hơn so với nhân duyên mỹ mãn.
Tuy nhiên làm như vậy không phải là không có khuyết điểm.
Sau khi đại khái hiểu rõ thủ pháp của vị ‘thiên tài’ kia, trong đôi mắt Hắc Mẫu Đơn hiện lên vài phần đồng cảm khi nhìn Lục Dĩ Bắc vẫn đang hôn mê trên giường.
Khuyết điểm duy nhất của phương pháp này là những người thiết lập nhân duyên với Lục Dĩ Bắc vẫn còn quyền lựa chọn. Trong trường hợp không gặp Lục Dĩ Bắc, họ vẫn có khả năng gặp được chân mệnh thiên tử hoặc thiên nữ khác.
Nhưng Lục Dĩ Bắc đã bị tơ hồng nhân duyên quấn chặt như một cuộn len rồi, ngoại trừ việc lựa chọn trong hàng trăm mối nghiệt duyên này thì e rất khó có thêm môi nhân duyên với người hay quái đàm nào khác nữa.
“Chậc! Hôn nhân sắp đặt đúng là hại chết người mà!” Hắc Mẫu Đơn chép miệng một tiếng, chăm chú nhìn những sợi tơ hồng phấn lại một lần nữa bị thiêu rụi thành tro, rồi lại tiếp tục thúc giục những sợi tơ mới quấn về phía Lục Dĩ Bắc.
Trên người Lục Dĩ Bắc dường như ẩn chứa rất nhiều bí mật, khơi dậy lòng hiếu kỳ mãnh liệt của cô ta, khiến cô không sao dứt ra được.
Nhưng…
Đúng lúc này, mí mắt của Lục Dĩ Bắc khẽ run lên một cái, lờ đờ tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra cô liền thấy một lọn tóc đen bay về phía mình, rồi hóa thành từng sợi tơ màu hồng phấn quấn chặt lấy người mình.
Lục Dĩ Bắc ngẩn người, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía người phụ nữ có thân hình quyến rũ và ánh mắt đầy mê hoặc ở bên cạnh.
“Chị... chị là ai? Đây là đâu? Chị định làm gì em?”
“À…” Hắc Mẫu Đơn cười cười, che giấu sự ngại ngùng trong lòng, thành thật trả lời: “Ta tên là Hắc Mẫu Đơn, là bà chủ của Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ…”
Hắc Mẫu Đơn còn chưa nói dứt lời, thì đồng tử của Lục Dĩ Bắc đã co rút lại, cô hét to một tiếng “Á!” rồi vặn vẹo cơ thể như một con sâu, bật phắt dậy khỏi giường.
“Cô, cô đừng qua đây! Tôi, tôi không phải loại người đó đâu!”
Khóe miệng Hắc Mẫu Đơn giật giật: “Sự việc không như cô nghĩ đâu, ta không có ác ý với cô…”
Hắc Mẫu Đơn mới nói được một nửa thì lại bị tiếng kêu thất thanh của Lục Dĩ Bắc cắt ngang.
Thấy những sợi tơ hồng quấn trên người mình đột nhiên bốc cháy, Lục Dĩ Bắc ngỡ ngàng thốt lên: “Đệt! Đây là cách chơi gì vậy!?”
“Chị gái ơi, em xin chị, chị tha cho em đi? Em là lần đầu tiên, không chịu nổi cách chơi kích thích thế này đâu! Nếu không được thì... chị nhẹ nhàng chút cũng được mà!”
“…”
Hắc Mẫu Đơn im lặng một hồi lâu mới bình ổn lại cảm xúc, bình tĩnh nhìn Lục Dĩ Bắc đang nhảy nhót linh hoạt như một con khỉ.
“Cô yên tâm, cửa hàng phong tục của chúng ta chưa bao giờ ép buộc khách hàng làm bất cứ chuyện gì. Ta vốn dĩ chỉ định giúp cô trị thương thôi, nhưng giờ xem ra không cần nữa rồi.”
Hắc Mẫu Đơn nói thật lòng.
Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ chưa từng ép buộc bất kỳ vị khách nào. Mỗi vị khách dừng chân ở đây trong chuyến Hành trình Biến Giấc mơ Thành Hiện thực đều là tự nguyện.
Sau khi xuống tàu, mỗi lựa chọn của họ cũng không chịu sự ảnh hưởng của bất kỳ người hay quái đàm nào trong cửa hàng.
Chỉ có điều, sự bành trướng của dục vọng là không có giới hạn. Những trò chơi dù kích thích đến đâu thì theo thời gian trôi qua cũng sẽ trở nên nhàm chán, thế nên các vị khách sẽ theo đuổi những thứ kích thích hơn nữa.
Và bất kể kích thích đến mức nào, chỉ cần đưa đủ chip thì Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ đều có thể đáp ứng.
Còn về việc thể xác và tinh thần của khách hàng có chịu nổi không hay chip từ đâu mà có, thì không nằm trong phạm vi cân nhắc của họ.
“Trị thương? Sao chị không nói sớm! Vừa ngủ dậy đã thấy mình bị trói theo kiểu BDSM, lại còn bốc lửa nữa chứ, nghĩ thế nào cũng thấy không ổn!” Lục Dĩ Bắc oán trách.
Ở cái nơi quỷ quái này, sơ sẩy một chút có khi bị chơi đến mất tích luôn ấy chứ!
Hắc Mẫu Đơn: “…”
Ta cũng muốn nói lắm chứ, nhưng rốt cuộc là ai cứ ở đó giật mình la hét, liên tục ngắt lời người khác vậy hả?
Cái tên này... rốt cuộc làm sao mà trở thành nhân tố hủy diệt thế giới được vậy?
Hay đây là kết quả sau khi quỹ đạo vận mệnh bị thay đổi?
Hắc Mẫu Đơn chống cằm, nheo mắt đánh giá Lục Dĩ Bắc từ trên xuống dưới, chăm chú tỉ mỉ như đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật, khiến Lục Dĩ Bắc nhìn mà nổi da gà.
Thoát khỏi trạng thái hoảng loạn ban đầu, nhớ lại lời nhắc nhở của Cô gái Cày Thuê, Lục Dĩ Bắc cảm thấy sợ hãi.
Tuy cô chưa có khái niệm cụ thể về việc Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại mạnh đến mức nào, nhưng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết thứ quái đàm có thể gây ra tận thế thì dù có thất bại cũng không dễ đối phó.
Thực tế, ngay từ khi biết có loại quái đàm đáng sợ như vậy tồn tại, Lục Dĩ Bắc đã hạ quyết tâm, có thể không tiếp xúc thì sẽ tuyệt đối không tiếp xúc.
Nếu bắt buộc phải tiếp xúc, trong trường hợp đối phương không có ác ý rõ ràng thì tốt nhất nên tạo mối quan hệ tốt.
Tình huống hiện tại rõ ràng thuộc về vế sau.
Thế là dưới cái nhìn chăm chú của Hắc Mẫu Đơn, Lục Dĩ Bắc đã bình tĩnh lại liền đứng dậy, và cúi gập người thật sâu.
“Thật sự xin lỗi, lúc nãy là em hiểu lầm chị, mong chị đừng để bụng!”
Mặc dù không biết có tác dụng không, nhưng tóm lại cứ xin lỗi trước rồi tính sau.
Còn nếu thực sự phải động thủ, thì trước hết phải hạ thấp tư thế, sau đó bất ngờ vùng lên cũng có thể đánh phủ đầu bất ngờ. Lục Dĩ Bắc nghĩ.
“Ờ, cái này…”
Thái độ của Lục Dĩ Bắc thay đổi quá nhanh, Hắc Mẫu Đơn nhất thời không phản ứng kịp. Vừa định nói gì đó thì nghe thấy Lục Dĩ Bắc tiếp lời: “À mà... lúc xin lỗi thì không cần lộ ngực đâu nhỉ? Em cũng không biết quy tắc của các chị…”
“Hả? Sao cô lại nghĩ vậy?” Hắc Mẫu Đơn khó hiểu.
Bọn ta tuy là cửa hàng phong tục, nhưng cũng là cửa hàng phong tục đứng đắn mà!
“Vậy thì tốt, Vậy thì tốt.” Lục Dĩ Bắc liên tục gật đầu, rồi móc ra nửa gói que cay, đưa tới trước mặt Hắc Mẫu Đơn: “Chị gái ăn miếng que cay cho bớt giận, kết bạn nhé?”
“À, được, cảm ơn…”
Một cô gái đáng yêu như vậy mà lại chủ động lấy lòng thì ai mà nỡ lòng từ chối?
Huống hồ, Hắc Mẫu Đơn vốn không có ý định hãm hại Lục Dĩ Bắc.
Cô ta nhận lấy thanh que cay, vừa mới đưa vào giữa đôi môi đỏ mọng, thì thấy Lục Dĩ Bắc lại định móc thứ gì đó ra từ trong áo khoác, cô ta vội vàng ngăn lại: “Được rồi được rồi, cô không cần làm vậy đâu.”
Mấy thứ trên người Lục Dĩ Bắc phần lớn đều đã bị Biệt Tố Trân thấy qua, Hắc Mẫu Đơn đương nhiên cũng biết có những gì. Ngoài que cay ra thì chỉ còn lại Họa Thủy, bom bẩn luyện kim và mấy lá bùa rẻ tiền.
Mà kể cả là Họa Thủy hay bom bẩn luyện kim, cô ta đều không có hứng thú.
“Thật ra ta không giận cô đâu. Dù sao trong tình huống vừa rồi, bị dọa cũng không có gì lạ.” Hắc Mẫu Đơn nói, “Là do ta hơi tò mò quá thôi.”
Theo Hắc Mẫu Đơn thấy, dù Lục Dĩ Bắc vì quỹ đạo vận mệnh đã bị thay đổi mà có khả năng sẽ không trở thành nhân tố hủy diệt thế giới, cũng không thể giúp cô ta thoát khỏi ác ý của thế giới, thì trong tương lai nhất định sẽ là một quái đàm hùng mạnh, kết giao cũng không thiệt.
Hơn nữa, cô ta còn chút kiêng dè vị thiên tài đã giúp Lục Dĩ Bắc thay đổi vận mệnh kia. Người có thể nghĩ ra phương pháp đó chắc chắn thực lực không tầm thường.
Nếu sau này có thể thân thiết hơn với Tai Họa, rồi gặp được vị thiên tài kia thì biết đâu có thể nhờ người đó ra tay, nghĩ ra cách khác giải quyết ác ý của thế giới. Hắc Mẫu Đơn nghĩ.
Thấy lời nói cử chỉ của Hắc Mẫu Đơn không giống giả vờ, Lục Dĩ Bắc đảo mắt một vòng.
Xem ra, không phải Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại nào cũng là kẻ xấu?
Nghĩ vậy, cô được đà lấn tới hỏi thêm một câu: “Vậy... chúng ta giờ cũng coi như là bạn bè rồi, nếu tiện thì chị có thể cho em biết lúc nãy chị đang làm gì không?”
Vừa nói, cô vừa dùng hai tay làm động tác quấn quanh người mình.
Hắc Mẫu Đơn trầm ngâm một chút rồi nói: “Lúc kiểm tra thương thế cho cô, thuận tiện giúp cô… bói nhân duyên thôi.”
Nghe tới đây là em có hứng liền đó! Mắt Lục Dĩ Bắc sáng rực, vội vàng hỏi: “Thật hả? Vậy nhân duyên của em thế nào? Vợ tương lai của em có phải là dáng chuẩn mặt xinh không?”
“Cái này ta không thể nói cho cô biết, nếu không sẽ ảnh hưởng đến nhân duyên của cô.” Hắc Mẫu Đơn nói, trên mặt lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, “Ta chỉ có thể bảo cô là, chú ý giữ gìn sức khỏe (thân thể).”
“Đúng rồi, nghe nói cô còn muốn đi sang bên Khu giải trí? Lát nữa ta sẽ sai người giúp cô mua vé tàu, chuyến tàu gần nhất khoảng năm tiếng nữa sẽ tới.”
“Ta còn nhiều việc phải làm, xin phép không tiếp chuyện được nữa, cô cứ ở đây nghỉ ngơi cho khỏe nhé?”
Nói xong, Hắc Mẫu Đơn liền xoay người rời khỏi phòng.
Lục Dĩ Bắc: “???”
Chú ý giữ gìn sức khỏe là cái quỷ gì vậy!?
Ý của bả là vợ tương lai của mình là một em yêu tinh da trắng eo thon?
Hay là vợ mình có sở thích đặc biệt nào đó khiến mình không chịu nổi?
Lục Dĩ Bắc còn đang âm thầm suy đoán về tình trạng hôn nhân tương lai của mình thì Hắc Mẫu Đơn đột nhiên dừng bước, bổ sung thêm một câu: “À đúng rồi, còn một câu ta quên nói.”
“Ngoài việc chú ý giữ gìn sức khỏe ra, ta còn muốn nhắc cô — giữ mình cho tốt, ừm, thế nhé.”
Trong lúc nói, ánh mắt Hắc Mẫu Đơn thoáng qua vẻ đồng cảm thương xót.
Lục Dĩ Bắc: “…”
Sao lại vừa là chú ý sức khỏe, vừa giữ mình cho tốt thế này?
Sao mình cảm giác không giống đang nói về nhân duyên, mà giống đang nói về nghiệt duyên thế nhỉ?
Đệch, tương lai tôi mà mắc chứng sợ kết hôn thì chắc chắn tám phần là do bà dọa đấy! Lục Dĩ Bắc nghĩ.
———
Sau khi Hắc Mẫu Đơn rời khỏi phòng ngủ phụ và đóng cửa lại, cô ta đi thẳng về phía khu vực làm việc.
Đi đến trước chiếc bàn gỗ tử đàn to lớn, cô ta khẽ búng tay một cái. Nghiên mực, giá bút, chặn giấy cổ kính tinh xảo trên bàn liền tự động chuyển động, trong nháy mắt đã mài xong mực, rửa sạch bút.
Khi Hắc Mẫu Đơn ngồi xuống trước bàn, một tờ giấy tuyên thành sạch sẽ, thoang thoảng mùi thơm lặng lẽ trải ra trên mặt bàn.
Cô ta cầm lấy cây bút lông thỏ, chấm mực, viết lên giấy: 【Kính gửi Ngài XXX…】
Hắc Mẫu Đơn vừa viết tên của một sự tồn tại nào đó lên giấy, rất nhanh nét mực của mấy chữ đó liền nhòe đi, hóa thành những đốm mực vặn vẹo dính liền vào nhau.
Nhưng Hắc Mẫu Đơn dường như đã quen với tình huống này, không mấy để tâm, tiếp tục viết:
【…Đã lâu không gặp, lâu rồi không hỏi thăm, mong Ngài lượng thứ.
Hôm nay thiếp thân đã gặp Tai Họa, dưới sự quan sát của tơ hồng nhân duyên giả, quả nhiên không tầm thường.
Chỉ tiếc quỹ đạo vận mệnh của Tai Họa đã bị một kỳ nhân không rõ danh tính thay đổi, không thể giúp tôi thoát khốn.
Thiếp thân biết Ngài tài năng xuất chúng, không lâu nữa khi gặp Tai Họa, nếu có phát hiện gì mới, mong Ngài báo chỉ giáo đôi điều.
…
Kính thư.】
Viết xong thư, đợi mực khô, Hắc Mẫu Đơn gấp thư lại, bỏ vào một phong bì đen mạ vàng rồi đứng dậy đi ra ban công, khẽ gọi một tiếng: “Tú Cầu!”.
Chỉ thấy một con vẹt mào vàng trắng như tuyết từ xa bay tới, đậu trên lan can.
Hắc Mẫu Đơn vuốt nhẹ mào của Tú Cầu, dịu dàng nói: “Nghe khúc nhạc của Diệu Âm xong, tâm trạng khá hơn chưa?”
Tú Cầu cọ cọ vào lòng bàn tay Hắc Mẫu Đơn, rồi gật đầu.
“Đỡ hơn nhiều rồi thưa chủ nhân, cô gái đi cùng Tai Họa cũng đã hồi phục, con đã sắp xếp chỗ ở cho cô ấy tạm thời ở lại rồi.”
“Vậy thì tốt.” Hắc Mẫu Đơn mỉm cười gật đầu.
“Có điều cô ấy có vẻ rất sợ chúng ta, sau khi vào phòng thì không thấy ra ngoài nữa, xem ra danh tiếng gần đây của chúng ta ở bên ngoài có vẻ không được tốt lắm.” Tú Cầu bổ sung.
“Cũng dễ hiểu thôi, dù sao những vị khách rời khỏi chỗ chúng ta…” Hắc Mẫu Đơn nói được một nửa thì cười mà không nói nữa, im lặng.
“Con hiểu mà, tuy là bọn họ tự chơi đến hỏng người, nhưng sau khi ra ngoài rồi thì người khác đâu có nghĩ vậy, đúng không chủ nhân?”
“Chỉ có con là lanh lợi!” Hắc Mẫu Đơn chun mũi với Tú Cầu, “Được rồi, nếu con đã khỏe rồi thì phiền con chạy một chuyến nữa, đưa bức thư này cho vị ở Khu giải trí.”
“…”
Tú Cầu nghiêng đầu, cũng không hỏi nhiều, nhích người tới trước, dùng mỏ ngậm lấy phong thư rồi tung cánh bay lên, bay về phía bầu trời bị bóng đêm bao trùm bên ngoài Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ.
Nhìn Tú Cầu bay xa, Hắc Mẫu Đơn lặng lẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm, từ từ buông lỏng nắm tay đang siết chặt.
Ba vị Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại dọc theo tuyến đường Hành trình Biến Giấc mơ Thành Hiện thực thực chất không phải là nhân tố hủy diệt thế giới của cùng một thời đại, chỉ là tình cờ tụ tập lại và lập thành một liên minh lỏng lẻo. Thậm chí mục đích ẩn cư của mỗi người cũng khác nhau.
Giống như Ngọc Cung Tiên, hắn hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc thoát khỏi ác ý của thế giới, ngược lại còn cảm thấy dựa vào thủ đoạn chế độc quỷ dị của mình để làm ‘thổ hoàng đế’ một phương đã là quá thỏa mãn rồi.
Cho nên Ngọc Cung Tiên mới có thù địch gay gắt với Lục Dĩ Bắc - người có khả năng mang lại sự thay đổi, thậm chí không tiếc lợi dụng vùng xám của quy tắc để dồn cô vào chỗ chết.
Bản thân Hắc Mẫu Đơn thì vẫn luôn hối hận về những việc làm năm xưa. Trong lúc duy trì sự tồn tại của bản thân thông qua Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ, cô ta vẫn luôn tìm cách thoát khỏi ác ý của thế giới, giành lại tự do.
Còn về vị cổ xưa nhất trong ba Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại — Ông chủ lớn của Khu giải trí Giấc Mơ Thành Hiện Thực, Hắc Mẫu Đơn cũng khó mà đoán được suy nghĩ của Ngài ấy.
Cô ta chỉ biết Ngài ấy vẫn luôn tìm kiếm phương pháp thoát khỏi ác ý của thế giới, nhưng chưa từng thấy Ngài ấy có hành động thực tế nào, giống như đang chờ đợi cơ hội có thể giúp mình phá cục tự tìm đến vậy.
“Không biết Tai Họa có phải là cơ hội mà Ngài ấy chờ đợi không?” Hắc Mẫu Đơn lầm bầm.
“Nếu phải, mà giờ quỹ đạo vận mệnh của Tai Họa đã thay đổi thì Ngài ấy sẽ làm thế nào đây?”
Cô ta viết bức thư này không có ý định hãm hại Lục Dĩ Bắc. Cho dù cô ta không viết thư báo cho Ông chủ lớn của Khu giải trí, thì ngay khoảnh khắc Lục Dĩ Bắc đặt chân vào phạm vi Khu giải trí, Ngài ấy cũng có thể lập tức phát giác ra.
Cô ta viết bức thư này chỉ là muốn giữ lại một tia hy vọng, mong rằng vị Ông chủ lớn kia nếu còn cách nào có thể thông qua Lục Dĩ Bắc mà thoát khỏi ác ý của thế giới, thì sau khi thành công có thể chia sẻ với cô ta.
Hắc Mẫu Đơn đã ở đây quá lâu rồi.
Lâu đến mức cô ta dần dần trở nên thực sự giống như một bà chủ của cửa hàng phong tục, gần như quên mất năm xưa mình đã trở thành quái đàm khiến người đời vừa nghe tên đã khiếp sợ như thế nào.
Chỉ còn nhớ những vị khách ngày xưa, vẫn đội khăn vấn đầu, mặc trường sam, cưỡi ngựa mà đến…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
