Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25814

Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược - Chương 24: Quỹ đạo vận mệnh bị cưỡng ép sửa đổi

Chương 24: Quỹ đạo vận mệnh bị cưỡng ép sửa đổi

Cô gái Cày Thuê nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lục Dĩ Bắc, dùng tay lau đi vệt máu chảy dọc từ bụng xuống, rồi bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, thản nhiên đặt bàn tay nhỏ còn bê bết máu lên vai Lục Dĩ Bắc.

“Cũng phải, có thể cô chưa từng nghe qua khái niệm Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại, nhưng chẳng phải có tôi ở đây sao? Để chị kể cho em nghe.”

Lục Dĩ Bắc liếc xéo Cô gái Cày Thuê: “Này, tôi bảo nhé, cô đừng có quá đáng quá đấy!”

“Chậc, lòng tự trọng của con trai đúng là buồn cười thật!” Cô gái Cày Thuê khịt mũi một cái, “Cô yên tâm, tôi không có ý coi thường cô đâu.”

“Tôi nói cái đó à?” Lục Dĩ Bắc hất phăng bàn tay trên vai mình ra, cáu kỉnh nói: “Tôi đang nói cái này cơ mà! Làm ơn có chút tự giác đi được không?”

Hơn nữa, nếu mình đoán không sai thì lỡ đâu cổ chập mạch rồi bất ngờ kích hoạt kỹ năng thiên phú thì chẳng phải mình sẽ nổ tung tại chỗ sao? Lục Dĩ Bắc thầm oán thán.

“À cái này... tôi cứ tưởng cô sẽ không để ý.” Cô gái Cày Thuê nói, rồi ngượng ngùng rút tay về và tiếp tục: “Cô chưa nghe qua Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại, nhưng chắc đã nghe lời tiên tri về ngày tận thế rồi chứ?”

“Cái đó thì có nghe.” Lục Dĩ Bắc gật đầu, ngay sau đó khó hiểu hỏi: “Nhưng hai chuyện này liên quan gì tới nhau?”

“Đương nhiên là có! Quan hệ lớn là đằng khác!” Cô gái Cày Thuê vỗ đùi hào hứng nói, “Còn mối liên hệ cụ thể giữa hai thứ ấy thì…”

Cô nói được một nửa thì đột nhiên đổi giọng: “Trong thần thoại của người Sumer, Thần Gió và Vua của các vị thần Enlil đã tạo ra lũ lụt, hạn hán và bệnh dịch để tiêu diệt loài người; còn có truyền thuyết Cộng Công húc đổ núi Bất Chu; trong cuốn ‘Popol Vuh’ của người Maya cũng có những ghi chép tương tự.”

“Ngoài những cái đó ra, còn có lời tiên tri trên phiến đất sét của người Assyria, Sự Phán Xét Cuối Cùng, Thần Shiva hủy diệt thế giới… Tất nhiên những gì tôi liệt kê chỉ là những truyền thuyết tận thế nổi tiếng, thực tế còn rất nhiều truyền miệng quy mô nhỏ mà mà tôi ít tiếp xúc.”

Khi Cô gái Cày Thuê kể cho Lục Dĩ Bắc nghe những nội dung này, hầu như mỗi lần nhắc đến hai chữ “truyền thuyết”, cô đều cố ý nhấn mạnh.

Lục Dĩ Bắc nghe một hồi rồi cũng hiểu ra, thử hỏi: “Ý cô là những truyền thuyết về ngày tận thế đó đều do quái đàm gây ra?”

“Bingo!” Cô gái Cày Thuê búng tay cái tách, “Cô có thể hiểu như vậy!”

“Theo những gì tôi biết, hầu như mỗi khi truyền thuyết tận thế xảy ra đều đi kèm với sự xuất hiện của những quái đàm đáng sợ. Tuy nhiên cũng khó nói là quái đàm gây ra tận thế, hay tận thế tạo ra quái đàm. Chuyện này cũng giống như câu hỏi ‘con gà có trước hay quả trứng có trước’ vậy, không nói rõ được.”

“Tuy nhiên, có những học giả nghiên cứu nội dung liên quan cho rằng, những quái đàm đó ít nhất cũng là nhân tố quan trọng gây ra sự hủy diệt thế giới, cho nên mới đặt tên chúng là nhân tố diệt thế.”

“Nhưng như cô thấy đấy, từ thời xa xưa đến nay, truyền thuyết về ngày tận thế không chỉ xuất hiện một lần. Mặc dù lần nào cũng gây ra sự phá hoại không nhỏ, nhưng thế giới chưa từng bị hủy diệt lần nào, điều này có nghĩa là…”

Nghe đến đây, Lục Dĩ Bắc khẽ nhíu mày, chen lời: “Những quái đàm đó đều thất bại rồi?”

“Bốp bốp!”

Cô gái Cày Thuê vỗ tay, giơ ngón cái về phía Lục Dĩ Bắc tán thưởng: “Khá lắm, khá lắm, biết cướp lời rồi đấy! Chẳng bao lâu nữa thì cô có thể ra đề cho tôi rồi!”

Lục Dĩ Bắc: “…”

“Tuy nhiên, cũng không thể coi là thất bại hoàn toàn. Dù sao thì một số trong bọn chúng cũng đã hủy diệt được một phần khu vực. Sở dĩ cuối cùng không thành công chủ yếu là do cách làm của chúng không đúng.”

Lục Dĩ Bắc lườm Cô gái Cày Thuê: “Chậc! Nói cứ như cô biết phương pháp đúng là gì ấy.”

Cô gái Cày Thuê: “…”

Chuyện này nói ra chắc cô không tin, nhưng cái này tôi biết thật đó.

Tôi đã tốn bao nhiêu thời gian đi thăm hỏi (vật lý) những Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại ẩn nấp khắp nơi trên thế giới, học hỏi những kinh nghiệm tiên tiến, chắt lọc tinh hoa, bỏ đi cặn bã, sau đó lại tốn rất nhiều thời gian suy ngẫm tìm tòi, cuối cùng mới tìm ra con đường ‘đúng đắn’ đó.

Chỉ là…

Biết thì biết, nhưng Cô gái Cày Thuê không định nói cho Lục Dĩ Bắc.

Biết rõ làm thế chỉ nhận được kết quả sai lầm mà còn nói cho Lục Dĩ Bắc, nhỡ đâu cô ấy học theo thì những nỗ lực trước đó của mình chẳng phải đổ sông đổ bể sao?

Thế là sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Cô gái Cày Thuê không để ý đến câu hỏi của Lục Dĩ Bắc, trực tiếp kéo chủ đề quay lại đúng hướng.

“Nói chuyện chính đi. Cái gọi là Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại chính là những nhân tố diệt thế đã thất bại nhưng vẫn may mắn sống sót. Bản thân sự tồn tại của chúng thường sẽ bị thế giới bài xích, phải gánh chịu đầy rẫy ác ý…”

“Khoan đã!” Lục Dĩ Bắc cau mày ngắt lời, “Ác ý của thế giới? Ý cô là Mẹ Trái Đất của chúng ta là sinh vật sống hả? Vãi nồi, thiết lập gì mà đáng sợ thế!”

“Làm ơn đừng phát huy trí tưởng tượng ở mấy chỗ kỳ quái thế được không?” Cô gái Cày Thuê đảo mắt.

“Ác ý của thế giới mà tôi nói là một trạng thái rất quỷ dị và huyền diệu, iống như bị gắn một debuff siêu xui xẻo vậy.”

“Ở trong trạng thái đó, nhẹ thì cứ trời mưa là bị sét đánh, y hệt cái cột thu lôi di động…”

“Khoan chờ chút!” Lục Dĩ Bắc lại ngắt lời, “Bị sét đánh mà còn coi là nhẹ? Thế nặng thì như thế nào?”

“Nặng thì…” Cô gái Cày Thuê trầm ngâm vài giây, nghiêm túc nói: “Nói thế này cho cô dễ hiểu nhé, tôi có một người bạn, chính là sự tồn tại bị thế giới kháng cự.”

“Anh ấy mỗi ngày đều sống kiếp súc vật làm việc theo chế độ 007 (làm từ 0h đến 0h, 7 ngày/tuần). Vào ngày sinh nhật thứ ba mươi lăm, sáng sớm tinh mơ đã bị gã quản lý rác rưởi sa thải, mất đi công việc để kiếm sống. Mất việc, anh ấy về nhà sớm thì bắt gặp cô bạn gái vừa đính hôn chưa lâu đang nằm trên giường với thằng đàn ông khác.”

“Trong cơn cực độ phẫn nộ, anh ấy lao vào đánh nhau với gian phu nhưng không đánh lại, kết quả bị trọng thương chạy vào bệnh viện kiểm tra, băng bó thì đột nhiên được thông báo nghi ngờ ung thư phổi giai đoạn cuối…”

“Ừm, đại khái là vậy, đó chỉ là một ngày bình thường không có gì lạ của anh ấy mà thôi.”

Lục Dĩ Bắc: “…”

Tôi hy vọng người bạn mà cô nói không phải là cô.

Nếu đúng là vậy thì tôi hy vọng suy đoán của mình là sai, cô ấy không phải là một tôi khác.

Chuyện người thường cả đời không gặp một lần, nhưng người đó chỉ trong một ngày đã trải nghiệm đủ, cái này đâu còn là xui xẻo bình thường nữa mà là cả thế giới công khai ghét bỏ ảnh rồi, thảm quá đi mất.

Thấy ánh mắt của Lục Dĩ Bắc trở nên kỳ quái, Cô gái Cày Thuê hơi nhướng mày: “Đúng là thảm thật.”

“Cho nên nói, những Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại này thông thường đều sẽ trốn đến những nơi cách xa thế giới bình thường, chờ đến khi hoàn toàn bị lãng quên rồi tiêu vong, hoặc tìm được cách gì đó xóa bỏ ác ý của thế giới đối với họ.”

Lục Dĩ Bắc: “…”

Vậy là trong ba thế lực dọc theo Hành trình Biến Giấc mơ Thành Hiện thực, có một nhà nào đó hoặc cả ba nhà đều có Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại tồn tại?

Nhưng mà…

“Nhưng vì sao khi tôi tiếp xúc với dao động linh năng của Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại thì lại biến thành Chủng Ma Nữ? Chuyện này không hợp lý chút nào!”

Bởi vì cô có khả năng cực lớn sẽ trở thành Kẻ Hủy Diệt của thời đại mới… Cô gái Cày Thuê thầm nghĩ nhưng không định nói ra, mà đổi giọng nói cho Lục Dĩ Bắc một lý do khác.

“Bởi vì lõi bản thể của Chủng Ma Nữ cực kỳ nhạy với những dao động linh năng ô uế không tinh thiết, và sẽ hấp thụ sức mạnh từ đó để cường hóa bản thân!”

“Giống như Máu Thần Linh bị tha hóa mà cô tiếp xúc trước đó, linh năng của Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại đa phần đều có mức độ tha hóa rất cao.”

“Nhưng cô đừng có coi thường những Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại đó, tốt nhất cũng đừng có ý đồ xấu gì với bọn chúng. Mặc dù thực lực của đa số bọn chúng đều suy yếu trầm trọng nhưng hầu như kẻ nào cũng có những năng lực đặc biệt không thể tin nổi. Sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi, không đáng đâu.”

“Tôi hiểu, tôi hiểu!” Lục Dĩ Bắc liên tục gật đầu, “Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa mà! Cô Yên tâm, tôi sẽ không tìm chết đâu.”

Đợi tôi tỉnh lại, tôi sẽ mua ngay vé tàu ngày hôm đó, chay ngay trong đêm! Lục Dĩ Bắc nghĩ.

Cô gái Cày Thuê dùng ánh mắt kiểu ‘thấy cô không tự cao tự đại, vẫn nhát gan thế này thì tôi yên tâm rồi’ nhìn Lục Dĩ Bắc, khẽ gật đầu: “Nếu có thể thì tiện thể đưa cả Giang Ly đi luôn.”

“Hả?” Lục Dĩ Bắc ngạc nhiên, “Cô cũng biết cô ấy đang ở cái nơi quỷ quái này à?”

“Đương nhiên biết…” Cô gái Cày Thuê muốn nói lại thôi, dừng một chút rồi bổ sung, “Trên đời này có chuyện gì mà tôi không biết chứ?”

“Ghê thế! Vậy phiền cô cho xin dãy số trúng giải đặc biệt của xổ số kỳ tới?” Lục Dĩ Bắc nghiêm túc nói.

“…”

Cô gái Cày Thuê im lặng, liếc xéo Lục Dĩ Bắc, lườm đến mức cô lạnh cả sống lưng.

Lục Dĩ Bắc tránh ánh mắt của Cô gái Cày Thuê, lí nhí nói: “Ờ... nếu không tiện thì thôi vậy!”

“Dù có biết cũng có thể vì đủ loại nguyên nhân mà không thể mua vé số hoặc nhận thưởng đúng hạn đúng không? Trong sách toàn viết vậy, trong phim cũng diễn thế cả mà.”

Cô gái Cày Thuê đảo mắt: “Cô biết vậy là tốt.”

“Nhưng mà…” Lục Dĩ Bắc cau mày, “Việc đưa Giang Ly rời đi ấy... có nguy hiểm không?”

“Có một chút nguy hiểm.” Cô gái Cày Thuê nghiêm túc nói.

“…”

Tức là có nguy hiểm chứ gì? Vậy thì chuyện này không làm được rồi.

Ngay khi Lục Dĩ Bắc chuẩn bị ‘cáo từ ba lần’ thì Cô gái Cày Thuê lại bổ sung: “Nhưng phần thưởng rất cao.”

Lục Dĩ Bắc lập tức ngồi thẳng lưng, nghiêm nghị nói: “Tại hạ xin rửa tai lắng nghe.”

Cô gái Cày Thuê suy nghĩ hai giây, rồi nghiêm túc nói: “Yên tâm, dù thất bại thì cô cùng lắm chỉ mất chút tiền thôi, không mất mạng đâu. Nhưng nếu thành công thì…”

“Nếu thành công thì sao~!” Lục Dĩ Bắc nheo mắt chờ đợi câu trả lời của Cô gái Cày Thuê.

Cô gái Cày Thuê khẽ nhướng mày: “Thì có thể bớt đi một cường địch trong tương lai và thêm một hồng nhan tri kỷ, có phải rất hời không?”

Lục Dĩ Bắc: “…”

Sao nghe toàn là mấy thứ ảo tung chảo, chẳng có chút lợi ích thực tế nào thế nhỉ?

Cảm giác cứ như mình đang bị cô ta vẽ bánh cho mình ăn ấy.

Không được, chuyện này e là phải bàn bạc kỹ hơn!

———

Hồi lâu sau.

Cô gái Cày Thuê đứng một mình trên sân thượng hoang tàn đổ nát, nhìn bóng dáng Lục Dĩ Bắc dần tan biến theo sự tỉnh lại của cô ấy mà khẽ thở dài không thành tiếng, lẩm bẩm: “Xem ra, Giang Ly rất có khả năng cũng đã rơi vào tay Hội Nhật Thực ở cái chốn quỷ quái này bằng cách giống hệt lần trước.”

“Lúc đó mình cứ tưởng… Haizzz——!”

Cô vẫn luôn nghĩ rằng Giang Ly vì muốn trở nên mạnh mẽ nên đã phản bội Tư Dạ Hội, tự mình chạy về Nhật Thực Hội.

Thế là khi hai người gặp lại, dưới sự xúc tác của nhiều nguyên nhân, họ đã trở thành tử địch.

“Nhưng cũng phải, Nhật Thực Hội sao có thể dễ dàng buông tha vật thí nghiệm hoàn hảo như cô ấy chứ? Chỉ cần cô ấy rời khỏi phạm vi bảo vệ của kết giới thành phố là có thừa cơ hội để nước đục thả câu, chắc chắn sẽ bị bắt về.”

Cô gái Cày Thuê lẩm bẩm một mình, rồi sau đó khóe môi bỗng nở một nụ cười.

“Nhưng lần thì này khác rồi.”

“Lục Dĩ Bắc, trông cậy vào cô đấy, cô có cơ hội thay đổi kết cục.”

Dù chỉ thay đổi được một phần cũng tốt… Cô gái Cày Thuê thầm nghĩ.

———

Tú Cầu và A Hoa cùng nhau đưa Lục Dĩ Bắc đang hôn mê bất tỉnh về Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ. Khi gặp Hắc Mẫu Đơn, Hắc Mẫu Đơn đã bị trạng thái của hai người dọa cho giật mình.

Chỉ thấy hai người dìu Lục Dĩ Bắc đẩy cửa bước vào, trên hai khuôn mặt trắng trẽo đầy nước mắt, chóp mũi đỏ hoe, lông mày nhíu chặt, trông như thể trải qua một biến cố vô cùng bi thảm.

“Tú Cầu, con bị sao thế?” Hắc Mẫu Đơn nghi hoặc hỏi, “Chẳng lẽ Tai Họa chết rồi?”

Vừa dứt lời, Hắc Mẫu Đơn lại thấy có gì đó không đúng.

Tuy cô ra lệnh cho Tú Cầu đi âm thầm giúp đỡ Tai Họa, nếu nhiệm vụ thất bại Tú Cầu có thể buồn bã vì tự trách, nhưng cũng không đến mức như đeo mặt nạ đau khổ thế này.

“Chủ nhân, con không sao đâu, con chỉ chợt nhớ tới cô em gái cùng ổ với con ngày xưa bị chim ưng bắt đi nên thấy hơi buồn thôi.”

Hắc Mẫu Đơn: “…”

Trong lúc im lặng, cô nhìn sang A Hoa hỏi: “Còn cô thì sao?”

“Tôi... hức.. hức.. tôi cũng chỉ đột nhiên nhớ tới năm xưa bị tiểu thư đuổi đi, một mình tiểu thư phải đối mặt với nguy hiểm, nghĩ tới là thấy khó chịu quá thôi.” A Hoa nghẹn ngào.

“…”

Hắc Mẫu Đơn lại im lặng.

Tất cả chuyện này là sao?

Đang yên đang lành, sao lại tự nhiên buồn vì mấy chuyện đâu đâu?

Thấy trạng thái Tú Cầu không tốt, e là không thể giao tiếp bình thường, Hắc Mẫu Đơn dứt khoát thông qua dấu ấn quyến thuộc, trực tiếp đọc lại toàn bộ quá trình Tú Cầu đưa Tai Họa về đây.

Khi nhìn thấy Lục Dĩ Bắc hít phải quá nhiều ‘bảo bối’, sau đó một loại sức mạnh đặc biệt nào đó trong cơ thể bị kích hoạt, bùng phát cảm xúc tiêu cực, cưỡng ép đảo ngược hiệu quả của ‘bảo bối’, khóe miệng Hắc Mẫu Đơn khẽ giật giật, rồi phất tay với Tú Cầu.

“Tú Cầu, ta hiểu đại khái rồi. Con đưa Tai Họa vào phòng ngủ phụ của ta trước, rồi dẫn cô gái này xuống nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ để ta xử lý.”

“Vâng, híc——!” Tú Cầu sụt sịt mũi, khẽ cúi người chào Hắc Mẫu Đơn, “Vâng thưa chủ nhân.”

Nhìn hai cô gái vừa khóc như mưa vừa dìu Lục Dĩ Bắc đi về phía phòng ngủ phụ, Hắc Mẫu Đơn lắc đầu đầy bất lực, tiện miệng an ủi một câu: “Hai đứa cũng đừng buồn quá, chuyện quá khứ cứ để nó qua đi!”

“Chủ nhân, con biết mà, nhưng con không kìm chế được.”

Tú Cầu vừa nói với vẻ mặt tủi thân, vừa đặt Lục Dĩ Bắc lên chiếc giường êm ái trong phòng ngủ phụ, rồi cùng A Hoa lui ra ngoài.

Hắc Mẫu Đơn nhìn hai cô gái trạng thái rõ ràng không bình thường, muốn nói lại thôi, trầm ngâm một lát rồi thở dài.

“Haizzz——! Tú Cầu, lát nữa con xuống dưới hãy mời Diệu Âm đàn cho các con một khúc nhé? Cứ nói là ta bảo cô ấy đàn.”

Cửa hàng phong tục khách sạn Lan Trứ với tư cách là một nơi vừa thanh cao vừa dung tục, đương nhiên sẽ có những cô gái tinh thông âm luật. Và Diệu Âm kia chính là một quái đàm có thể thông qua việc rót linh năng đặc biệt vào nhạc cụ khi diễn tấu tỳ bà để đạt được hiệu quả chữa lành tâm hồn.

Chỉ có điểu tính tình cô ta rất cao ngạo, phí xuất hiện cũng rất cao, bình thường khó mà gặp được một lần.

“Đa tạ chủ nhân.” Tú Cầu nói, cúi người chào Hắc Mẫu Đơn rồi dẫn A Hoa rời khỏi phòng.

Sau khi Tú Cầu và A Hoa rời đi, Hắc Mẫu Đơn rảo bước đến bên giường Lục Dĩ Bắc, một tay chống cằm quan sát một hồi, rồi nheo mắt lại.

“Trông cũng khá xinh xắn, chỉ không biết có giúp ta thoát khỏi ác ý của thế giới được không.” Cô ta lầm bầm tự nói, ngay sau đó khóe miệng nở nụ cười, “Hì Hì, dù sao ở đây chỉ có hai chúng ta, trước khi chữa trị cho cưng thì nghiên cứu một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ.”

Vừa nói, Hắc Mẫu Đơn vừa giơ tay tháo trâm cài tóc, mái tóc đen như suối đổ xuống. Ngón tay cô lướt qua từng lọn tóc, tiện tay nhổ ra vài sợi tóc dài, nhẹ nhàng se lại trên đầu ngón tay, trong nháy mắt chúng hóa thành những sợi tơ màu hồng phấn có thể thấy bằng mắt thường.

Giống như Cô gái Cày Thuê đã nói, hầu như mỗi Kẻ Hủy Diệt Cổ Đại đều có những năng lực khó tin, và sợi 【Ngụy Nhân Duyên Hồng Tuyến】(Tơ hồng nhân duyên giả) này chính là một trong những năng lực đặc biệt của Hắc Mẫu Đơn.

Dưới tác dụng của tơ hồng nhân duyên giả, cô ta có thể tạm thời thiết lập mối liên kết nhân duyên với mục tiêu, và thông qua mối liên kết này có thể thấu hiểu mọi thông tin của mục tiêu. Khi ứng dụng trong chiến đấu, đôi lúc thậm chí còn có thể tìm ra cả nhược điểm mà bản thân mục tiêu cũng không hề hay biết.

Thế nhưng…

Khi nhìn thấy sợi tơ hồng vừa quấn lên cổ tay Lục Dĩ Bắc đột nhiên bốc cháy, bùng lên từng đợt lửa trông như không có nhiệt độ rồi tan biến vào hư không, Hắc Mẫu Đơn thốt lên một tiếng kinh ngạc.

“Kỳ lạ? Sao lại thế này?”

Trong nghi hoặc, cô ta lặp lại chiêu cũ nhưng vẫn nhận được kết quả y hệt.

“Ta không tin!”

Bị khơi dậy tính hiếu thắng, Hắc Mẫu Đơn nhíu mày, ngón tay thon dài gạt mạnh mái tóc, lập tức vô số sợi tơ màu hồng phấn bắn ra từ kẽ tóc cô ta, lao về phía Lục Dĩ Bắc, trong nháy mắt quấn chặt lấy cô như một cái bánh chưng hình người màu hồng.

Những sợi tơ hồng quấn trên người Lục Dĩ Bắc duy trì được khoảng ba giây rồi lại lần nữa bốc cháy. Trong ánh lửa hừng hực màu hồng phấn, từng tấc tơ đứt đoạn, hóa thành tro bụi.

Tuy tơ hồng nhân duyên giả chỉ duy trì được ba giây, nhưng Hắc Mẫu Đơn vẫn kịp nắm lấy khoảnh khắc ngắn ngủi đó để thiết lập liên kết nhân duyên, từ đó nhìn thấy được vài thứ vô cùng thú vị.

Đợi đến khi ánh lửa tan đi, chăm chú nhìn Lục Dĩ Bắc đang ngủ say, khóe miệng cô ta chợt hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Hóa ra là vậy! Quỹ đạo vận mệnh đã bị cưỡng ép sửa đổi sao?”

“Hừ, thú vị đấy, thảo nào tơ hồng của ta không quấn lên được, nhưng mà…”

Thông qua lượng lớn tơ hồng nhân duyên cưỡng ép lôi kéo, khiến quỹ đạo vận mệnh của cổ thay đổi, rốt cuộc là thiên tài nào đã nghĩ ra phương pháp này vậy?

Không sợ cô ta kích hoạt kết cục kiểu ‘Yandere’, bị người ta chém chết sao?

Hàng chục hàng trăm sợi tơ nhân duyên quấn thân, cho dù cuối cùng chỉ có vài cô nàng xuất hiện trước mặt cô ta cũng đủ cho cổ khốn đốn rồi nhỉ? Hắc Mẫu Đơn nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Yandere: Nguyên văn là“Rựa chặt (柴刀结局)” , một biến thể nhóm hoặc kết cục điển hình của yandere trong bối cảnh hậu cung — kiểu "nhiều yandere cùng phát điên vì một nam chính → chém chết hắn". Nhưng “Rựa chặt” mang nghĩa rộng và thoáng hơn, nó là một loại bad end hài hước đen tối. Thường xảy ra khi nhiều cô gái (không nhất thiết yandere) cùng ghen → hợp sức hoặc luân phiên cầm rựa chém nam chính; Nhấn mạnh yếu tố hậu cung quá tải (hàng chục sợi dây nhân duyên) dẫn đến hỗn loạn → nam chính chết vì "ăn quá nhiều gái", chứ không phải chỉ một yandere đơn lẻ; Mang tính troll cao hơn: "ăn gái nhiều quá → bị rựa chặt". Tóm lại đây là cách nói mỉa mai: sau này Lục Dĩ Bắc sẽ bị chém do có quá nhiều bạn gái. Tui không để theo nguyên văn là do nó lạ với người Việt, để yandere sẽ dễ hình dung hơn.