Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1 - Chương 15. Cách một lão làng thăng cấp (9)

Chương 15. Cách một lão làng thăng cấp (9)

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ. Bên dưới là phòng tập cũ kỹ y hệt hôm qua.

Những con bù nhìn và trang thiết bị mòn cũ. Và ngay dưới chân con bù nhìn, Hyun-sung nằm gục như đã chết.

"...Đừng bảo là cậu ấy đã ở đây suốt từ lúc đó đến giờ đấy nhé?"

Siyeon nhìn qua nhìn lại giữa con bù nhìn và Hyun-sung đang nằm dưới đất, gương mặt cô là sự pha trộn giữa ngạc nhiên và lo lắng.

Nếu cậu ấy thực sự đã đấm bù nhìn suốt cả đêm, thì đó là một cường độ tập luyện không thể tin nổi.

Đấm cho đến khi gục ngã vì kiệt sức. Cậu ấy đâu phải nhân vật chính trong tiểu thuyết, cô chưa từng thấy ai tập luyện như thế này ngoài đời thực.

Vậy mà Hyun-sung trước mặt cô đang chứng minh điều đó. Hơn tất cả, mái tóc bết bát mồ hôi và sàn nhà sũng nước bên dưới đã nói lên tất cả. Chỉ riêng những dấu vết đó thôi cũng đủ cho cô thấy đêm qua đã khắc nghiệt đến nhường nào.

Và cơ thể của Hyun-sung, sau cuộc tập luyện như vậy, đã hoàn toàn kiệt quệ.

'K-Không lẽ cậu ấy ngất đi như thế...'

Siyeon lo lắng dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất, cô cẩn thận tiến lại gần cậu.

Đúng lúc đó, cậu khẽ cử động và nhíu mày.

"Ư..."

Đồng thời, Siyeon đang trong trạng thái căng thẳng cũng giật mình lùi lại.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Nhận ra cậu chỉ đang ngủ, cô thở phào nhẹ nhõm.

"Hà. Bạn làm mình sợ chết khiếp."

Siyeon sau đó gọi tên để đánh thức cậu dậy.

"Bạn Hyun-sung."

Nhưng Hyun-sung vẫn ngủ say như chết, không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại.

Thế là lần này Siyeon nhẹ nhàng lay người cậu và nói.

"Bạn Hyun-sung. Sáng rồi kìa."

Kết quả vẫn vậy, có vẻ cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu vì quá mệt.

Siyeon nhìn quanh. Thấy không có ai khác ngoài hai người, cô rón rén mở lời.

"...Này."

Nói xong, một nụ cười tinh nghịch, thoáng qua hiện lên trên khuôn mặt cô. Đó là cách xưng hô mà cô đã không dùng kể từ khi còn nhỏ. Kể từ khi bước chân vào gia tộc Ha, cô chưa bao giờ thốt ra những lời như vậy.

Đối với cô, phẩm giá và lễ nghi là những thứ cần được duy trì mọi lúc, mọi nơi. Vì vậy, ngay cả khi đối xử với các học viên khác, cô luôn dùng kính ngữ, thể hiện phong thái chuẩn mực của một hội trưởng hội học sinh.

Từ góc độ của cô, đây là lần đầu tiên sau bao lâu cô mới gọi ai đó một cách suồng sã như vậy.

Có chút phấn khích mà chính mình cũng không nhận ra, Siyeon mỉm cười nhẹ và nói lại lần nữa.

"Này!"

Dù có bị ép buộc phải sống trong khuôn khổ phẩm giá và lễ nghi của gia tộc Ha đến đâu, cuối cùng cô vẫn chỉ là một thiếu nữ.

Trong một khoảnh khắc, cô tận hưởng chút cảm giác trẻ con này.

Rồi đột nhiên, cô bừng tỉnh.

Giật mình!

Một lúc sau.

Nhận ra mình vừa làm gì, cô ngượng ngùng quay đi và hắng giọng.

"...Khụ khụ!"

Đôi gò má ửng đỏ tố cáo sự xấu hổ của cô, nhưng cũng chỉ trong chốc lát.

Giờ đây, cô cúi xuống để thực sự đánh thức Hyun-sung.

Và đúng lúc đó...

Bịch!

Hyun-sung cựa mình, bàn tay cậu rơi ngay cạnh Siyeon. Mu bàn tay cậu đã nát bấy, da thịt bong tróc và đỏ ửng.

Vết thương thậm chí còn chưa kịp lành. Cậu đã phải tập luyện đến mức nào suốt cả đêm để bị thương như thế này chứ?

Không nói một lời, Siyeon nhẹ nhàng chạm vào bàn tay đỏ ửng của cậu.

"...."

Nhìn cậu một hồi, thay vì đánh thức, cô lặng lẽ cởi chiếc áo khoác ngoài của mình và đắp lên người cậu.

Nhưng để cậu lại như thế này vẫn thấy chưa yên tâm.

Nhìn quanh một hồi, dường như nảy ra ý hay, cô đứng dậy rời đi.

Một lát sau, khi quay lại phòng tập cũ, trên tay cô là một chai nước tăng lực lấy từ máy bán hàng tự động.

Và dán trên đó là một tờ giấy ghi chú. Hài lòng với sự chuẩn bị của mình, Siyeon gật đầu, rồi đặt chai nước có dán lời nhắn bên cạnh Hyun-sung vẫn đang ngủ say. Ngay cả khi rời đi, cô cũng di chuyển cực kỳ khẽ khàng để không làm cậu thức giấc, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Kít...! Cạch!

Ánh nắng ban mai tràn qua cửa sổ. Bên dưới là Hyun-sung, vẫn đang ngủ ngon lành dưới chiếc áo khoác của Siyeon.

Bên cạnh cậu là tờ giấy nhắn và chai nước tăng lực cô để lại.

***

Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.

Cuối cùng, cơ thể bất động của Hyun-sung bắt đầu cựa quậy. Cậu chậm rãi mở mắt và ngồi dậy.

Vẫn còn ngái ngủ, cậu chớp mắt cố gắng nắm bắt tình hình.

Phòng tập cũ, con bù nhìn và chính cậu, đã ngủ thiếp đi ngay dưới chân nó.

'Mình nhớ là đã gục đi khi đang đấm bù nhìn suốt đêm qua....'

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác đang đắp trên người mình.

Và chai nước tăng lực đặt bên cạnh.

Nheo mắt, cậu nghiêng đầu.

"...Cái gì đây?"

Nhưng chỉ trong chốc lát.

Đã hoàn toàn tỉnh táo, Hyun-sung vươn vai một cái thật dài rồi đứng dậy.

Trên tay cậu là chiếc áo khoác và chai nước.

Cậu kiểm tra chiếc áo, đó là đồng phục học viện giống hệt của cậu. Và quan trọng nhất là cái tên trên bảng tên.

"...Ha Siyeon?"

Cậu nhìn qua nhìn lại giữa cửa sổ và chiếc áo. Vậy ra cô ấy đã đến đây trong lúc cậu ngủ.

Và chai nước tăng lực bên cạnh gối đầu.

Trên đó có dán một tờ giấy nhắn.

Thấy vậy, Hyun-sung bật cười, một lời khuyên thực sự hữu ích đấy.

Rồi cậu nốc cạn chai nước trong một hơi. Sau khi dọn dẹp gọn gàng, cậu vươn người và quay lại đối mặt với con bù nhìn. Những dấu vết từ cuộc oanh tạc không ngừng nghỉ đêm qua vẫn còn in hằn trên đó.

Giờ là lúc kiểm tra thành quả.

"Bảng trạng thái."

Vừa dứt lời, một màn hình bán trong suốt hiện ra trước mặt cậu.

────────────────────

『Tên: Yoo Hyun-sung』

Giới tính: Nam

Tuổi: 17

Chủng tộc: Người

Thành tựu:

『Người đánh bại Daillunt』

『Người chống chịu được Thương Bão Tố』

『Nghề ẩn: Pháp Sư Sức Mạnh』

『Người bước đi trên con đường ma pháp mới』

『Người nắm giữ Thần thoại』

Thể lực: 8

Trí tuệ: 10

Nhanh nhẹn: 9

May mắn: 8

Ý chí: 10

*Chi tiết kỹ năng

『Cú đấm lửa (Fire Punch). LV1』

– Một phép thuật mới được tạo ra bằng cách biến đổi Hỏa cầu gốc. Bao phủ nắm đấm bằng năng lượng lửa và phát nổ khi va chạm.

────────────────────

Kết quả của việc đấm bù nhìn cả đêm là Trí tuệ và Ý chí của cậu đều đã đạt mốc 10. Giờ đây, chỉ còn lại Thể lực, Nhanh nhẹn và May mắn. Và cả ba chỉ số đó cũng đều đã tiệm cận mốc 10.

Thật sự là một bước nhảy vọt thần kỳ.

'Tạm biệt những ngày tháng chỉ số trung bình là 3 nhé.'

Giờ đây, trung bình của cậu đã là 9.

Mục tiêu chỉ số trung bình 10 đã ở ngay trước mắt. Điều này có nghĩa là, ít nhất cậu sẽ không còn bị ngất xỉu sau khi tung ra hai cú Fire Punch nữa. Cậu cũng sẽ không còn phải thở hồng hộc vì thiếu Thể lực.

Hyun-sung một lần nữa vào tư thế trước con bù nhìn.

'Chỉ số trung bình 10. Mình sẽ dứt điểm trong hôm nay.'

Con bù nhìn sẽ tăng 1 điểm chỉ số ngẫu nhiên sau mỗi 1000 cú đấm. Vậy nên, trong trường hợp may mắn nhất, cậu sẽ cần 5000 cú đấm.

Và giờ đây, 5000 cú chẳng là gì cả. Trừ khi quá đen đủi, cậu có thể hoàn thành trước khi trời tối. Đó là lý do tại sao hôm nay, ngoài việc tăng chỉ số, cậu còn định thử một thứ khác.

Đó không gì khác chính là...

'...Găng tay của Vua Hiệp sĩ Tirika.'

Cùng lúc đó, Hyun-sung mở kho đồ và lấy vật phẩm đó ra.

Đôi găng tay lộng lẫy lại xuất hiện một lần nữa. Sắc bạc sáng loáng hòa quyện cùng những họa tiết trang trí bằng vàng đầy tinh tế.

Lúc đấm hình nộm, cậu đã tháo nó ra để sang một bên, nhưng giờ thì cần đến rồi.

Mục đích rất đơn giản: thử nghiệm kỹ năng đặc biệt đang bị phong ấn bên trong món trang bị cấp Thần thoại — Găng tay của Vua Hiệp sĩ Tirika.

.

Có hai lý do để cậu làm vậy. Thứ nhất: Để thăng tiến 『Nhiệm vụ ẩn: Người bước đi trên con đường của Vua Hiệp sĩ』.

Thứ hai: Trước khi trận quyết đấu công khai diễn ra, cậu cần xác nhận chính xác kỹ năng này là gì và mình có thể sử dụng nó đến mức nào.

Hyun-sung xỏ găng tay vào cả hai tay.

Cạch...! Xoẹt!

Vẫn là cảm giác mượt mà như lần đầu tiên, đôi găng tay tự điều chỉnh để ôm khít lấy bàn tay cậu một cách hoàn hảo.

Đối mặt với hình nộm, cậu bắt đầu thủ thế.

Cuối cùng, cậu kích hoạt kỹ năng!

"Con đường Chiến thần."

Trong khoảnh khắc đó, dường như thời gian đã ngừng trôi. Một luồng sáng chói lòa bùng phát từ đôi găng tay. Và ngay sau đó...

"Cái này là..."

Hyun-sung lẩm bẩm, mặt đờ đẫn vì kinh ngạc.

Với người ngoài, nó chẳng khác gì một tia sáng lóe lên rồi tắt.

Nhưng trong mắt cậu, thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Hàng chục điểm đỏ đánh dấu trên hình nộm, những dấu chân hiện rõ trên mặt đất. Và trên hết, một bóng người mờ ảo đang chồng khít lên cơ thể cậu.

Bộ giáp bạc, chiếc mào trên mũ chiến trông như bờm sư tử.

Không sai vào đâu được, đó chính là hình dáng của 'Vua Hiệp sĩ Tirika'.

"Vua Hiệp sĩ Tirika sao?"

Hyun-sung bật cười ngơ ngác. Cậu chưa bao giờ thấy điều gì tương tự thế này trước đây.

Nhưng theo bản năng, cậu hiểu ngay bản chất của kỹ năng đặc biệt .

Ảo ảnh của Tirika bước lên phía trước.

Và Hyun-sung cũng đồng thời bước theo.

Những dấu chân trên mặt đất chỉ dẫn lối đi của Tirika.

Đó không đơn thuần là những bước đi. Mỗi bước chân đều là lộ trình tối ưu và tinh tế nhất để áp sát đối thủ. Bộ pháp uyển chuyển trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Và ở điểm cuối, Tirika tung ra một cú đấm.

Hyun-sung cũng vung tay, đồng bộ hoàn hảo với ảo ảnh.

BẦM!!

Chỉ là một cú đấm thôi, nhưng cậu cảm nhận rõ lực tác động truyền đến tận đầu ngón tay.

Cảm giác này hoàn toàn khác biệt. Dù đêm qua cậu có tung ra hàng trăm, hàng ngàn, hay hàng vạn cú đấm đi chăng nữa, cậu cũng chưa từng cảm thấy thế này.

Ngay lúc này, cảm giác chạy dọc theo những ngón tay là cực kỳ chân thực.

Xẹt xẹt!

Cái cảm giác phấn khích đến tê dại khi tung ra một đòn đánh không tì vết. Hyun-sung tiếp tục đuổi theo ảo ảnh của Tirika, hết đòn này đến đòn khác. Những cú đấm chậm rãi ban đầu bắt đầu tăng tốc.

Cậu không dừng lại, không, đúng hơn là cậu không muốn dừng lại. Mỗi cú đấm tung ra đều mang lại một sự hưng phấn tột độ!

Mỗi bước đi trên con đường này đều dẫn đến một cú đánh tuyệt vời và tối ưu nhất.

Những đợt tấn công dồn dập không ngừng nghỉ. Vậy mà không hề có một chút do dự, mọi thứ kết nối với nhau mượt mà vô cùng.

Dòng nước chảy xiết dần mạnh lên và bùng nổ như một thác nước.

Đùng đùng đùng đùng!!

Cuối cùng, nắm đấm của Hyun-sung nện thẳng vào ngực hình nộm.

Oành!

Một luồng sóng xung kích dữ dội bùng nổ quanh hình nộm, giống như những gợn sóng lan tỏa trên mặt hồ, lực đạo mở rộng ra xung quanh.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua.

Cuối cùng, dư chấn cũng lắng xuống.

"...Khục!"

Hyun-sung ho khan một tiếng nặng nề. Từ khoảnh khắc kích hoạt Con đường Chiến thần cho đến tận bây giờ, cậu thậm chí đã quên cả thở.

Nhận ra điều đó, cậu bắt đầu thở dốc liên hồi.

"Hộc... hộc..."

Rồi một cơn đau nhói truyền đến từ tim.

"Á!"

Cậu nhanh chóng ôm chặt lấy ngực, có vẻ như cơ thể đã bị quá tải.

Một lát sau, cơn đau dịu đi. Tầm nhìn thay đổi lúc nãy cũng đã trở lại bình thường từ lâu.

Hyun-sung khó khăn lắm mới đứng vững được, cậu nắm chặt rồi lại mở bàn tay ra.

'Theo cảm nhận thì kỹ năng đặc biệt này kéo dài khoảng 3 phút.'

Kỹ năng đặc biệt, Con đường Chiến thần. Nó xịn hơn cậu tưởng tượng nhiều.

"Cảm giác vừa rồi..."

Đó chắc chắn là cú đấm của Tirika, dù sức mạnh có thể khác biệt, nhưng cậu dám chắc chắn.

Bộ pháp, đòn đánh, tất cả mọi thứ đều chính là bản thân Tirika. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nói rằng Tirika đã nhập vào cậu cũng không sai.

Đây chính là hiệu ứng của . Thời gian duy trì tuy ngắn, nhưng sức thuyết phục thì khỏi phải bàn.

Nếu nó là vĩnh viễn, thì riêng điều đó thôi đã làm mất cân bằng game hoàn toàn rồi.

"...Tạm thời thế này là đủ."

Dù sao thì thời gian duy trì cũng sẽ tự động tăng lên khi cậu mạnh hơn. Hiện tại, kết quả này không chỉ đủ mà còn khiến cậu cực kỳ hài lòng.

Lúc thì mãnh liệt, lúc lại mềm mại, một sự kết hợp kỳ diệu giữa sức mạnh và sự uyển chuyển, cùng những đòn đánh liên hoàn không kẽ hở. Tất cả đều được triển khai từ đôi chân và nắm đấm của cậu.

Một cảm giác mà cậu chưa từng được trải nghiệm trước đây.

Ting!

Cùng với tiếng chuông báo, một cửa sổ vàng kim hiện ra, cập nhật nhiệm vụ ẩn hiện tại.

────────────────────

『Nhiệm vụ ẩn: Người bước đi trên con đường của Vua Hiệp sĩ』

Chi tiết nhiệm vụ:

– Kỹ năng: Sử dụng Con đường Chiến thần. (Hoàn thành)

– Tiếp nối những thành tựu của Tirika và tìm kiếm dấu vết của ngài. (Đang tiến hành)

Điều kiện: Thu thập một trong những cánh tay của Vua Hiệp sĩ Tirika.

Phần thưởng: Bí kỹ của Tirika.

*Đây là một chuỗi nhiệm vụ.

『Đã đạt được điều kiện đầu tiên của Nhiệm vụ ẩn. Trao thưởng.』

『Phần thưởng: Mảnh vỡ linh hồn của Tirika』

────────────────────

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!