Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1 - Chương 17. Hỏa Cầu Hạng F (1)

Chương 17. Hỏa Cầu Hạng F (1)

Ngày quyết đấu công khai.

Bầu không khí trong học viện chẳng khác gì một lễ hội. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì quyết đấu công khai là một sự kiện có truyền thống lâu đời tại đây.

Hơn nữa, đây là học kỳ mà các tân sinh viên vừa mới nhập học. Không đời nào sự quan tâm lại không bùng nổ cho được.

Tất nhiên, theo truyền thống, tân sinh viên năm nhất không tham gia quyết đấu, nhưng trong số đó có không ít người nhập học chỉ để mong chờ được tận mắt chứng kiến những trận đấu này.

Vì vậy, các khối lớp tham gia quyết đấu bao gồm tất cả, trừ năm nhất hiện tại.

Về phần sinh viên năm tư, họ thường quá bận rộn với lịch trình nghiên cứu và thực tập, nên các trận đấu chủ yếu diễn ra giữa sinh viên năm hai và năm ba.

Các đàn anh sẽ tận dụng cơ hội này để phô diễn thành quả luyện tập vất vả của mình cho mọi người thấy, trong khi các tân sinh viên sẽ đặt ra mục tiêu cho bản thân thông qua việc quan sát những trận đấu đó. Đây chính là ý nghĩa cốt lõi của buổi quyết đấu công khai tại học viện.

"...Đó ít nhất là mục đích chính thức của cuộc quyết đấu công khai này."

Và khi truyền thống này tiếp diễn, cuộc quyết đấu công khai, như đã đề cập, đã bén rễ và trở thành một loại lễ hội trong Học viện. Đây là cơ hội hiếm có để tất cả học sinh và thậm chí cả các giáo sư cùng tụ họp lại với nhau.

Trên hết, đây là dịp chính thức để xác nhận năng lực của các học sinh hiện đang theo học tại Học viện. Nói cách khác, đây là màn trình diễn tuyệt vời nhất, nơi người ta có thể chứng kiến mọi thứ, từ những nhân vật nổi tiếng nhất Học viện cho đến sự xuất hiện của một siêu tân binh đang lên.

'Đây chính là hình ảnh của cuộc quyết đấu công khai tại Học viện bây giờ.'

Chính vì thế, không chỉ những người liên quan đến Học viện mà ngay cả nhiều người bên ngoài cũng thường xuyên đến dự. Đó là những thành viên của các gia tộc quý tộc đến để đánh giá những tài năng triển vọng, những người một ngày nào đó sẽ dẫn dắt gia tộc của họ.

Vô số các hội nhóm (guild) nhắm đến việc chiêu mộ những cá nhân có năng lực, những người sẽ tỏa sáng trong xã hội sau khi tốt nghiệp. Các đội ngũ truyền thông livestream sự kiện cho những người không thể trực tiếp tham dự. Và thậm chí cả những người bán hàng rong, những người không bao giờ vắng mặt mỗi khi có lễ hội như thế này.

Dù sao thì, thứ giải trí nhất để xem luôn là đánh nhau. Với những trận đấu tràn ngập hiệu ứng rực rỡ từ kiếm thuật đến ma pháp, các trận đấu của học sinh là quá đủ để tạo nên bầu không khí của một lễ hội lớn.

Nếu mọi người đã phát cuồng vì việc xem thể thao, thì một cuộc quyết đấu thực sự sẽ mang lại tính giải trí đến mức nào?

'À, đúng là không thể cưỡng lại được mà.'

Và tại trung tâm của Học viện, nơi sự kiện này đang diễn ra.

Không phải ở đấu trường, mà là ở một nơi cách xa đó, trong một phòng họp. Ở đó có một giáo sư, hội trưởng hội học sinh, và cuối cùng là Hyun-sung.

"Em là Yoo Hyun-sung đúng không?"

Mái tóc đỏ buộc đuôi ngựa lỏng lẻo cùng cặp kính cận. Chiếc áo blouse trắng khoác hờ hững, dáng ngồi uể oải trên ghế. Và đôi mắt lúc nào trông cũng có vẻ khó chịu.

Cô liếc nhìn Hyun-sung với cái đầu hơi nghiêng, biểu cảm lộ rõ vẻ không hài lòng.

Cùng lúc đó, một bảng trạng thái hiện ra trước mắt Hyun-sung.

────────────────────

『Tên: Iclea』

Giới tính: Nữ

Tuổi: 30

Chủng tộc: Con người

Nghề nghiệp: Giáo sư

Thành tựu: 『??』

*Không thể kiểm tra thông tin chi tiết.

────────────────────

Cô không ai khác chính là giáo sư bộ môn Dược liệu học của Học viện, Iclea.

Cô chất vấn Hyun-sung.

"...Vậy là em đang nói danh sách thi đấu này đã được cả hai bên đồng ý?"

Trước câu hỏi của cô, Hyun-sung lập tức gật đầu.

"Vâng. Đúng là như vậy ạ."

"Nực cười."

Với câu trả lời đó, Iclea ném xấp tài liệu trong tay xuống bàn.

Sau đó, cô dùng ngón tay gõ gõ vào xấp giấy và nói.

"Ý em là, một học sinh hạng F đang trên bờ vực bị đuổi học như em, và học sinh hạng A của Học viện là Lee Sung-joon, hai đứa sẽ đấu với nhau trong một cuộc quyết đấu công khai? Và việc này được cho là do hai bên tự nguyện đồng ý?"

"Vâng, đúng vậy ạ."

"...Hả!"

Iclea bật cười ngán ngẩm rồi quay sang nhìn hội trưởng hội học sinh, Si-yeon, đang ngồi bên cạnh.

"Si-yeon. Em thấy chuyện này có lý chút nào không?"

"...."

Nghe vậy, Si-yeon nhìn qua nhìn lại giữa Hyun-sung và xấp tài liệu trên bàn, rồi gật đầu.

"Dưới góc độ thông thường, đây chắc chắn có thể coi là một cuộc đấu không công bằng."

Nghe thế, Iclea đập bàn — Rầm! — và vỗ vai Si-yeon một cách hài lòng.

"Chính xác! Đúng là hội trưởng hội học sinh mà chúng ta đã chọn. Em nghe thấy chưa? Vậy nên tốt nhất là em nên bỏ cuộc đi—"

Nhưng ngay lúc đó.

Si-yeon lắc đầu và nói tiếp.

"Bình thường thì sẽ là như vậy. Tuy nhiên, em đánh giá rằng không có vấn đề gì khi để cuộc quyết đấu diễn ra như hiện tại."

"...Cái gì?"

Trước những lời đó, Iclea nhíu mày và thở dài.

"Thôi nào Si-yeon, đừng bảo cả em cũng thế chứ..."

Cô lẩm bẩm khi nhìn qua nhìn lại giữa Hyun-sung và Si-yeon.

"...Rốt cuộc hai đứa đang dựa dẫm vào cái gì vậy?"

Hiện tại, Iclea thực sự cảm thấy đau đầu. Rắc rối bắt đầu khi cô xem xét danh sách thi đấu cho cuộc quyết đấu công khai.

Thường có hai cách để sắp xếp các cặp đấu. Thứ nhất, khi cả hai bên đồng ý đấu với nhau. Thứ hai, khi Học viện chỉ định đối thủ một cách ngẫu nhiên.

Và dĩ nhiên, hầu hết các vấn đề đều nảy sinh ở trường hợp đầu tiên.

Phổ biến nhất là dàn xếp kết quả.

Nói cách khác, hai bên sẽ thỏa thuận trước về kết quả và điều chỉnh cuộc đấu của họ cho phù hợp.

Thật vậy, những trường hợp dàn xếp đấu để kiếm điểm thưởng nhằm tăng độ nổi tiếng và điểm số không phải là hiếm. Đó là lý do tại sao, trong Học viện, họ kiểm tra từng cặp đấu riêng biệt để đảm bảo không có bằng chứng dàn xếp, kiểm tra sự chênh lệch về kỹ năng và tiến hành nhiều xác minh khác nhau. Và trong đợt kiểm tra cho cuộc quyết đấu công khai lần này.

Một cặp đấu bất thường đã bị phát hiện.

'...Cặp này. Cậu ta và Lee Sung-joon.'

Mặc dù cả hai đều tuyên bố đã đồng ý quyết đấu, nhưng từ góc nhìn của Iclea, có quá nhiều vấn đề.

Trước hết, khoảng cách giữa họ là quá lớn.

Yoo Hyun-sung, đến từ một gia tộc đã lụi bại, với hầu hết các điểm số học kỳ trước đều là F. Đánh giá thực hành cũng hạng F.

Theo lời giảng viên của cậu ta: một pháp sư thậm chí không thể sử dụng nổi Quả cầu lửa (Fireball), một thảm họa đi động của khoa ma pháp, gọi tắt là "thảm họa nhân loại".

Nhưng ngược lại, đối thủ của cậu ta thì sao?

Lee Sung-joon. Đến từ một gia tộc danh giá, với hầu hết các điểm số học kỳ trước đều là A, và đánh giá thực hành cũng hạng A.

Theo lời giảng viên của cậu ta: tư cách đạo đức tốt, mối quan hệ với bạn bè ổn định, và trong lớp kiếm sĩ, cậu ta sở hữu năng lực xuất chúng, thực sự là một "tài năng triển vọng".

Kẻ thảm họa đối đầu với người tài năng.

Họ không thể nào tương phản hơn được nữa. Và từ góc nhìn thông thường, kết quả đã rõ như ban ngày.

Đó chính là cuộc đấu giữa Yoo Hyun-sung và Lee Sung-joon.

Vì vậy, Iclea ban đầu nghi ngờ khả năng dàn xếp kết quả. Đã có những lúc chuyện này xảy ra: một học sinh quý tộc yêu cầu một học sinh sa cơ lỡ vận cố tình thua để họ có thể kiếm thêm điểm.

Nhưng trong trường hợp này? Lee Sung-joon là một học sinh gương mẫu, hình mẫu sách giáo khoa của Học viện.

Với điểm số toàn A, cậu ta chẳng có lý do gì để phải dùng đến chiêu trò dàn xếp.

Trên hết, cái cậu học sinh tên Yoo Hyun-sung này.

"Em hiểu sự nghi ngờ của cô. Nhưng em có thể đảm bảo rằng không có bất kỳ loại thỏa thuận hay dàn xếp nào liên quan đến cuộc đấu này cả."

Cậu ta vẫn luôn kiên định như vậy suốt từ đầu.

Thông thường, khi học sinh bị thẩm vấn về việc dàn xếp, họ ít nhất cũng sẽ tỏ ra rụt rè đôi chút, nhưng cậu ta không hề biểu lộ một chút run rẩy hay bất an nào.

Thay vào đó, cậu ta nói với tông giọng và phong thái đầy tự tin. Và vì lý do nào đó, ngay cả hội trưởng hội học sinh đáng tin cậy nhất của Học viện, Ha Si-yeon, cũng đang đứng về phía cậu ta.

— "Gì cơ? Em không thể giải thích chi tiết, nhưng em nói cậu ấy là người có thể tin tưởng sao?"

Si-yeon mà Iclea biết luôn lạnh lùng và không cảm xúc.

Đây là lần đầu tiên cô thấy Si-yeon đưa ra đánh giá như vậy về một học sinh khác.

Bên trong phòng họp của Học viện. Những gì đang xảy ra lúc này hoàn toàn nằm ngoài khả năng hiểu biết của Iclea.

Trong cơn bực bội, cô vò rối mái tóc mình và hét lên.

"Được rồi. Muốn làm gì thì làm! Nhưng mà..."

Cô nheo mắt nhìn Hyun-sung, chỉ tay vào cậu.

"Em đó. Nếu mà vác cái thân đầy thương tích về đây, tôi sẽ giết em đấy."

Nghe vậy, Hyun-sung nhếch mép cười và đáp lại.

"Cô đang lo lắng cho em ạ?"

"Lo lắng?"

Iclea đẩy kính lên và trả lời thẳng thừng.

"Nếu em bị thương, tôi sẽ là người phải chăm sóc em. Nên đừng có mà làm phiền tôi."

Giáo sư Dược liệu học, Iclea. Bất chấp những lời nói và phong thái không giống giáo sư cho lắm, cô cũng là người điều hành phòng y tế cùng với khoa dược liệu.

Người ta có thể thắc mắc tại sao một giáo sư như vậy lại được giao phụ trách phòng y tế, nhưng khi nói đến dược liệu, không ai ở Học viện vượt qua được cô. Cô thậm chí còn là người trẻ nhất giữ chức giáo sư, và trước đó đã đạt được những đóng góp lớn trong sự tiến bộ của dược liệu học và luyện kim thuật hiện đại.

Đó chính là Iclea.

Hyun-sung nhìn cô và khẽ cười.

Đúng như mong đợi từ Iclea.

Nở một nụ cười thoải mái, cậu nói với cô: "Em sẽ cố gắng hết sức để không làm khó cô. Nhưng em vẫn còn vụng về trong việc kiểm soát sức mạnh của mình, nên đối thủ của em có thể sẽ bị thương đấy ạ."

"...Em vừa nói cái gì cơ?"

Trước câu trả lời trơ trẽn của Hyun-sung, Iclea bật cười khan.

Cậu ta vừa mới—?

Nói cách khác, cậu ta đang nói rằng mình có thể đánh bại Lee Sung-joon.

Và dễ dàng đến mức cậu ta có thể cần phải nương tay. Dù đó là sự tự tin hay chỉ là khoác lác, câu trả lời của cậu ta vẫn khiến Iclea cảm thấy thú vị.

'...Đúng là một tên hài hước.'

Trong mắt cô lóe lên một tia tò mò.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Cô nhún vai và xua tay ra hiệu.

"Dù sao thì, tôi sẽ tự mình theo dõi cuộc đấu. Cả hai đứa đừng có mà bị thương đấy. Tôi không muốn phải làm việc vào ngày lễ hội đâu. Thế thôi, em có thể đi được rồi."

"Vâng, em hiểu rồi ạ."

Hyun-sung cúi chào lịch sự.

"Lần tới, em sẽ mang cho cô một chiếc bánh churro socola nhé."

"...Ồ?"

Trước những lời đó, Iclea nghiêng đầu.

"Vậy, em xin phép đi trước ạ."

Nói xong, Hyun-sung và Si-yeon rời khỏi phòng họp.

Một lúc sau.

Còn lại một mình bên trong, Iclea liếc nhìn giữa chiếc ghế trống của Hyun-sung và cánh cửa, khẽ mỉm cười.

"Đúng là một tên thú vị."

Bánh churro socola, đó chính là món ăn yêu thích của cô.

* * *

Phòng chờ của cuộc quyết đấu công khai.

Sau khi xong việc ở phòng họp.

Trước khi cuộc đấu chính thức bắt đầu, Hyun-sung ngồi trong phòng chờ.

Trong khi đó, tiếng hò reo vang dội từ đấu trường vọng tận vào bên trong.

"Waaaaahhh!!"

Hyun-sung nhìn vào màn hình trong phòng chờ. Ở đó, hai học sinh đang đứng trong một đại sảnh rộng lớn gợi nhớ đến một đấu trường cổ đại. Họ đang đối mặt với nhau, thở dốc nặng nề.

Và cuối cùng...

Keng!

Những đòn đánh cuối cùng được trao đổi, và học sinh bên phải quỵ xuống trước.

Người chiến thắng giơ cao thanh kiếm và mỉm cười. Ngay lập tức, tiếng hò reo bùng nổ thậm chí còn lớn hơn, lấp đầy cả khán đài.

Chứng kiến cảnh này, Si-yeon tiến lại gần bên cạnh Hyun-sung.

"...Tiếp theo là đến lượt cậu đúng không?"

Nghe cô nói, Hyun-sung nhìn vào bảng chờ bên cạnh. Ở đó, những dòng chữ phát sáng ghi: [Năm 3 Lee Sung-joon VS Năm 3 Yoo Hyun-sung].

Sắp đến lượt cậu rồi.

Si-yeon lên tiếng.

"Tớ đã không nói thẳng ra trong phòng họp."

"...Nói gì cơ?"

Cậu hỏi, và cô hơi ngập ngừng một chút trước khi trả lời.

"Về... danh tính của cậu. Có vẻ như cậu không muốn nó bị tiết lộ."

Nghe vậy, Hyun-sung dành cho cô một cái nhìn kiểu 'Cậu đang nói cái quái gì thế?', nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Sớm thôi, cậu gật đầu.

"Cảm ơn nhé."

Chắc hẳn là về vụ việc ở sông Seoncheon.

Ngay lúc đó...

Cửa phòng chờ mở ra, và một nhân viên gọi tên cậu.

"Yoo Hyun-sung. Em đã sẵn sàng chưa?"

Có vẻ như lượt của cậu đã đến.

"Vâng, em ra ngay đây."

Hyun-sung đứng dậy khỏi ghế và sải bước về phía trước.

Ngay khi cậu chuẩn bị rời khỏi phòng—

Si-yeon gọi với theo, như thể vừa đưa ra một quyết định lớn lao.

"...Hyun-sung!"

Cậu quay lại nhìn cô.

Với một nụ cười nhẹ, Si-yeon nói: "Nhất định phải thắng nhé."

Một lời khích lệ ngắn gọn nhưng chân thành.

Hyun-sung cười khẽ và đáp lại.

"Dĩ nhiên rồi."

Nói xong, cậu bước lên phía đấu trường.

Còn lại một mình trong phòng chờ.

Si-yeon hơi siết chặt nắm tay và chậm rãi gật đầu.

Lần đầu tiên kể từ khi vào Học viện, cô đã gọi tên một học sinh khác!

Cô nghe nói rằng giữa những người bạn, đó là cách mọi người gọi nhau, bằng tên riêng.

Dĩ nhiên, Hyun-sung thậm chí còn không nhận ra mình được gọi bằng tên, nhưng điều đó không quan trọng.

Cảm giác phấn khích khi cuối cùng cũng có một người mà cô có thể gọi là bạn khiến Si-yeon rạng rỡ.

"Hehe..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!