Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

0-100 - 7. Lời khen

7. Lời khen

Một buổi sáng bình yên.

Phía sau khung cửa sổ kia là dòng người đang hối hả ngược xuôi, nhưng phòng tham vấn của tôi lại tĩnh lặng như một thế giới hoàn toàn tách biệt.

Sự tĩnh lặng này lớn đến mức khiến tôi chẳng còn việc gì để làm.

Tôi dùng đầu ngón tay gõ nhè nhẹ lên lịch trình buổi sáng trống trải một cách vô định.

Đúng như dự đoán, chẳng có lấy một lượt đặt lịch tham vấn cá nhân nào.

Điều này cũng dễ hiểu thôi.

Như đã nói hôm qua, việc đặt chân đến nơi này vốn chẳng phải là một quyết định dễ dàng gì.

Dĩ nhiên, sự thong dong này cũng sẽ kết thúc vào cuối tuần, nên tôi chọn cách tận hưởng nó một cách thoải mái nhất.

Sau giây lát nghỉ ngơi, tôi bắt đầu quay lại với công việc chuyên môn.

‘Đâu là phẩm chất tối quan trọng của một bác sĩ tâm lý?’

Sự thấu cảm? Hay khả năng nhìn thấu nội tâm?

Những điều đó đều đúng, nhưng chưa phải là cốt lõi.

Đó chính là chăm sóc hậu trị liệu.

Thông thường, một khi bệnh nhân đã mở cánh cửa phòng khám này bước vào, khả năng họ quay lại là hơn 90%.

Thời còn ở Haetae cũng vậy.

Tôi là người đồng nghiệp luôn biết lắng nghe, và rất nhiều người trong số họ đã tìm đến tôi thêm lần nữa sau khi nhận được lời khuyên.

Tham vấn viên phải gánh vác trọn vẹn trách nhiệm đối với thân chủ trong suốt quá trình đồng hành cùng họ.

Và tôi tin rằng Ja Hwayeon cũng không ngoại lệ.

Dẫu cô ấy có vẻ không mắc bất kỳ căn bệnh tâm lý cụ thể nào, nhưng chẳng ai tìm đến đây mà không có lý do.

Có lẽ cô ấy sẽ quay lại vào tuần sau, hoặc thậm chí là ngay trong tuần này.

“Để xem nào…”

Buổi tham vấn kết thúc không có nghĩa là công việc của tôi đã xong xuôi.

Chuẩn bị cho lần gặp mặt kế tiếp.

Ưu tiên hàng đầu là nắm bắt thông tin.

Để khai phá nội tâm của một người bình thường, ta chỉ có thể dựa vào những gì họ nói ra.

Tuy nhiên, với các thợ săn thì lại khác.

Họ là những người của công chúng, thậm chí còn là tâm điểm của những tin đồn hơn cả giới nghệ sĩ.

Từ cộng đồng mạng, hội người hâm mộ, cho đến cả những luận văn phân tích video chiến đấu của họ.

Chỉ cần có ý chí, thông tin về họ luôn nằm trong tầm tay.

Tôi gõ một cụm từ vào thanh tìm kiếm.

[ Diễn Đàn Thợ Săn ]

Tại Trái Đất nơi tôi từng sống.

Ý tôi là ở ‘Entropy Earth’, việc tham gia các cộng đồng mạng không được đánh giá cao cho lắm.

Nhưng ở đây thì có chút khác biệt.

Đây là nơi tập hợp những người hâm mộ chuyên phân tích và điều tra về các thợ săn.

Nấp sau lớp mặt nạ vô danh, thực chất lại trà trộn không ít những nhân vật tầm cỡ.

Tôi biết rằng ngay cả những thợ săn thực thụ cũng hoạt động tại đây.

Việc những nhân vật từ các bang hội hay hiệp hội ẩn mình ở đây vốn là một bí mật mà ai cũng thấu rõ.

Bình thường tôi sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng lúc này tôi đang cần sự hỗ trợ.

Hàng trăm bài đăng mới nhất hiện ra lấp đầy màn hình.

[Tiêu đề: Ảnh chụp lén gần đây của Jin Seah, người đạt hạng S nhờ gương mặt]

Dù có chút tò mờ, nhưng mục tiêu không phải là cái này.

Tôi phớt lờ bài viết đó và tiếp tục lướt xuống dưới.

Và rồi, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một tiêu đề khá thú vị.

[Tiêu đề: Phân tích quan hệ gần đây giữa Thương Thiên Minh và Thiên Ma Thần Giáo? Bản tóm tắt.]

Tôi không ngần ngại nhấn vào xem ngay lập tức.

[Người đăng: ㅇㅇ] [Lượt xem: 452314] [Đề xuất: 3371]

Thấy dạo này Thương Thiên Minh với Ma Giáo lại choảng nhau nên tôi mạn phép chia sẻ những gì mình biết.

Như mọi người đã biết, vốn dĩ ở Trung Nguyên, hai bên này luôn trong tình trạng không đội trời chung.

Nhưng nghe đâu các thế lực Ma Giáo khi mới chuyển di sang đây đều yếu thế hơn hẳn so với phe Chính Phái, phải sống thu mình lắm.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi khi Ja Hwayeon, ái nữ của Thiên Ma xuất hiện.

Bằng danh nghĩa chính thống và võ lực của mình, Ja Hwayeon đã thống nhất các nhánh Ma Giáo đang tan rã.

Từ đây, cán cân quyền lực giữa Thương Thiên Minh và Ma Giáo mới bắt đầu lấy lại sự cân bằng.

Nhưng vấn đề thực sự nằm ở chỗ này.

Bản thân Thiên Ma cho rằng một khi đã đến thế giới này thì không cần thiết phải đối đầu gay gắt với Thương Thiên Minh nữa.

Ngược lại, những phe phái đang nắm thực quyền trong giáo đoàn lại liên tục khiêu khích và gây ra xung đột với Minh chủ.

Có lẽ vì lý do đó mà dạo này tranh chấp xảy ra khá thường xuyên?

Đây hoàn toàn chỉ là bài phân tích cá nhân, mong mọi người đón nhận nhẹ nhàng.

Bài viết kết thúc tại đó.

Người này rốt cuộc là ai vậy?

Thực tế, nếu là người ngoài đạo thì chỉ thấy đây là một bài viết giải trí, nhưng với tôi thì khác.

Những nội dung này cực kỳ tương đồng với các thông tin mật tôi từng nghe được khi còn làm việc ở Haetae.

Dù tự nhận là phân tích cá nhân, nhưng độ chính xác lại cao đến mức đáng kinh ngạc.

Cảm giác giống như được viết bởi một người trong cuộc thực sự am hiểu tường tận vậy.

Các bình luận bên dưới cũng bắt đầu chỉ ra điều đó.

ㄴ Carlson: Chi tiết quá mức rồi đấy? Không phải người trong cuộc đấy chứ?

ㄴ ㅇㅇ: Không phải đâu.

ㄴ Carlson: Thế thì chửi Võ Lâm Minh Chủ là con chó xem nào.

ㄴ ㅇㅇ: Cút!

Chẳng lẽ thuộc phe Thương Thiên Minh thật sao?

Mà thôi, chắc là không phải đâu.

Tôi lướt xuống thêm chút nữa để tìm kiếm thêm thông tin.

ㄴ ㅇㅇ: Cá nhân tôi thấy Minh chủ còn tốt hơn Thiên Ma, Thiên Ma thì đúng là đồ n-

Đến đây là đủ rồi.

Có vẻ như chẳng còn gì để khai thác thêm nữa.

Tôi trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát.

“Chắc chắn hôm nay sẽ tới.”

Không phải là tuần sau.

Cô ấy sẽ sớm xuất hiện thôi.

Tôi đứng dậy và tiến về phía căn bếp nhỏ vẫn còn đang trống trải.

Linh tính mách bảo tôi rằng mình nên nướng thêm một mẻ brownie nữa.

Tôi làm nóng lò nướng rồi lấy phần bột đã ủ sẵn trong tủ lạnh ra.

Ngay khi hương thơm ngọt ngào của socola bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng.

Cạch.

Đúng như dự đoán, cánh cửa đã mở ra.

Tôi giữ vẻ mặt thản nhiên đón tiếp cô ấy như thể đã đợi từ rất lâu.

“Người đã đến rồi sao, Thiên Ma đại nhân.”

Đứng trước cửa là Ja Hwayeon, dù cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng đôi mắt lại không giấu nổi sự phấn khích và vẻ tự mãn dâng trào.

Một cửa sổ hệ thống hiện lên phía trên đầu cô ấy.

[Ja Hwayeon]

[Thái độ chủ đạo]

[Đang cảm thấy những việc mình làm vô cùng vĩ đại và đáng tự hào. Muốn nhận được từ bạn một lời khen ngợi thích đáng kèm theo phần thưởng là món bánh ngọt màu đen mà cô đã ăn lần trước.]

Tôi mỉm cười mời cô ấy vào trong.

“Biết người sẽ tới nên tôi đã chuẩn bị sẵn đồ ngọt rồi đây.”

Trước lời nói của tôi, đôi mắt cô ấy mở to vì kinh ngạc.

Ngay lập tức, cô khẽ ho khan một tiếng rồi lấy lại ánh nhìn sắc sảo ban nãy.

“Một kẻ chữa bệnh như ngươi mà cũng nhạy bén gớm nhỉ.”

Tôi xếp những miếng brownie nóng hổi vừa ra lò vào đĩa rồi đặt lên chiếc bàn trước mặt cô ấy.

Sau đó, tôi không nói thêm lời nào.

Thay vì lên tiếng trước, việc lắng nghe những gì cô ấy sắp nói sẽ hiệu quả hơn nhiều.

Phải để cô tự mình nói ra những chiến tích đã đạt được.

Bởi đó mới là điều mang lại cho cô ấy niềm khoái cảm lớn nhất.

Đúng như dự kiến, Ja Hwayeon là người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trước.

“Bổn nương muốn nói cho ngươi nghe về vĩ nghiệp của mình.”

“Tôi vẫn luôn chờ đợi điều đó.”

Như thể rất hài lòng với câu trả lời của tôi, cô ấy đưa một miếng Brownie lớn vào miệng, hai gò má phồng lên trông chẳng khác nào một chú sóc.

Cô ấy vừa nhai vừa nói bằng giọng đắc ý dù phát âm có chút không rõ ràng.

2.png

“Bổn tọ- đã đư- Geu- Gang lên hà- Thậ- Ma.”

“…….”

Tôi phải mất một lúc để giải mã những từ ngữ như mật mã đó.

Chắc hẳn ý cô ấy là: ‘Bổn tọa đã đưa Geum Gang lên hàng Thập Ma.’

Và từ lúc nào không hay, cách cô ấy tự xưng đã chuyển từ “Bổn nương” sang “Bổn tọa”.

Tự thân cô ấy đã bắt đầu nhận thức được vị thế của một quân chủ.

“Rồ- cò- gia- phó vỵ trí Hữu Hộ Phàp đan- trốn- cho hắn nựa.”

‘Rồi còn giao phó vị trí Hữu Hộ Pháp đang trống cho hắn nữa.’

Một quyết định sáng suốt. Geum Gang với tư cách Hữu Hộ Pháp sẽ kiềm chế và tạo ra thế cân bằng với Tả Hộ Pháp.

Cô ấy nuốt ực miếng bánh rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi, khẽ nở nụ cười rạng rỡ.

“Ngươi thấy thế nào, y sư?”

Trông cô ấy lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ đang khao khát nhận được lời tán thưởng.

“Giờ đây Tả Hộ Pháp không còn là đại diện duy nhất của bổn tọa nữa. Quyền hạn về quân sự và tài chính trong tay hắn đã bị chia đôi và chuyển sang cho Geum Gang.”

“Đây chính là điều mà bổn nương… không phải.”

Cô ấy bỗng khựng lại để tự chỉnh sửa cách xưng hô của mình.

“Đây có đúng là hình ảnh mà ngươi hằng mong đợi ở bổn tọa không?”

Tôi nở một nụ cười hài lòng và khẽ gật đầu tán đồng.

“Người làm tốt lắm, thưa Chí tôn.”

Nghe câu trả lời của tôi, khóe môi cô ấy khẽ giật nhẹ.

Phía trên đầu cô ấy lại hiện ra một cửa sổ hệ thống mới.

[Câu trả lời phù hợp] [Tỷ lệ thỏa mãn 100%]

[Hãy đề cập đến cảm giác rằng đối phương rất giống với Thiên Ma đời trước.]

Đây cũng là điều tôi từng cân nhắc.

Dẫu có chút lo ngại liệu mình có đang đi quá giới hạn hay không.

Nhưng có vẻ như tôi đã lo xa rồi.

Không chút do dự, tôi bồi thêm một mồi lửa cuối cùng vào sự tự tôn của cô ấy.

“Tôi tin rằng ngay cả vị Thiên Ma tiền nhiệm cũng sẽ đưa ra quyết định tương tự như người lúc này.”

Lời nói đó làm đôi đồng tử của cô ấy một lần nữa rung động.

Khoảnh khắc ấy, lớp mặt nạ trong suốt như pha lê của cô hoàn toàn tan chảy.

Tôi không bỏ lỡ kẽ hở yếu mềm đó, tiếp tục đưa ra những lời khen ngợi bằng giọng điệu vỗ về như đang dỗ dành một đứa trẻ.

“Người thực sự đã làm rất tốt rồi.”

“Chẳng có quân chủ nào có thể toàn vẹn mọi thứ ngay từ đầu. Cứ như bây giờ, hãy chấn hưng giáo phái theo cách riêng của người từng chút một. Vậy nên, xin người đừng quá nóng vội.”

“Hóa ra… là vậy sao…”

Trước sự an ủi của tôi, cô ấy khẽ gật đầu như đã hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng.

Đối với cô, sự công nhận từ một kẻ thấu hiểu mình chính là liều thuốc xoa dịu lớn lao nhất.

Thế nhưng, vai trò của tham vấn viên không chỉ đơn thuần là dùng lời hay ý đẹp để liếm láp vết thương.

Tôi im lặng một lúc rồi cẩn trọng cất lời.

Thay vì dội một gáo nước lạnh, tôi chọn cách ném vào mặt hồ phẳng lặng một viên sỏi nhỏ.

“Nhưng Thiên Ma đại nhân… có lẽ mọi chuyện vẫn chưa thực sự kết thúc ở đây đâu.”

Nụ cười mãn nguyện trên gương mặt cô ấy bỗng chốc cứng đờ lại.

“Liệu Tả Hộ Pháp có phải hạng người sẽ chịu lùi bước một cách ngoan ngoãn như vậy không?”

Tôi hỏi với vẻ mặt ngây thơ như thể chỉ đơn thuần là tò mò.

Đáp lại câu hỏi của tôi là một tiếng cười khẩy từ cô ấy.

Giống như một người lớn đang lắng nghe nỗi lo âu của trẻ nhỏ vậy.

“Đừng lo lắng quá, y sư.”

Cô đặt tách trà xuống và khẳng định đầy tự tin.

“Tả Hộ Pháp giờ đây đã bị nhổ sạch móng vuốt. Nếu không có sự cho phép của ta, hắn chẳng khác nào một kẻ bất lực không thể làm nên trò trống gì. Có lẽ lúc này hắn đang tự sám hối về sự ngu xuẩn của mình rồi. Lòng trung thành trong quá khứ của hắn chắc không phải giả dối, cứ bình thản mà quan sát là được.”

“…… Vậy ra là thế.”

Tôi không tranh luận thêm nữa.

Hiện tại tôi chẳng việc gì phải đập nát niềm tin ngây thơ của vị quân chủ trẻ tuổi này.

Việc xúi giục cô ấy đàn áp Tả Hộ Pháp thêm nữa cũng là hành vi vượt quá giới hạn.

Dù sao thì sớm muộn gì thực tại cũng sẽ dạy cho cô ấy một bài học thôi.

So với trăm lời khuyên bảo bên tai, một lần nếm trải sự phản bội xương máu sẽ là người thầy đáng tin cậy hơn nhiều.

Ja Hwayeon còn quá trẻ.

Và cô ấy đã bỏ qua một sự thật hiển nhiên.

Người ta thường nói “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, nhưng điều đó chỉ đúng một nửa.

Con người vốn dĩ luôn thay đổi.

Đặc biệt là khi sự thay đổi đó đi theo chiều hướng tồi tệ hơn.

“Được rồi, chuyện đến đây thôi. Mau mang thêm đồ ngọt ra đây cho ta.”

“Tôi sẽ làm theo ý người.”

Có vẻ như cô ấy coi sự im lặng của tôi là lời đồng thuận nên lại tiếp tục yêu cầu món tráng miệng một cách đầy uy quyền như một đứa trẻ.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng và đưa cho cô ấy những miếng brownie mới nướng.

Tốt nhất cô ấy nên tận hưởng vị ngọt này thật nhiều vào lúc này.

Bởi thực tại mà cô sắp phải đối mặt sẽ mang hương vị vô cùng cay đắng.

Chẳng bao lâu nữa, Ja Hwayeon chắc chắn sẽ tìm đến tôi thêm lần nữa.

Với một gương mặt u sầu mà hôm nay khó lòng có thể sánh bằng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!