Chương 1
Trong khi đang chết dần vì mất máu, tôi chợt nhận ra một điều.
Tình yêu là thứ tồi tệ nhất trên đời.
Mà thực ra, nếu suy nghĩ kỹ thì định nghĩa về tình yêu của mỗi người đều khác nhau. Với vài người, đó có thể là nắm tay và cùng nhau xem phim, hoặc là một vài nụ hôn thoáng qua, hay đôi khi là muốn xích lại gần ai đó nhưng lại quá đỗi thẹn thùng. Những điều giản đơn kiểu vậy.
Tôi từng thích loại tình yêu đó.
Nó ngọt ngào và lành mạnh, và là một thứ gì đó mà bạn có thể ủng hộ và cổ vũ. Giống như khi hai học sinh trung học ngỏ lời yêu nhau sau nhiều tháng trời trải qua những rung động ngô nghê và đáng yêu, bạn sẽ không kìm được mà mỉm cười chúc phúc cho khoảnh khắc ấy.
Nhưng…
“Em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em—”
Loại tình yêu này thì đúng là tệ hại nhất.
“Cút đi.”
Tôi yếu ớt đưa tay lên xoa mặt, rên rỉ trong khi cố gắng chặn cánh cửa lại.
Sống được đến chừng này đã là một phép màu rồi. Cánh tay phải của tôi chằng chịt những vết chém sâu, trong khi tay trái là một mớ hỗn độn thịt nát máu mê. Cổ chân bị gãy gập theo một góc độ kinh dị, và cái nẹp từ nhiều tháng trước vẫn chưa được tháo ra. Bụng tôi thì đau thắt từ tuần trước, có lẽ nội tạng đã vỡ nát cả rồi.
“Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra. Mở cửa ra.”
“Có cái l*n ấy.”
“...”
Dĩ nhiên là dù tôi có chống trả thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Nhất là khi hầu hết những kẻ săn mồi đó đều đã ở sẵn bên trong.
“Bên cửa sổ, tôi thấy cô ở đó... dưới ghế của tôi, trong lỗ thông hơi…? Và cả cô nữa, tôi thấy cô ở ngay trên đầu mình rồi.”
“Mirai…! Quả nhiên anh đã tìm thấy em… quả nhiên là vậy… chỉ mình em thôi~”
[Remiel, Kẻ bám đuôi của Màn Đêm]
[Với giấc mộng cuối cùng chưa thành, thiếu nữ ma quái này sẽ bám theo kẻ được chọn cho đến tận cùng.]
Liên tục áp sát cơ thể vào mặt kính cửa sổ là một người phụ nữ trong suốt, cặp đùi và những phần mềm mại của cô ta để lại những vệt nước đầy ám muội trên hơi sương. Với một vẻ mặt dâm mỹ đến khó chịu, chiếc lưỡi của cô ta đảo liên tục trong khi mắt nhìn chằm chằm vào tôi không rời.
À thì, ít nhất so với những người khác, cô ta vẫn được coi là một cô gái tốt. Cô ta không làm hại hay chủ động phá hoại cuộc sống của tôi.
Nhưng...
Thật chẳng tốt lành gì nếu tôi lỡ bày tỏ tình cảm với bất kỳ ai khác trong khi cô ta đang nhìn.
“M-Mirai, nếu anh k-không phiền…? Em có thể có nó chứ? Anh đã hứa với em rồi mà!!”
[Eden De Death Evergaden XII, Con út của Long Tộc]
[Với những tham vọng vĩ đại vượt xa mọi sự tưởng tượng, nàng Rồng nhỏ sẽ xé nát và hủy diệt mọi thứ để đạt được mục đích.]
A…
Mái tóc vàng óng ả dù không cần chăm sóc, đôi mắt vàng kim mềm mại và khuôn miệng xinh xắn đang chu ra đầy vẻ van nài, để lộ một chiếc răng khểnh. Một cô bé đáng yêu tưởng như sẽ nở rộ thành một tuyệt thế mỹ nhân trong tương lai.
Nàng rồng nhỏ nhất đang ở trong bếp của tôi, trốn dưới gầm ghế với tư thế bào thai, đôi cánh cuộn tròn quanh mình và những giọt nước mắt lớn đang chực trào.
Dù có vẻ ngoài ngang bướng nhưng trái tim lại rất mềm yếu, một kẻ cực kỳ nhút nhát trước mặt người lạ.
“Miraiiii~”
“...”
“Thỏa thuận của chúng ta~, anh vẫn nhớ chứ~?”
“...
“Nếu anh phá vỡ thỏa thuận đó~, ồ, anh biết chuyện gì sẽ xảy ra mà, phải không~?”
[Ophelia Zi’eer, Kẻ giao kèo của vùng biển sâu]
[Dành phần lớn cuộc đời để ngắm nhìn những vì sao từ đáy đại dương sâu thẳm, ả sẽ thực hiện bất kỳ thỏa thuận nào để chiếm lấy thứ vốn dĩ thuộc về mình.]
Ngay phía trên tôi là một người phụ nữ cao ráo, da ngăm với những đường nét sắc sảo và mái tóc đen dài tựa vực thẳm. Cô ta được ban tặng những "tài sản" nảy nở cực kỳ gợi cảm, nhưng thứ nổi bật nhất lại là những xúc tu khổng lồ đang giăng kín trần nhà của tôi.
Cô ta trông rất nghiêm khắc, nhưng những gì tôi nhận được từ cô ta đã giúp ích cho tôi rất nhiều trong vài tháng qua.
Dù vậy, giờ đây tôi sẽ phải trả giá.
XOẢNG! XOẢNG!
“Ư hự…!”
Tôi đã cố hết sức để giữ cánh cửa kim loại, nghiến răng lấy đà cố gắng trụ vững. Nhưng cánh cửa sắt đã khuất phục trước, khiến tôi văng xuống sàn.
“Mirai. Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa? Tại sao anh không mở cửa–"
“Tôi đã mở cửa rồi mà.”
“Không. Anh không mở. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi. Anh lừa tôi.”
“Vậy thì.”
“Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối. Đồ nói dối.”
“Vậy tại sao bây giờ cửa lại đang mở?”
“Đó là vì…”
“Hả?
“Anh nói đúng, Mirai. Em đã nhầm. Em xin lỗi. Em xin lỗi. Tha thứ cho em. Tha thứ cho em.”
[Jarari Kemonomimi, Công chúa của Nguyệt Nhãn]
[Cô nàng người sói đã quá mệt mỏi với những âm mưu và sự kiểm soát, giờ đây chỉ khao khát tự do để đoạt lấy những gì mình muốn.]
Một người phụ nữ xinh đẹp và nổi bật, cao hơn tôi đến hơn ba cái đầu, mái tóc bạch kim óng ả đang rối bời. Đôi chân dài săn chắc, cặp đùi đầy đặn và vòng một nở nang. Một ánh nhìn hung dữ và hoang dại trong đôi mắt vốn dĩ luôn bình thản. Những đường nét sắc sảo nhưng vẫn nữ tính, cộng thêm hai chiếc tai sói và một chiếc đuôi dài trông cố vẻ mềm mại.
Cô ta luôn tỏ ra lạnh lùng bên ngoài, nhưng thực ra… đầu óc lại khá trống rỗng?
Nhưng diều đó lại làm tăng thêm sức hút của cô, nhưng nó cũng khiến cô ta là kẻ khó đối phó hơn nhiều. Sau tất cả, tôi đã phải chăm sóc cô ta, cho ăn, trông nom, vỗ về cho đến khi cô ta ngủ thiếp đi...
A, tôi đang nói cái quái gì vậy? Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
“Nỗ lực tốt lắm, Mirai. Ta ngạc nhiên là một con người như ngươi lại có thể sống sót đến tận bây giờ đấy."
“Xì.”
“Ta không phải loại người thích xem kẻ yếu vùng vẫy, nhưng nhìn mấy trò hề của ngươi cũng khá thú vị.”
“...”
“Dù sao thì, ngươi cũng chẳng còn chỗ nào để chạy nữa đâu.”
[???, ??? ?? ? ??????]
[Một thứ gì đó kinh khủng. Tốt nhất là nên tránh xa con quái vật này bằng mọi giá]
“Anh đang nhìn đi đâu vậy Mirai?”
Tôi nhắm chặt mắt lại. Tôi không thể tin được là mình đã không nhận ra con quái vật này ở đây cho đến tận bây giờ. Nếu trước đó là một cái Bad Ending, thì giờ đây chính là Bad Ending kinh khủng nhất có thể xảy ra.
Chỉ việc hình dung hình dáng của nó trong đầu thôi cũng đủ gây tổn thương nghiêm trọng đến sức khỏe tâm thần của tôi rồi, nhưng qua những gì tôi từng hé mắt nhìn thấy trước đây, đó là một thứ không thể tưởng tượng nổi đang khoác lên mình lớp da người.
“Nhìn vào em khi em đang nói chuyện này, Mirai."
“...”
“Để tôi yên đi.”
“Mmm…? Không muốn đâu.”
“Fufu, anh không thể chạy trốn đâu!”
“Đ-Đưa nó cho em!!”
“Mirai.”
“Mirai!”
“Sinh con cho em đi!”
“Cái gì?!”
“Này, con kia!! Anh ấy là của tao mà!”
“Mirai!!!!”
Từng tiếng một, những giọng nói vang lên đan xen.
Tệ hơn nữa, vẫn còn nhiều kẻ khác đang ở bên ngoài căn nhà của tôi.
Tại sao…
Tại sao những cô gái mà tôi từng quyến rũ đều tập hợp lại để giam cầm tôi thế này!! Họ có thể là quái vật, nhưng tôi đã nghĩ nếu mình có thể chạm đến trái tim họ và cảm hóa họ trở nên tốt đẹp hơn…
Nhưng không đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi!!
“Anh không thoát được đâu Mirai. Em sẽ không bao giờ để sai lầm đó lặp lại một lần nào nữa đâu~”
Làm sao tôi có thể để chuyện này xảy ra cơ chứ?
“S-Sẽ vui lắm đó, Mirai! Đ-Đừng lo, em sẽ bảo những người khác phải thật nhẹ nhàng…”
Mọi chuyện đã sai từ đâu cơ chứ?
“Mirai. Đi ngủ thôi. Em mệt rồi. Em mệt lắm rồi.”
Làm thế quái nào mà nó lại thành ra thế này?
“Mãi mãi và mãi mãi và mãi mãi và mãi mãi~”
Ký ức của tôi quay trở lại ngày đầu tiên của thời kỳ tận thế, khi nhân loại gặp gỡ những kẻ chinh phạt mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
