chương 6
Cá không gần nước thì chết. Tôi công nhận điều này là đúng.
Sự thật này đã được tôi đúc kết từ những tiết học lịch sử nửa vời của tôi về những vĩ nhân đã gặp sự cố gì khi họ rời nhà.
Không tin ư, để tôi chỉ ra bằng chứng từ tiểu sử các vĩ nhân này nhé.
Lí do mà Đức Phật phải chịu khổ hạnh như vậy là vì ngài ấy đã chuồn khỏi nhà của mình. Lí do mà Ceasar bị ám sát là vì ông ấy cứ nhong nhong ra ngoài mà không thèm về nhà mình.
Nhưng cái chết đáng nhớ nhất nó phải của nhà triết gia René Descartes. Người đàn ông mà chả có thời gian để ngủ vì cái thói thượng đẳng của mình mà đã vắt kiệt chính mình trong núi việc làm đến tận 5 giờ sáng và kết quả chính là ngài René Descartes đáng thương đó đã chết vì kiệt sức.
Sau khi học được những câu chuyện bi thương từ lịch sử đó, tôi đã rút ra kết luận: Đừng có rời khỏi nhà và an toàn sẽ luôn bên bạn.
Nếu biết được như thế thì các học giả nghiên cứu về lịch sử sẽ vui vẻ mà vỗ tay hoan hô tôi vì một ý tưởng thiên tài này. Tên tôi chắc chắn sẽ được khắc ghi trong những cuốn sách ghi chép về lịch sử các vĩ nhân.
[Lời nói của bạn lúc này sẽ tạo ra nhiều hậu quả to lớn.]
Đó là lí do mà khi mà con quái vật đang đội lốt cô gái mà tôi đã giết đang ngồi ngay trước tôi này, tôi đã tự hứa với chính mình rằng là tôi sẽ không bao giờ rời khỏi căn hộ của mình nữa. Chỉ có tai ương ập đến khi tôi rời đi mà thôi, sau tất cả.
“Nếu ngươi mà nói dối.”
Irene gật đầu, đôi mắt đên ngòm của cô đảo như rang lạc.
“Ta chắc ngươi đủ thông minh để biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.”
Tôi thở dài.
Lí do mà tôi đã mở cửa cho con quái vật đó vào đấy. Từ một kẻ ngoài cuộc nhìn vào, đây rõ ràng là một sự ngu xuẩn. Một nước đi đần độn.
Nhưng….
“Đúng, tôi đã giết cô ấy. Không có gì mà tôi chối hay lừa tiểu thư làm gì cả.”
Chắc chắn là bởi vì cảm xúc còn xót lại, phải chứ?
“.…”
Sao tôi cảm thấy có chút hối hận nhỉ?
“Chắc tiểu thư đang tò mò tại sao. Đang tò mò sao mà tiểu thư lại tìm thấy một thi thể ở phía bên dưới cây cầu.”
“Chà, có lẽ là một chút nói dối nếu như thật sự là chính xác tôi không giết cô ấy. Cô ấy đi đến đấy và tự sát mà thôi.”
[Độ chán nản giảm đi 1 điểm]
Nụ cười vẫn còn trên khuôn mặt cô, như một con mèo giống Cheshire.
Tôi đoán là bởi tôi đơn giản tò mò sao khuôn mặt của cô gái đã chết đó lại ở trước cửa nhà tôi. Vậy thôi. Nên….
“Vậy tiểu thư đến đây để giết tôi? Vì tôi đã ‘giết’ cô ấy?”
Cô ấy đưa tay lên trước miệng và xoay xoay cái hư thức tử như thể lờ đi tình hình hiện tại.
“Không!”
Con quái vật nhắm mắt trong khi cười ngoác miệng ra.
“Ta chỉ đang…..rất tò mò.”
“Tò mò là vẻ đẹp tiềm ẩn của tiểu thư đó.”
“Vậy à.”
Squelch. Squelch. Squelch.
Vào khoảnh khắc đó, có gì đó đã trao đổi ở đây.
Squelch. Squelch. Squelch.
“Ôi trời ơi…”
Một điều kì lạ và kinh khủng đang từ từ xuất hiện trên bàn này.
Tôi quay sang nhìn phản ứng của Irene, nhưng cô chỉ đơn giản nhìn ra ngoài cửa sổ mà không có quan tâm gì.
“Nh-nhân viên bá-bán thời gian….?”
Đó là nhận viên bán thời gian từ cửa hàng tiệm lợi, là nơi mà tôi mua 60 lon bia. Nhưng điều gì đó đã khủng khiếp xảy ra với cô ấy.
Toàn bộ đầu của cô ấy đã hoàn toàn bị tan chảy, là kết quả của việc biến dạng nghiêm trọng. Thịt của cô thì chảy thành từng dòng ở những gì còn lại trên mặt cô, và cô ấy không còn mũi hay tai. Tôi đã được xem hình của những nạn chân bị bỏng. Cơ thể cô hoàn toàn biến thành dạng kì lạ, và chân cô ấy thì thành một cái cây thông - được làm từ thịt…..
Squelch. Squelch. Squelch.
“.…L-liệu tôi…..”
“.….?!”
“C-có ….thể…. phục…..vụ…….”
“.….!!”
Một cái âm thanh phát ra từ lỗ mũi mà tôi tin đấy là miệng mỗi khi cô ấy nói ra.
“Một tách cà phê.”
Trước khi tôi có thể nói gì, Irene đã đưa ra lời order một cách vô cùng thờ ơ, như thể mọi thứ hoàn toàn là bình thường.
“.….cà……phê….Aaurogh….cough,cough….”
“Um. Làm đi?”
Sau đó, nhân viên bán thời gian kì lạ này đã đi đến phía sau quầy.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Ý ngươi là gì?”
“Ý tôi là, tiểu thư biết đấy.”
“Cậu không thấy cô ấy xinh đẹp à?”
“Ahem.”
Tôi hắng giọng, Một cơ hội hoàn hảo để có thể nịnh bợ cô ta đã xuất hiện cùng với cãi đĩa vàng có thịt tươi ở trên….
“Không có phụ nữ nào đẹp hơn tiểu thư Irene cả.”
“Thật ư.”
Thật ư. Thật ư. Thật ư…….
Con quái vật lẩm bẩm như vậy, ánh mắt thì mơ mơ màng màng và không có chú ý gì cả.
Hm.
Hiệu quả.
Squelch. Squelch. Squelch.
“Woah, nhanh thế??”
“.…Đây….cough, urrrrgh…..Cough, là đồ…..”
Clink
Một tách cà phê ở dưới có một cái đĩa vô cùng dễ thương được đặt trên bàn. Thật bất ngờ, màu của nó là màu nâu đậm và thậm chí lại còn có hình một con mèo làm từ kem được vẽ lên trên tách cà phê nữa.
“.…Thưởng….thức….”
Squelch. Squelch. Squelch.
“Cảm ơn!”
Tôi nói lời cảm ơn tới người nhân viên đó nhưng tôi nghĩ là cô ấy sẽ không nghe thấy đâu.
Cà phê….
Tôi không phải dân nghiện. Sau chuỗi ngày còn ở trên đại học nốc tới 10 lon nước tăng lực, thì cơ thể tôi đã không còn thiết tha gì với caffeine nữa. Hừm, cũng có thể do vấn đề về tim mạch nữa, nhưng ít.
“Nên--”
Ptui.
Con quái vật đó, trong khi nhìn chằm chằm vào tôi thì cái lưỡi dài ngoằng và đỏ thẫm bắt đầu liếm cốc cà phê….. Rồi sau đó dùng hẳn ngón tay của mình và bắt đầu quấy quấy cốc cà phê, trộn nó với nước dãi của mình - mọe, nhìn nó cứ như nhân viên pha đế đích thực vậy….
“Uống nó đi, Mirai.”
????
Tôi suýt nữa trời đất dung hoa với con quái đấy nhưng may mà kìm được.
“Ch-chà….”
“Ngươi không muốn à?”
“Y-ý tôi là….”
“Nếu ngươi khuông muốn---”
Trước khi con quái đó kịp nói xong thì tôi đã nhắm chặt mắt mình và lẩm bẩm cầu nguyên. Xong, nhấc tách cà phê đó lên và uống nhanh đến mức để không có vị nào còn vấn vương trên đầu lưỡi.
Cái lịt pẹ……..Con nhớ mẹ quá…..
Gulp
Huh
Nó thực ra như…..
“Ngon chứ?”
“Tiểu thư đi guốc trong bụng tôi ư?”
“Vì cậu đã từng uống vị này mà, Mirai.”
“Tôi đã từng thật.”
Ahahahahahahahahhahahahha…..
Một tràng cười quỷ di tuôn ra như mưa đỏ. Và rồi chúng tôi lại tiếp tục khởi hành từ tiệm cà phê kì lạ đó. Chúng tôi đi lượn quanh đây, tay nắm lấy tay nhau. Sau khi cố kìm nén thì phần khối lượng kì quái ở phía sau cổ tôi cuối cùng cũng không còn, giờ tôi có thể khiến Irene chú ý tôi nhiều hơn rồi.
“Ngươi biết đấy, Mirai.”
“Vâng?”
“Ngươi làm ta liên tưởng đến một miếng thịt bò đấy.”
“Tr-trí tưởng tượng của tiểu thư phóng phú quá…”
Ngay lập tức, tôi đưa cô ấy đến địa điểm khác.
“Đây là cửa hàng thịt. Nếu tiểu thư đói, thì tiểu thư có thể ăn ở đây này.”
“Nhưng ta muốn ăn ngươi cơ.”
“.…..”
“Ta muốn xé xác ngươi thành trăm mảnh cơ, Mirai.”
“Tiểu thư tâng bốc tôi quá!”
Tiếp đó, tooi dẫn cô ấy đi đến địa danh nổi tiếng ở cái khu này.
“Đây là tượng con bò nhảy. Nó là bức tượng về một con bò đang nhảy.”
“Ý ngươi là ta là một con bò à??”
“T-tôi có nói thế đâu.”
Tôi cũng dẫn cô ấy đi đến một cái cánh đồng hoa nữa.
“Họ nói rằng hoa hồng là biểu tượng của tình yêu nhưng tôi nghĩ họ nên định nghĩa lại nó thì tốt hơn.”
“Liệu con người có ăn được hoa không?”
“Liệu tiểu thư có nghĩ nên định nghĩa nó lại thành biểu tượng của chiến tranh cho nó chất không? Hay thậm chí là sếch nữa.”
“Liệu con người có ăn được hoa không?”
Sau cùng thì, chúng tôi đã đi đến được cây cầu. Tôi chưa từng tin vào tâm linh, nhưng những kí ức tồi tệ ở chỗ này lại tiếp tục trỗi dậy.
Ahahahahahahahahahha…..
Tôi vừa dốc một câu và cô ấy đã cười phớ lớ. Ngay sau đó, cô bỏ nắm tay thôi với biểu cảm ngượng ngùng rồi đi lên phía trước tôi, hai tay chắp lại sau lưng cô ấy.
“Mirai.”
Khuôn mặt cô ấy quay đi tránh mặt tôi, mái tóc cô bồng bềnh trước làn gió lạnh nhè nhẹ tựa như dải ngân hà.
“Thành thật đi.”
“Vâng.”
Rồi cô ta quay đầu lại, nhìn cô ta tựa như một bức tượng bán thân vậy. Môi cô ta đang run rẩy.
“Ngươi biết đấy….Ta không giỏi làm điều đó.”
Cô ta đan chéo tay vào nhau, cứ nâng lên rồi hạ xuống. Trong khi đó, cái váy của cô ta vẫn cứ hoàn hảo như thế chuyển từ màu máu thành màu vàng nhạt của mặt trời mọc.
“Nên….thành thật đi.”
Anh nhìn đen ngòm ấy nhìn thẳng vào tôi.
“Tất cả là nói dối..? Hay đều là thật lòng?”
Cô ta nhắm mắt lại, nhẹ nhàng cười.
“Liệu ngươi thật sự nghĩ ta xinh đẹp chứ?”
Rồi cô ta với cái tay dài ngoằng đến chỗ tôi, các ngón tay dãn hết cỡ.
Tim tôi đau quá. Tôi đang nhớ lại những thứ mà tôi đéo muốn nhớ tí nào. Nếu tôi trả lời, thì thôi chính thức đặt chân đến hoàng tuyền rồi. Không thể quay đầu được nữa.
“.…Tất nhiên.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
“Anh nghĩ em là người con gái đẹp nhất thế gian này, tiểu thư Irene.”
[Sự chú ý của quý cô xâm nhập đã tăng lên]
[Tình trang hứng thú hiện tại: Yêu]
CÁI ĐỊT CON MẸ…..
“Tốt.”
Khi mà tôi mở mắt ra, tôi thấy váy cô dưới đất. Và rồi, tôi thấy được chân trần của cô ta, rồi ngước mắt lên, tôi thâý cơ thể đang khỏa thân của cô ta. Cơ thể đó, bị chia đôi ra và mở toang hoác là một đống răng máu sắc nhọn.
[Cảnh báo!!]
“Hãy hòa làm một với ta đi, Mirai.”
[Mạng sống của bạn đang bị đe dọa!!!]
…...
Ồ, thật….không may. Mọi việc chuyển biến quá nhanh. Nhưng tôi lúc nào cũng có những cách dự phòng rồi. Tôi nắm chặt tay và nghiến răng nói:
“ĐỊT MẸ NÀY, CÚT CON MẸ MÀY XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI, CON QUÁI VẬT ĐỘI LỐT CON ĐĨ!!!!”
Và rồi tôi nhảy….tôi nhảy xuống con sông, như Irene riel đã làm vào ngày mưa đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Địt mẹ mày, hảo hán :)))) Đù tọa độ Đề các :o Cũng may trăm năm mới có anh chứ năm nào cũng có thì chắc thế giới này tỏng rồi :)))) Vãi cả..... chị em cùng cha khác ông nội với Mahihi à Volo, vua lọc thận :))) Ối trời ơi :))) Chấp liệm :)) Vãi lìn.....hòa làm một theo đúng nghĩa đen :)))))