chương 5
“Nào, giờ tôi với tiểu thư cùng nhau nói ra màu ưu thích của tôi với tiểu thư thôi, tiểu thư Irene.”
“.…Tất nhiên rồi.”
“Ba, Hai, Một!”
“.…..”
“.……”
“Đỏ” “Đỏ”
….………….
“Ôi trời! Tôi và tiểu thư có chung màu luôn sao, mặc dù tiểu thư ở chung với tôi mới được có mấy khắc thôi, liệu tiểu thư nghĩ thế nào?”
Con quái vật gật đầu, trên mái tóc đen như vực thẳm đó lại lấp lánh ánh mặt trời.
“ Ngươi biết đấy….”
Sức nắm trên tay cô ta vào người tôi bất ngợt tăng vọt. Tôi bất chợt nhớ có lần tôi đã nhìn thấy hình ảnh một con thỏ bị nuốt chửng bới con rắn trên National Geographic….
“Vâng?”
“Ngươi ngon lắm.”
“Ti-tiểu thư quá khen tôi rồi, tiểu thư Irene.”
Ahahahahahahahahahahahaah…..
Con quái vật đó tuôn ra một tràng cười quỷ dị, nhưng nó cũng không làm tôi nao núng như trước nữa.
Chắc chắn, là do ánh sáng thần thánh đó, hoặc là do mái tóc của cô ấy lúc nào cũng che đi đôi mắt của cô. Nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi- tầm vài giây, cô ấy…..đã hớp hồn tôi…..
Tôi thấy mình đã đổ gục vì cô ấy…..
Gần như….
Dù sao thì, làm thế quái nào mà tôi có thể đạt được thành tựu này mà không vấp phát nào với bối cảnh phải đi hẹn hò với một con quái vật thông minh như này….
Ừ thì, nó chỉ khiến tôi đây mất 1 tiếng thôi. Sời ơi, chả qua không thích thể hiện thôi chứ thể hiện lúc lol nào mà chả được.
Xem bố thể hiện kĩ năng này.
“Liệu tiểu thư có thể cho tôi nắm tay tiểu thư chứ, tiểu thư Irene?”
Tôi gồng cơ mắt và mở mồm sao cho thật lưu loát thể hiện sự ga lăng tốt nhất của chính bản thân tôi.
“.….”
Cái địt mẹ….
Đứng làm thế với tôi chứ!!
Rất nhiều học giả và các giáo sự tin rằng chết và hành hạ là những định mệnh khốn nạn nhất mà con người có thể gặp phải. Tuy nhiên, sau những lần đắn đo và suy nghĩ, tôi lại đưa ra kết luận khác.
Im lặng mới là thứ khốn nạn nhất.
Vì rằng, khi mà đối mặt với người mà tôi quen thôi mà họ lại méo rep lại gì tôi thì tôi sẽ cảm thấy có chút buồn bực. Đằng này, tôi với con quái vật này còn đéo quen biết nhau, điều này còn khiến tôi cảm thấy vãi nhái hơn.
Nhưng giờ không phải là lúc để từ bỏ.
Schwing!!
Với một động tác không thể nào lố hơn, tôi vuốt ngược mái tóc mình và hướng về phía trước Irene rồi nhẹ nhàng cúi đầu xuống.
“Ôi, quý cô yêu dấu của tôi!”
Và khi tôi nhìn lên.
“.…Hahhhhhhh.”
Tôi cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.
Khuôn mặt của nó đang đỏ bừng, Cô hạ thấp cổ mình xuống để lộ khu vé cực khủng. Với đôi mắt đang lâng lâng và mồm thỉ rỏ rãi liên tục, làm tôi liên tưởng đến một con thú săn mồi.
[Hứng thú tăng 1điểm ]
“Tiểu thư Irene?”
Cái đéo gì vậy???
Cô ta bị như này bao lâu rồi?”
“.…!!”
Con quái vật bất chợt chao đảo và giật mình thon thót, rồi đẩy cái tay dài ngoằng ra cho tôi.
“Liệu tôi bắt đầu chứ, tiểu thư?”
Tôi nhìn thẳng và không dám nhìn lại vào con quái vật lần nữa. Thành thật thì tôi thấy sợ chết khiếp trước thứ mà tôi đang phải nhìn đây.
“Ừ.”
Ahem
Thế thì làm thôi.
Kế hoạch hiệp sĩ trong bộ giáp sáng chói. Nó đơn giản thôi: Chỉ cần thể hiện như kiểu chúng ta là một chàng kị sĩ bước ra từ mấy câu chuyện cổ tích ba xu và khiến cho đối phương cảm thấy mình quan trọng- khiến đối phương cảm thấy như mình là một cô công chúa nhỏ vậy.
Mỗi tội là công chúa này thân năm tấc rộng, thân mười tấc cao…..
…..
Haiz, mọe nó, cái tình huống chéo ngoe gì thế này.
Creeeaak
Cái cửa cũ nát này kêu lên một tiếng nghe thật thê lương.
“Quý ông đẹp trai này…..”
“Dạ vâng?”
“Tên là gì?”
“Ờm, quý cô cho phép tôi không chia sẻ thông tin cá nhân này cho cô…”
[ Độ phiền não tăng thêm 1 điểm]
[ Độ hứng thú tăng thêm 1 điểm]
“Nhưng…..Nhưng….vì đó là quý cô Irene này đây, thì tôi chắc chắn sẽ nói!!”
“.…..”
“Tên là Mirai.”
“Đã nghe.”
[ Độ phiền não giảm đi 1 điểm]
[ Độ hứng thú giảm đi 1 điểm]
Mirai. Mirai. Mirai. Mirai. Mirai……
Khi chúng tôi đi xuống sảnh, trong khi cái tay dài ngoằng của cô đang cầm lấy tay tôi, thì nó liên tục lẩm bẩm tên của tôi….Như kiểu vốn từ vựng của cô chỉ có mỗi tên tội vậy….
Nhưng tôi chú ý đến cái khác:
[Qúy cô xâm nhập]
[Độ hứng thú: 8/10]
[Độ chán nản: 1/10]
[Độ phiền não : 3/10]
Nếu như một trong các chỉ số này mà chạm đến ngưỡng 10 thì đời tôi kiểu gì cũng đi tong luôn.
Nếu độ phiền não lên đến 10 , tôi chắc chắn sẽ chết mà không kịp than vãn gì.
Nếu độ chán nản lên đến 10, tôi chắc chắn sẽ chết nếu không mua vui kịp.
NHƯNG NẾU ĐỘ HỨNG THÚ MÀ LÊN ĐẾN 10 THÌ SAO??
“Hiếp nó.”
“Gì vậy ạ?”
“Không gì cả.”
“Ấu kê…..”
Nếu như đúng như những gì tôi nhớ là đúng về hệ thống quản lí game thì ưu tiên hàng đầu bây giờ là làm giảm hứng thú của con quái này lại.
“Tiểu thư Irene.”
Tôi có thể cảm thấy tay của nó đang cầm rất chặt tay tôi. Nó lạnh và âm ẩm, như 1 cái xác chết vậy….
“Tôi thích nhạc cổ điển, thích ngắm nhìn khung cảnh thanh bình và thích đọc những cuốn bách khoa toàn thư.”
Xạo ke cả.
Thế giới này có cái méo gì vui thích đâu, chán bỏ mẹ đi được.
“.…..”
“Tôi cũng thích ngắm nhìn cây cỏ được tưới nước và phát triển từng ngày nữa.”
“Ngươi.”
Chúng tôi đi bộ cùng nhau, nhưng vì chiều cao quá khổ của mình mà tôi chỉ cao đến ngực của nó mà thôi. Rồi, nó bất chợt dừng lại và tôi cũng theo đà mà úp mặt vào sông quê….
“Ái......!!”
“Ngươi.”
“Vâng?”
“Ngươi đang cố làm cái gì vậy?”
Cô cúi sát mặt mình vào ngay trước mặt tôi. Con mẹ nó, có vẻ như con quái vật nó không biết ý tứ gì về việc “giữ khoảng cách giữa người với người” thì phải.
“Thì-----”
Vào ngay lúc đó. Cứ phải gọi căn time chuẩn xác!!
“Dừng lạiiiiiiiiiiiiiiii !! Đứng có làm hại cậu taaaaaaaaaaaaaa !!”
Cánh cửa bên phải chỗ chúng tôi đi qua đột nhiên mở ra.
“Ngươi!!! Đứng có mà làm hại Miraiiiiiiiiii !!”
Một người phụ nữ mặc áo hoodie rộng thùng thình so với vóc dáng của mình và trên mắt đang có băng gạc-- chưa từng thấy người này trước đây.
“Cái quái…..”
Người phụ nữ đó đứng giữa chúng tôi.
Tôi ngay lập tức ngó sang thanh trạng thái bên phải con quái vật
[Phiền não tăng thêm 3 điểm.]
Một nụ cười hở 10 cái răng của cô ta lại xuất hiện thêm một lần nữa.
Chà, trong cái tình huống này, thì chỉ có một việc duy nhất thôi…
Chựt!!
Cô nhất định phải nợ tôi một người xin lỗi đấy, người lạ ơi!!
“CÔ!!! CÔ ĐANG LÀM GÌ TRƯỚC MẶT TIỂU THƯ IRENE VẬY!!!!”
Tôi lúc đó cũng nhanh chóng đứng giữa hai người họ mà hét lớn. Chạy hết sức bình sinh và rồi dang rộng cánh tay phải ra.
“K-yaaaaaaaaaahhhhh!!!”
Bụp
Ngay lập tức, tôi tung một cú đá thẳng vào bụng của người phụ nữ đó.
[Phiền não giảm đi 2 điểm.]
“Tsk… Sao cô dám cản trợ cuộc hẹn của tiểu thư Irene vậy??”
Tôi gập tay lại một cách thờ ơ rồi đặt đầu tôi lên đó, lườm đối thủ như thể là một kị sĩ vừa mới đánh bại được con rồng và cứu công chúa của mình vậy.
Người phụ nữ lạ mặt đó ngã ra sàn, từ miệng chảy ra dịch dạ dày.
(Nào, bình tĩnh thôi, không cay cú…)
Cứ tiếp tục trò diễn này và thành anh hùng đi!!
“M-Mirai….ch…chạy đi….ack…..”
“Đi thôi, tiểu thư Irene. Tôi xin lỗi vì thứ rác rưởi này đã phá hủy trải nghiệm của tiểu thư.”
“.…Rất tốt.”
Với một nụ cười nhẹ, con quái vật dang rộng tay ra và làm một cử chỉ vô cùng thanh lịch trước tôi, ghi nhận tôi về việc đó.
(Rất tốt, huh)
Và thế đó, chúng tôi khởi hành từ căn hộ của tôi, bỏ lại người phụ nữ lạ mặt đó. Chắc cô ta là hàng xóm của tôi nên mới nỗ lực cứu tôi nhỉ? Nếu thế thì tôi phải cảm ơn cô ấy mới đúng. Cho tôi xin lỗi vì đã đá cô nha. Nếu tôi không làm, cô với tôi chắc chắn sẽ bị giết và bị nuốt chửng đấy.
Sau một phút đi bộ, khi mà tôi liên thiên về đủ chuyện trên đời như về việc các thảm họa sẽ ảnh hưởng như nào đến chính trị và kinh tế của các quốc gia trên thế giới, và rồi chúng tôi cũng đi đến một quán cà phê.
“Đó là một quán cà phê.”
Im lặng là đồng ý, tôi mở cửa và để nó bước vào trước. Tuy nhiên…..có một vấn đề……
(Nhân viên quán đâu hết rồi??????????)
Cơ mà, quán thì lại rất sạch sẽ. Nếu là bình thường thì ở đây sẽ bừa phứa đồ ăn, thức uống hay như không có người ở đây thì kiểu gì trộm cướp nó cũng vào mà đập phá và cướp đi- ấy thế mà chỗ này lại rất gọn gàng. Tôi đoán tất cả các bộ phim ở đây đều là phim tuyên truyền thì phải.
“Hay tôi với tiểu thư đi tìm chỗ khác…..”
“Không.”
Irene cười mỉm, ánh mắt cô trông như một con mèo vậy
“Chỗ này ổn.”
Chúng tôi ngồi xuống một chỗ gần cửa sổ, View đẹp phết- toàn xác người và có một cái xe đã bị tan chảy.
Từ từ….
(Đó là xe của mình mà!!!!)
Vãi cả cức!!!
Tôi nên làm gì. Có nên ra ngoài và đổ một xô nước dập lửa không? Nhưng nó không phải tan chảy do bị cháy, mà nó tan chảy theo kiểu vô cùng quái dị, cứ như là que kem trước nắng gắt vậy. Thêm nữa, nếu như vì cứu nó mà tôi lại làm gián đoạn buổi hẹn này, thì đó là thảm họa. Tôi có thể ngay lập tức nhận thông báo chết tiệt là ‘ Độ phiền phức tăng lên 7 điểm’ .
Bạn biết điều gì sẽ xảy ra sau đó đấy. Nên quên đi, tôi không cần nó, vì tôi và cũng là vì môi trường- theo 1 cách nào đó.
“Mirai.”
Con quái vật chắp 2 tay lại để ở đùi nó và rồi cúi đầu nhìn trực diện vào mắt tôi.
“Vâng?”
“Thành thật với bản thân mình đi.”
“Như tiểu thư muốn, tiểu thư Irene.”
Thực tế, đây là lần đầu chúng tôi gặp mặt nhau như này, nhưng theo lẽ thường thì nó không thể như này được. Nếu như trước là một sự cân bằng nhưng dễ vỡ thì giờ, sự thù địch còn rõ hơn là thiện chí.
“Ngươi.”
Hả.
“Vào ngày 16 tháng 8 lúc 4 giờ sáng.”
Ô.
“Dù cho cô ấy đã tin tưởng và đặt hết niềm tin vào ngươi.”
Nếu như tôi có thể giải thích.
“Thì ngươi chính là kẻ đã giết chết cô ấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
