[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng trông ngươi thảm hại quá.]
Chết tiệt. Tự nhiên lanh chanh làm gì không biết.
Nhưng cũng đành chịu thôi. Giờ tâm trạng của tôi đang tốt đến mức muốn dập đầu lạy tạ ngay lập tức.
Cũng phải thôi.
David von Kane
Tuổi: 20.
Đặc tính: Kỹ năng cài đặt game, Tử vong hồi quy.
Tài năng: Không có.
Điểm: 1.000.
Nhờ tránh được cái chết lần này mà tôi nhận được tận 1.000 điểm.
Lẽ ra chỉ nhận được 500 điểm thôi, nhưng đột nhiên hệ thống báo đã hoàn thành cả nhiệm vụ ẩn.
Nội dung nhiệm vụ đó cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là nếu vừa bắt được Bilg, vừa tránh được cái chết thì sẽ được thưởng thêm 500 điểm.
Xem ra không chỉ né tránh mà nếu lật kèo được thì sẽ có thêm điểm thưởng đây mà.
Có thể chỉ là ngẫu nhiên, nhưng tham khảo cũng chẳng thiệt thòi gì.
Mà khoan, vụ này hời vãi. Thật lòng mà nói, tôi đã hơi bực bội trong lòng vì mất 500 điểm quý như mạng sống chỉ để đối phó với một tên Bilg quèn, nhưng có lẽ hệ thống đã thấu hiểu lòng tôi nên đã tinh ý cho thêm.
Và không chỉ có vậy.
Ngay lúc này, một nhiệm vụ hiện ra trước mắt tôi.
[Nhiệm vụ xuất hiện - Kiếm tiền!]
[Mô tả: Hiện tại, mọi hỗ trợ từ gia tộc đã bị cắt đứt. Cứ để yên như vậy, daed flag có thể sẽ lại xuất hiện. Hãy cố gắng hết sức để tạo ra một nguồn thu nhập ổn định.]
[Thời gian giới hạn: 48 giờ.]
[Phần thưởng: 500 điểm]
Thấy cái này sao mà không vui cho được?
Dĩ nhiên, nếu làm không xong thì một flag tử hẹo khốn nạn như hôm qua có thể sẽ lại xuất hiện, nhưng thành thật mà nói, với một game thủ lão luyện như tôi thì nhiệm vụ cỡ này chỉ là chuyện nhỏ.
Thực chất, nhiệm vụ kia chẳng khác nào cho không tôi 500 điểm.
Khà! Say trong nhiệm vụ luôn rồi. Chết tiệt!
Vậy thì bây giờ cần phải lên kế hoạch kinh doanh. Tôi nhắm mắt lại và lục tìm mọi kiến thức về game trong đầu.
***
30 phút trôi qua.
…Chết tiệt. Toang rồi.
Tôi nghĩ ra rất nhiều cách. Chỉ cần quyết tâm là có vô số phương pháp để tắm trong tiền.
Nhưng.
Mẹ kiếp, tất cả đều cần vốn ban đầu.
Tôi lục lọi túi áo một lúc.
Thứ duy nhất trong túi là không khí. Ngoài ra, chẳng có một xu nào.
Dù vậy, tôi vẫn lục tung mọi ngóc ngách trong phòng, từ ngăn kéo bàn, gầm giường, gối, đến quần áo khác, phòng khi có gì đó sót lại.
Thế nhưng chỉ toàn bút máy, rượu, chứ chẳng có món đồ nào ra hồn. Kèm theo đó, dĩ nhiên là cũng không có tiền.
Thằng điên! Thằng khốn Kane!
Thường thì một đứa con hoang đàng phải có nhiều tiền mới đúng, đằng này chỉ có mỗi rượu là rượu.
Thằng chó này ít nhất cũng phải để dành một ít tiền chứ. Đồ khốn Kane.
Làm sao bây giờ?
Cứ ngồi yên thế này thì 2 ngày nữa, chắc chắn một cái flag giống hôm qua sẽ lại xuất hiện.
Mẹ kiếp. Tôih không muốn bị đâm vào bụng nữa đâu!!
Chẳng hiểu sao mấy đứa giết tôi đứa nào cũng thích đâm kiếm vào bụng, nhưng tôi không muốn trải nghiệm cảm giác đó lần thứ ba.
Nếu có chết thì ít nhất cũng cho tao ra đi thanh thản một chút chứ!
Nghĩ lại thì cả hai đứa đã giết tôi đều không kết liễu bằng một đòn, cứ như thể chúng muốn nhìn tôi đau đớn vậy.
Hầy… trước hết phải bình tĩnh đã.
Cứ kích động thế này cũng chẳng nghĩ ra được cách gì.
“Hầy…”
Hay là bán quách mấy chai rượu kia đi?
Đó cũng là một cách.
Không được… cách đó quá nguy hiểm.
Dĩ nhiên bán đi thì sẽ có vốn ban đầu. Nhưng Thomas đã nói rõ là sẽ cắt mọi hỗ trợ từ gia tộc. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc không được phép bán đồ đạc trong gia tộc.
Tôi đưa ánh mắt oán hận về phía nơi cất giữ rượu.
…Mà khoan, cái kia là gì vậy?
Rõ ràng là một chai rượu, nhưng trông nó có vẻ hơi linh thiêng, khác hẳn với những chai còn lại.
Tôi cầm chai rượu có vẻ linh thiêng lên.
Cái này .... chẳng lẽ là Nước Thánh?
Mảng này thì có chuyên gia rồi. Dù có thể khiến cô ta chú ý không cần thiết, nhưng một câu hỏi thế này chắc cũng không sao.
“Này chòm sao.”
[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh bày tỏ sự vui mừng vì lần đầu tiên được bạn gọi tên!]
Chỉ gọi một lần mà đã gửi tin nhắn thế kia, xem ra việc tôi phớt lờ đã khiến cô ta tổn thương tâm lý khá nặng.
Nhưng biết làm sao được. Phải hành động y như trong chuyện tình cảm thật chứ.
Mà thôi, không phải chuyện này. Lại suýt lạc đề rồi.
“Cái thứ này có phải Nước Thánh không?”
[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh hỏi tại sao ngươi lại để Nước Thánh ở đó.]
Hỏi tôi thì tôi cũng chịu.
Dù sao thì, qua phản ứng của Chòm sao, thứ tôi đang cầm trên tay chắc chắn là Nước Thánh.
Nước Thánh.
Nghe tên thì có vẻ ghê gớm lắm, nhưng thực ra đây là một món đồ vô dụng bỏ xó.
Chỉ được cái tên kêu thôi. Bên trong chỉ là nước lã có pha một chút thần tính, ngoài ra chẳng có gì khác.
Thậm chí còn chẳng có hiệu ứng gì, đúng không nhỉ?
Chắc có người sẽ nghĩ rằng dù sao cũng là Nước Thánh, ‘chắc là khó kiếm lắm nhỉ?’.
Với câu hỏi đó, tôi có thể tự tin trả lời rằng.
Ừm~ không hề~
Nói thẳng ra thì chẳng có món đồ nào dễ kiếm hơn thứ này. Không hề nói điêu, dù tôi có bị đuổi khỏi gia tộc thì cũng có thể kiếm được Nước Thánh trong vòng 10 phút, dễ đến mức đó.
Lấy một ví dụ chính xác thì nó cũng dễ như việc đến nhà thờ hồi còn ở Trái Đất để nhận bánh mì hay phiếu mua hàng vậy.
Thực chất, đó là vật phẩm có thể nhận miễn phí nếu đến cầu nguyện trong game.
Thật sự chẳng có món đồ nào vô dụng hơn thế.
Có thể làm gì với thứ này không nhỉ?
Rượu thì không bán được, nhưng Nước Thánh thì có lẽ Thomas cũng sẽ cho qua.
Hay là cứ dùng điểm để kiếm tiền.
Đó cũng là một cách. Dùng điểm mua vật phẩm trong cửa hàng tiền mặt rồi bán đi. Có lẽ chẳng có gì đơn giản hơn thế.
Nhưng thật lòng… tiếc quá đi.
Điểm chỉ có thể kiếm được khi hoàn thành nhiệm vụ. Đem nó đi bán chỉ để kiếm chút vốn ban đầu thì đúng là điên rồ.
Thôi thì cứ mở bảng trạng thái lên xem sao, biết đâu được.
Mở bảng trạng thái, tôi không do dự mà vào ngay [Kỹ năng cài đặt game].
Kỹ năng cài đặt game: Điều chỉnh âm lượng, Điều chỉnh chất lượng hiệu ứng, Cài đặt màu sắc, Xem bản đồ, Túi đồ, Cửa hàng tiền mặt…
Và khi nhìn thấy nó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu như sét đánh.
Không ngờ thứ này lại cần thiết đến vậy!!
tôi chỉ muốn quay về quá khứ tát cho bản thân một cái vì đã xem thường nó.
Dù sao thì, chuyện này đã được giải quyết.
Để thực hiện kế hoạch kinh doanh vừa nghĩ ra, tôi cần phải che giấu thân phận.
Có nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất là khuôn mặt này.
Mặt tôi đã quá nổi tiếng trong lãnh địa. Dùng bộ mặt này đi buôn bán, khách hàng không bỏ chạy đã là may lắm rồi chứ đừng nói là kéo đến.
Có thứ gì để che mặt không nhỉ?
Vừa nghĩ đến đó, có người gõ cửa.
- Cốc! Cốc! Cốc!
“Là Lise đây ạ. Thiếu gia, em vào được không ạ?”
“Ừ. Vào đi.”
Lise từ từ mở cửa rồi cúi đầu chào.
Nhìn cô ấy một lúc, không biết có phải trùng hợp không mà tôi đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên chuyển sinh.
“Lise. Em có thứ gì để che mặt không?”
“Dạ?”
Trước câu hỏi bất ngờ của tôi, cô ấy nghiêng đầu với vẻ mặt ‘tự nhiên hỏi cái gì vậy’.
“Chuyện là… cha đã cắt hết tiền tiêu vặt và hỗ trợ rồi nên ta định đi buôn bán một chút-”
Chưa kịp nói hết câu, Lise đã gật đầu với vẻ mặt hoàn toàn thấu hiểu.
Xem phản ứng thì có vẻ cô ấy cũng biết tôi định nói gì.
“Ừm… có chiếc mặt nạ lần trước em đã dùng ạ. Cái đó được không ạ?”
Hừm… cũng không tệ.
Ngay khoảnh khắc tôi định nói ‘Được. Lấy cái đó đi.’
Không biết cô ấy đang tưởng tượng cái gì, nhưng Lise chợt nở một nụ cười méo mó.
… Chắc không phải cô ta cũng là Yandere đấy chứ?
Không hiểu sao tôi lại có suy nghĩ đó, nhưng chắc là không phải đâu.
Yandere có phải là đá cuội ven đường đéo đâu mà ở gần tôi lại có tới hai người chứ?
Đúng vậy. Chắc không phải đâu.
Nhưng cẩn thận vẫn hơn. tôi có cảm giác nếu dùng chiếc mặt nạ đó, tôi sẽ biết được một sự thật mà tôi không muốn biết.
“Mặt nạ thì bí lắm. Ngoài cái đó ra có thứ gì như mặt nạ che nửa mặt không?”
“A… mặt nạ… có ạ.”
Nghe câu hỏi của tôi, vẻ mặt cô ấy thoáng chốc nhuốm màu tiếc nuối.
Cứ coi như không thấy gì đi. Ừ. Cứ vậy đi.
“Vậy cho ta mượn cái mặt nạ đó đi.”
“Vâng. Em hiểu rồi ạ.”
Nghe lời tôi, cô ấy lấy ra một chiếc mặt nạ trắng muốt từ chiếc nhẫn không gian phụ.
Mà khoan… hình như tôi cũng cần cái nhẫn đó.
Cơ thể này cũng chẳng khỏe mạnh gì. Nên việc mang vác đồ đạc chắc chắn sẽ rất vất vả.
Có cái đó thì sẽ tiện hơn nhiều.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, Lise nhìn qua lại giữa chiếc nhẫn không gian phụ và tôi, rồi tự nhiên giấu tay ra sau lưng.
Này. Ai định cướp của cô đâu? Sao phải giấu đi?!
Người không biết nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ tôi đang trấn lột.
[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh hỏi rằng ngươi nhất thiết phải trấn lột nó sao.]
Thấy chưa. Biết ngay mà.
Oan ức quá. tôi chỉ nghĩ là muốn có thôi chứ hoàn toàn không có ý định cướp đoạt.
Được rồi. Đã đến nước này thì không cướp, tôi mượn.
Mượn và cướp hoàn toàn khác nhau. Dĩ nhiên đứng ở góc độ nạn nhân thì cũng như nhau cả, nhưng tôi không định quỵt luôn nên nó khác.
“Lise.”
“Vâng…”
Dường như cảm nhận được điềm chẳng lành, đồng tử cô ấy thoáng rung lên.
“Em có thể cho ta mượn chiếc nhẫn đó được không?”
“Vâng… em hiểu rồi. Nhưng ngài có thể đợi một lát được không ạ?”
Trước câu hỏi của tôi, Lise bất ngờ đồng ý một cách vui vẻ.
Nhưng tại sao lại bảo tôi đợi?
Thôi thì không biết là gì, nhưng ở vị trí người đi mượn, đợi một chút là chuyện đương nhiên.
“Phải đợi bao lâu?”
“10 phút. Chỉ cần 10 phút thôi ạ.”
“Được. Ta biết rồi.”
“Em xin phép về phòng một lát ạ.”
Nói xong, cô ấy vội vã rời khỏi phòng.
Rốt cuộc là có chuyện gì mà cô ấy lại như vậy.
Nếu dùng Điều chỉnh âm lượng, có lẽ tôi sẽ biết được, nhưng nghĩ rằng làm vậy có thể sẽ bất lịch sự với Lise nên tôi chỉ ngồi yên.
10 phút trôi qua. Như thể bộ dạng lúc nãy không phải là tôi, cô ấy bước vào phòng với vẻ mặt vô cảm.
Cô ấy tháo chiếc nhẫn trên ngón tay ra và đưa cho tôi.
“Của cậu đây ạ, thiếu gia.”
“Ừ. Cảm ơn. Ngày mai tôi sẽ trả lại.”
tôi nhận chiếc nhẫn cô ấy đưa và không ngần ngại đeo vào ngón trỏ.
Nhưng mà kích hoạt cái này thế nào nhỉ?
Trong game thì chỉ cần nhấn nút là dùng được, nhưng giờ tôi đã trở thành nhân vật nên hoàn toàn không biết cách sử dụng.
Thấy tôi nhìn chiếc nhẫn và loay hoay, Lise đúng lúc giải thích.
“Thiếu gia, ngài chỉ cần tưởng tượng đang cất món đồ vào trong nhẫn là có thể sử dụng được ạ. Khi muốn lấy ra thì làm ngược lại là được.”
“Được. Ta hiểu rồi.”
Nghe vậy, tôi tưởng tượng đang cất chiếc mặt nạ vào trong nhẫn. Ngay lập tức, chiếc mặt nạ bị hút vào nhẫn như bị máy hút bụi hút vào.
Ok. Thế này là được rồi.
“Mà này Lise, không phải em vào đây có việc gì sao?”
“A! Vâng. Em định dọn dẹp phòng một chút ạ.”
Lise nói như thể vừa nhớ ra điều gì đó, có lẽ cô ấy đã quên mất việc của tôi.
“Hôm nay không cần đâu. Cứ để mai làm.”
“Vâng… em hiểu rồi.”
Nghe lời tôi, cô ấy gật đầu với vẻ mặt có phần tiếc nuối.
“Vậy thì bây giờ ta có việc phải làm. Bảo không cho ai vào phòng ta nhé.”
“Vâng.”
“Vậy em ra ngoài đi.”
Nói xong, cô ấy cúi đầu rồi rời khỏi phòng.
[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh tỏ ra quan tâm đến việc ngươi sắp làm.]
Cứ xem đi, đừng có mà ngạc nhiên đấy.
