Tránh xa chòm sao yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tránh xa chòm sao yandere - Chương 14: Thu hoạch (3)

Thế nào? Lũ khốn các ngươi!! Dám coi thường ta như thế, đáng đời lắm!!! Phư ha ha ha ha ha!!

Cảm giác trong lòng sảng khoái vô cùng, cứ như vừa được uống một hơi nước giải khát sau chuỗi ngày toàn chuyện bực mình.

Ba người họ nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu tôi vừa làm cái trò quái gì.

“Khụ khụ. Chà, ta cũng không muốn lắm lời giải thích đâu, nhưng nhìn vẻ mặt của các ngươi thì có vẻ cần thiết đấy.”

“Không phải thế, mà là chủ nhân đã hứa sẽ giải thích vào hôm nay mà.”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng cô ấy đồng tình với lời của Casey.]

····Cái con bé này và Chòm sao kia đúng là không chịu thua một lần nào mà.

Nhưng thành thật mà nói, họ nói đúng nên tôi chẳng còn gì để cãi.

“Dù sao thì, các ngươi có thấy thứ ta đang cầm không?”

Nghe câu hỏi của tôi, cả ba người đều nhìn vào lọ thuốc tôi đang cầm. Casey nhìn thấy nó liền giật mình kinh ngạc, hai mắt mở to.

“Ơ?! Đó không phải là lọ Potion mà hôm qua chủ nhân mua từ tên lừa đảo sao?!”

“Người đó không phải lừa đảo, nhưng đúng là nó rồi đấy.”

Nghe câu trả lời của tôi, Casey tỏ vẻ không thể tin nổi.

“V, vậy là chỉ vì lọ Potion do chủ cửa hàng đó làm mà nó đã mọc lên chỉ trong một ngày thật sao?”

“Ừm····· Chà, có thể coi là vậy.”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh hỏi ngươi đang nói cái quái gì vậy!!]

Sao con mắm này lại phấn khích thế nhỉ?

Bình thường cô ta cũng có vẻ quan tâm đến tôi, nhưng hôm nay lại đặc biệt dữ dội hơn, hay đây chỉ là ảo giác của tôi thôi?

Chà, tôi đoán là do tôi biết những kiến thức mà cô ta không biết, nhưng giờ mà giả vờ không hay thì cũng kỳ.

Ba người họ nghiêng đầu với vẻ mặt ngơ ngác.

“Nhìn là biết. Vẻ mặt không hiểu gì cả. Điều mà mọi người thường lầm tưởng là hiệu quả chính xác của Potion không phải là hồi phục vết thương.”

“·····Dạ?”

“Hiệu quả chính xác của Potion là tạm thời đẩy khả năng tái tạo vượt qua giới hạn của nó. Thế nên hạt giống gieo hôm qua mới lớn nhanh như vậy.”

Mà, đây chỉ là giả thuyết nghe có vẻ hợp lý của tôi thôi, chứ thực ra nó là một bug được tạo ra do lỗi của nhà sản xuất. Hồi đó, mọi người đã không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy bug này.

Nhưng vấn đề chỉ có thế. Dù đã tìm ra một bug có thể phá nát thị trường như vậy, nhưng nó lại không có nhiều công dụng như bug tôi đã dùng lần trước.

Và vốn dĩ bug này có một nhược điểm là không có tác dụng với các loại Potion khác, chỉ có Potion do Karin làm mới được.

Chà, nếu đoán một chút thì chắc là do Potion cô ấy làm có hiệu năng vượt trội hơn hẳn chăng?

Dù sao thì, nói lan man rồi, nhưng tóm lại thì trong game, có được mấy thứ như rau củ hay hoa quả thì để làm gì chứ, cũng vô dụng cả. Thay vì thế, thà đi bắt quái vật cày tiền còn hơn.

Đến mức mà mấy thằng cha nhà sản xuất còn chẳng thèm sửa lỗi nữa là đủ hiểu rồi.

Nghe xong màn chém gió nghe có vẻ hợp lý của tôi, ba người họ ngây người nhìn tôi.

“Tất nhiên, chỉ có lọ Potion mua hôm qua mới làm được thôi. Mấy loại khác hiệu năng đều kém hơn, cứ coi như là chắc chắn không được đi.”

“······.”

Khi tôi nói một cách đầy oai phong như vậy, cả ba người đều im bặt như ngậm phải bồ hòn.

“Gì vậy? Sao không có phản ứng gì hết?”

“A! Xin lỗi ngài. Chỉ là tôi quá đỗi kinh ngạc trước những gì ngài nói nên mới·····.”

Philip có vẻ đã bị sốc nặng đến mức đôi mắt ti hí thường ngày của ông ta cũng mở to ra, để lộ cả con ngươi.

Tôi lờ đi phản ứng của ba người, hái ba quả trái cây mọc trên ruộng rồi đưa cho họ.

“Ăn thử đi.”

”Vâng, thưa thiếu gia.”

“Tôi biết rồi, chủ nhân.”

Ba người họ cắn một miếng trái cây tôi đưa. Philip và Lise lập tức mở to mắt, còn Casey thì đôi má phúng phính mềm mại nhai nhồm nhoàm, ăn ngấu nghiến.

Ai không biết còn tưởng tôi định giật lại của nó ấy chứ.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng cô ấy cũng muốn ăn thử. Cô ấy bảo ngươi mau mau đến thần điện của cô ấy và dâng vật phẩm cúng tế ngay đi!!]

Ủa cái Chòm sao này có cần ăn uống gì đâu mà lại làm loạn vì một quả trái cây chứ?

Bình thường ngày nào cũng xem mukbang của Kim Soo-yong mà giờ lại phấn khích đến thế khi thấy một quả trái cây thượng hạng được tạo ra từ bug.

Trái cây dù có ngon đến mấy thì làm sao ngon bằng mấy món ăn cao cấp được chứ.

Lần nào cũng vậy, tôi chẳng thể nào hiểu nổi suy nghĩ của cô ta.

“Thế nào? Từng đó là đủ xếp vào hàng thượng hạng rồi chứ?”

Nghe câu hỏi của tôi, ba người họ gật đầu không chút do dự.

“Nếu sử dụng cái này, nó sẽ trở thành nguồn tiền ổn định đầu tiên của ta. Vấn đề là nếu lan truyền quá rộng rãi thì kinh tế thị trường có thể bị phá nát. Nên ban đầu, cứ làm ở quy mô nhỏ thôi.”

Nói chính xác hơn là nếu có tin đồn tôi đã làm việc này, có thể sẽ có kẻ nhắm vào tôi.

Philip có vẻ như đã lặng người đi một lúc vì không ngờ tôi lại suy nghĩ sâu xa đến vậy. Ngược lại, Lise thì sau vụ ám sát của Bilg lần trước, nhận thức về tôi đã thay đổi khá nhiều, nên cô ấy dùng tay khoanh trước bộ ngực khủng của mình, khịt mũi ra vẻ tự hào.

Nhìn vẻ mặt của cô ta, ai không biết còn tưởng đó là thành tựu do chính cô ta đạt được chứ không phải tôi.

Mà, hai người họ phản ứng như vậy cũng không có gì lạ. Mới vài ngày trước thôi, tôi vẫn còn là một tên ăn chơi trác táng, chỉ biết vung tiền qua cửa sổ, mà giờ đây thay vì tiêu tiền, tôi lại sắp kiếm được một khoản tiền lớn nhất từ trước đến nay, nên phản ứng đó cũng là điều đương nhiên.

“Vậy thì bây giờ hãy nói với thanh tra khu nông nghiệp đến thu hoạch những thứ trong ruộng của ta ở quy mô nhỏ. Dĩ nhiên, tuyệt đối không được nói về phương pháp chúng ta vừa sử dụng.”

“”Vâng. Đã rõ, thưa thiếu gia.””

Nghe lệnh của tôi, Philip và Lise cúi đầu với ánh mắt tràn đầy lòng trung thành. Casey thấy không khí của hai người họ cũng nhanh trí cúi đầu theo.

***

Cứ thế, Kane dẫn Casey quay trở lại phòng mình. Philip vẫn dõi mắt nhìn theo hướng cậu đã đi.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà cậu ấy lại thay đổi đến thế? Hay là cậu ấy vốn đã che giấu bản tính thật của mình?

······Không. Không phải vậy. Nếu nói là che giấu bản tính thật từ trước đến nay thì những hành động trước đó không thể nào là diễn kịch được.

Ngày nào cũng say xỉn, ném đồ đạc vào người xung quanh và chỉ biết vung tiền bừa bãi, chẳng có lý do gì để phải diễn một vai công tử bột như thế.

Vậy thì, cậu ấy thực sự đã thay đổi sao?

Philip trầm tư suy nghĩ. Rõ ràng chỉ mới vài ngày trước, Kane có bị gọi là ký sinh trùng của gia tộc David cũng không có gì để bào chữa.

Nhưng.

Bây giờ, không biết vì lý do gì mà cậu ấy đã thay đổi, con người đã hoàn toàn khác xưa.

Dĩ nhiên, không phải là cậu ấy đã thay đổi hoàn toàn. Cách nói chuyện hay khí chất vẫn còn tương tự.

Nhưng vấn đề là hành động của cậu ấy quá khác so với trước đây. Kane bây giờ không chỉ là có năng lực, mà nói thẳng ra là gọi cậu ấy là thiên tài cũng không ngoa.

Trong lúc ông đang suy nghĩ, Lise đứng bên cạnh lên tiếng với vẻ mặt đầy tự hào.

“Thế nào, Philip. Như tôi đã nói, thiếu gia đã thay đổi nhiều rồi phải không?”

“·····Đúng vậy. Vậy chuyện thiếu gia bắt được gián điệp cũng là sự thật sao?”

“Vâng. Tôi định ra tay khống chế, nhưng thiếu gia đã một mình tóm ngược lại tên gián điệp đó.”

Không ngờ đó lại là sự thật.

Hiện tại, trong giới sát thủ của gia tộc David đang lan truyền tin đồn rằng Kane đã bắt được gián điệp của Giáo phái.

Dĩ nhiên, người tung tin đồn không ai khác chính là Lise.

Cô ấy có xu hướng thiên vị Kane một cách đặc biệt, nên ông đã nghĩ rằng đó chỉ là lời nói quá, nhưng nhìn bộ dạng hôm nay của cậu ấy thì không phải vậy.

Không ngờ cậu ấy lại có thể sử dụng một phương pháp đột phá như thế. Lẽ nào····· chuyện mình làm cậu ấy cũng biết rồi chăng?

Vài ngày trước, vì lợi ích của gia tộc, ông đã định loại bỏ Kane, một thứ sâu bọ, bằng cách xóa sổ bang hội hắc ám mà cậu ta điều hành. Ông đã nhờ một người quen trong bang hội mạo hiểm giả để ủy thác cho Kim Soo-yong, một người vừa mạnh mẽ lại vừa có chính nghĩa.

Tất nhiên, để không bị nghi ngờ, ông đã cố tình ủy thác điều tra.

Và đúng như dự đoán, Kim Soo-yong vì lý do nào đó đã không chỉ điều tra. Hắn đã phá tan tành cái bang hội nhỏ đó.

Được rồi. Đến đây thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp.

Nhưng vấn đề là một kết quả ngoài dự đoán đã xảy ra. Theo lẽ thường, Kane phải bị Kim Soo-yong giết hoặc bắt giữ·····.

Không ngờ cậu ta lại có thể thoát ra khỏi đó.

Nghĩ như vậy, khả năng cao là Kane biết chuyện ông đã làm.

Đến cả gián điệp của Giáo phái mà không ai tìm ra được cậu ấy còn tìm thấy, thì chuyện do quản gia riêng của mình sơ suất gây ra, không có lý nào cậu ấy lại không biết.

Thế nhưng, cậu ấy lại cố tình làm như không biết.

Khi ông đang chìm sâu trong suy nghĩ, Lise ở bên cạnh lên tiếng.

“Philip? Sao ông lại đứng ngẩn ra vậy?”

“A! Xin lỗi. Tôi chỉ đang thắc mắc không biết đã có chuyện gì xảy ra với thiếu gia mà cậu ấy lại thay đổi như vậy thôi.”

“Tôi cũng chỉ mới ra ngoài một lúc mà cậu ấy đã thay đổi rồi nên cũng không rõ lý do, nhưng dù sao thì cũng không có gì xấu phải không?”

“Chà, đúng vậy.”

Tấm lòng thật rộng lớn.

Nếu là người bình thường, không đời nào lại để yên cho kẻ đã gây ra chuyện như vậy. Thế nhưng Kane đã không đuổi cổ ông đi mà chấp nhận ông.

Khi ông đang cảm động trước tấm lòng của Kane.

“Philip-ssi. Vậy thì bây giờ chúng ta đi làm việc mà thiếu gia đã giao thôi.”

“Vâng, tôi biết rồi.”

Hai người họ cất bước đi đến chỗ thanh tra để thực hiện nhiệm vụ của Kane.

***

[Nhiệm vụ - Kiếm tiền! đã hoàn thành.]

[Phần thưởng 500 điểm.]

Bây giờ trong tay tôi đã có 1.000 điểm. Với số điểm này, tôi có thể mua được cả những vật phẩm sử dụng vĩnh viễn chứ không phải loại dùng một lần trong Cửa hàng tiền mặt.

Dĩ nhiên, dù vậy thì hầu hết vẫn không mua nổi.

Nhưng so với lúc mới chuyển sinh thì rõ ràng đã khác một trời một vực.

Lúc đó, thứ duy nhất tôi có là [Điều chỉnh âm lượng]. So với bây giờ, tôi không chỉ có thêm [Điều chỉnh chất lượng hiệu ứng] mà còn tích lũy được 1.000 điểm.

“Thế nào? Ta đã bảo cứ tin ta mà, đúng không?”

“Gâu!”

Cô bé sủa lên thay vì nói tiếng người để giả làm một con chó, rồi gật đầu.

Khi chúng tôi đang thong thả bước đi, một quản gia đột ngột xuất hiện sau lưng như thể đã theo dõi từ lúc nào.

Quả nhiên là mình đang bị Thomas theo dõi. Nhưng ông ta đến thế này, xem ra là có chuyện cần tìm mình rồi.

Thực ra tôi cũng đã đoán được phần nào. Với một người như Thomas, không có lý nào ông ta lại để yên khi tôi đột nhiên thay đổi.

Chắc chắn Thomas đã nhận ra sự thay đổi nhỏ của tôi và tò mò xem tôi sẽ làm gì. Không chỉ vậy, ông ta còn dùng người dưới trướng để giám sát xem tôi có gây chuyện nữa hay không.

Và bây giờ, người quản gia đang theo dõi tôi····· à không, chính xác hơn là Malcolm, người được mệnh danh là sát thủ giỏi nhất của gia tộc David, xuất hiện như thế này có nghĩa là.

“Thưa thiếu gia, gia chủ gọi ngài.”

Đúng như tôi dự đoán, Thomas đã triệu tập tôi vì phương pháp đột phá làm đảo lộn thị trường.

“Ta biết rồi. Vậy ngươi hãy đưa Casey về phòng ta.”

“Vâng. Tôi đã rõ, thưa thiếu gia.”

Malcolm mỉm cười hiền hậu như một ông chú rồi gật đầu.

“Nhân tiện, đây là khách của ta, nên hãy đối xử cho tốt.”

“Vâng.”

Cứ thế, tôi nhận lệnh triệu tập của Thomas và đi từ phòng mình đến phòng gia chủ.

***

Hừm····· Dù sao thì cũng thấy cần phải nhanh chóng nâng cao năng lực thể chất để có thể sử dụng khả năng Điều chỉnh âm lượng thường xuyên mà không bị gánh nặng. Bị áp sát từ phía sau dễ dàng như thế này, có khi lại chết lần nữa mất.

Dĩ nhiên, khả năng giám sát của Malcolm cũng rất xuất sắc, nhưng dù vậy, việc tôi tự làm mình mạnh hơn cũng không có gì là xấu.

Thôi, chuyện này để sau hẵng nghĩ.

- Cốc cốc cốc.

“Được rồi. Vào đi.”

Ngay khi tôi định mở miệng, Thomas đã lên tiếng trước. Tôi nghe lời ông và mở cửa.

Khi tôi bước vào phòng, Thomas chắp tay sau lưng, nhìn ra cửa sổ và cất lời.

“Vậy····· con có biết tại sao ta lại gọi con không?”

“Thưa có.”

“Ta quả thực đã chờ đợi tin tốt, nhưng không thể ngờ con lại làm ra một chuyện phi thường đến vậy.”

Thomas nở một nụ cười hoang đường như thể không thể tin nổi.

“Chà, con cũng biết đấy, việc con đang làm có thể phá vỡ nền kinh tế thị trường····· không, đây là một thành tựu có thể ghi một nét son vào lịch sử của lục địa Rayston. Nhưng······.”

“Vâng. Con cũng biết cha đang muốn nói điều gì.”

Rõ ràng là nếu lan truyền chuyện này ra ngoài, tôi sẽ gặp nguy hiểm.

Dĩ nhiên, nhờ thân phận là con trai của Thomas, gia chủ gia tộc David, mà tôi sẽ bớt bị đe dọa hơn, nhưng với kinh nghiệm đã từng chết một lần dưới tay Bilg, không có gì đảm bảo là tôi sẽ an toàn tuyệt đối.

Mà, mối đe dọa với tôi là một chuyện, nếu không cẩn thận còn có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm trong lịch sử nữa.

Vốn dĩ tôi đã đang lo lắng không biết tương lai có bị thay đổi vì mụ Chòm sao kia không rồi.

Và vấn đề không chỉ dừng lại ở đó. Các anh em khác cũng có khả năng sẽ nhắm vào tôi.

Bây giờ họ vẫn nghĩ tôi là một tên ăn chơi trác táng, chắc chắn không thể trở thành gia chủ nên mới để yên cho tôi. Vì họ biết tôi sẽ tự hủy hoại mình.

Nhưng nếu bọn họ biết được thành tích mà tôi vừa đạt được thì sao? Họ sẽ không giết tôi, nhưng khả năng cao sẽ biến tôi thành một kẻ tàn phế ở đâu đó.

Khốn kiếp. Thà chết rồi hồi quy còn hơn.

Tóm lại, đối với bọn họ thì đó không phải là giết người, nhưng đối với tôi thì chẳng khác nào ép tôi tự tử.

Nhưng mà, chết tiệt, thành thật mà nói tôi cũng không muốn trở thành gia chủ đâu.

Làm gia chủ thì chắc chắn sẽ bận tối mắt tối mũi, có cần thiết phải làm không?

Thực ra, so với cuộc sống bận rộn như gia chủ, tôi muốn trở thành một kẻ thất nghiệp giàu có hơn.

Vấn đề là dù tôi nghĩ vậy, các anh em của tôi lại không nghĩ thế.

Cảm thấy có chút oan ức, nhưng tôi không thể nói thẳng ra nên chỉ có thể nghĩ trong lòng.

“Được rồi. Con biết là tốt. Vậy thì, ta công nhận thành tích lần này và sẽ khôi phục lại việc hỗ trợ vật chất cho con. Mà, dù ta không làm thì có lẽ con cũng không thiếu tiền. Và ta sẽ thực hiện một điều con mong muốn.”

Ồ?! Sẽ thực hiện một điều mình mong muốn sao?

Gia tộc David là một trong những gia tộc hàng đầu ở lục địa Rayston. Do đó, hầu hết mọi thứ họ đều có thể thực hiện được.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh vểnh tai lên.]

Hừm····· điều mình muốn bây giờ sao.

Thành thật mà nói, vì đã lấy lại được sự hỗ trợ rồi nên tôi cũng không thực sự cần gì nữa.

Tôi nhắm mắt lại và từ từ suy nghĩ.

Hử? A! Nhân tiện thì·····.

“Con muốn······.”