Tránh xa chòm sao yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 131

Tránh xa chòm sao yandere - Chương 17: Thánh Nữ (1)

Trông cô ấy cổ hủ thế kia, hoàn toàn không phải gu của tôi.

Tôi thích kiểu chị gái quyến rũ như Lise hơn là kiểu người cứng nhắc như vậy.

Nghĩ đến việc Kane từng là vị hôn phu của một người phụ nữ như thế, tôi bất giác cảm thấy thật đáng thương.

Ừ. Nếu kết hôn với một người phụ nữ cứng nhắc như vậy thì chắc chắn sẽ bị lép vế cả đời. Thật tình, thằng chó Kane này cứ cố tình gây phiền phức cho mình.

Mới lúc nãy tôi còn cảm thấy biết ơn vì nó đã cho tôi một cô bạn gái, nhưng hóa ra là nó đang ném một quả bom cho tôi.

Tôi đúng là một thằng ngu khi đã có lúc biết ơn Kane.

Thế này thì đúng là hết thuốc chữa.

Eileen sững sờ khi nghe lời đề nghị chia tay của tôi.

Tôi vội vàng đứng dậy trước khi ngọn lửa giận dữ kịp bén sang mình.

“Vậy thì ta đi trước đây.”

Chết tiệt. Chạy thôi.

Tôi vừa nhìn chằm chằm vào thông báo hoàn thành nhiệm vụ vừa rời khỏi phòng.

***

Eileen ngẩn ngơ nhìn về phía Kane vừa rời đi.

Gì vậy? Sao lại đột ngột thế?

Eileen đứng ngây người ra mất một phút vì không thể hiểu nổi tình hình hiện tại.

Sao anh ta có thể đột ngột nói xong chuyện của mình rồi bỏ đi như vậy chứ?

Ban đầu, cô chỉ cảm thấy hoang mang, nhưng rồi máu nóng dần dồn lên não.

“Hờ, hờ! Gì thế này?”

Rõ ràng, bản thân cô hôm nay cũng định hủy hôn với Kane. Vì anh ta liên tục gây ra đủ thứ chuyện nên gia tộc cũng đã gây áp lực, yêu cầu cô hủy hôn với anh ta.

Trước áp lực của gia tộc cùng với sự thay đổi của Kane, Eileen đã không thể chịu đựng được nữa và sau nhiều đêm suy nghĩ, cô đã quyết định sẽ hủy hôn.

Thế nhưng, cô vẫn nhớ lại lần đầu gặp Kane. Khi đó, anh chắc chắn không bị gọi là một đứa con hoang đàng như bây giờ. Dù không có tài năng gì đặc biệt, nhưng anh ta luôn nỗ lực không ngừng và tính cách cũng khá tốt. Vì vậy, anh ta không hề gây ấn tượng xấu với người khác.

Vì nhớ đến một Kane như vậy nên Eileen đã suy nghĩ rất nhiều để tìm cách nói lời chia tay sao cho anh ta ít bị tổn thương nhất.

Cuối cùng, cô vẫn chưa thể quyết định được…

Vậy mà anh ta chỉ nói đúng một câu 'chúng ta chia tay đi' rồi bỏ đi ư?

Không chỉ lời nói, mà vẻ mặt anh ta cũng không hề có chút buồn bã nào, ngược lại còn rất thản nhiên.

Mình thì đã trằn trọc mấy đêm liền trong phòng để tìm cách không làm anh ta bị tổn thương, vậy mà?

“...”

Thật hết nói nổi?

Đúng là cô cũng định hủy hôn, và dù sao đi nữa thì kết quả cũng tốt đẹp khi mọi chuyện kết thúc mà không làm Kane bị tổn thương như cô mong muốn.

Nhưng sao lại thấy tức thế này?

Thành thật mà nói, cô luôn tự tin rằng dù là tài sản hay năng lực, mình cũng không hề thua kém bất cứ ai.

Còn về phẩm hạnh… dù không chắc chắn nhưng cô nghĩ mình cũng thuộc dạng tốt.

Vì vậy, trước khi đính hôn với Kane, cô cũng đã nhận được không ít lời tỏ tình.

Vậy mà anh ta lại đá mình không một chút do dự ư?

Không, đá thì cũng được thôi. Vì có thể cô không phải gu của anh ta. Nhưng việc anh ta chỉ nói đúng một câu rồi phũ phàng bỏ đi như vậy thật khiến cô cạn lời.

Mặt Eileen đỏ bừng như quả cà rốt. Cô dùng tay quạt quạt để hạ hỏa.

“Ha! Phải rồi. Tốt quá chứ sao. Dù gì thì mình cũng định hủy hôn mà.”

Cuối cùng, cô trừng mắt giận dữ rồi rời khỏi dinh thự.

***

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Eileen đến.

“Phù… Vất vả hơn mình nghĩ.”

“Chủ nhân. Dù sao thì thể lực và sức mạnh của ngài cũng đã tốt hơn lúc đầu một, một chút rồi đấy.”

“Sao vừa nói vừa tránh ánh mắt của ta thế?”

Trước câu hỏi của tôi, Casey ngước nhìn ngọn núi xa xăm rồi bĩu môi. Sau đó, cô bé bắt đầu huýt sáo.

Trong suốt một tuần qua, tôi không hề ngồi yên. Tôi nghĩ rằng dù cơ thể này có chết đi sống lại bao nhiêu lần đi nữa thì cũng cần phải có một chút sức mạnh tối thiểu, nên tôi đã bắt đầu lao vào tập luyện cật lực.

Tôi bắt đầu với những bài tập cơ bản như rèn luyện sức mạnh, thể lực, rồi thử nghiệm và luyện tập nhiều thứ khác như kiếm thuật, vận hành Aura.

Nhưng mà. Thằng này có đúng là con trai của Thomas không vậy?

Sức mạnh và thể lực thì có thể hiểu được là tệ hại vì trước giờ Kane chỉ biết ăn chơi trác táng, nhưng kiếm thuật và vận hành Aura mà cũng không có chút tài năng nào là sao?

Thật lòng mà nói, tôi đã có chút mong đợi, nhưng không nói điêu đâu, tài năng của hắn ta chẳng khác gì người thường.

Thôi được. Cứ cho là kiếm thuật thì như vậy đi.

Kiếm thuật thì ít nhất nếu cố gắng nỗ lực, nó sẽ dần dần tốt lên. Nhưng còn Aura, tôi thậm chí còn nghi ngờ không biết nó có tồn tại trong cơ thể này không nữa, vì tôi chẳng cảm nhận được gì cả.

“...Thiếu gia. Nhưng mà ngài hủy hôn như vậy có ổn không?”

Ít nhất thì cũng làm bộ mặt lo lắng khi nói câu đó đi chứ?

Rõ ràng giọng điệu của cô ấy tỏ ra vô cùng lo lắng, nhưng khác với lý trí, cơ thể cô ấy lại rất thành thật, khóe miệng cứ nhếch lên.

Xem ra cô ấy rất vui vì tôi đã hủy hôn với Eileen.

“À, không sao đâu. Sẽ không có vấn đề gì lớn đâu.”

Thật ra, đứng trên lập trường của gia tộc thì họ sẽ không quan tâm lắm đâu.

Ngay từ đầu, gia tộc Eilja chắc cũng không biết chuyện tôi đã thay đổi. Ngay cả trong gia tộc David, tin đồn cũng chỉ là tin đồn, chẳng có mấy ai hoàn toàn tin vào điều đó.

Gia tộc Eilja chắc chắn sẽ vui mừng vì tôi là người đề nghị chia tay chứ không đời nào họ lại ghét bỏ cả.

Tôi dám cá là bọn họ cũng đang đau đầu suy nghĩ làm thế nào để hủy hôn mà không bị thiệt hại gì cho xem.

Và nhìn vẻ mặt của cô ta hôm đến tìm tôi thì rõ ràng là đã có ý định chia tay rồi còn gì.

Vì vậy, gia tộc Eilja sẽ không đời nào yêu cầu chúng ta bất cứ điều gì.

Chắc họ đang vui đến mức nhảy cẫng lên ấy chứ.

“Thế nên, họ có vui mừng thì có chứ không đời nào oán trách chúng ta đâu. Mà này, chúng ta vẫn đang hỗ trợ cho nhà mạo hiểm tên Kim Soo-yong dưới danh nghĩa gia tộc David đúng không?”

Lise vẫn còn bực bội chuyện lần trước, cô bĩu môi gật đầu.

“Vâng… Thưa thiếu gia, nhưng tại sao lại phải làm vậy ạ? Hắn ta… không phải là kẻ đã phá hủy bang hội của thiếu gia sao?”

Ừ. Vì phải cố gắng bám sát nguyên tác trong game hết mức có thể.

Tất nhiên, có thể bây giờ Chòm sao đã quay lại với Kim Soo-yong, nhưng cũng không thể chắc chắn được.

Thật tình, tôi không thể nào đoán được suy nghĩ của kẻ đó nên không có gì đảm bảo là nó đã quay lại với Kim Soo-yong.

Vì vậy, cần phải mượn danh nghĩa gia tộc để hỗ trợ cậu ta giống như Giáo phái đã làm.

Không thể nói ra suy nghĩ trong lòng, tôi xoa đầu cô ấy với ý muốn trấn an.

“Ta không thể nói lý do chính xác được, nhưng xét theo một góc độ nào đó, đứng trên lập trường của cậu ta thì chẳng qua chỉ là diệt trừ kẻ xấu thôi. Nên nếu đầu tư vào cậu ta, cậu ta sẽ tiếp tục xử lý những kẻ rác rưởi trong lãnh địa.”

“Vâng, vâng ạ. Nhưng mà, c-cái, t-tay…”

“A! Xin lỗi.”

Ngay khi tôi ngừng xoa đầu, Lise buột miệng kêu lên một tiếng đầy tiếc nuối.

Đứng bên cạnh chứng kiến cảnh đó, Casey nhìn Lise với ánh mắt ngây thơ rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Lise. Mặt chị đỏ như quả táo luôn kìa!!”

“Em nhìn nhầm rồi, hậu bối.”

“Ể? Em không nghĩ là nhầm đâu? Hay là chị Lise thích tay của chủ nhân ạ?!”

Đúng là trẻ con, Casey nói năng chẳng kiêng nể gì cả.

Nghe câu trả lời của cô bé, vẻ mặt tiếc nuối của Lise ngay lập tức chuyển thành nụ cười nửa miệng.

“Hậu bối. Xem ra giờ giải lao kết thúc rồi nhỉ.”

“Ơ, ơ? Em nghĩ giờ nghỉ vẫn chưa hết mà?”

“Không đâu. Thấy em còn sức cãi lại thế này thì chắc là khỏe lắm rồi. Thưa thiếu gia, chúng tôi xin phép đi luyện tập tiếp đây ạ.”

Lise trả lời một cách dứt khoát. Nhìn thái độ của cô, Casey dường như nhận ra mình đã lỡ lời, đồng tử bắt đầu rung lên như động đất.

“Ừ. Hai người vất vả rồi.”

“C-cứu em với! Chủ nhân!”

Đúng là nếu im lặng thì đã được yên thân rồi.

“Tự làm tự chịu thôi, Casey.”

“Không!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Cứ thế, Casey bị Lise tóm lấy và lôi đi đâu đó.

Thôi, mình cũng tập luyện đến đây thôi, giờ đi tìm vật phẩm ẩn nhỉ.

Tôi cũng bắt đầu chuẩn bị dần dần để đối phó với nguyên tác.

***

Rời khỏi dinh thự, tôi đi về phía khu chợ dành riêng cho các tu sĩ, nơi cất giấu vật phẩm ẩn.

Trên đường đi, như thường lệ, người dân trong làng đều tránh mặt tôi.

Thật sự lần nào cũng cảm thấy oan ức ghê.

Tôi thề trên lương tâm của mình là tôi chẳng làm gì sai cả, vậy mà mọi người cứ tránh tôi như thể tôi là quái vật vậy.

Cứ thế, tôi vừa đi vừa lẩm bẩm với tâm trạng oan ức tột cùng, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Khu chợ dành riêng cho các tu sĩ, khác với khu chợ mạo hiểm giả mà tôi đã đến lần trước, xung quanh toàn là những người mặc tu sĩ phục trắng tinh và những bộ giáp trắng như tuyết mà các Thánh hiệp sĩ hay mặc.

Xung quanh trắng toát đến mức có nói là bị PTSD cũng chẳng sai.

Chỉ cần nhìn những người đi lại xung quanh thôi cũng đã thấy toát lên vẻ thần thánh rồi.

“Xin chào. Khí chất của anh thật trong sáng…”

“Hả?”

"............. Xin lỗi. Chắc là do tôi mới vào nghề nên nhìn nhầm.”

Người của Giáo hội đang định truyền đạo vừa nhìn thấy mặt tôi đã lật mặt nhanh như chớp.

Không. Chết tiệt. Đến cả các sơ trong Giáo hội cũng né mình tôi.

Bình thường những người truyền đạo sẽ không bỏ qua bất cứ ai mà bám riết không tha, nhưng người phụ nữ vừa rồi rõ ràng sau khi nhìn thấy mặt tôi, vẻ mặt đã cứng đờ trong giây lát.

Rốt cuộc thì danh tiếng của thằng chó Kane này lan xa đến mức nào vậy?!

Mà, không bị làm phiền thế này thì tôi cũng khỏe hơn, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác thật kỳ lạ.

Cảm giác như bị con chó trong xóm coi thường vậy.

So sánh người truyền đạo với chó trong xóm thì hơi quá, nhưng cảm giác thì cũng tương tự.

Cuối cùng, người phụ nữ định truyền đạo lại cất lọ Nước Thánh đang cầm trên tay vào túi, rồi vội vàng đổi mục tiêu sang người gần đó và bỏ đi như chạy trốn.

Thôi. Cứ suy nghĩ tích cực lên. Coi như vận xui tự động tránh xa mình, phải biết ơn mới đúng chứ. Oán thán cái gì.

Tuyệt đối không phải vì bị tổn thương nên mới tự AQ đâu. Thật tâm chỉ nghĩ vậy thôi.

Ừ. Chỉ vậy thôi. Chết tiệt.

*** 

Hừm… mà mình nhớ là nó ở quanh đây mà.

Tôi đi vòng quanh ngôi đền trắng như tuyết, đảo mắt nhìn xung quanh.

Dù tôi có là một game thủ kỳ cựu đến đâu đi nữa thì cũng không thể nào nhớ hết mọi địa hình. Vốn dĩ vật phẩm ẩn mà tôi định lấy bây giờ là vật phẩm nhận được ở giai đoạn đầu game.

Vì vậy, dù biết nó ở đâu nhưng để nhớ hết đường đi đến đó thì thật khó.

Chết tiệt. Thế mới thấy việc xem bản đồ quan trọng đến mức nào.

Lúc chơi game, nếu không biết thì chỉ cần mở cài đặt xem bản đồ là tìm được ngay, nhưng giờ không có nó nên không dễ dàng chút nào.

- Xoàaa.

Khi đang suy nghĩ vẩn vơ và tiếp tục đi, tôi nghe thấy một âm thanh quen thuộc từ đâu đó vọng lại.

Âm thanh vừa rồi là?!

Ngay khi nghe thấy âm thanh, tôi không chút do dự mà đi về phía đó.

Càng đi, âm thanh càng trở nên rõ ràng hơn.

Đi được khoảng 30 giây, quả nhiên tôi đã đến được nơi có vật phẩm ẩn, đúng như dự đoán.

Và cùng lúc đó.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng cô ấy rất nhớ bạn!]

Gì vậy? Chết tiệt? Đây là mơ đúng không? Phải không?

Tôi còn tưởng mắt mình có vấn đề nên lấy tay dụi mắt.

Nhưng khác với mong đợi của tôi, thông báo của Chòm sao vẫn còn nguyên trước mắt.

A… Làm ơn đi mà, mẹ kiếp.

Rõ ràng là suốt một tuần qua không hề có tin nhắn nào từ kẻ đó. Vì vậy, tôi cứ ngỡ rằng vì tôi không phản ứng nên nó đã chán và đi nơi khác rồi.

Nhưng không phải vậy. Nhìn phản ứng này thì rõ ràng là nó đã rời đi một thời gian, nhưng có vẻ không phải là đến chỗ Kim Soo-yong.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh tò mò không biết bạn sẽ tránh cái chết như thế nào.]

Cái gì?! Chết tiệt. Sao tự dưng lại nói nhảm gì vậy.

Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, một áp lực khủng khiếp và một âm thanh rợn người vang lên từ phía sau.

“Ngươi đã cướp mất nữ thần của ta. Dám cướp đi nữ thần của ta, ngươi thậm chí không có tư cách để phải chịu đau đớn. Dù nữ thần và Diêm Vương có tha thứ cho ngươi, ta cũng sẽ không tha thứ đâu, vì vậy ta sẽ giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi. Giết ngươi.”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy. Ngay lúc tôi định quay đầu lại như một con robot hỏng.

[YOU DIED]

Thông báo xuất hiện mỗi khi hồi quy lại hiện ra trước mắt tôi.