Tokyo: Tình Yêu Chỉ Đến Sau Khi Được Cứu Rỗi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Tập 1: Hội Chứng Tuổi Dậy Thì - Chương 19: Cái Chết

Chương 19: Cái Chết

"Tuyệt giao!? Tại sao cơ chứ!?"

Nghe câu chốt hạ của Takimura Inori, Tô Ảnh lập tức trừng lớn hai mắt, ngơ ngác nhìn cô khó hiểu.

Rõ ràng vừa nãy còn êm đẹp mà, sao lúc đưa cô về đến nhà lại như biến thành một người khác vậy, tự dưng lại đòi tuyệt giao là sao?

Lẽ nào mấy em gái xinh đẹp đều nắng mưa thất thường thế này à?

"Vì anh đã đưa tôi về nhà." Takimura Inori bình thản đáp.

"Nhưng chuyện đưa em về là do em đồng ý mà?" Tô Ảnh chất vấn.

Tuy nhiên, đối mặt với câu hỏi này của Tô Ảnh, Takimura Inori lại chọn cách im lặng. Cô chỉ giữ nguyên vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm vào mặt anh, khiến người ta hoàn toàn không thể đoán được cô đang nghĩ gì.

Cứ nhìn chằm chằm như thế một lúc lâu, Takimura Inori quay người lại, lầm lũi đi về phía cửa chính nhà mình. Sau đó, không biết cô lôi từ đâu ra một chiếc chìa khóa, mở cửa rồi bước vào trong.

Nhưng đi được nửa chừng, cô lại ngoái đầu lại, lặng lẽ nhìn Tô Ảnh, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Tô Ảnh chẳng hiểu cô có ý gì. Đắn đo hồi lâu, cuối cùng anh mới lên tiếng hỏi: "Ngày mai em còn muốn tôi đến đón nữa không?"

Dù sao đây cũng là công việc của anh, chuyện kết bạn gì đó chỉ là điều kiện đi kèm. Cho dù có tuyệt giao thì công việc vẫn phải hoàn thành, nên anh vẫn phải xác nhận lại với Takimura Inori cho chắc ăn.

Takimura Inori gật đầu.

"Vẫn ở công viên đó chứ?" Tô Ảnh hỏi tiếp.

Takimura Inori lại gật đầu.

"Được rồi, vậy tôi về trước đây." Nhận được câu trả lời chắc chắn, Tô Ảnh đội lại mũ bảo hiểm và mặc áo mưa, rồi nổ máy xe.

Dù có hơi thất vọng vì nhiệm vụ kết bạn thất bại, nhưng chỉ cần công việc vẫn tiếp tục thì không sao cả. Huống hồ chỉ cần có thời gian tiếp xúc, anh vẫn còn cơ hội để làm bạn với cô nàng thêm lần nữa, chuyện này không cần phải nóng vội.

Nghĩ thông suốt, Tô Ảnh vẫy tay chào Takimura Inori, rồi vặn ga: "Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé."

Sau đó, anh phóng xe rời đi dưới ánh nhìn lặng lẽ của Takimura Inori.

Tuy Takimura Inori cũng sống ở khu Suginami, nhưng khác với một kẻ nghèo rớt mồng tơi sống ở ngoại ô như Tô Ảnh, nhà cô nằm ở khu dân cư đắt đỏ gần ga tàu điện và trung tâm thành phố. Chỗ này cách nhà Tô Ảnh một khoảng khá xa, nên anh cũng phải mất chút thời gian mới về tới.

Tuy khu dân cư có địa thế đẹp thế này không hiếm, nhưng cái kiểu mỗi hộ gia đình sở hữu hẳn một căn biệt thự hai tầng biệt lập như ở đây thì hoàn toàn có thể được xếp vào hàng khu nhà giàu rồi.

Nhưng Tô Ảnh cũng chẳng mấy ngạc nhiên về gia cảnh của Takimura Inori. Bởi lẽ ngay từ lúc nhìn thấy bức ảnh của con nhóc này, anh đã thừa biết đối phương là thiên kim tiểu thư rồi.

Bộ đồng phục thủy thủ mà Takimura Inori mặc trong ảnh là mẫu của Học viện Nữ sinh Ivy League. Mà ngôi trường này lại là một trường đại học quý tộc danh tiếng lẫy lừng, sinh viên trong trường không phải cậu ấm cô chiêu thì cũng là con ông cháu cha, độ "rich kid" phải gọi là kịch kim.

Tuy Tô Ảnh không phải kiểu người thù ghét người giàu, nhưng đối với những người có địa vị và thân phận quá đỗi chênh lệch với mình, khi tiếp xúc anh vẫn ít nhiều giữ một khoảng cách nhất định.

Cộng thêm cái tính cách quái gở của Takimura Inori, khoảng cách đó lại càng bị nới rộng ra, khiến nhiều lúc anh chẳng biết phải nói gì.

May mà mỗi ngày anh chỉ phải tiếp xúc với cô một lúc khi đưa về nhà. Nếu phải ở cạnh nhau lâu hơn, anh thật không dám tưởng tượng bầu không khí sẽ gượng gạo đến mức nào.

Nhưng nếu phải đánh giá, theo góc nhìn của Tô Ảnh, Takimura Inori thực ra lại dễ gần hơn đa số mọi người (đặc biệt là Asami Iori). Con nhóc này không những dễ tiếp xúc, mà hầu như hỏi gì đáp nấy, chẳng bao giờ nói những lời mất lòng người khác.

Ngoại trừ cái vụ tự dưng đòi tuyệt giao khó hiểu ban nãy, thì con nhóc này thực sự chẳng bới ra được khuyết điểm nào đáng kể.

Nhưng mà cái kiểu nói chuyện không nói lời mất lòng ấy, cũng có thể là do Takimura Inori vốn dĩ không thích mở miệng nói chuyện...

Qua khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, Tô Ảnh nhận thấy cảm xúc của Takimura Inori dường như cực kỳ nhạt nhòa. Phần lớn thời gian cô đều giữ vẻ mặt vô cảm, lúc xử lý công việc chẳng mấy khi bộc lộ cảm xúc, lời nói cũng cực kỳ ngắn gọn, cứ như thể nói thêm vài chữ là cô sẽ bị thiệt thòi vậy.

Thế nhưng, cái tính cách này lại không hề khiến người ta ghét bỏ chút nào.

...

Sau một hồi phóng xe vun vút dưới màn mưa phùn đang ngớt dần, Tô Ảnh cuối cùng cũng về đến căn phòng trọ của mình.

Trước khi vào nhà, như một thói quen, anh lại liếc nhìn sang nhà hàng xóm. Tuy không thấy bóng dáng Asami Iori đâu, nhưng Tô Ảnh lại phát hiện ra cửa chính nhà cô nhóc đang khép hờ.

Và một dòng máu đỏ tươi, đặc sệt đang chầm chậm rỉ ra từ khe cửa, len lỏi chảy đến tận mũi đôi giày thể thao màu kaki của Tô Ảnh.

Một luồng bất an vô cớ trào dâng trong lòng Tô Ảnh. Cảm giác ấy như hóa thành những sợi dây vô hình điều khiển con rối, thôi thúc anh bước từng bước về phía nhà Asami.

Khoảnh khắc bàn tay chạm vào nắm đấm cửa, Tô Ảnh bỗng nhớ lại những miếng băng cá nhân trên người Asami Iori sáng nay, cùng với những lời cô từng nói...

"Xóa kết bạn... Hóa ra là xóa kết bạn với anh rồi sao..."

Tại sao lại nói là "hóa ra"?

"Hôm nay tôi để quên điện thoại ở nhà rồi..."

Rõ ràng trước đây lúc nào cô cũng khư khư cái điện thoại bên mình, tại sao đúng hôm nay lại để quên?

Chắp nối những manh mối đó cùng những gì tai nghe mắt thấy thường ngày, Tô Ảnh lờ mờ chắp vá ra một sự thật vô cùng đáng sợ.

Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán. Để xác minh, anh chỉ còn cách bước từng bước tới gần Asami Iori, tự mình tìm ra chân tướng từ chính cô.

Ví dụ như, mở toang cánh cửa này ra ngay bây giờ.

Tô Ảnh cảm thấy cơ thể mình không hiểu sao lại run lên bần bật, thậm chí việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Nước bọt trong miệng không ngừng ứa ra, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm, dùng sức giật mạnh cánh cửa sắt ra một cách nhanh nhất có thể.

Đến khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, Tô Ảnh bất giác lùi lại hai bước, cả người suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.

"Sao lại ra nông nỗi này..."

Đập vào mắt anh là những mảnh kính vỡ vụn, những vệt máu văng tung tóe khắp nơi... cùng hai cái xác nằm bất động trên sàn.

Một cái xác nằm trong phòng khách, nhìn vóc dáng thì là một phụ nữ. Tứ chi vặn vẹo, hộp sọ móp méo, đồ đạc và tường nhà xung quanh đều bị nhuộm đỏ bởi máu và dịch tiết văng ra từ cơ thể người đó.

Cái xác còn lại nằm ở lối vào, là một thiếu nữ tóc nâu vô cùng xinh đẹp. Mặc dù cơ thể không có dấu hiệu bị vật nặng đập vào, nhưng lại có chi chít vết dao cứa, trên cổ còn cắm phập một nửa vỏ chai bia vỡ nát.

Máu tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương của thiếu nữ, nhuộm đỏ cả khoảng sân lối vào, rồi len lỏi qua khe cửa chảy ra ngoài hành lang, đọng lại thành một bông hoa máu đỏ thẫm đang chực chờ bung nở.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là, đối với một cái chết tàn khốc vì ngạt thở như vậy, vẻ mặt của nạn nhân thường phải vô cùng dữ tợn. Vậy mà trên mặt thiếu nữ lại chẳng có chút đau đớn nào, khóe môi thậm chí còn vương một nụ cười nhạt.

Chỉ là đôi mắt to tròn, long lanh ngày thường của cô giờ đây đã mất đi mọi tia sáng, tĩnh lặng hướng về phía cửa, như đang đăm đăm nhìn Tô Ảnh.

"Hà... Hà..."

Tô Ảnh cảm thấy hơi thở của mình gần như đình trệ. Anh vươn tay bước tới hai bước, theo bản năng muốn đỡ Asami Iori dậy khỏi vũng máu.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, khung cảnh xung quanh đột ngột thay đổi. Tô Ảnh lại thấy mình đang đứng trong công viên bỏ hoang dưới màn mưa xối xả.

Dưới tán ô gấp màu đen do anh che chắn, cô gái từ từ ngẩng đầu lên, chĩa ánh mắt trống rỗng vô hồn về phía anh.

Dù đôi mắt kia đã hoàn toàn đánh mất mọi cảm xúc tựa như một vật chết, Tô Ảnh vẫn có thể đọc ra được thông điệp "Anh có việc gì" từ ánh nhìn ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!