Chương 21: Takimura Inori
Khu Nerima, Tokyo, ngày 7 tháng 9, 5 giờ chiều, bên trong công viên bỏ hoang.
Tô Ảnh che chiếc ô gấp màu đen, mặc cho cơn đau đớn không sao tả xiết lan tỏa từ tim ra khắp tứ chi bách hài, anh vẫn câm lặng đứng sững giữa màn mưa gió não nề.
Anh muốn làm điều gì đó, nhưng cơn đau như xé toạc cơ thể đã cắt đứt mọi dây thần kinh, khiến anh ngay cả việc mấp máy môi cũng chẳng thể làm nổi.
Cuối cùng, đôi chân anh bủn rủn, cả người đổ ập về phía trước, ngã vật xuống vũng bùn lầy lội, bắn lên những tia nước bẩn thỉu.
Chiếc ô gấp không người giữ bị gió thổi bay lật lọng, lăn lóc khắp công viên. Tô Ảnh nằm nghiêng trên vũng nước bùn vàng khè, ánh mắt đờ đẫn nhìn những giọt mưa to như hạt đậu trút xuống.
Vòng lặp thứ mười rồi.
Anh vẫn không thể cứu được Asami Iori.
Trong vòng lặp thứ ba, anh định lợi dụng cục nóng điều hòa để nhảy sang ban công nhà Asami. Nhưng cái cục nóng chết tiệt đó không biết do lâu năm không bảo dưỡng hay bị bòn rút vật liệu, anh vừa bám vào chưa được bao lâu thì cả người lẫn máy rớt bịch xuống đất. Đã choáng váng đầu óc nửa ngày không tỉnh, lại còn bị gãy chân.
Đến khi lết được lên tầng hai thì chuyện bên nhà Asami đã xong xuôi, mọi thứ lại tái diễn y như vòng lặp đầu tiên.
Ở vòng lặp thứ tư, anh định bám đường ống nước trèo lên nhà Asami. Dù đã dốc hết sức bình sinh và leo lên được, nhưng ngay khi anh vừa ló đầu lên, Asami Iori đã gục xuống trong vũng máu.
Tô Ảnh vẫn nhớ như in ánh mắt cô nhìn anh khi cơ thể đang không ngừng co giật. Ánh mắt ấy không hề hung tợn, chỉ chứa đựng sự áy náy và thanh thản. Nhưng chẳng hiểu sao Tô Ảnh lại cảm thấy sợ hãi đến tột cùng.
Trong vòng lặp thứ năm, Tô Ảnh tải tiếng còi cảnh sát trên mạng về rồi bật loa ngoài để trước cửa nhà Asami, hy vọng có thể câu giờ để người bên trong cầm cự đến khi anh trèo đường ống nước lên.
Nhưng vô ích, thậm chí hành động này còn đổ thêm dầu vào lửa, đẩy nhanh tiến độ vụ thảm sát. Khi anh trèo lên đến ban công, Asami Iori và mẹ cô đã chết thảm hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Vòng lặp thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín...
Tô Ảnh đã thử hết mọi cách có thể nghĩ ra. Cho dù anh có liều mạng đến đâu, kết cục vẫn không thể thay đổi: anh không thể cứu sống Asami Iori.
Dù ngưỡng chịu đau của anh đã tăng lên sau mỗi vòng lặp, nhưng nỗi thống khổ mà vòng lặp mang lại cũng nhân lên theo cấp số nhân.
Ban đầu anh còn có thể di chuyển tự do, nhưng những cơn đau về sau đã tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể, khiến anh chỉ có thể nằm liệt dưới đất như một xác chết.
Và mỗi khi anh gượng dậy được sau cơn đau của vòng lặp, thời gian đã trôi qua không ít.
Thời gian bị cơn đau hành hạ ngày càng kéo dài, đồng nghĩa với việc quỹ thời gian để anh đi cứu người ngày càng bị thu hẹp.
Vòng lặp tiếp theo sẽ còn đau đớn đến mức nào nữa?
Giả sử cơn đau kéo dài cho đến khi nuốt trọn toàn bộ quỹ thời gian ít ỏi còn lại, vậy chẳng lẽ anh sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong cái vòng lặp đau khổ này cho đến khi ý thức hoàn toàn bị mài mòn sao?
Tô Ảnh bắt đầu suy sụp.
Anh không biết phải làm sao để ngăn chặn cái vòng lặp tuyệt vọng này.
Hay là... bỏ cuộc đi cho rồi...
Cứ mặc kệ cơn đau xâu xé, đợi đến lúc có thể cử động, anh sẽ chủ động tìm đến cái chết, vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.
Ít nhất như vậy, anh sẽ được giải thoát.
Không biết bao lâu sau, Tô Ảnh loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân bì bõm lội nước chạy tới, rồi dừng lại ngay bên cạnh anh.
Lúc này, những giọt mưa đáng lẽ phải trút xuống người anh bỗng dưng biến mất, thay vào đó là tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán ô.
Tô Ảnh muốn xem ai đang che ô cho mình, nhưng vì đang nằm nghiêng nên anh chỉ có thể nhìn thấy một đôi giày loafer và đôi bắp chân mang tất da đen.
Lúc này, cả giày và tất đều lấm lem bùn đất vàng khè. Vết bùn văng tung tóe chứng tỏ chủ nhân của chúng vừa chạy thục mạng trên mặt đất sình lầy của công viên.
Tô Ảnh dốc cạn sức lực cuối cùng, khó nhọc ngoái đầu lên. Ánh mắt anh nương theo chiếc váy xếp ly lướt dần lên trên, cuối cùng dừng lại ở gương mặt tinh xảo kia.
Trong suốt quá trình đó, Tô Ảnh nhìn thấy vô số vết bùn đất đủ mọi hình thù. Từ đầu gối, gấu váy, đôi bàn tay, cho đến cả trên gò má cô cũng lấm tấm vài giọt bùn.
Nhưng dù vậy, những vết bẩn đó cũng không làm suy suyển chút nhan sắc nào của cô.
"Gió thổi ô bay xa quá, trả anh này." Takimura Inori cầm cán chiếc ô gấp màu đen của Tô Ảnh, từ từ đưa về phía anh.
Dù nét mặt cô vẫn dửng dưng không cảm xúc, nhưng qua những vết bùn lấm lem, Tô Ảnh thừa biết con nhóc này đã phải dầm mưa chạy khắp công viên một lúc lâu mới nhặt được chiếc ô.
"Cảm... cảm ơn..." Tô Ảnh mấp máy môi, dồn hết sức bình sinh mới thốt ra được vài âm thanh khàn đặc, yếu ớt.
"Trông anh tệ lắm." Takimura Inori chớp mắt, nhàn nhạt nói, "Có cần tôi gọi xe cứu thương không?"
"Không... không cần... Lát nữa là tôi khỏe lại thôi..." Cơn đau quặn thắt trong cơ thể khiến Tô Ảnh cứ nói được một từ lại phải dừng lại lấy hơi.
"Tôi đợi anh." Takimura Inori gật đầu.
Chưa đợi Tô Ảnh kịp nói gì thêm, anh đã thấy Takimura Inori co cẳng chạy biến đi. Cô mang chiếc ô đến treo tạm lên chiếc ghế đá trong công viên, rồi lại lật đật chạy về, dang hai tay về phía anh.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn lạnh ngắt nhưng mềm mại luồn xuống dưới nách Tô Ảnh. Chỉ nghe Takimura Inori khẽ rên một tiếng lấy sức, cơ thể anh từ từ bị cô kéo lê trên đất.
Tô Ảnh thừa biết Takimura Inori định kéo mình lên ghế đá, anh bèn ráng sức thều thào: "Thực ra không cần làm thế đâu, tôi nằm một lát là đỡ rồi."
Lúc này, cơn đau trong cơ thể anh đã dịu đi đôi chút, anh đã có thể nói chuyện tương đối trôi chảy.
Nhưng Takimura Inori vẫn không dừng tay, chỉ bình thản đáp: "Làm thế này tốt hơn."
Đợi đến khi kéo được Tô Ảnh đến bên ghế đá, cô lại lấy một chiếc khăn bông nhỏ từ trong cặp ra, lau khô những vệt nước đọng trên ghế. Xong xuôi đâu đấy, cô mới đỡ Tô Ảnh nằm lên, để đầu anh gối lên đùi mình.
Đây là lần đầu tiên Tô Ảnh được trải nghiệm cảm giác gối đầu lên đùi con gái. Nhưng vì cơ thể đang đau đớn kịch liệt, anh chỉ cảm thấy sự êm ái này giúp anh xoa dịu đi phần nào sự thống khổ, chứ trong lòng hoàn toàn không nảy sinh bất kỳ tạp niệm nào khác.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Takimura Inori lại lôi thêm hai chiếc khăn khô và một gói khăn ướt ra. Cô dùng khăn ướt lau sạch bùn đất trên mặt Tô Ảnh, rồi lại dùng khăn bông cẩn thận lau khô mái tóc ướt sũng của anh.
"Cảm ơn em..." Tô Ảnh thực sự không biết nói gì hơn ngoài hai chữ cảm ơn.
Takimura Inori vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như mọi khi, lắc đầu đáp: "Không có gì."
Thế rồi cả hai lại chìm vào im lặng.
Vốn dĩ Tô Ảnh định cứ thế im lặng cho qua chuyện, đợi đến khi cơ thể cử động lại được sẽ đi tìm chỗ tự sát. Nhưng chẳng hiểu sao, lúc này ý định tìm chết của anh lại nhạt phai dần.
Thêm vào đó, vì Tô Ảnh cứ gối đầu lên đùi Takimura Inori, mà cô thì cứ cúi gằm mặt xuống, nên hễ anh mở mắt là y như rằng hai người lại bốn mắt nhìn nhau, ngượng ngùng vô cùng.
Hơn nữa, việc quay đầu lúc này cũng rất bất tiện. Bởi vì quay trái hay quay phải thì mặt anh cũng sẽ vô tình chạm vào những vị trí khá nhạy cảm, thế nên cuối cùng anh đành nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng không biết có phải do tâm lý hay không, dù đã nhắm tịt mắt, anh vẫn luôn có cảm giác có một ánh mắt nóng bỏng đang chằm chằm nhìn mình.
Hết cách, để phá vỡ bầu không khí gượng gạo này, anh đành kiếm đại một chủ đề để bắt chuyện: "Bạn học Takimura, sao em lại mang theo nhiều khăn mặt trong cặp thế?"
Nói gì thì nói, một nữ sinh mặc đồng phục thủy thủ mà vác theo một đống khăn mặt trong cặp thì cũng hơi kỳ quái đúng không?
Thường thì mang theo một chiếc khăn tay nhỏ là đủ rồi chứ.
"Khăn dư vốn định để cho Shadow, nhưng không thấy nó đâu." Takimura Inori nhàn nhạt đáp.
"Shadow... Hóa ra là để dành cho chú mèo đó à..." Lúc này Tô Ảnh mới nhớ lại ký ức trước khi vòng lặp diễn ra, trong chiếc thùng các-tông của Takimura Inori cũng lót mấy chiếc khăn bông y hệt.
Nhưng có lẽ vì dư âm của cơn đau ban nãy vẫn còn quá dữ dội, khiến đầu óc Tô Ảnh rối như tơ vò, nên vừa thốt ra lời đó, anh mới nhận ra mình đã lỡ miệng.
Quả nhiên, vừa nghe Tô Ảnh nói vậy, Takimura Inori bỗng nghiêng đầu khó hiểu: "Anh biết Shadow sao?"
"À... chuyện đó... Thực ra lúc nãy đi ngang qua công viên, tôi tình cờ nghe thấy em gọi một chú mèo con là Shadow..." Tô Ảnh vội vàng bịa ra một lý do vụng về.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
