Tokyo: Tình Yêu Chỉ Đến Sau Khi Được Cứu Rỗi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Tập 1: Hội Chứng Tuổi Dậy Thì - Chương 24: Nguyên Nhân Gây Bệnh

Chương 24: Nguyên Nhân Gây Bệnh

Tô Ảnh từ từ cúi đầu, lẳng lặng đối diện với ánh mắt vô hồn của thiếu nữ. Ngay giây sau, một vị tanh ngọt trào lên từ cuống họng.

Tô Ảnh không kìm nén được nữa, hai chân bủn rủn quỳ rạp xuống vũng bùn, nôn ra một búng máu lớn.

Dù cơn đau lần này còn kinh khủng hơn cả lần trước, nhưng Tô Ảnh lại cảm thấy cơ thể dường như linh hoạt hơn một chút.

Chưa kịp để anh chống tay bò dậy, vài tờ khăn giấy trắng tinh đã được đưa tới trước mặt.

Tô Ảnh ngẩng đầu lên, chỉ thấy thiếu nữ đang nhìn mình với vẻ mặt không cảm xúc.

Lần này, Tô Ảnh không hề nao núng, trực tiếp nhận lấy khăn giấy từ tay cô, lau sạch vết máu rỉ trên khóe miệng.

Sau đó, anh nở một nụ cười nhạt, nói: "Đợi tôi thêm một lát được không? Xong việc tôi sẽ tới đón em về."

Thiếu nữ thoáng chần chừ, nhưng rồi vẫn khẽ gật đầu.

"Vậy nhé, lát gặp." Tô Ảnh vẫy tay, cố chống đỡ cơ thể mỏng manh chạy về phía cổng công viên bỏ hoang.

Đồng thời, anh bấm máy gọi cảnh sát.

"Xin chào, tôi muốn báo án. Tại số 21 phố Iwaya, khu Suginami đang xảy ra một vụ án mạng. Tôi đang trên đường tới đó cứu người, nên có thể sẽ có vài hành vi vi phạm luật pháp, mong các anh thông cảm."

Nói xong, anh liền cúp máy, vặn ga mô tô phóng như bay rẽ vào một con hẻm nhỏ gồ ghề. Đây là con đường tắt anh mài mòn bánh xe suốt một năm qua khi chạy giao hàng ở khu Suginami. Dù vắng xe cộ và người qua lại, nhưng đường sá khá tồi tệ, ngoằn ngoèo đủ mọi ngã rẽ và cầu cống, chỉ sơ sẩy một chút là đâm sầm vào tường hoặc rớt xuống sông như chơi.

Nhưng Tô Ảnh không hề giảm tốc độ. Bất chấp những pha bẻ lái gắt khiến anh suýt chút nữa đâm vào tường, anh vẫn vít ga chạy với tốc độ kinh hồn.

Trong suốt quá trình di chuyển, anh không may bị ngã lăn quay xuống bờ sông lấm lem bùn đất, lại còn tạt ngang tiệm ngũ kim mất một mớ thời gian.

Nhưng có lẽ nhờ ưu thế về tốc độ và tuyến đường siêu tắt này, anh vẫn có mặt dưới khu trọ sớm hơn bất kỳ vòng lặp nào trước đó.

...

Kéttt——

Cánh cửa phòng trọ từ từ bị đẩy ra. Asami Iori với khuôn mặt lạnh tanh bước vào nhà. Lối vào la liệt những mảnh vỡ từ vỏ chai bia, chẳng có chỗ nào để lách chân, nên cô dứt khoát không tháo giày.

Men theo những vệt máu loang lổ ngước mắt lên, toàn cảnh phòng khách đập ngay vào mắt.

Cạnh ghế sofa, gã đàn ông gầy gò mặc vest đang cầm vỏ chai bia, không ngừng đấm đá người phụ nữ trước mặt, miệng liên tục tuôn ra những lời lẽ tục tĩu khó nghe.

Vừa thấy Asami Iori bước vào, gã liền ném thẳng vỏ chai bia về phía cô.

Vỏ chai va đập vào bức tường phía trên tủ giày, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh thủy tinh văng tung tóe. Chưa kịp phản ứng, hai mảnh kính đã sượt qua cắt rách da thịt thiếu nữ.

Máu tươi ứa ra từ vết thương, chảy dọc theo đường cong cơ thể rớt xuống sàn nhà.

Và đây, chính là lý do khiến cô luôn chần chừ không muốn bước vào nhà.

Lần cuối cùng mình bước chân vào nhà đúng giờ cơm tối là khi nào nhỉ?

Hai tháng... hay nửa năm trước?

Asami Iori không nhớ nữa.

Từ khi bắt đầu có nhận thức, Asami Iori chưa từng gặp cha mình. Mãi sau này cô mới biết, thì ra cha mình đã ôm khoản nợ vài triệu Yên bỏ trốn sau khi làm mẹ cô mang thai.

Vậy nên suốt hơn chục năm qua, Asami Iori chỉ sống cùng mẹ trong căn phòng trọ chật hẹp này.

Dù đôi khi bị người đời nhìn với ánh mắt săm soi vì xuất thân từ gia đình đơn thân, nhưng với Asami Iori, tuổi thơ của cô thực sự rất hạnh phúc.

Bởi cô có một người mẹ tuyệt vời.

Trong ký ức của Asami Iori, mỗi ngày mẹ đều phải làm rất nhiều công việc. Chưa tới sáu giờ sáng đã dậy chuẩn bị bữa sáng rồi ra khỏi nhà, trưa tranh thủ tạt về nấu cơm, rồi lại cắm mặt làm việc tới tận tám giờ tối mới về.

Những lúc bận rộn hơn, thậm chí qua mười giờ đêm mẹ mới đẩy cửa bước vào nhà.

Dù đôi khi trên người mẹ nồng nặc mùi rượu và khói thuốc, nhưng trên môi bà vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu.

Nhưng khi đám chủ nợ mò tới tận nhà, mẹ lại cầm dao phay hóa thành nữ samurai dũng mãnh nhất trần đời, dọa cho bọn chúng chạy té khói.

Chỉ là thi thoảng, trông mẹ có vẻ hơi mệt mỏi.

Nhưng cứ mỗi lúc như thế, mẹ lại ôm cô vào lòng xiết thật chặt, cọ cọ má vào má cô, rồi thoắt cái lại tươi tỉnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

So với các vùng khác, vật giá ở Tokyo phải nói là cao ngất ngưởng, nhưng mẹ chưa bao giờ để Asami Iori phải chịu thiệt thòi về vật chất.

Dù quần áo, cơm ăn, nhà ở không thể bằng các bạn nhà giàu, nhưng so với mặt bằng chung của con nhà bình dân thì cũng chẳng kém cạnh là bao.

Asami Iori thừa biết mẹ rất vất vả, nên cô luôn cố gắng học hành chăm chỉ, giữ vững thành tích nằm trong top đầu của khối.

Hơn thế nữa, cô còn phát triển toàn diện về cả thể thao lẫn giao tiếp, chỉ để trở thành "con nhà người ta" trong mắt mọi người.

Cô đã làm được. Mỗi khi nghe mẹ khen "Mẹ tự hào về con", cô đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Asami Iori từng tính toán mức lương của mẹ, nhưng dù có tính tới tính lui bao nhiêu lần, vẫn luôn có một khoản thâm hụt. Số tiền mẹ kiếm được căn bản không thể nào đủ để trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày và trả nợ cho cha.

Chưa kể mẹ còn luôn miệng bảo đã để dành đủ tiền cho cô học ở Đại học Nữ sinh Ivy League.

Phải biết rằng, đó là một trường đại học tư thục danh tiếng lẫy lừng. Chất lượng giảng dạy thì khỏi bàn, nhưng học phí thì đắt đỏ tới mức chóng mặt.

Asami Iori không hiểu mẹ lấy đâu ra nhiều tiền đến vậy.

Mãi đến một ngày hồi cấp hai, khi cùng bạn đi mua sắm ở thành phố bên cạnh, Asami Iori vô tình bắt gặp mẹ mình cùng một gã đàn ông xa lạ đi vào khách sạn...

Vì chuyện này, Asami Iori đã lén theo dõi mẹ vài lần, và cô phát hiện ra mẹ thường xuyên đi cùng những gã đàn ông khác nhau.

Asami Iori nhất thời không thể chấp nhận sự thật bẽ bàng này. Cô muốn khuyên mẹ đừng làm cái nghề đó nữa, nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của mẹ khi mơ về một tương lai tươi sáng, những lời muốn nói bỗng ứ nghẹn ở cổ họng, chẳng thể nào thốt ra.

Cô từng đánh tiếng xa xôi về việc thấy mẹ đi cùng người lạ, rồi bảo mong mẹ đừng làm việc quá sức kẻo đổ bệnh. Nhưng mẹ chỉ cười đáp:

"Chỉ cần là vì Iori, có mệt nhọc gì đâu con. Sức khỏe mẹ thế nào mẹ tự biết mà."

"Mẹ biết Iori lo cho mẹ, nhưng với mẹ, nhìn thấy Iori tốt nghiệp ra trường, rồi tìm được công việc ổn định mới là điều quan trọng nhất."

"Con yên tâm, tới lúc đó mẹ sẽ không phải vất vả thế này nữa đâu."

Asami Iori không biết phải làm sao.

Nói cho cùng, tất cả cũng chỉ vì tiền. Nhưng lúc đó cô mới lên cấp hai, dù có đi làm thêm thì cũng chẳng bõ bèn gì.

Cuối cùng, cô chỉ biết cầu mong thời gian trôi thật nhanh. Và trong sự giằng xé nội tâm đó, lại vài năm nữa trôi qua.

Rồi vài tháng trước, một gã đàn ông trung niên xa lạ bước vào nhà họ.

Tuy trong ấn tượng của Asami Iori, đây là lần đầu tiên cô gặp gã, nhưng mẹ cô lại tỏ ra vô cùng bàng hoàng.

Trong một bầu không khí ngột ngạt khó tả, mẹ giới thiệu danh tính của gã - cha cô.

Asami Iori không thể tin nổi cái kẻ đã nhẫn tâm vứt bỏ vợ con suốt mười mấy năm trời lại dám vác mặt về đây. Cô định đuổi cổ gã đi, nhưng lại bị mẹ cản lại.

Gã đàn ông trình bày lý do, nói rằng muốn hàn gắn lại gia đình ba người như xưa. Gã hứa sẽ đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, và cùng hai mẹ con trả nợ.

Nhưng vấn đề là... nợ sắp trả hết rồi cơ mà...

Sao lúc trước không về, mà chọn đúng lúc này để về?

Asami Iori không chấp nhận, cô đang định đuổi gã đi thêm lần nữa, thì người mẹ nãy giờ vẫn im lặng lại lên tiếng đồng ý.

Asami Iori điên cuồng gặng hỏi mẹ lý do, nhưng mẹ chỉ đáp lại một câu nhẹ bẫng – Mẹ mệt rồi.

Từ đó, gia đình ba người lại dọn về sống chung.

Dù trong lòng Asami Iori vẫn còn bức tường ngăn cách, khiến không khí gia đình ban đầu có chút gượng gạo. Nhưng vì gã đàn ông luôn tỏ ra nhã nhặn, hòa đồng, cộng thêm việc gã cũng đang cày cuốc kiếm tiền, mẹ từ đó cũng không còn đi làm thêm giờ nữa, nên ác cảm của cô với gã cũng vơi đi đôi chút.

Nhưng chẳng hiểu gã nhận ra sự nhượng bộ của cô, hay bản chất tàn bạo không giấu được lâu. Sau một thời gian êm ấm, gã đột nhiên trở nên cực kỳ bạo lực, bắt đầu đánh đập mẹ cô.

Đương nhiên Asami Iori không thể chấp nhận được, cô đòi báo cảnh sát hoặc bắt mẹ ly hôn, nhưng lại bị mẹ cản lại.

"Con chỉ cần học hành đàng hoàng để tốt nghiệp là được rồi, đừng bận tâm mấy chuyện này, mẹ tự có cách giải quyết."

Asami Iori còn muốn tranh cãi, nhưng mẹ không nói thêm lời nào, chỉ quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu van xin cô.

Và cũng chính từ lúc đó, Asami Iori nhận được khả năng nhìn thấu cảm xúc của người khác.

Cô nhìn thấy trong mẹ là sự bi thương, bất lực, tình yêu vô bờ bến dành cho cô, sự mệt mỏi đến cùng cực... và cả sự van nài khẩn thiết có thể dìm chết một con người.

Lúc này, Asami Iori mới vỡ lẽ, mẹ đã thay đổi hoàn toàn ở những góc khuất mà cô không thể nhìn thấy.

Từ đó, Asami Iori không nói năng hay hành động gì thêm, chỉ cắn răng chịu đựng, lạnh lùng đứng ngoài cuộc.

Cô cảm nhận được từ gã đàn ông sự cuồng nộ và oán hận vô bờ bến. Thậm chí khi gã nhìn cô, cô còn cảm nhận được... thứ dục vọng tởm lợm đáng buồn nôn.

Asami Iori không hiểu cái gã đàn ông này có gì tốt đẹp mà khiến mẹ cô phải cam chịu phục tùng đến thế.

Thậm chí cô bắt đầu tự hỏi, phải chăng chính vì mình mà mẹ mới ra nông nỗi này? Liệu có phải chỉ cần mình chết đi, mẹ sẽ thoát khỏi bàn tay của gã đàn ông đó, để làm lại từ đầu?

Asami Iori không có câu trả lời.

Nhưng điều duy nhất cô biết là... chuyện này, đáng để thử một lần.

Như vậy, không chỉ cô được giải thoát khỏi sự giằng xé nội tâm, mà mẹ cũng có thể trở lại là mẹ của ngày xưa.

Chỉ là ý định tự sát của cô đã bị hoãn lại vì một loạt các sự kiện ngẫu nhiên. Cho đến tận dạo gần đây, sau trận cãi vã với Tô Ảnh, ý định đó mới dần quay trở lại.

Để tránh phải đối mặt với gã đàn ông đó, trước đây Asami Iori luôn đợi đến thật muộn, có điện thoại của mẹ gọi mới chịu về nhà. Nhưng hôm qua vì xảy ra một chuyện không vui, có người không muốn gặp mặt, nên cô đã về nhà sớm hơn.

Và gã đàn ông kia vẫn như thường lệ, không ngừng lăng mạ và bạo hành mẹ cô.

Cho dù Asami Iori đã sớm đoán trước chuyện này, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cô vẫn không kìm được lao lên che chở cho mẹ, muốn tranh cãi tay đôi với gã.

Nhưng cái thứ súc sinh không bằng cầm thú này đâu có đạo lý nào để nói, nói không lại liền vung chân đá cô ngã nhào ra đất.

Chưa hết, gã còn giật điện thoại của cô, loay hoay một lúc rồi giẫm nát bét.

Asami Iori không hiểu sao gã biết mật khẩu điện thoại của mình. Nhưng lúc đó cô không còn thời gian để nghĩ nhiều, vội vàng chạy tới chỗ điện thoại bàn dọa gọi cảnh sát. Lúc này gã mới chịu dừng tay.

Nhưng điều khiến cô không ngờ tới là, gã đàn ông đó còn chưa kịp phản ứng, thì mẹ đã nhào tới dập đầu liên tục, khóc lóc cầu xin cô đừng báo cảnh sát.

Nhìn những luồng Ánh Sáng Cảm Xúc quái gở phát ra từ mẹ, Asami Iori gần như phát điên.

Cô không hiểu tại sao mẹ lại ra nông nỗi này, chỉ cảm thấy một sự ngột ngạt bao trùm.

Người mẹ mà mình yêu thương nhất lại phơi bày bộ dạng thảm hại này ngay trước mắt, thử hỏi có ai mà không xót xa...

Lẽ nào cái thứ cặn bã này lại quan trọng đến vậy sao?

Cái sự phi lý này khiến Asami Iori không biết phải làm sao, cô chỉ đành quay về phòng, chốt chặt cửa, mặc cho thời gian trôi đi.

Và sau một đêm thức trắng suy nghĩ, Asami Iori đã đưa ra quyết định của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!