Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 220.2: Đừng Xem Đài MBS

Chương 220.2: Đừng Xem Đài MBS

Vào khoảnh khắc PD rời khỏi phòng dựng phim, Kang Yihak quay ra sau, hai tay cô đầy chiến lợi phẩm, miệng thì nhe răng cười thật rạng rỡ.

“Giờ thì chúng ta chỉ cần bảo là bình thường phải mất ba ngày, nhưng nhờ kỹ năng của chúng ta, nên ‘buổi trừ tà’ chỉ mất có một ngày thôi!”

Một cú lừa trắng trợn.

“Ồ.”

01rymvgt oSau một hồi lặng lẽ quan sát, Lee Seonghae cuối cùng cũng lên tiếng, “Em đúng là giỏi lừa người thật.”

“Lừa? Không hề! Đây chỉ là biết cách tạo thêm thu nhập mà chẳng ai để ý thôi, cũng chẳng ai thiệt hại gì cả.”

Một cách nhanh gọn lẹ, Kang Yihak chia vàng và tiền mặt thành ba phần.

Đôi tay cô ta phân chia theo giá trị thị trường cực kì thành thạo.

“Dù sao thì, một khi chúng ta xử lý xong Bóng tối, sau này chú ấy sẽ tiết kiệm được tiền. Mà ngay cả khi không, thì số tiền vừa bỏ ra chắc chắn sẽ được cấp trên của chú ấy hoặc ai đó bù lại, đúng không nào?”

“…”

“Thôi nào, nếu em chia đều ba phần thì công bằng rồi còn gì. Giữa em, chị Cá Heo đây… và cả anh Đặc phái viên đáng kính nữa chứ!”

Cô ta quay nhanh chóng quay về phía chiếc lồng vận chuyển và đưa ra một phần vàng.

“Anh ấy cũng được chia hả?”

“Tất nhiên! Ừ thì, nếu không nhận tiền mặt thì vàng cũng tốt chứ sao. Anh nghĩ sao, anh Đặc phái viên?”

Cô ta nói như thể anh ấy sẽ nhận vậy…

Cộc.

“…”

“Thấy chưa?!”

‘May là thực thể này biết trân trọng vàng nha!’, trong bụng, Kang Yihak thầm tung một cú ăn mừng vô hình lên không.

Lee Seonghae sững người một lát, rồi cúi đầu về phía chiếc lồng chứa và nghiêm túc hỏi:

“Ờm… anh có cần tiền của loài người không?”

…Cộc.

“Bọn em đưa thêm nhé?”

Cộc.

“Xin lỗi, nhưng… công ty không trả lương cho anh sao?”

Im lặng*

Chiếc lồng vận chuyển bất động. Bằng một cách nào đó, dường như Linh Vật… đang bối rối thật sự. Tốt nhất đừng hỏi sâu thêm.

‘Nhưng… có vẻ như đúng là anh ấy không được trả lương thiệt ấy.’

Nghĩ một hồi, Lee Seonghae quyết định chọn cách khác để an ủi vị nhân viên tốt bụng này.

Quay lại với công việc nào.

“Em sẽ làm hết sức mình nha, anh Đặc phái viên!

Cộc, cộc.

Vậy nghĩa là dù cô có làm chưa tới thì cũng chẳng sao à? Anh ấy quả là một người tốt bụng hết sức!

“Được rồi… vậy ta bắt đầu chuẩn bị tiến vào Bóng tối nhé?”

“Ừ.”

Sau khi sự xôn xao vì tư bản kết thúc, Kang Yihak nhanh chóng bước đến cửa phòng dựng phim và đóng lại.

Rầm.

Giờ phòng dựng phim biến thành một căn phòng kín.

“…Mở màn hình.”

Màn hình trung tâm bật sáng, trên màn hình máy tính hiện ra một file chương trình giải trí đang dựng dở.

Và ngay lập tức, hành động kế tiếp hiện ra trong đầu cô.

Lý do vì sao những người dính đến truyền thuyết đô thị [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] sợ phòng dựng phim nhất.

Cũng là lý do vì sao họ đang ở đây.

--------------------------------------------

>Có ai từng thấy người này trong chương trình của Đài PBS chưa? (đính kèm ảnh) - Phần 2/2<

Xin chào. Vì thấy nhiều người tò mò quá nên tôi vội viết tiếp đây.

Ở bài trước, tôi có nói truyền thuyết về [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] chìm xuống là do bị cắt trong khâu dựng.

Và tôi cũng có kể nghe bạn viết kịch bản truyền hình của tôi bảo một chuyện rùng rợn, phải không? Chính là chuyện này…

Thực ra, nói họ xóa được [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] chỉ là dối trá.

Ban đầu còn có thể. Họ cắt được ảnh hắn ta ra và tạo một phiên bản hoàn chỉnh và sạch sẽ.

Nhưng rồi theo thời gian, theo số tập chồng chất, bản dựng phim ngày một nhiều hơn… thì dù có xóa đi xóa lại, hắn ta vẫn hiện ra, thậm chí là tần suất tăng theo ngày.

Và diện mạo của hắn ta cũng biến đổi.

Trước kia, kiểu phải nhìn thật kỹ mới thấy trong đám đông. Nhưng rồi đến một lúc, chỉ lướt qua thôi, hắn cũng đủ khiến người ta phải dừng hình, bởi sự sai trái quá rõ rệt… hắn ta đã thành như vậy.

Rốt cuộc là mặt mũi ông ta ra sao thì tôi không biết. Các biên tập viên cũng chẳng diễn tả nổi. Họ chỉ lặp lại một câu duy nhất.

‘Hắn ta rất tức giận.’

Dần dà, khối lượng công việc chạm ngưỡng.

Hắn ta vẫn hiện lên dù có xáo bao nhiêu lần. Thế là, trong cái ngành vốn đã nổi tiếng vì phải làm việc trắng đêm, gánh nặng chồng chất lên. Những biên tập kì cựu vốn không bao giờ động tay vào việc này cũng buộc phải thức thâu đêm, săn lùng [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] để cắt bỏ.

Cho đến khi cuối cùng, họ nghĩ ra một cách mới.

--------------------------------------------

Chặn nguồn.

Đơn giản là ngưng luôn cảnh quay đông người nơi [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] có thể xuất hiện.

--------------------------------------------

Không quay khán giả nữa, chỉ thêm âm thanh. Hoặc chỉ zoom sát vào một, hai người đang phản ứng.

Thế là trên hình không còn quá nhiều người cùng lúc.

Nghe thì tưởng sẽ dễ thở hơn. Có vẻ khả thi.

--------------------------------------------

Khi cách này được đề xuất, bầu không khí nhẹ nhõm đi đôi chút. Như thể họ cuối cùng cũng tìm ra giải pháp.

PD và trợ lý đạo diễn đề xuất ý tưởng ấy thở phào, bước vào phòng dựng để thử áp dụng.

Rồi hôm sau.

--------------------------------------------

Cả hai được phát hiện là đã chết trong phòng dựng phim.

--------------------------------------------

“…”

--------------------------------------------

PD treo cổ bằng dây điện.

Trợ lý đạo diễn ngồi trên ghế, động mạch cổ tay cắt nát bởi mảnh kính màn hình.

Ngay trước cửa phòng có một bức thư tuyệt mệnh.

Nét chữ trên tờ giấy loằng ngoằng, thậm chí không ai biết nó viết gì…

PD - người xử lý hiện trường, đồng thời là đồng nghiệp cũ của bạn tôi, kể rằng dòng chữ đó nhìn giống như được viết bởi một người bị bệnh tâm thần phân liệt nặng. Toàn những câu vô nghĩa, kinh khủng đến mức anh ta chỉ dám nhớ mang máng.

Nhưng một đêm nọ, khi hồi tưởng lại và cố ghép lại ý nghĩa, anh ta nhận ra ý nghĩa đại khái là…

Này đây.

Người trong màn hình không muốn bị xóa.

Hắn ta giận dữ.

Nói phải phát sóng ngay.

Tôi chỉ truyền đạt lại thôi.

Tôi không muốn chết.

Xin lỗi.

Đêm đó, anh ta sợ đến mức chẳng dám chợp mắt.

Anh ta còn phải lên chùa tá túc mấy ngày liền.

Chưa kể, hầu hết những người trong Ban Giải trí của PBS lúc ấy đều sang chấn, ám ảnh tâm lý một cách kinh hoàng. Thành thử, cả ban coi như tê liệt.

Chắc những ai bằng tuổi tôi vẫn còn nhớ nhỉ? Tin tức bất ngờ về hai nhân viên giải trí PBS chết, rồi hàng loạt chương trình bị hủy sóng tưởng niệm trong khoảng 2- 3 tuần…

Ừ, nó chính là vụ này đấy.

Họ xây một phòng dựng mới, nhưng bầu không khí chẳng bao giờ hồi phục. Các PD lần lượt nghỉ việc, ngay cả biên kịch và dàn ê-kíp sản xuất cũng tránh ký hợp đồng mới.

Đó là lý do hầu như ai từng làm PBS hồi ấy đều mang kính che mắt.

Trên giấy tờ, việc PBS sụp đổ thường được giải thích do đấu đá chính trị - xã hội. Nhưng rõ ràng, biến cố này mới là đòn dánh chí mạng lên tinh thần của Ban Giải trí.

Dẫu vậy, PBS vẫn còn một sự an ủi nhỏ nhoi.

Khi đài đóng cửa vào năm 2008, truyền thuyết [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] cũng thực sự kết thúc.

.

.

.

Nhưng biết bạn không?

Đây là từ một chương trình giải trí vừa phát sóng hôm qua thôi.

--------------------------------------------

Cuối bài viết được đính kèm một bức ảnh chất lượng cao.

Tập 36 của ‘Một Đêm Cười Sang Chảnh’, tại phút thứ 6 giây 23.

MC và khách mời trò chuyện rôm rả. Máy quay lia nhẹ qua phản ứng của ê-kíp.

Và ngồi giữa hàng nhân viên hậu trường bị làm mờ khuôn mặt…

--------------------------------------------

Bạn nhận ra rồi chứ?

--------------------------------------------

Người đàn ông trong màn ảnh đang dõi theo người xem.

Hắn nở một nụ cười nhe toàn bộ hàm răng, con ngươi giãn nở một cách kinh dị, lông mày vặn vẹo giận dữ.

Hắn nhìn xuyên qua máy quay.

Nhìn thẳng vào người xem.

--------------------------------------------

PBS đã biến mất.

Nhưng có một đài truyền hình thừa hưởng hầu hết thiết bị và nhân sự, được tái cơ cấu, đổi tên.

Bạn biết nó là đài nào không?

MBS.

Và ‘Một Đêm Cười Sang Chảnh’ là chương trình giải trí của MBS.

Tôi khuyên bạn tạm thời đừng xem trực tiếp chương trình giải trí MBS

--------------------------------------------

Màn hình phòng dựng phim khẽ nhấp nháy.

--------------------------------------------

Bởi chẳng ai biết chuyện gì có thể xảy ra.

--------------------------------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!