Chương 221.2: Thứ Này Mạnh Đến Đâu Vậy?
OOOOOOOOOUUUUUUUUUUUUUUUUUNEEEEEUUUUUEEEEEEEEETUUUUUUUEEEEEEEEEEEEUUUUUUUUUUUUUUOOOOOOOOIIIIIIIIIIIIIIIIIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE
Trên desktop, hàng chục file video đồng loạt phát. Âm thanh chồng chéo, giật cục và lắp bắp.
Vô số tiếng động kỳ quái tuôn ra.
Tất cả thước phim nhảy loạn, vị trí phát xáo trộn, thoắt tắt thoắt mở, đổi cảnh ngẫu nhiên. Màn hình nhấp nháy liên hồi. Và từ trong màn hình—
Có gì đó đang tràn ra.
OOOOOOOOOUUUUUUUUUUUUUUOOOUUUOOOOOOOEEEEEEEEEIIIIIIIDEEEEEEEEEEEEEEEEEIIIIIIIIIIIUUUIUUIIIIIIIIIOOOOOOOOOOOOOOOOOOUOOOU
Hình ảnh giật cục và hỗn loạn. Các chương trình tạp kỹ như thay đổi theo giây và zoom cận cảnh.
Trong tất cả video, luôn là cùng một sự hiện diện chen vào khung hình.
[Người Đàn Ông Trong Màn Hình].
Gương mặt hắn.
Cái miệng đang há một cách kinh tởm và to đến mức méo mó… động đậy.
Bất kỳ ai đứng trước màn hình dựng cũng chỉ có thể nhìn thấy điều đó.
Ánh mắt Kang Yihak bị khóa chặt.
Ánh mắt Lee Seonghae cũng bị khóa chặt.
Họ không thể rời mắt.
Họ sẵn sàng để lắng nghe.
Hắn đang giận dữ.
Sau khi hắn cất lời, họ sẽ chết.
Hắn đang—
Cốc.
“…”
Một âm thanh vang lên.
Cốccốccốc.
Kèm theo đó là một làn khói âm u.
Cốccốccốccốccốccốc.
Chiếc lồng vận chuyển.
Đặc phái viên.
“…!”
Kang Yihak cắn vào lưỡi mạnh đến mức bật máu và bừng tỉnh. Cô vội đưa tay ra và chạm vào khóa hộp vận chuyển bên cạnh.
Mở hộp.
Cheng.
Tiếng song sắt mở tung bật ra.
Nhưng Đặc phái viên không bước ra.
Thay vào đó, khói đen đặc tuôn ra như sương—
—Và che khuất tầm nhìn của các nhân viên Thám Hiểm Thực Địa.
“…!”
Trong màn khói, hàng chục ánh sáng vàng như đèn lồng bập bùng, xáo trộn ánh sáng và hình thù từ màn hình. Người đàn ông trong màn hình đã biến mất.
Chỉ còn những ánh sáng vàng tỏa ra trong màn khói.
“…Hà!”
Vào khoảnh khắc ấy, hai nhân viên của Đội Thám Hiểm thoát khỏi Bóng tối, cô hít sâu một hơi rồi ngồi thẳng người.
…Kang Yihak mới nhận ra mặt mình đã sát đến mức gần như dán mũi vào màn hình dựng.
Một cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng cô.
Âm thanh méo mó từ sáu chương trình tạp kỹ vang vọng như tiếng thét, lặp lại trong phòng dựng phim chật hẹp.
Kang Yihak vẫn thấy màn khói đen nặng nề tuôn ra từ hộp vận chuyển, và những con mắt vàng trong đó…
Lee Seonghae thì gần như bị làn khói bị nuốt chửng hoàn toàn.
“Anh Đặc phái viên!”
Kang Yihak đưa ra lựa chọn hợp lý nhất.
“Anh có thể… gói chặt cái màn hình đó, khống chế nó một lần thôi được không? Rồi bọn tôi sẽ tiếp tục công việc ngay lập tức!”
Đó chính là vai trò của Bộ phận An Ninh!
Nhưng màn khói đen lại không hề chạm vào màn hình.
Không, giờ cô mới nhận ra… Nó còn đang tránh xa màn hình và thiết bị dựng phim.
‘…Hả?’
Luống khói uốn thành chữ.
{Quan ngại khi tiếp xúc: }
{► Xóa bỏ Bóng Tối}
{► Tăng nguy cơ tử vong cho hai nhân viên đi cùng (Cá Heo, Ngựa)}
“…!!”
{Lý do : Dị thường phi vật chất. Dữ liệu không đủ.}
Khoan.
Nghĩa là chỉ cần Đặc phái viên chạm vào, con ma trong phòng dựng sẽ bị ‘ảnh hưởng’, và anh ta đang kiềm chế bản thân vì lo sẽ sinh ra biến số điên rồ nào đó… Ý anh ấy là vậy ư?
Và một trong những biến số đó là bản thân Bóng tối có thể biến mất?
‘Rốt cuộc thứ này mạnh đến mức nào vậy…?’
Cơn rùng mình pha chút hưng phấn chạy dọc sống lưng cô.
Nhưng miệng cô vẫn thản nhiên nói.
“Vậy… để tiếp tục nhiệm vụ…”
Và chỉ dẫn của ‘anh Đặc phái viên’ rất đơn giản.
{Không được nhìn vào Bóng tối.}
“…Đúng vậy! Rất hợp lý.”
Nhưng nếu cô không nhìn, độ chính xác và hiệu quả sẽ tụt thảm hại…
Nhất là với nhiệm vụ tinh vi như đóng liên tiếp những cửa sổ đang mở loạn xạ, tìm file trên màn hình và xóa vĩnh viễn chúng!
“Dù vậy… vẫn phải có người theo dõi tôi chứ, đúng không?”
Và Đặc phái viên cũng trả lời câu hỏi ấy một cách đàng hoàng.
{Người quan sát : Tôi.}
Ngay lập tức.
Hàng chục con mắt vàng nở rộ trên nền khói đen, tất cả đều dán chặt vào màn hình.
“…!”
…Mắt vàng trên phông nền đen kịt.
“…Hử?”
Kang Yihak dường như sắp xâu chuỗi ra điều gì đó.
“Rõ.”
Đồng thời, Giám sát viên Lee Seonghae bắt đầu hành động.
Cô nghiêng người về phía trước khi cuộc đối thoại với màn khói kkép lại—
{Kết quả dự kiến nếu khởi động chậm trễ :}
{► Thu thập Bóng Tối thất bại}
{► Xảy ra thương vong}
—Bởi vì cô đã nhận được tín hiệu.
Gõ.
Nhân viên tinh nhuệ liền trượt vào làn khói và ẩn nấp dưới bàn kê màn hình.
Làn khói rút nhẹ như mở lối cho Lee Seonghae, cô giật lấy con chuột trên bàn bằng tay phải và kéo nó xuống sàn gạch, nơi cô đang ngồi.
“…!”
Đúng rồi.
‘Con chuột vẫn hoạt động kể cả khi kéo xuống dưới bàn…!’
Nhờ thiết bị hiện đại, con chuột này cũng như nhiều thiết bị khác đều có kết nối Bluetooth.
Lee Seonghae đặt chuột lên sàn để giữ cân bằng.
Rồi nắm chặt và kéo mạnh xuống góc phải.
‘…! Luôn luôn ép được về góc phải dưới cùng.’
Cô đang canh con trỏ vô hình trên chiếc màn hình mà cô không thể thấy.
Từ đó, hơi nhích lên… vừa khớp nút ‘Hiển thị Màn hình’ ở dưới cùng.
Click.
“…!”
“Được chưa?”
Gõ.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
KKKHHHHHHHHOOOOOOOÔÔÔÔÔÔÔNNNNNNNNNNGGGGGGGGGGĐĐĐĐĐĐĐĐĐĐƯƯƯƯƯƯƯƯƯƯỢỢỢỢỢỢỢỢỢCCCCCCCCCCCXXXXXXXXXXÓÓÓÓÓÓÓÓÓÓAAAAAAAAAA!
“Khặc!”
Một lần nữa. Vô số video trào ra màn hình, âm thanh quái dị dội khắp căn phòng mờ mịt.
[Người Đàn Ông Trong Màn Hình] vẫn ở đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
