Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14239

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 222.3: Tái Chế

Chương 222.3: Tái Chế

...

Không.

Tôi không thể đưa ra quyết định đó.

☾ Hm? …À, tôi hiểu rồi. ☽

☾ Ý anh là không thể đưa hắn đến buổi đàm thoại bởi vì hắn là tài sản của công ty, đúng chứ? Bản hợp đồng lao động cầm cố cả thời gian lẫn phán đoán của anh hẳn đã ghi rất rõ điều đó. ☽

Đúng vậy.

Tôi không thể làm gì khiến công ty chịu tổn thất rõ ràng.

Nhất là khi công việc ấy đã được giao nhiệm vụ chính thức.

Dù tôi có tìm ra kẽ hở đi nữa, nếu bị phát hiện thì kết quả cũng chỉ là những ràng buộc khắt khe hơn…

...

☾ Ôi, không sao đâu, bạn tôi! Vui lên nào. ☽

☾ Ràng buộc chính là gia vị cần thiết cho một tác phẩm hay, phải không? Điều quan trọng là chúng ta lại được gặp nhau và lại được trải qua một trải nghiệm thú vị nữa! ☽

Nó chẳng hề thú vị.

☾ Ôi trời! Anh lại nghi ngờ bản thân rồi. Đừng lo. Chỗ dựa tinh thần, bạn đồng hành phiêu lưu, kẻ mua vui cho tâm hồn anh vẫn đang ở ngay cạnh đây mà! ☽

...

Cứ coi là vậy đi.

Lúc này, tôi cần tập trung vào nhiệm vụ kế tiếp.

Tôi rời mắt khỏi cái xác không còn mắt, nén lại nhịp đập lạ lùng trong lồng ngực.

Vào đúng lúc tôi tính giao tiếp bằng làn khói.

Bíp.

“…!”

Bộ phận An Ninh.

Giọng nói vang lên ngay lập tức từ bộ đàm mà trung sĩ vừa bấm.

– Trung sĩ. –

Bên kia đầu dây là giọng của Lửng - Giám sát viên Park Minseong.

– Bên đó, Hư… 130666, vẫn an toàn chứ? –

“Ừ…”

– Phù… Tạ ơn trời. –

Ngay sau đó, giọng anh ấy nhanh chóng trở lại sự chuyên nghiệp, lễ độ thường thấy của Bộ phận An Ninh.

– Công ty đã đưa ra phương án đối phó. Tôi sẽ kết nối ngay bây giờ. –

“…!”

Tất cả ánh mắt của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa đều hướng về chiếc bộ đàm.

Tiếng rè rè biến thành âm thanh điện thoại kết nối ở đâu đó…

Và rồi, một giọng nói vang lên.

Không phải Kwak Jekang.

– Xin chào. –

...!

– Kể từ ngày cậu ký hợp đồng thì lâu rồi ta mới nói chuyện trực tiếp thế này nhỉ? Tin tức lần này cũng đã được báo cáo lên tận đây rồi. –

…Là một giọng nữ, trầm và bình thản.

Giám đốc Cheong.

– Ta đã nghe nhiều điều tốt về thành tích gần đây của cậu. Có vẻ cậu đã thích nghi khá tốt… Hm. Ngoài dị thường lần này, thì vụ này được xử lý gọn gàng. –

“Ai…”

“…Giám đốc Cheong.”

Mọi người khẽ hít mạnh.

– Các nhân viên khác cũng làm phần việc của mình rất tốt. –

“Haha, cảm ơn, madam!”

Kang Yihak nhanh chóng đáp lễ, nhưng Giám đốc Cheong tiếp tục nói như thể không hề nghe thấy.

– Ta đọc báo cáo thấy ghi rằng hiện tượng này có khả năng gây thương vong dân sự quy mô lớn. Có vẻ nó đã trở thành một Bóng tối rất mạnh. –

Cách bà chọn từ đã xác nhận điều tôi nghi ngờ.

‘...’

“Anh Đặc phái viên?”

Ngay lúc đó.

Tôi tạo chữ bằng khói cho trung sĩ thấy.

“...”

Đôi mắt anh ấy nheo lại.

Có lẽ vì anh ta biết rằng xét theo vị trí của mình.

“…Hmm.”

Cộc, cộc.

Trung sĩ gõ nhẹ lên thùng chứa như vỗ về, rồi đọc lại câu chữ của tôi cho Giám đốc Cheong qua điện thoại.

“130666 muốn hỏi…”

{Câu hỏi: [Người Đàn Ông Trong Màn Hình]}

{Tình trạng đăng ký Bóng tối trong quá khứ.}

“Liệu hiện tượng siêu nhiên có nằm trong số các Bóng Tối mà công ty từng sở hữu…”

“…!!”

Ký ức của tôi đã quay trở lại.

Tôi nhớ đến cuộc đối thoại với trung sĩ trong Phòng Ấp Giấc Mơ của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ.

— “Ý anh là gì khi nói ‘xử lý Bóng Tối’?”

— “Ý tôi là… kể cả có người xóa sạch nó, nhưng nếu không thể trích『Tinh Chất Giấc Mơ』nữa… thì công ty sẽ vứt bỏ nó…”

Sổ tay công ty cũng viết rất rõ ràng.

Đây là một trong số những hiện tượng đã biến mất đột ngột từ những năm 2000.

Thế mà giờ, nó lại bất ngờ xuất hiện trở lại.

Khi một Bóng tối mất đi tính siêu nhiên,『Tinh Chất Giấc Mơ』không thể khai thác được nữa.

Trong những trường hợp như thế, sau khi số đăng ký bị hủy bỏ, nó sẽ bị loại bỏ, mặc dù đôi khi có trường hợp được tái chế qua nghiên cứu hay nạp lại.

Một từ khóa được chỉ ra.

Tái chế.

“Họ… đã cố ý thả nó lại vào xã hội… để nó ‘khôi phục tính siêu nhiên’. Để nó lại có thể sản xuất 『Tinh Chất Giấc Mơ』…”

Chắc chắn Trung sĩ đã biết về nó.

Anh ấy từng là thành viên của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa khi câu chuyện ma này lần đầu được đăng ký.

Và với kiến thức ấy, những phần tài liệu hôm nay bị bôi đen đã hé lộ ý nghĩa thật sự.

〔Tham chiếu ■■Hồ sơ #C16548.〕

〔Tham chiếu Hồ sơ Xử Lý #C16548.〕

Daydream đã cố tình tái thả câu chuyện ma từng bị loại bỏ này vào trong đài truyền hình.

Để nó sinh sôi, cho đến khi có thể khai thác trở lại.

“...”

– Cậu khá hiểu chuyện đấy. –

“...!”

– Chúng tôi chỉ lấy hiện tượng đã tồn tại, quản lý một thời gian, rồi hoàn trả nó. –

– Chẳng ai mất mát gì cả. Dĩ nhiên, đây là bí quyết sản xuất tuyệt đối không được lọt ra ngoài công ty, nên ai vừa nghe thì nhớ giữ kín cho mình. –

Tiếng thở gấp gáp của Lee Seonghae nghe thấy rõ.

Giọng điềm tĩnh của Giám đốc Cheong vẫn tiếp tục.

– Công việc của cậu đủ rồi. –

...

“Hả?”

– Ý ta là quay về đi. –

“Đội An Ninh sẽ được cử tới đây thay thế sao?”

– Tất nhiên là không. –

Gì cơ?

– Sao công ty ta phải phí nhân lực và tài nguyên quý giá cho một vụ rối loạn dân sự chứ? –

Giám đốc Cheong điềm nhiên nói.

– Đem dao săn hổ ra chặt gà thì chỉ rườm rà, phí phạm, mà ta còn cực ghét điều đó. –

– Dọn dẹp sẽ do tổ chức chịu trách nhiệm dọn dẹp lo liệu. –

...Tổ chức?

– Đúng thế. Chính cái tổ chức được nuôi bằng thuế để làm việc đó. Và nếu cậu đã đóng thuế, thì phải tận dụng những gì mình đã trả chứ. –

– Để cảm xúc chi phối rồi lảm nhảm ý kiến cá nhân về công việc công ty là thứ chỉ mấy kẻ non nớt kiểu Giám đốc Ho mới làm. –

Giám đốc Ho.

Cơ quan mà Giám đốc Ho mang hận…

– Tiện tay thay, vụ này lại vừa khớp hoàn hảo để khử tụi nó. –

– Cái cục ngốc nghếch đó sẽ lần theo báo cáo và xử lý thảm họa siêu nhiên. Trong khi chẳng hề hay biết công ty chúng ta đã thu giữ được bản gốc duy nhất của câu chuyện ma. –

– Giờ cậu nên nhanh chóng quay về. –

Tôi ngẩng đầu.

– Đã một lúc kể từ khi báo cáo được gửi sang Cục Quản Lý Thảm Họa rồi… Họ sẽ xuất hiện vào bất kỳ lúc nào. –

Từ đâu đó…

Tiếng chuông chợt vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!