“Chỉ cần là người từng gặp pháp sư vài lần, hay đọc được dăm ba quyển sách, cũng đủ để bịa ra cả mớ chuyện.”
Không ai biết mấy kẻ trên mạng có thực sự là pháp sư, hay câu truyền ma hoặc lời nguyền rủa có hoạt động theo kiểu họ mô tả hay không.
Chưa từng có ai chính thức chứng minh được sự tồn tại của ma quỷ.
Tuy nhiên, vì nghe lời kể có vẻ thuyết phục, thế là mọi người tin.
Đó là hiệu ứng của nỗi sợ kết hợp với cảm giác quen thuộc khi thông tin lặp lại vô số lần!
“Nếu nhìn kỹ, cô sẽ thấy mấy ‘chuyên gia’ mỗi người lại nói một kiểu.”
“...Chà.”
Đúng là thế.
Sau khi đọc hết bình luận, Go Yeongeun khó khăn lắm mới kìm lại được tiếng thở dài.
Lúc đầu cô không nhận ra, vì toàn bộ bầu không khí kinh dị cùng đống nghi lễ pháp sư nghe có vẻ giống nhau, nhưng thực chất, ai nấy chỉ đang chắp vá tất cả những câu chuyện rùng rợn họ lượm lặt được.
Nghi lễ, ma ám, gieo rắc bất hạnh…
“…Tức là hầu hết đều là câu chuyện bịa?”
“Có lẽ vậy.”
Thậm chí… có thể không chỉ là hầu hết, mà là tất cả.
“Nhưng mọi người đã tin.”
Và thế là...
“Ý anh là, đó chính là lý do nó trở thành hiện thực.”
“Đúng.”
Kim Soleum khẽ cười trừ.
“Thông tin đã làm ô nhiễm hiện thực theo chiều ngược lại.”
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Chuyện Ma
[Âm Mưu Của Niềm Tin]
Mã định danh: 2106PSYA.2025.F56
Mô tả:
Một câu chuyện ma đã hiện thực hóa từ các thuyết âm mưu lan truyền trên mạng bởi những cá nhân tin vào chúng.
Điểm đặc biệt của câu chuyện ma này nằm ở gợi ý rằng: chính trí tưởng tượng và thiên kiến xác nhận của con người có thể là nguyên nhân sâu xa của những thảm họa siêu nhiên.
========================
Một câu chuyện ma mà, vào một ngày nào đó trong tương lai, sẽ được Cục xác nhận và chính thức lưu trữ.
“Nếu lần ngược lại nguồn gốc…”
--------------------------------------------
– Đm sao ngay cửa ga lại có cái áo đỏ chói thế này, xui xẻo cmnr, tôi phải sống kiểu như trong phim kinh dị à? tôi suýt xỉu đấy, ai ôm tôi với.
--------------------------------------------
Đây là bài đăng mạng xã hội kèm bức ảnh chụp một chiếc áo đỏ bỏ lại trước cửa ga tàu điện.
Bảng chỉ dẫn ‘Cửa Ra Số 4’ hiện rõ trong nền.
“Ban đầu nó chỉ bắt đầu như một bài viết thường ngày đơn giản vậy thôi.”
Có thể chiếc áo đỏ ấy chỉ là cái áo khoác một kẻ say làm rơi, hoặc rớt từ xe tải chở đồ cũ xuống…
Dù thế nào đi nữa, ấy hẳn chỉ là sự cố bình thường, không có gì đặc biệt.
“Rất có thể chỉ là trùng hợp hoặc một hiểu nhầm buồn cười.”
“Nhưng điều quan trọng là người ta bắt đầu hiểu nhầm.”
Đó mới là đáp án đúng.
Kết quả là lời chứng này được lan truyền và nhân bản nhanh chóng, mỗi lần lại kèm thêm một diễn giải mới. Khi nỗi sợ và tin đồn bám vào, nó biến thành hiện thực.
“Đây là kết quả điều tra của tôi.”
“...”
Anh ấy… giỏi thật sự.
“Ơm, nhưng… có khi nào tôi làm sai chỗ nào không…?”
Ấy vậy mà, ngay sau đó, Kim Soleum lại quay về vai diễn thụ động. Khiến người ta cảm giác cứ như một kẻ giả dối…!
‘Thì mình biết là vì nhiệm vụ gián điệp thôi, nhưng vẫn…!’
Go Yeongeun kìm nén thêm một tiếng thở dài, thêm một nụ cười gượng. Cô chỉ khẽ gật đầu.
“Không. …Có lẽ anh còn vượt xa kỳ vọng của các đặc vụ trong văn phòng này.”
“Ồ, may quá…! Vậy, liệu tôi có thể tiếp tục làm việc ở Ban Điều Tra Sơ Khảo không ạ?”
Không, khoan đã. Giờ không phải lúc bàn chuyện đó…
“Tức là, ý tôi là… gần như đã nắm được cơ chế đứng sau dị biến này rồi? Nếu lý luận của tôi là đúng.”
“À, chắc vậy…”
Không phải chắc vậy đâu, mà là anh ấy đúng thật rồi!
Go Yeongeun nhìn đồng nghiệp với ánh mắt hơi phấn khích.
Nếu thế, chẳng phải họ cũng có thể suy ra cách giải quyết sao?
Nói cách khác…
“Nếu mọi người ngừng tin, câu chuyện ma này cũng sẽ biến mất!”
“Đúng.”
Trong trường hợp đó, chỉ cần họ tìm cách để mọi người hiểu ra sự thật là xong...
‘À.’
Go Yeongeun chợt nhận ra.
“…Khiến người ta ngừng tin thì gần như bất khả thi.”
“Đúng.”
Bởi sự cố thật đã xảy ra.
Đây là một hiện tượng siêu nhiên đã bước chân vào hiện thực.
“Vì đã có quá nhiều người tin, nên việc thuyết phục sẽ chẳng dễ dàng.”
Câu chuyện ma này bản thân nó chính là một thuyết âm mưu: tin đồn mạng trở thành thật vì mọi người tin.
Có lẽ, tác giả của bài viết gốc trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT định viết theo kiểu châm biếm, mỉa mai về cái gọi là bằng chứng và lời chứng của các thuyết âm mưu.
“…Và tệ hơn, nó thật sự đã hóa thành thảm họa siêu nhiên. Khi chứng cứ và hiện tượng đều có thật, giả thuyết càng khó để bác bỏ.”
Mọi chuyện là vậy.
Vì thế, mỗi khi đặc vụ đối mặt với câu chuyện ma này trong Hồ sơ Về Những Bí Trong Bóng Tối, họ chỉ còn cách ‘quản lý’: phá hủy vật tiêu điểm của sự cố hoặc xóa ký ức của người liên quan…
Một phương pháp vừa công nhận sự tồn tại, vừa quản lý rủi ro, vừa từ từ trung hòa.
Một giải pháp nửa vời, đúng với bản chất khó xử của câu chuyện ma này.
Tuy nhiên.
“Chúng ta không chỉ có cách đó.”
“…Ý anh là sao?”
Kim Soleum khẽ cười, đặt tay lên bàn phím.
Họ vẫn còn một con đường khác.
Đó là biện pháp đối phó mà anh đã nghĩ ra từ lần đầu đọc đoạn này trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT.
‘Mình làm được.’
Lý do duy nhất khiến anh không sửa mục wiki khi đó là…
Nó chẳng hợp phong cách của creepypasta tí nào!
〔Mục 7.3. Biện pháp đối phó〕
Go Yeongeun chăm chú nhìn Kim Soleum, cô thấy anh không ngần ngại gõ phần cuối cùng của tài liệu.
Khi Kim Soleum viết đến mức có vẻ khá hài lòng, anh rút tay khỏi bàn phím.
“Vậy là xong.”
“...”
Kim Soleum.
Lần này, anh quyết tâm sẽ khoe tài và thể hiện thật hoành tráng!
