Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 7

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 2

LNovel - Chương 2

Chương 2

"Được rồi, tiếp theo cô sẽ giải thích cách chuẩn bị cho buổi mở cửa trường học. Đầu tiên là việc vận chuyển lều trại─"

Ngay khi vừa đổi chỗ xong, giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, cô Mitsurugi Kokoro, bắt đầu dùng phấn viết lên bảng đen.

Trái lại, tôi chỉ biết thu mình lại trên ghế và cố gắng tan biến đi cho rảnh nợ.

Lý do rất đơn giản.

Tôi đang bị bao vây bởi những cô nàng có thể coi là siêu mỹ nhân. Không chỉ tính trong lớp hay trong trường, mà là ở đẳng cấp thế giới luôn ấy chứ. Chẳng đời nào tôi lại không lo lắng cho được.

Đã thế, không hiểu sao mắt của mọi người trong lớp cứ đổ dồn về phía tôi, điều đó càng làm tình hình tệ hơn.

Sao ai cũng nhìn tôi thế này?!

Nếu đó là những ánh mắt ghen tị kiểu "thằng đó sướng thật, được vây quanh bởi ba đại mỹ nhân" hay "chết đi cho rồi", thì tôi còn hiểu được. Nhưng cái cách họ cứ lẳng lặng quan sát tôi thế này thì đáng sợ quá. Tôi chẳng dám nhúc nhích tí nào.

(...Phải rồi, nếu có kiếp sau mình thề là sẽ không bao giờ nộp đơn xin việc vào sở thú đâu. Chắc chắn là sẽ trượt phỏng vấn thôi. Chắc chắn luôn.)

Vì thế, điều duy nhất tôi có thể làm là trốn chạy trong tưởng tượng.

Tôi thẳng lưng lên và tưởng tượng mình đang ở một thế giới khác, thì đột nhiên cảm thấy một cái gì đó chọc nhẹ vào vai từ phía bên phải.

"!?!"

Tôi gồng mình lên như một con mèo bị giật mình và phản xạ quay lại ngay lập tức.

Cô ấy ở đó. Một mỹ nhân tóc vàng, đang khúc khích cười nhẹ và đôi vai khẽ rung lên.

"...Hi hi, tớ xin lỗi nhé. Tớ làm cậu sợ à?"

Cô ấy mỉm cười tinh nghịch. Nó giáng vào tôi như một cú nổ hạt nhân vậy, cô gái tôi thích nhất vừa bắt gặp bộ dạng ngớ ngẩn của tôi, và tôi có thể cảm nhận rõ mặt mình đang nóng bừng lên.

"...Kh-không, không có gì đâu. Mà c-có chuyện gì thế? Hijiri-san?"

Tôi cố gắng tỏ ra ngầu lòi để giấu đi sự bối rối trong lòng, nhưng tôi biết mình đang thất bại thảm hại.

"...Hi hi. Vậy sao? Tớ chỉ muốn xem Mononobe-kun sẽ tham gia nhóm nào thôi."

"...Chắc là tôi sẽ chỉ giúp dựng lều thôi. Năm nào tôi cũng làm việc đó nên rành lắm."

"...Ra là vậy. Cảm ơn cậu nhé, tớ sẽ tham khảo việc này."

Nụ cười của Hijiri-san càng rộng hơn, và mặt tôi thì như sắp sôi lên đến nơi. Tôi bám lấy chút lòng tự trọng cuối cùng, đợi cho đến khi cô ấy quay lại nhìn bảng đen rồi mới gục xuống bàn.

(Tệ thật sự. Mình vừa trông như thằng ngốc trước mặt Hijiri-san, mà cả lớp lại còn chứng kiến nữa chứ. Đúng là tệ hại nhất mà.)

Tôi cứ nằm bẹp như thế một lúc, vùi mặt vào cánh tay, quằn quại trong sự xấu hổ tột độ. Thế rồi, một tờ tài liệu đột nhiên rơi bộp xuống đầu tôi.

Có lẽ đó là tờ hướng dẫn cho buổi mở cửa trường học mà cô giáo vừa nói lúc nãy.

Nhưng với tình trạng hiện tại, chẳng đời nào tôi có thể ngẩng đầu lên mà đọc nó được.

Vì vậy, tôi dùng tờ tài liệu đó làm khiên chắn trong khi vẫn cúi gằm mặt, thì lại cảm thấy một cái gì đó chọc vào sườn phải.

"...Mononobe-kun. Tớ mượn một chút được không?"

Giọng cô ấy là một lời thì thầm dịu dàng và dễ chịu khi gọi tên tôi, nhưng tôi vẫn không đủ can đảm để ngồi dậy.

Bởi vì người vừa gọi tôi chính là người mà tôi không muốn đối mặt nhất lúc này. Không phải lỗi của cô ấy, chỉ là tôi biết nếu nhìn vào, tôi sẽ lại nhớ đến sự hớ hênh ban nãy, và tôi không chịu nổi chuyện đó.

Nhưng lờ đi thì bất lịch sự quá.

Thế nên, vẫn giữ mặt cúi xuống, tôi lầm bầm: "...Sao thế?"

"... Tờ của tớ vẫn chưa được chuyền tới. Tớ có thể xem chung với cậu được không?"

Đó chỉ là một lời nhờ vả bình thường. Kể cả khi đang cúi mặt, tôi vẫn có thể giải quyết được.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: "...Cứ tự nhiên đi," rồi đưa tờ tài liệu trên đầu ra.

"...Cảm ơn cậu nhé!"

Không hiểu sao, giọng của Hijiri-san nghe có vẻ tươi tỉnh hơn hẳn.

Thế rồi, tôi nghe thấy một tiếng "cộp" đột ngột từ phía bàn mình.

"Hả?"

Vì tò mò nên tôi liếc nhìn lên và thấy một cảnh tượng gây sốc.

Cái bàn dường như đã trở nên rộng gấp đôi.

"...Tớ muốn đặt nó ở giữa, nên cậu có thể xê sang bên trái một chút được không?"

"...Ừ-Ừm."

Đầu óc tôi đóng băng trước tình huống bất ngờ này, và tôi lết sang bên trái theo lời cô ấy.

Vài giây sau.

(Đợi đã? Mình đang dùng chung bàn với Hijiri-san sao?)

Cuối cùng tôi cũng nhận ra vấn đề. Tôi đang vô cùng hoang mang. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình lại có một khoảnh khắc thanh xuân vườn trường ngọt ngào như thế này với nữ chính.

Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ đây là mơ. Nhưng hương thơm từ mái tóc và tiếng thở của Hijiri-san làm tim tôi đập loạn nhịp, nhắc nhở tôi rằng đây là thực tại đầy "đau đớn".

(Hỏng rồi, hỏng thật rồi, hỏng bét rồi...)

Đầu tôi cảm giác như sắp nổ tung một lần nữa, mắt nhòe đi, thì đột nhiên một đôi mắt xanh ngọc bích khóa chặt lấy ánh nhìn của tôi.

"...Mononobe-kun, nếu cậu cứ giấu mặt như thế mãi, cô Kokoro sẽ mắng cậu đấy."

Hijiri-san nói bằng tông giọng dịu dàng như đang quở trách một đứa trẻ. Rồi, cô ấy dùng cả hai tay ôm lấy má tôi.

Trước khi tôi kịp phản ứng, cô ấy đã nâng mặt tôi lên, bắt tôi phải nhìn thẳng vào cô. Gương mặt xinh đẹp đến nghẹt thở.

"~~~!?"

Não tôi ngay lập tức bị lấp đầy bởi một câu hỏi duy nhất: "Tại sao?"

Nhưng không có câu trả lời nào cả. Trước khi tôi kịp nghĩ ra điều gì, Hijiri-san đã buông tay khỏi mặt tôi và nhìn xuống tờ tài liệu.

Cô ấy hành động hoàn toàn bình thường, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Tuy nhiên, hơi ấm từ bàn tay cô ấy vẫn còn đọng lại trên má tôi, và tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc đứng hình và nhìn trân trân vào khuôn mặt hoàn mỹ của cô ấy một lúc lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Open school Bro mà vô sở thú thì mấy con thú bị chiếm hết spotlight (ᵕ ´ ∇ ˋ ˶) Bro chill, nghiện còn ngại à ( / `ᜊˊ )/ i am too stunned to speak again ( `◠´)