Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 7

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 2

LNovel - Chương 3

Chương 3

Trái tim lẽ ra đã nổ tung của tôi cuối cùng cũng tái sinh vào cuối tiết bốn.

Ký ức từ lúc đó đến giờ gần như là một con số không tròn trĩnh. Thế nhưng, vở ghi chép các môn học trong khoảng thời gian đó lại được viết cực kỳ đầy đủ. Đến lúc này tôi mới nhận ra sự tuyệt vời của thói quen bấy lâu nay.

"Phùuu~"

Dù nói vậy, nhưng việc cơ thể cảm thấy mệt mỏi cũng là lẽ đương nhiên. Cộng thêm sự kiệt quệ về tinh thần, tôi gục mặt xuống bàn. Chẳng buồn làm gì, tôi cứ để mặc tâm trí trống rỗng và quan sát lớp học, thì đột nhiên, một ngọn núi trắng khổng lồ hiện ra ngay trước mắt.

(To dữ vậy trời!?)

Đang run rẩy trước kích thước đồ sộ đó, thì một giọng nói phẳng lặng từ trên cao vọng xuống.

"Mononobe, cậu ổn chứ?"

Nhờ đó mà tôi sực tỉnh, vội vàng ngước nhìn lên. Trước mặt tôi là một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc xanh lam và đôi mắt màu thạch anh tím.

"Ồ, ồ. Là Kenno à. Tôi chỉ hơi mệt chút thôi, không vấn đề gì đâu."

"Vậy sao. Thế thì cho cậu cái này nè."

Có lẽ vì thấy tôi nở một nụ cười yếu ớt trông khá thảm hại, Kenno lấy từ trong túi áo ra một viên kẹo Ramune đưa cho tôi.

"Cho tớ thật à?"

Nếu tôi nhớ không nhầm, kẹo Ramune là món khoái khẩu của cô ấy. Tôi dùng ánh mắt hỏi lại.

"Có thật là ổn không?"

Kenno vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc nhưng khẽ gật đầu.

"Lúc mệt mỏi thì đồ ngọt là tốt nhất."

"Cảm ơn cậu nhé."

Trân trọng tấm lòng ấm áp đó, tôi bóc vỏ và ném hai viên vào miệng. Vị ngọt thanh lan tỏa, cảm giác mệt mỏi dường như vơi đi đôi chút.

"Thấy thế nào?"

"Ngon lắm."

Tôi giơ ngón tay cái ra hiệu với Kenno khi cô ấy đang nhìn tôi với vẻ dò xét. Ngay lập tức, cô ấy khẽ mỉm mỉm cười.

"Vậy thì tốt quá."

Nụ cười tỏa ra từ một siêu cấp mỹ nhân có sức công phá kinh hoàng. Tôi vô thức lại vùi mặt vào cánh tay mình.

(Thật tình, đường đường là nữ chính mà sao lại trưng ra cái mặt đó với một gã nhân vật phụ như tôi chứ!? Làm người ta yêu mất thì sao!)

Giữa lúc tôi đang quằn quại gào thét trong lòng, thì một cú va chạm mạnh vang lên từ phía trước.

Rầm!

Dự cảm chẳng lành, tôi rón rén ngẩng đầu lên thì thấy bàn của mình đã được độ thêm một phần mở rộng không rõ từ đâu ra. Và trên phần bàn đó, một túi bánh sandwich đang chễm chệ nằm đấy. Kenno đang dùng cái miệng nhỏ nhắn của mình nhai nhồm nhoàm món sandwich trứng.

Tôi buột miệng hỏi.

"Sao cậu lại ghép bàn vào thế?"

Cô ấy trả lời như thể đó là chuyện hiển nhiên.

"Vì tớ muốn thế."

Đúng là phong cách của nàng nữ chính hệ bí ẩn lạnh lùng. Hành động thật chẳng biết đường nào mà lần.

(Từ trước tới giờ có bao giờ ăn trưa cùng nhau đâu, sao hôm nay tự nhiên lại đổi tính thế này?)

Tôi vận hành hết công suất bộ não để đọc nguyên lý hành động của cô ấy. Rồi tôi chợt nhớ ra, Kenno thường ăn trưa cùng với Hijiri-san. Nói cách khác, đây chắc là thông điệp "Cút xéo đi chỗ khác" từ cô ấy rồi.

"Mà thôi, dù sao tôi cũng định xuống căn tin, nên cậu cứ tự nhiên mà dùng bàn nhé. Chỉ cần dọn đi trước khi vào học là được."

"!?"

Tôi cầm ví đứng dậy, đôi mắt Kenno chợt mở to. Cứ như thể một chuyện gì đó nằm ngoài dự tính vừa xảy ra vậy. Dù khá thắc mắc tại sao cô ấy lại phản ứng như thế, nhưng khóe mắt tôi chợt thấy Hijiri-san đang cầm hộp cơm đi tới. Thế là tôi rời khỏi lớp, hướng thẳng về phía căn tin.

Vài phút sau.

"Gà rán ngon thật đấy."

Vừa nhận khay cơm gà rán từ tay dì bán hàng và ngồi vào một chỗ trống, tôi chợt thấy một cô gái quen thuộc đã ngồi sẵn ở phía đối diện.

"Sao cậu lại ở đây?"

Tôi tung ra một loạt câu hỏi trong đầu: Tại sao cô lại đến căn tin nhanh hơn cả tôi? Còn Hijiri-san thì sao? Và cái gã đang nằm bò ra phía sau kia là ai thế?

"Vì tớ muốn thế."

"...Ra vậy."

Nhưng câu trả lời nhận được vẫn y hệt lúc nãy. Tôi quyết định bỏ cuộc trong việc cố gắng thấu hiểu cô nàng này và bắt đầu cắn một miếng gà rán nóng hổi.

"Tớ no rồi."

"Thật sự đấy, cậu đến đây làm gì vậy hả?"

Mới ăn được hai miếng gà rán mà Kenno đã tuyên bố đầu hàng. Tôi vốn đã nghĩ trong bụng rằng bình thường cô ấy chỉ ăn một cái sandwich là đủ, liệu ăn thêm cả ăn cơm nữa có ổn không, và quả nhiên đúng như dự đoán.

(Thật tình, rốt cuộc cô nàng này muốn cái gì đây? Đừng có lãng phí đồ ăn chứ.)

Trong lúc tôi đang suy nghĩ như vậy, thì một miếng gà rán đột nhiên được đưa sát tận mặt tôi.

"Ăn hộ tớ đi?"

Nàng nữ chính đại nhân dùng đôi mắt ngây thơ nhìn tôi và thốt ra một yêu cầu đáng sợ. Giữa cái chốn đông người qua lại này mà cô ấy dám đưa ra một đề nghị "hiểm ác" như vậy sao? Nhờ ơn cô đấy, tôi đang cảm nhận được sát khí bay tới tấp từ khắp nơi trong căn tin rồi đây.

"Không, tự đi mà ăn. Mẹ cậu mà biết cậu lãng phí tiền cơm mẹ cậu cho là cô ấy khóc đấy."

"Không sao. Tiền này là tự tớ kiếm được. Cô ấy sẽ không buồn đâu."

"Vấn đề không phải ở chỗ đó. Ý tớ là bảo cậu cố thêm chút nữa đi."

"Ra là vậy. Am... Ngồm... Ngon... Quá..."

Tôi chỉ muốn sống nốt kiếp thứ hai này một cách bình yên, không muốn kết thúc sớm như kiếp trước nên đã cố gắng lảng tránh, nhưng có vẻ không thành công cho lắm. Thậm chí tình hình còn tệ hơn khi Kenno chỉ mới cắn một mẩu nhỏ của miếng gà. Cảm nhận được áp lực đè nặng trên lưng ngày càng tăng, tôi điên cuồng suy nghĩ cách phá vỡ tình cảnh này.

"Tôi ăn phần của mình cũng là tới hạn rồi đấy."

"Vậy sao. Thế thì cố lên. Cùng vượt qua giới hạn nào."

Ngay khi tôi đang định kéo dài thời gian thì một tia sáng hy vọng lóe lên.

"Muốn nhờ vả người khác thì trước tiên phải tự mình làm đã!"

Chớp lấy thời cơ, tôi nắm lấy tay Kenno và thọc thẳng miếng gà rán vào miệng cô ấy. Có lẽ không ngờ mình lại bị ép ăn như vậy, đôi mắt Kenno mở to vì ngạc nhiên. Tận dụng sơ hở đó, tôi giật phăng khay cơm của cô ấy và lùa sạch vào bụng.

"Trả này."

Khi tôi trả lại cái khay trống không, Kenno khẽ đáp lại bằng một giọng nhỏ xíu:

"...Cảm ơn cậu."

Sau đó, không hiểu vì lý do gì, cô ấy cứ lấy cái khay vừa nhận lại để che kín miệng mình suốt một lúc lâu.

◇◇◇Bonus

"Tránh đường cho tôi nhờ được không?"

"Maho-chan! Tất nhiên là được chứ, nhưng thấy sao nào? Chỗ này còn trống này, hay là cậu ngồi đây ăn chung với—"

"Ồn ào quá."

"—Hộc!?" (Tiếng bị đánh)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

It should have been me! Not him! ;-; Tự lên mạng tra nhé các tình yêu :) Vậy à? Còn tôi thì không sợ tôi nghĩ quẩn à ;-;