Chương 1
(C-c-c-c-chuyện gì đang xảy ra thế này!?)
Lúc này đây tôi đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Lý do cực kỳ đơn giản.
Một trong những cô nàng xinh đẹp và nổi tiếng nhất lớp không chỉ đứng sát cạnh tôi, mà còn đang ôm chặt lấy tôi nữa.
Chuyện này thực sự vô phương cứu chữa rồi.
Cô ấy có hàng mi dài, nốt ruồi duyên ngay cạnh đôi mắt hơi rủ xuống trông vo cùng quyến rũ, đôi mắt như hai viên đá sapphire lấp lánh, bờ môi hồng mọng nước đầy mời gọi, làn da trắng ngần mịn màng... và trên hết, chính là cảm giác khi bộ ngực đồ sộ của Hijiri-san đang ép chặt vào người tôi. Thật là điên rồ mà.
Chẳng trách tôi không thể suy nghĩ thấu đáo được. Đầu óc tôi bây giờ chẳng còn gì ngoài hai chữ "ngực khủng".
Và cơ thể tôi cũng bắt đầu có phản ứng.
"!? Tớ xin lỗi."
Tôi vội vàng đặt tay lên vai Hijiri-san để tạo ra một khoảng cách.
Hijiri-san mở to mắt ngạc nhiên, rồi không hiểu sao cô ấy lại mỉm cười dịu dàng.
"Oh, xin lỗi. Tớ không cố ý làm cậu sợ đâu."
"À, ừ. Tim tớ suýt thì nhảy ra ngoài lồng ngực luôn rồi đây này."
Thấy tôi ôm lấy ngực mình, Hijiri-san thè lưỡi tinh nghịch: "Ehe."
Dễ thương. Quá sức dễ thương. Tôi thực sự đổ gục trước cô ấy mất thôi. À mà thật ra kiếp trước tôi đã là fan của cô ấy rồi, nên chuyện này cũng chẳng có gì lạ.
(Nhưng mà, bỗng dưng cô ấy bị làm sao vậy?)
Trong khi tim vẫn đập liên hồi, tôi cố gắng phân tích tình hình. Mối quan hệ giữa tôi và Hijiri-san cùng lắm cũng chỉ là người quen, thậm chí còn chưa tới mức bạn thân. Chúng tôi chỉ trao đổi vài câu khi thu bài tập, lúc làm việc nhóm hoặc khi cùng trực nhật. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, không hơn không kém.
Và thành thật mà nói, tôi luôn cố giữ khoảng cách như vậy. Bởi vì trong cốt truyện gốc, Hijiri-san sẽ trở thành một phần trong dàn harem của Azuma Daichi. Kẻ ngốc mới đi theo đuổi người mà mình biết chắc là không có cửa.
Vì vậy, với tư cách là một thiên tài thận trọng, tôi đã luôn giữ khoảng cách. Chuyện ôm ấp thế này đáng lẽ không bao giờ được phép xảy ra.
Hồi tưởng lại cảm giác bộ ngực ấy ép vào người, tôi chợt nhận ra một điều.
(Hả!? Chẳng lẽ khi nhìn thấy mặt mình, cô ấy mới nhận ra là mình thực sự đã trở về từ thế giới khác sao?)
Tôi là người duy nhất trong lớp không bị dịch chuyển. Đối với bọn họ, tôi không phải là đồng đội cùng vào sinh ra tử, mà chỉ là một người bạn cùng lớp bình thường. Có lẽ tôi giống như một biểu tượng của cuộc sống đời thường yên bình. Vì vậy, khi nhìn thấy tôi, Hijiri-san đã xúc động mạnh mẽ vì cảm giác "mình đã thực sự trở về nhà".
Phải rồi, chắc chắn là vậy. Điều đó cũng giải thích tại sao những bạn học khác lại đứng hình khi nhìn thấy tôi.
Nếu đã vậy, việc tôi cần làm rất đơn giản.
"Này, Nakamura. Cậu cũng muốn bị bệnh à? Nếu cậu sốt 39∘C rồi ôm nhà vệ sinh suốt ba ngày, khéo Hijiri-san cũng sẽ ôm cậu đấy!"
Tôi chỉ cần hành động như bình thường. Cứ coi như trước đó bọn họ chẳng hề bị dịch chuyển đi đâu cả. Tôi cần phải đóng vai một cậu chàng học sinh cấp ba hơi ngốc nghếch và bình thường. Điều đó có lẽ sẽ giúp ích cho tâm lý của bọn họ.
Nghĩ vậy, tôi tiến đến chỗ cậu bạn Nakamura Keigo đang ngồi gần đó và khoác vai cậu ta.
"Ibuki… Cậu bị bệnh nặng đến thế thật à?"
"Ừ, khổ lắm, cứ như dưới địa ngục ấy. Nhưng nhờ vậy mà tớ vừa được trải nghiệm cảm giác trên thiên đường xong. Còn cậu thì sao?"
"Thôi, tớ xin kiếu. tớ không muốn làm vấy bẩn Hijiri-san bằng cái mùi cơ thể của kẻ kẹt trong nhà vệ sinh suốt ba ngày đâu."
"Cái gì!? Cậu bảo tớ thối như phân đấy à!?"
"Ừ, mùi nồng nặc luôn."
"Im đi! Tớ tắm rửa mỗi ngày mà! Sao mà thối được chứ! Đúng không!? Hijiri-san?"
"Hehe, tớ không quan tâm dù cậu có mùi thế nào đâu."
"Hijiri-san!? Khoan đã, chẳng lẽ tớ bốc mùi thật à? Cậu đang nói dối đúng không!?"
"Hehe."
"Phụt! Ha ha ha!"
Trong khi Nakamura và Hijiri-san trêu chọc tôi, cả lớp đều bật cười. Tiếng cười kéo dài cho đến khi tiếng chuông vào tiết sinh hoạt vang lên. Tôi mỉm cười nhẹ nhõm khi quan sát cảnh tượng đó.
Vài chục phút sau. Tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, chìm vào suy nghĩ.
Tại sao ư? Bởi vì kết quả của đợt đổi chỗ ngồi vừa rồi thật là điên rồ.
Hầu hết đám con trai sẽ nghĩ đây là một đặc ân trời ban, nhưng với một kẻ có ký ức kiếp trước như tôi, nó chẳng khác nào một sự tra tấn.
"Từ giờ mong được cậu giúp đỡ nhé, Ibu— Mononobe-kun."
"Ibu— Mononobe, tớ cũng vậy."
"Giúp đỡ tớ với nhé, Ibucchi— Mononobecchi!"
"À... ừm, mong các cậu giúp đỡ."
Đúng vậy. Tôi đang bị bao vây bởi đám con gái. Và không phải chỉ là những cô gái bình thường, mà là ba mỹ nhân nổi tiếng nhất lớp.
Người đầu tiên là Hijiri, cô nàng tóc vàng, ngực khủng với vẻ đẹp thanh tao mà tôi vừa nói chuyện lúc nãy (Thánh nữ).
Người thứ hai là Kenno Maho, một cô nàng loli tóc đen, ngực lớn với gương mặt lạnh lùng.(Hiền giả).
Người thứ ba là Kendou Misuzu, một cô nàng tóc bạc, ngực cũng khủng nốt, tính tình năng động với kiểu tóc wolf-cut (Quyền thánh).
Trong truyện, họ đều thuộc dàn harem của Daichi Azuma. Vậy mà không hiểu kiểu gì tôi lại đang ngồi chễm chệ ngay giữa bọn họ.
Tại sao hả ông Trời!? Vị trí này đáng lẽ phải là của Daichi chứ!!
◇ ◇ ◇
Bonus
"Ừm, Miyazono-san bốc được số mấy vậy?"
"Số 20."
"Thật sao!? Nếu được thì cậu đổi cho tớ lấy số 5 này có được không?"
"Được chứ. Thật ra tớ cũng thích ngồi cạnh cửa sổ."
"Cảm ơn cậu nhiều lắm!"
"Hehe, đây chính là sức mạnh của định mệnh."
"…Có phải Kenno-san vừa dùng ma pháp để làm chuyện đó không vậy?"
"…Phải, tớ đã dốc toàn lực đấy."
"Yeah! May quá! Vận may bốc thăm của tớ đúng là đỉnh cao!"
"Ê, ở đâu cơ? Ồ, chỗ đó hoàn hảo thật đấy."
"Đúng không!? Hehe, tớ nóng lòng quá đi mất!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
