Chương 211: Chuyện Xưa (7)
Cô hoàn toàn không hay biết.
Việc bản thân không nhận thức được hành động của mình là điều hoàn toàn không giống phong cách của Jelliel chút nào. Nghĩ đến đó, khuôn mặt cô đỏ bừng lên.
Là do xấu hổ sao?
Cũng không rõ nữa.
Có lẽ, ngay cả bản thân Jelliel cũng... không thể biết được.
'Tỉnh lại đi. Mày không có tư cách để như thế này.'
Đã gây ra biết bao tội lỗi và nghiệp chướng, vậy mà giờ lại để tâm trí treo ngược cành cây vì một chuyện khác.
Không thể để bản thân trở nên xấu xí như vậy được.
Cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, và khi mở mắt ra, ánh nhìn của Jelliel đã hoàn toàn thay đổi.
'Mình... cần phải lạnh lùng hơn nữa.'
Nếu ai đó quen biết cô mà nghe được câu này, chắc chắn họ sẽ thấy cực kỳ gượng gạo.
Bởi vì từ khi sinh ra đến giờ, chưa có khoảnh khắc nào Jelliel không lạnh lùng cả.
Hiện tại, Jelliel đang... trải qua một sự hỗn loạn về mặt cảm xúc, thứ cảm xúc kỳ lạ mà chính cô cũng không thể kiểm soát được.
Jelliel dám khẳng định một điều.
So với lúc cô tự mình dẫn đầu đoàn thám hiểm đến di tích lần trước, chuyến đi lần này còn khó khăn và vất vả hơn gấp bội.
Đương nhiên là phải thế rồi.
Nơi này, "Khu Rừng Mê Cung Trầm Mặc", nếu dùng thuật ngữ của Baek Yu-seol thì chính là một "Map cấp cao" (High-level Field).
Và cũng chính vì thế.
Có lẽ nơi này lại quen thuộc với Baek Yu-seol hơn bất kỳ ai.
Những map cấp thấp có thể dùng cấp độ (level) và trang bị (item) để đè bẹp, nhưng map cấp cao thì không thể áp dụng cách đó.
Cách duy nhất để vượt qua những vùng đất khắc nghiệt này một cách dễ dàng là...
Học thuộc lòng, nghiên cứu kỹ lưỡng, tự mình va chạm, lặp đi lặp lại hàng trăm hàng ngàn lần.
Và phải trải qua vô số cái chết.
Chỉ có cách tự mình thành thục mọi ngóc ngách.
Những ma pháp sư trình độ thấp thậm chí còn không nghe được âm thanh ở đây, và dù có chút trình độ thì cũng sẽ hoàn toàn mất phương hướng.
Giờ thì cô đã hiểu tại sao người ta nói khi thám hiểm Khu Rừng Mê Cung Trầm Mặc, tinh thần lực quan trọng hơn thể lực.
Ánh sáng không thể lọt vào khiến tầm nhìn bị hạn chế tối đa, trong khi những con quái thú mạnh mẽ cứ bất thình lình lao ra từ màn sương mờ ảo.
Không được phép lơ là dù chỉ một giây, vì một chút sơ sẩy sẽ dẫn đến tai họa khôn lường.
"Lối này."
May mắn thay, họ không cần phải mò mẫm trong rừng. Vì họ đã có một cột mốc chỉ đường rõ ràng.
Theo hướng chiếc la bàn đặc biệt của Baek Yu-seol, đoàn thám hiểm tiến sâu vào trong rừng một cách suôn sẻ đến bất ngờ.
Ngay cả trước những tình huống đột phát khiến các ma pháp sư lão luyện cũng phải hoang mang, Baek Yu-seol vẫn điềm nhiên xử lý và dẫn dắt cả đoàn.
Tất nhiên, mỗi khi quái vật xuất hiện, cậu ta cũng không quên âm thầm lùi lại phía sau núp bóng đồng đội.
Thú thật thì, với thực lực hiện tại của cậu, đến cái móng chân của quái vật ở đây cậu cũng chẳng làm xước nổi.
Kíoooooo-!!
"C-Cái gì thế?"
"Tiếng gì vậy?"
Khi họ đi qua một sườn núi bị sương mù dày đặc che phủ, một tiếng rít chói tai vang lên từ đâu đó, nhưng Baek Yu-seol nói như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
"Là An Gye Po Sik Ja (Kẻ Săn Mồi Sương Mù)."
"Kẻ Săn Mồi... Sương Mù? Đó là con gì?"
"Trong từ điển quái vật không hề có."
Khu Rừng Mê Cung chưa bao giờ được thám hiểm trọn vẹn, nên cái gọi là từ điển quái vật cũng chẳng ghi chép được gì ra hồn. Nhưng trong đầu Baek Yu-seol thì chứa đầy thông tin về nơi này.
"Sương mù bao phủ khu rừng này là do con quái vật siêu khổng lồ 'Mystery' nằm ở trung tâm tạo ra. Mỗi khi nó thở, nó phun ra sương mù có chứa chất gây ảo giác, và bọn Kẻ Săn Mồi Sương Mù sống bằng cách ăn thứ sương đó. Đây là tín hiệu tốt đấy. Nếu có bọn chúng ở gần, sương mù sẽ loãng bớt và giác quan của chúng ta sẽ phục hồi phần nào."
"Ồ... ra là vậy."
"Thảo nào tôi thấy tầm nhìn rõ hơn lúc nãy."
"Đúng thật. Lúc nãy nói chuyện còn khó khăn, giờ thì nghe rõ mồn một rồi."
"Tranh thủ lúc này di chuyển nhanh lên. Bọn săn mồi này ăn ít lắm (tiểu thực), ăn xong là bọn nó té ngay đấy."
Quả nhiên đúng như lời cậu nói, bọn Kẻ Săn Mồi Sương Mù biến mất rất nhanh.
Tất cả mọi người đều có chung một thắc mắc: 'Làm sao cậu ta biết được những thứ đó?', nhưng không ai mở miệng hỏi.
Đoàn thám hiểm ngày càng tiến sâu hơn, và khi sương mù lại dày đặc đến mức không thấy nổi bàn tay mình...
Vùuuu-!
Sương mù đột ngột tan biến.
... Và di tích hiện ra.
Di tích Carmenset Cổ đại.
"A...!"
"Cuối cùng cũng...!"
Mọi người khẽ thốt lên đầy kinh ngạc.
Dù thời gian không quá dài, nhưng Khu Rừng Mê Cung thực sự là một nơi khủng khiếp. Cảm giác như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, đoàn thám hiểm chậm rãi tiến về phía di tích.
Nhưng mà, có gì đó sai sai.
"Cái này... chẳng phải bảo là nó mới di chuyển đến đây cách đây không lâu sao?"
Di tích Carmenset Cổ đại là một "Dungeon Di Động", vị trí thay đổi liên tục khiến việc tìm kiếm cực kỳ khó khăn.
Nhưng, nhìn cái này xem.
"Những dấu vết này... trông cứ như nó đã cắm rễ ở đây và hòa làm một với nơi này từ hàng ngàn năm trước vậy?"
Những dây leo cổ thụ hàng trăm năm tuổi bao quanh di tích, rêu phong và những vết tích bào mòn của thời gian trên đó chắc chắn không phải là thứ mới xuất hiện ngày một ngày hai.
Các ma pháp sư cảm thấy vô cùng tò mò trước hiện tượng bí ẩn này.
Câu trả lời đến ngay lập tức.
Baek Yu-seol, người đang chăm chú nhìn vào di tích, buông một câu nhẹ tênh.
"Hôm qua tôi đã bảo 'Thuyết Thời Gian Xoắn Ốc' là sai rồi mà."
"Hả, hả? Ừ nhỉ. Vì nó xuất hiện ở địa điểm khác chỉ sau 2 tuần."
"Tôi sai rồi. Giáo sư mới là người đúng. Di tích Carmenset Cổ đại không chỉ vượt qua không gian, mà nó còn vượt qua cả thời gian để tự di chuyển bản thân mình."
"Cái... cái gì cơ?"
"Có lẽ nơi nó chuyển đến là Khu Rừng Mê Cung của hàng ngàn năm trước. Và nó đã tồn tại nguyên vẹn ở vị trí này từ lúc đó đến giờ."
"Không thể nào..."
Dịch chuyển không gian thì giờ đã thành chuyện thường ngày ở huyện, chẳng có gì đáng ngạc nhiên... nhưng "Dịch chuyển thời gian" thì đừng nói là chinh phục bằng ma pháp, ngay cả việc chạm đến ranh giới của nó cũng là điều không tưởng.
Một bức tường sừng sững không thể vượt qua.
Tất cả đều câm nín, không thốt nên lời.
Điều đó... ngay cả Hae Seong-wol cũng vậy.
Dù là ma pháp sư Class 9, thời gian vẫn là lãnh địa bất khả xâm phạm.
'Ngạc nhiên là phải.'
... Thật ra, Baek Yu-seol đã biết về cái "thiết lập" này ngay từ đầu. Nói trước thì mất hay và có vẻ thừa thãi, nên hôm qua cậu mới giả vờ không biết.
'Dịch chuyển thời gian à.'
Trong thế giới Aether World, những tồn tại có thể điều khiển thời gian cực kỳ hiếm. Không, thực tế phải coi Eunse Sibiwol là duy nhất. Nhưng chừng nào Eunse Sibiwol còn có thể ban "Gia Hộ" với tư cách là một trong Thập Nhị Thần Nguyệt, thì không thể nói là hoàn toàn không có ai khác can thiệp được vào thời gian.
Carmenset, kẻ sống từ thời cổ đại, chính là một ví dụ điển hình.
Một linh hồn đáng thương từng nhận được sự bảo hộ của Eunse Sibiwol nhưng sau đó bị tước đoạt năng lực và phải lang thang mãi mãi nơi cửu tuyền.
Tuy nhiên, dù bị tước bỏ năng lực, hắn đã tự rèn luyện bản thân đến mức có thể điều khiển thời gian đến cực hạn, và cuối cùng đã lĩnh hội được cách can thiệp vào thời gian mà không cần đến Gia Hộ.
"Vào thôi. Từ giờ tôi sẽ đi sau. Việc thám hiểm di tích thì các vị là chuyên gia hơn tôi."
"À, ừ... Chúng ta sẽ đi trước."
Dù Baek Yu-seol đã dẫn đường suốt từ đầu, nhưng đó chỉ là vì cậu không muốn tốn thời gian lạc trong mê cung, còn vào đến di tích rồi thì không cần thiết nữa.
Bên trong di tích chứa đầy những cạm bẫy ma pháp, cơ quan (gimmick) và câu đố.
Phải vận dụng trí não liên tục mới có thể tiến sang bước tiếp theo, và chỉ một sai lầm nhỏ cũng dẫn đến hậu quả chí mạng. Nhưng quả nhiên là những người kỳ cựu, không có bất kỳ thương vong nào xảy ra.
Một kết quả hoàn toàn trái ngược với đoàn thám hiểm Tinh Vân của Jelliel, những người dù tiến rất chậm nhưng vẫn phải chịu thiệt hại.
"... Đến nơi rồi."
Hae Seong-wol nhìn chằm chằm vào cánh cửa khổng lồ sừng sững trước mặt với vẻ mặt phức tạp.
Vượt qua cánh cửa này, linh hồn của Carmenset Cổ đại đang chờ đợi.
"Ta không biết... liệu việc này có thực sự đúng đắn hay không."
Dùng Carmenset để ngăn chặn thảm kịch do chính Carmenset gây ra, liệu có ổn không?
Không biết nữa.
Nhưng đây là cách duy nhất, giờ có muốn rút lui cũng không được.
"Tôi sẽ vào một mình."
"Cờ vua để tôi..."
"Không. Tôi sẽ vào."
Jelliel vội vàng đưa tay ra nhưng Baek Yu-seol lắc đầu.
"Cô từng gặp Carmenset và thắng hắn một lần rồi đúng không?"
"Chiến thuật của cô chắc chắn đã bị bắt bài rồi. Đối thủ là Thần Cờ Vua đấy."
"Sao có thể..."
Lần trước Jelliel chiến thắng là do may mắn cô đã quen thuộc với chiến thuật cờ vua của Carmenset.
Để công lược đối thủ, cô đã chạy mô phỏng hàng ngàn lần, nên thắng là chuyện đương nhiên.
Nhưng giờ thì khác.
Thần Cờ Vua đã nhìn thấu toàn bộ đường đi nước bước của cô.
Đối đầu với một kẻ như thế, liệu có cửa thắng không?
Không thể nào.
"Vậy, ý cậu là cậu có thể thắng sao?"
Nghe vậy, Baek Yu-seol cười khẩy, rồi dùng sức đẩy mạnh cánh cửa dẫn đến Carmenset.
"Cô quên mất ai là người đã dạy cô chơi cờ rồi à?"
"A...!"
Kítttt- Rầm!
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra một cách quá dễ dàng, hai đốm sáng đỏ rực xuất hiện, lơ lửng giữa hư không.
Đó chắc chắn là ánh mắt của một ai đó.
Linh hồn của Carmenset lóe lên tia sáng, cất giọng nói âm u lạnh lẽo.
[- Khà khà khà, một linh hồn vĩ đại và cao quý đã đến. Lý do ngươi đánh thức ta là gì?]
"Câm mồm và bày bàn cờ ra đây."
Chứng kiến Baek Yu-seol buông lời thô lỗ ngay trước mặt một tồn tại cổ đại, các ma pháp sư của Tháp Mãn Nguyệt đều câm nín. Carmenset có vẻ cũng lần đầu gặp trường hợp này nên tỏ ra bối rối.
[- Kẻ ngu xuẩn kia. Tỏ thái độ vô lễ như vậy sẽ không có lợi cho ngươi đâu?]
"Nói nhiều quá. Ngươi chơi cờ gà bỏ xừ. Ta không dùng kính ngữ với mấy đứa trình còi hơn ta đâu."
[- ... Thằng nhãi này, được lắm.]
Ầm ầm ầm ầm!!
Mặt đất lập tức đảo lộn, khiến các ma pháp sư đang đợi trước cửa phải lùi lại.
Nơi Baek Yu-seol đứng nhanh chóng được tô điểm bởi hai màu đen trắng, tạo thành một bàn cờ khổng lồ.
Những quân cờ to hơn cả người thật rơi xuống tạo ra những tiếng động nặng nề, nhưng vị trí của quân 'Vua' (King) vẫn còn trống.
[- Ngươi sẽ trở thành Vua, và đấu Cờ Linh Hồn (Soul Chess) với ta. Nếu ngươi thắng, ta sẽ thực hiện điều ước của ngươi, nhưng nếu thua, linh hồn ngươi thuộc về ta.]
"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi."
Ngay khi Baek Yu-seol gật đầu ra hiệu bắt đầu ván cờ.
... Ầm ầm ầm ầm!!!
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ di tích.
"Ư á?!"
"C-Chuyện gì vậy!"
"Hự..."
Mặt đất rung lắc dữ dội đến mức khó mà đứng vững. Các ma pháp sư vội vàng dùng ma pháp để cố định cơ thể, Baek Yu-seol cũng nhanh chóng rút kiếm cắm xuống sàn để hạ thấp trọng tâm.
'Cái gì thế? Chuyện quái gì đang xảy ra?'
Ngay cả cậu cũng không lường trước được tình huống đột phát này nên không khỏi kinh ngạc.
"... Gay go rồi. Có vẻ như 'Mystery' đã bắt đầu hoạt động."
Nhìn về phía lối ra của di tích, Hae Seong-wol nhăn mặt nói.
"M-Mystery sao ạ?"
"Phải."
Mystery được đồn đại là trăm năm mới hoạt động một lần, bình thường nó chỉ nằm im, nhưng một khi tỉnh giấc, nó sẽ "nói mớ" ầm ĩ và đảo lộn địa hình khắp nơi.
Nhưng chuyện này cực kỳ hiếm khi xảy ra nên họ đã không để tâm, ai ngờ nó lại tỉnh giấc đúng vào lúc này.
"Baek Yu-seol. Quay lại đi."
"... T-Tháp chủ!"
Hae Seong-wol đưa ra phán đoán lạnh lùng.
"Nếu không sơ tán ra ngoài, chúng ta có thể bị cuốn vào thảm họa. Nếu chỉ là sụp đổ địa hình bình thường thì ta có thể ngăn chặn bao nhiêu cũng được, nhưng nếu bị cuốn vào sự sụp đổ của một 'Dungeon Không Gian', cậu thông minh như vậy chắc cũng hiểu hậu quả chứ?"
Hiểu chứ sao không.
Nếu bị cuốn vào sự sụp đổ của Dungeon, có thể sẽ bị xóa sổ ngay tại chỗ.
Nhưng... tình hình ở đây hơi khác một chút. Như đã nói lúc trước, di tích Carmenset không phải là Dungeon Không Gian, mà là "Dungeon Thời Gian" độc nhất vô nhị trên thế giới.
Biết đâu đấy, dù bị cuốn đi cũng chưa chắc đã chết.
"Không. Tôi sẽ ở lại đây đánh cờ. Ngài hãy dẫn đoàn thám hiểm sơ tán trước đi."
"... Cậu điên rồi."
"Không còn cách nào khác. Việc một Dungeon Thời Gian tồn tại hai lần trong cùng một thời đại đã là kỳ tích rồi. Nếu bây giờ để mất di tích Carmenset, có lẽ chúng ta sẽ vĩnh viễn không tìm được Chủ tịch Melian nữa."
Baek Yu-seol nói xong liền quay lưng lại, nhìn thẳng vào Carmenset.
Đùng đùng đùng đùng!!
Trong khi họ bình tĩnh trao đổi, Dungeon vẫn đang rung chuyển dữ dội từng giây từng phút.
"T-Tháp chủ!"
"Phải mau chóng thoát khỏi đây thôi!"
Hae Seong-wol nhìn bóng lưng Baek Yu-seol một lúc.
Với ma pháp của ông, ông hoàn toàn có thể cưỡng ép lôi Baek Yu-seol ra ngoài để chờ cơ hội sau, nhưng ông đã không làm thế.
"Về thôi."
"A...!"
Ngay khi Hae Seong-wol ra lệnh, đoàn thám hiểm vội vã bắt đầu rút khỏi Dungeon. Có thể nói là lạnh lùng, nhưng ở lại chờ Baek Yu-seol không phải là sống tình cảm, mà là hành động ngu xuẩn.
Trong khi các ma pháp sư hối hả thoát ra, ván Cờ Linh Hồn giữa Carmenset và Baek Yu-seol đã bắt đầu.
Bỏ lại họ sau lưng, Hae Seong-wol chắp tay sau lưng, bước đi với dáng vẻ thong dong.
À không, ông định làm thế.
"... Jelliel."
Nếu không phải vì có một cô gái nhỏ định ở lại một mình để dõi theo ván cờ của Baek Yu-seol.
"Mọi người về trước đi. Tôi sẽ ở lại đây, xem Baek Yu-seol đánh cờ đến cùng."
"Không. Không được."
"Đây là cuộc chiến để giành lại cha tôi. Tôi không thể về trướ..."
Bốp!
"Ư...!"
Jelliel chưa kịp nói hết câu, Hae Seong-wol đã đặt tay lên trán cô.
Ngay lập tức, sức lực trong cơ thể cô dần tan biến, không thể kháng cự được nữa. Jelliel cố gắng cử động cơ thể đang run rẩy nhưng hoàn toàn vô lực.
Cô nhìn Hae Seong-wol với ánh mắt oán trách, nhưng ông không bận tâm.
"Xin lỗi nhé. Cha cô sẽ không muốn cô chết theo cách này đâu."
Ngay từ đầu, cô đã không có quyền quyết định. Hae Seong-wol chưa bao giờ có ý định để Jelliel làm chuyện nguy hiểm.
Dùng ma pháp kéo lê Jelliel đã hoàn toàn kiệt sức ra ngoài, Hae Seong-wol không hề ngoảnh lại dù chỉ một lần.
'... Thật đáng tiếc.'
Một thiếu niên thiên tài gây ấn tượng mạnh ngay từ lần gặp đầu tiên. Dù mang cơ thể không thể sử dụng ma pháp, nhưng biết đâu sau này cậu ta đã có thể trở thành một Đại Ma Pháp Sư vĩ đại dẫn dắt thế giới.
'Lại mất đi một nhân tài đáng tiếc.'
Kéo theo Jelliel đang cố vùng vẫy trong vô vọng, Hae Seong-wol là người cuối cùng thoát khỏi di tích.
... Vút-!
Ngay khoảnh khắc đó.
Di tích Carmenset hoàn toàn biến mất, xóa sổ khỏi thế giới thực.
"A...!"
Bịch.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Jelliel ngã quỵ xuống đất.
Đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào nơi từng là di tích một hồi lâu... nhưng ở đó đã chẳng còn gì tồn tại nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
