Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Chương 301-400 - Chương 309 + 310 + 311: 56. Học sinh trao đổi (4)

Chương 309 + 310 + 311: 56. Học sinh trao đổi (4)

Trong khi phần lớn các sinh vật đều chọn hình hài của những chủng tộc đi bằng hai chân như con người, Elf hay Dwarf, thì bà ta lại chẳng chọn bất kỳ hình dáng nào trong số đó.

"Chán chết đi được~"

Scarlet mặc chiếc quần leo núi màu nâu, đi giày chuyên dụng, đội mũ tai bèo và đeo thêm cái ba lô màu sẫm, cố tình để mồ hôi nhễ nhại khi leo lên núi.

Từ chiếc radio đeo bên hông vang lên những giai điệu "xập xình" thịnh hành từ 50 năm trước, còn tay phải bà ta cầm chắc chiếc gậy leo núi có thể điều chỉnh độ dài mà các ông chú hay dùng.

Nhìn qua thì ai cũng tưởng là dân leo núi chuyên nghiệp, nhưng cái ngoại hình trông chỉ như nữ sinh trung học cùng mái tóc trắng xóa kia lại khiến bộ đồ chẳng ăn nhập chút nào.

Trông bà ta giống một cô bé chưa trải sự đời trộm quần áo của bố để mặc thì đúng hơn, nhìn cũng... dễ thương phết.

"Haa~, chị mệt quá đi mất~ Bao giờ cưng mới chịu trả lời chị đây? Hả? Đừng có im lặng thế chứ~"

RẦM......!!

Khi Scarlet vừa thở hồng hộc leo núi vừa lải nhải với hư không, ngọn núi bất ngờ rung chuyển dữ dội, một tảng đá lớn bắt đầu lăn xuống ầm ầm.

"Ôi trời! Nguy hiểm quá!"

Với một động tác cường điệu hóa, bà ta ép sát người vào vách đá bên cạnh. Tảng đá sượt qua người bà ta trong gang tấc rồi rơi thẳng xuống vực sâu.

"Chịém chút nữa là 'ngỏm' rồi đấy nhé. Chúng ta đừng đùa kiểu này nữa được không? Hả?"

RẦM RẦM RẦM!!

Lần này, hàng chục tảng đá trút xuống như mưa rào. Scarlet nở một nụ cười gượng gạo với vẻ mặt hơi hoảng hốt.

"A, xin lỗi."

OÀNH!!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên như thể cả nền đất đang sụp đổ, và rồi một lúc sau.

"Khụ khụ...!"

Scarlet thò đầu ra khỏi đống đất đá, phủi bụi trên quần áo rồi hét toáng lên.

"Á á á! Mất cái mũ tai bèo rồi!"

Ngay lập tức, chiếc mũ tai bèo rơi "bộp" xuống trước mặt bà ta như một phép màu.

"Ồ."

Bà ta nhặt lên đội vào đầu, một bóng râm phủ xuống người Scarlet.

Ngẩng đầu lên, bà ta thấy một người đàn ông tóc xanh lục đang mỉm cười nhìn mình từ trên cao.

"Vua Ma Nữ. Chủ nhân của tôi nói rằng ngài ấy không muốn gặp bà."

"Hả? Tại sao chứ?"

"Chẳng phải bà đã lén trộm 'Cội Rễ Sinh Mệnh' sao. Ngài ấy muốn lật tung cả ngọn núi này lên ngay lập tức, nhưng vì có quá nhiều sinh linh đang trú ngụ ở đây nên ngài ấy mới nhẫn nhịn đấy."

"Hự. Vậy ra ta đang bắt giữ con tin à?"

"Đúng vậy. Nhưng nếu ngài ấy thực sự nổi giận, có khi ngài ấy sẽ chôn sống bà cùng với đám con tin luôn đấy."

"Xì~ Ta biết thừa là ổng không làm thế đâu mà? Yeondurimsawol trân trọng sinh mệnh đến mức nào chứ~ Chắc từ bé đến giờ chưa giết nổi một con kiến đâu nhỉ?"

Người đàn ông không trả lời, chỉ lặng lẽ mỉm cười.

"À này, nhóc con. Đừng thế mà, chuyển lời giúp ta được không?"

"Bà cứ nói đi. Ngài ấy đang nghe."

"Không phải đâu~ Ta đâu có trộm 'Cội Rễ Sinh Mệnh', ta chỉ mượn tạm một chút thôi mà, làm gì mà keo kiệt dữ vậy..."

RẦM RẦM!!

Mặt đất lại rung chuyển, Scarlet vội vàng lấy hai tay bịt miệng.

"...Hừm hừm. Ta bảo sẽ trả lại mà? Thật đấy. Ta thực sự, thực sự định dùng nó cho một việc cực kỳ quan trọng."

"Nếu lý do không thỏa đáng, ngài ấy sẽ biến bà thành hoa ngay lập tức."

"Ta đã là hoa... À, biết rồi! Biết rồi mà."

Khi người đàn ông định quay lưng bỏ đi, Scarlet vội giữ hắn lại và nói.

"Damgal-to-iwol. Ta định ru hắn ngủ. Thế này đã đủ chưa? Hả?"

"...Damgal-to-iwol?"

Người đàn ông khựng lại, quay đầu nhìn thẳng vào mắt bà ta.

"Chủ nhân bảo bà hãy nói rõ ràng hơn."

"Haizz~"

Scarlet chui ra khỏi khe đá, vừa phủi cát trên người vừa nói.

"Đúng như nghĩa đen đấy~ Damgal-to-iwol lại đang giãy giụa. Ta chẳng hiểu sao hắn cứ như thế suốt mấy trăm năm nay nữa. Giao tiếp với hắn là chuyện không thể nào. Các người cũng không biết sao?"

"Không biết. Chuyện đó thì liên quan gì đến 'Cội Rễ Sinh Mệnh'?"

"Ai biết?"

Bà ta nghiêng đầu một cách dễ thương, ngay lập tức một trận động đất kinh hoàng bắt đầu rung chuyển.

"Khoan, khoan đã! Ta nói thật là không biết mà? Ta chỉ làm theo những gì được ghi trong Sách Khải Huyền thôi."

"Sách Khải Huyền... ý bà là..."

"Đúng, cái đó đó. Một phần ghi chép mà mười hai đệ tử của Thủy Tổ Ma Pháp để lại sau khi xem 'Constellatio Project'."

"Rõ ràng phần lớn chúng đã bị thất lạc rồi mà. Bà không nói dối đấy chứ?"

"Này này~ Ta là ai hả? Là Vua của các Ma Nữ đấy nhé!"

"Số lượng ma nữ còn lại chưa đến mười người. Thế thì không gọi là Vua được, đến trưởng thôn cũng chẳng xong."

"Cái tên này!"

Scarlet giơ nắm đấm lên, nhưng rồi...

"Hửm? Hình như cũng đúng? Vậy từ hôm nay ta làm trưởng thôn ma nữ nhé?"

"...Xin đừng nói nhảm nữa. Theo lời bà, việc Damgal-to-iwol không ngủ yên và 'Cội Rễ Sinh Mệnh' có liên quan gì đó với nhau sao?"

"Nhưng chuyện đó thật kỳ lạ. Thủy Tổ Ma Pháp đã định ra quy tắc là 12 Thần Nguyệt không được can dự vào chuyện của nhau mà."

"Không biết!"

Có vẻ như cảm thấy không thể nói chuyện thêm được nữa, người đàn ông phớt lờ bà ta và bước đi về hướng nào đó.

"Ơ, ơ! Này khoan đã!"

Scarlet vội vàng gọi với theo, nhưng người đàn ông không trả lời, hắn dừng lại ở một điểm trên vách đá.

Rắc, rắc rắc!

Đột nhiên, làn da hắn biến đổi thành chất liệu thô ráp màu nâu... và hắn biến thành một cái cây.

"Aaa... Đi mất rồi."

Scarlet vuốt ve cái cây mà người đàn ông vừa biến thành, thở dài thườn thượt.

Điều này chẳng khác nào Yeondurimsawol đơn phương cúp máy vì không muốn nói chuyện nữa.

Chẳng còn cách nào khác, Scarlet đành xuống núi, vừa đi vừa lẩm bẩm đầy tiếc nuối.

"Ta đâu có nói dối."

Thật sự không phải nói dối, nhưng vì lời nói không có trọng lượng nên chẳng ai tin.

Thật là một chuyện bi ai.

Số lượng người đăng ký tham gia chương trình trao đổi sinh viên tại Học viện Stella lên tới 200 người, nhưng đáng tiếc là không phải ai cũng được đi.

Cơ hội được học ma pháp của Elf quá hiếm hoi nên số lượng học sinh đăng ký đông hơn dự kiến rất nhiều.

Thông thường, danh sách trao đổi sinh viên gồm 40 học sinh năm nhất, 40 học sinh năm hai và 20 học sinh năm ba, tổng cộng là 100 người. Tuy nhiên, do học sinh năm ba bận chuẩn bị tốt nghiệp nên không nhiều người đăng ký.

Khi 100 học viên Stella đi tàu bay đến Học viện Ma pháp Byeolkkotnamu, một lễ đón tiếp long trọng đã được tổ chức.

Khi các học viên Stella bước đi, hai bên đường ngập tràn những cánh hoa rực rỡ được tạo ra bởi ma pháp đặc trưng của Elf. Ở phía xa, các thành viên câu lạc bộ khiêu vũ và thanh nhạc của Byeolkkotnamu đang múa hát, phô diễn trọn vẹn nét văn hóa độc đáo của loài Elf.

Cuối cùng, Hiệu trưởng của Byeolkkotnamu, Elhain, cầm micro gửi lời chào mừng ngắn gọn tới Stella, và lễ đón tiếp kết thúc. ...Đáng lẽ là như vậy.

[Năm nay, Nữ hoàng của mọi Tiên tộc và Elf đã đích thân đến để chào mừng Stella. Những ai có ước nguyện, xin hãy chắp tay cầu nguyện.]

Việc Kkot-seorin đích thân xuất hiện đã gây ra một sự xôn xao nhỏ tại Byeolkkotnamu.

Vua của loài người thường yêu cầu phải giữ lễ nghĩa ngay cả khi ở nước khác, nhưng Vua Elf thì hoàn toàn khác.

Bà ấy không bắt buộc ai phải cúi đầu, chỉ bảo hãy cầu nguyện với bà ấy, thế là đủ.

Tất nhiên, đối với Elf, ước nguyện là thứ chỉ có thể cầu xin ở Thế Giới Thụ cao quý nhất, nên đối với họ, đây chính là cách hành lễ trang trọng nhất.

'Có chuyện gì thế nhỉ.'

Đứng lẫn trong 100 học sinh, Baek Yu-seol nhìn Kkot-seorin đang cầu nguyện ngắn gọn mà cảm thấy khó hiểu.

Chẳng có lý do gì để cô ấy phải xuất hiện ở đây cả.

Rồi cậu cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhìn quanh thì thấy đám học sinh đều đang quỳ rạp xuống, chắp tay cầu nguyện với ánh mắt mê mẩn.

Dù con người có cầu nguyện thì Thế Giới Thụ cũng chẳng thực hiện điều ước đâu, nhưng nụ cười thấp thoáng sau tấm khăn che mặt của cô ấy quá đỗi xinh đẹp, khiến bọn họ đổ đứ đừ.

'Gớm chưa kìa.'

Mới hôm nào còn mê mệt Scarlet đến mức mất hết lý trí, giờ đám học sinh này lại chuyển sang Kkot-seorin với đôi mắt hình trái tim. Baek Yu-seol nhìn mà chỉ thấy ngán ngẩm.

"Này này. Cậu không ước gì à?"

Fullame, người cũng đang quỳ xuống giả vờ cầu nguyện, huých nhẹ vào đùi Baek Yu-seol.

Ở phía bên kia, Aizel cũng kéo gấu quần cậu và nói.

"Mọi người đều quỳ cả rồi, Baek Yu-seol cũng nên ngồi xuống thì hơn chứ?"

"Có nhất thiết phải thế không..."

"Con người là động vật xã hội mà."

"Phiền phức thật."

Chẳng còn cách nào khác, Baek Yu-seol đành... ngồi bệt xuống đất theo kiểu xếp bằng, ngáp một cái dài trong khi nhìn chằm chằm vào Kkot-seorin.

Có vẻ như đã cầu nguyện xong, Kkot-seorin đứng dậy vẫy tay mỉm cười. Hình ảnh ấy khác hẳn với thời kỳ cô ấy bị trầm cảm và chỉ ru rú trong phòng.

Nhìn thấy cô ấy đi lại với nụ cười rạng rỡ như vậy, Baek Yu-seol cũng thấy vui lây, nhưng mà...

[Hạnh phúc, Lo âu, Phiền muộn]

Trong khoảnh khắc này, dù cảm thấy hạnh phúc, nhưng nỗi lo âu về một điều gì đó trong lòng cô ấy còn lớn hơn gấp bội.

Đang chủ trì một sự kiện quan trọng mà vẫn lo lắng và trăn trở sâu sắc đến thế, chắc chắn không phải chuyện bình thường.

'Là do Thai Động sao?'

Có lẽ không phải.

Trong Aether World Online, [Thai Động của Damgal-to-iwol] chỉ là một sự kiện phụ (sub-episode). Người chơi không cần can thiệp thì nó cũng không biến thành sự kiện lớn.

Lý do là nhờ Eltman Eltwin, người đã biến mất từ một tháng trước. Phong ấn thuật của ông ta khá hoàn hảo, đã ru ngủ Damgal-to-iwol và ngăn hắn thức giấc cho đến khi cốt truyện kết thúc.

Sau đó, nếu người chơi không chủ động tìm đến, họ sẽ chẳng bao giờ chạm mặt thực thể mang tên Damgal-to-iwol.

'Damgal-to-iwol chắc chắn đã ngủ rồi, vậy thì là lý do khác...'

Đang suy nghĩ đến đó, Baek Yu-seol ngẩng đầu lên.

'Không đúng.'

Cậu lại suýt nữa thì tin tưởng mù quáng vào cốt truyện gốc.

Cậu đã đinh ninh rằng phong ấn của Damgal-to-iwol là chuyện xa vời không liên quan đến mình, và tương lai sẽ không thay đổi vì sự hiện diện của cậu, nhưng biết đâu đấy.

Việc Scarlet đột nhiên tìm đến Stella và đưa "Cội Rễ Sinh Mệnh" cho cậu chắc chắn phải có lý do.

'...Không lẽ nào. Chắc không phải thế đâu nhỉ?'

Arc Trao đổi sinh viên thực sự chỉ là một phần để nghỉ ngơi thôi mà. Thậm chí cậu còn đã thu phục hoàn toàn Jelliel, nhân vật phản diện chính của arc này rồi...

RẦM RẦM RẦM!!

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ về cốt truyện, một trận động đất bất ngờ xảy ra khiến các học sinh hét lên và ngã dúi dụi.

"C-Chuyện gì vậy?!"

"Động đất á? Đây là Thế Giới Thụ mà?"

Khi các học sinh bắt đầu hoảng loạn, các giáo sư của Byeolkkotnamu nhanh chóng hướng dẫn họ về ký túc xá.

Một vài pháp sư và kỵ sĩ chạy đến chỗ Kkot-seorin thì thầm điều gì đó, sắc mặt cô ấy lập tức tái nhợt.

[A a, các em học sinh. Hãy bình tĩnh. Có một sự cố nhỏ ở gần đây. Nữ hoàng sẽ đích thân giải quyết, nên các em đừng lo lắng và hãy cứ thoải mái tận hưởng Byeolkkotnamu nhé.]

Hiệu trưởng vội vàng thông báo, lúc đó các học sinh mới an tâm và bắt đầu di chuyển theo sự hướng dẫn của các giáo sư Elf.

Vì suốt hàng trăm năm qua chưa từng có động đất nên các học sinh của Byeolkkotnamu cũng có vẻ hoảng hốt, nhưng nghe tin Kkot-seorin sẽ giải quyết, họ liền yên tâm hơn hẳn.

Nhìn đám học viên Stella ùa theo các giáo sư, Baek Yu-seol lén lút lùi lại phía sau.

Bộp!

Vô tình va phải ai đó đứng sau lưng, Baek Yu-seol quay lại với vẻ mặt ngượng ngùng định xin lỗi.

"A, xin lỗ..."

"Baek Yu-seol."

"J-Jelliel?"

Đối mặt với cô gái có làn da trắng sứ và đôi tai nhọn đặc trưng của High Elf, Baek Yu-seol tròn mắt ngạc nhiên.

Vốn dĩ Jelliel là người quản lý hình ảnh rất chặt chẽ.

Trái ngược với nội tâm lạnh lùng, bên ngoài cô ta luôn nở nụ cười thương mại, nhưng những ai hiểu rõ cô ta đều biết bên trong nụ cười rạng rỡ ấy ẩn chứa những gai nhọn sắc bén đến mức nào.

Thế nhưng gần đây, đánh giá về cô ta đang dần thay đổi.

Ngày càng có nhiều người nói rằng: 'Không phải giả tạo đâu, hình như cô ấy cười thật đấy'. Chiếc mặt nạ mà Jelliel luôn đeo chặt... đang dần đồng hóa với khuôn mặt thật của cô ta.

Đúng như vậy, Jelliel trước mắt cậu lúc này không hề mang lại cảm giác đang cười giả tạo. Baek Yu-seol, người có thể nắm bắt cảm xúc hiện tại của đối phương ngay lập tức, có thể chắc chắn điều đó.

[Hạnh phúc, Rung động, Vui sướng]

Không biết vì lý do gì, tâm trạng của Jelliel có vẻ cực kỳ tốt.

"Lâu rồi không gặp. Mà này, vừa mới đến cậu định đi đâu thế?"

"Ờ... Tự nhiên tôi buồn đi vệ sinh quá."

"Đi theo giáo sư là sẽ được dẫn đến khu lán trại mới đấy."

Jelliel nói với vẻ đầy kỳ vọng, nhưng thực ra Baek Yu-seol chẳng quan tâm lắm đến việc lán trại mới xây hay cũ.

"Tôi muốn trải nghiệm nhà vệ sinh thiên nhiên."

"...Làm ơn đừng nói mấy chuyện bẩn thỉu đó."

"Thực ra là cái cớ thôi, tôi có việc riêng."

Vừa nghe cậu nói vậy, cảm xúc của Jelliel đột ngột thay đổi.

[Thất vọng, U sầu]

'C-Cái gì thế?'

Chỉ nói một câu thôi mà cảm xúc con người ta thay đổi dễ dàng thế sao? Đặc biệt Jelliel vốn là nhân vật gần như "Sociopath" (Rối loạn nhân cách chống đối xã hội) vô cảm, nên sự thay đổi cảm xúc thất thường như người bị rối loạn lưỡng cực thế này khiến cậu khá bối rối.

"Ừm... Nghĩ lại thì, đi sau cũng được. Hay là đi tham quan ký túc xá trước nhỉ."

"Lựa chọn sáng suốt đấy."

Cảm xúc lại thay đổi ngay lập tức.

[Hạnh phúc]

Baek Yu-seol thầm nghĩ, đúng là lòng dạ đàn bà, có đoán đằng trời cũng không hiểu nổi.

Ký túc xá mới dành riêng cho du học sinh tại Học viện Ma pháp Byeolkkotnamu được xây dựng đặc biệt cho các học sinh trao đổi từ Stella năm nay, thu hút sự mong đợi của rất nhiều người.

Và không phụ sự kỳ vọng đó, quả nhiên ký túc xá mới được xây dựng dưới sự chủ trì của Thương hội Tinh Vân (Byeol-gureum) nên chất lượng cực kỳ hoành tráng.

Không chỉ tối ưu hóa sự tiện nghi cho con người, mà từ những đồ trang trí hình rễ cây dọc hành lang cho đến mô hình Thế Giới Thụ thu nhỏ sừng sững giữa sảnh chính, đều cho thấy kiến trúc sư đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào tính thẩm mỹ.

"Chào mừng các bạn, các học viên Stella!"

Ở Stella cũng có quản lý ký túc xá và người phục vụ, nhưng họ không quá khúm núm trước học sinh. Trong số con người, có nhiều học sinh xuất thân quý tộc đã quen sống trong quyền lực, nên để họ rũ bỏ cảm giác đó, những người phục vụ tại Stella hành động và di chuyển đúng nghĩa như những "bóng ma".

Họ rõ ràng tồn tại và chăm lo hoàn hảo cho sự tiện nghi của học sinh, nhưng lại là những người không thể trò chuyện cùng.

Tuy nhiên, trong xã hội Elf không có quý tộc.

"Chào mừng đến với Byeolkkotnamu."

Chính vì thế, những người phục vụ lại có thể bày tỏ sự lễ phép với các học viên.

Một tình huống thật trớ trêu, nhưng đó là do cách thức và tín ngưỡng mà mỗi chủng tộc theo đuổi quá khác biệt.

"A, vâng..."

"Xin chào..."

Các học viên xuất thân bình dân lúng túng nhận lời chào của người phục vụ, còn đám quý tộc thì tỏ vẻ hài lòng như thể cảm giác quen thuộc đã quay trở lại sau một thời gian dài.

Trong số đó, Baek Yu-seol nhận được sự đãi ngộ nồng hậu nhất, không phải vì gì khác mà là do Jelliel đang đi cùng cậu.

Xét cho cùng, Jelliel chẳng khác nào "bà chủ" của cái ký túc xá sang trọng hơn cả khách sạn này, nên khi cô ta đường hoàng bước đi, theo sau là mười quản lý và người phục vụ.

'Chà, ngại thật đấy...'

Trong khi các học sinh khác tản về phòng của mình, chỉ có Baek Yu-seol là không thể. Jelliel nằng nặc đòi giới thiệu ký túc xá cho cậu nên cậu đành chịu.

Dù hơi phiền phức, nhưng đây cũng không phải trải nghiệm tệ với Baek Yu-seol. Cậu là một học sinh bình thường thích du lịch và chơi game, nên việc tham quan ký túc xá mang đậm văn hóa Elf cũng là một trải nghiệm khá mới mẻ.

Nhân tiện, khi đang dùng bữa riêng tại khu vườn trên sân thượng của ký túc xá, Baek Yu-seol đã hỏi điều mình thắc mắc.

"Vốn dĩ đâu phải ký túc xá kiểu này. Tại sao lại xây mới vậy?"

"Vì tôi nghĩ cậu sẽ đến làm học sinh trao đổi."

"...Dạ?"

Câu trả lời hơi bất ngờ.

"Tôi đến thì có liên quan gì?"

"Có chứ. Tôi muốn cậu được ở trong một ký túc xá thật tốt tại nơi này."

"Vậy... à?"

Cô chống cằm lên hai bàn tay đang đan vào nhau, nhoài người về phía Baek Yu-seol.

"Không ưng ý sao?"

Câu hỏi được đưa ra cùng nụ cười dịu dàng ấy chứa đầy sự tự tin. Cô nghĩ rằng không đời nào cậu lại không ưng ý.

Đúng như lời cô nói, Baek Yu-seol rất ưng ý ký túc xá này, nhưng khi nghĩ rằng nó được xây dựng vì mình, cậu cảm thấy thật kỳ lạ.

Có lẽ, cậu cảm thấy... hơi áp lực.

Vì thế, cậu không thể trả lời câu hỏi của Jelliel.

Chỉ cần một câu đơn giản là đủ.

'Ừ. Tôi thích lắm.'

Nhưng Baek Yu-seol lại ngập ngừng không nói được câu đó, cuối cùng cậu lén nhìn sắc mặt cô và mở lời.

"Cái đó..."

Khi cậu định nói gì đó, Jelliel đã ngắt lời.

"Ăn xong rồi thì chúng ta đi thôi. Cậu cũng bận mà."

"À, ừ. Đi thôi."

Jelliel đứng dậy trước, Baek Yu-seol lủi thủi theo sau như một tội nhân. Cậu thở dài thườn thượt để cô không nghe thấy, trong lòng đầy hối hận.

'Biết thế cứ phản ứng dứt khoát cho xong.'

Cảm giác như đã làm cô thất vọng khiến cậu thấy rất có lỗi. Nhưng liệu việc tỏ ra vui mừng ở đó có phải là điều đúng đắn không?

Nên nói gì đây? Cứ thế im lặng bỏ đi thì hơi kỳ, mà sự im lặng này cũng thật ngượng ngùng. Khi đủ loại suy nghĩ đang xoay vòng trong đầu, Jelliel đột ngột dừng bước, xoay người lại và nói.

"Tôi không bận tâm đâu."

"Hả?"

"Dù bây giờ cậu có suy nghĩ gì về tôi... tôi hoàn toàn không bận tâm."

Cô bước lại gần một bước.

"Chỉ là, tôi muốn cậu biết điều này."

"...Biết gì cơ?"

Jelliel mỉm cười rạng rỡ. Trên khuôn mặt ấy không còn bóng dáng của ác nữ từng bị gọi là kẻ điên nữa.

"Tôi đã phạm vô số tội lỗi mà dù có chuộc tội cả đời cũng không thể gột rửa hết. Bây giờ tôi vẫn đang chuộc tội. Vì vậy... tôi không mong cầu nhiều ở cậu. Chỉ cần cậu hiểu được suy nghĩ và tấm lòng của tôi là đủ rồi. Thật đấy. Chỉ cần thế thôi là tôi có thể sống mãn nguyện cả đời."

Trong câu nói đó rốt cuộc chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa? Chẳng cần cố gắng hiểu, cậu cũng có thể dễ dàng chấp nhận nó.

"Thế nên tôi mong cậu đừng cảm thấy áp lực."

Thay cho câu trả lời, cậu gật đầu, Jelliel mỉm cười hài lòng.

Baek Yu-seol không nỡ kiểm tra cảm xúc của cô lúc này. Không, là cậu không thể làm thế.

Bỏ lại Baek Yu-seol, Jelliel nhanh chóng rời khỏi ký túc xá, bước đi nhanh đến mức cơ đùi căng cứng trên khuôn viên trường Byeolkkotnamu.

Cảm nhận được đám người hầu và vệ sĩ của Thương hội Tinh Vân đang đuổi theo phía sau, nhưng cô không giảm tốc độ.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên má, tim đập thình thịch dữ dội. Hơi thở gấp gáp và đầu óc choáng váng khiến cô khó mà giữ được tỉnh táo.

Những lời nói với Baek Yu-seol, hoàn toàn là sự thật. Jelliel vẫn luôn nghĩ như vậy.

'Chuộc tội.'

Sống và sử dụng sức mạnh, quyền lực của mình để chuộc tội như một kẻ tội đồ. Trong quá trình đó... sẽ không tham lam.

Cô đã quyết tâm như vậy.

'Liệu chuyện đó có dễ dàng không?'

Một Jelliel khác trong thâm tâm như đang thì thầm.

Cô chưa từng thất bại trong việc đạt được những gì mình muốn.

Thế nhưng... khi không thể có được thứ mình khao khát nhất, cảm giác mất mát to lớn thô bạo khoét sâu vào lồng ngực.

"Ư ư...!"

Cảm giác tim nhói đau khiến cô ôm chặt lấy ngực, nhưng đó không phải là cơn đau vật lý. Chỉ là do cô nhận ra cảm xúc quá muộn màng, nên đã nhầm lẫn những cảm xúc tiêu cực thành nỗi đau thể xác mà thôi.

'...Không phải. Mình ổn mà.'

Có thật là ổn không? Thật sự?

Hộc, không thể tự kìm nén hơi thở gấp gáp thoát ra từ miệng, Jelliel đưa tay bịt miệng lại.

Bộp bộp!

Tiếng bước chân ai đó vang lên từ phía sau. Vệ sĩ đã đuổi kịp rồi sao. Cô quay đầu lại định đuổi họ đi, nhưng đứng đó không phải người hầu hay vệ sĩ, mà là Baek Yu-seol.

"...Gì thế. Cô đau ở đâu à?"

Việc một người không ngờ tới đuổi theo khiến Jelliel tròn mắt ngạc nhiên.

"Không... Chỉ là, hơi. Mệt chút thôi."

Cô vội vã hạ bàn tay đang che miệng xuống nhưng chẳng biết để đâu, đành nắm lấy cánh tay mình và cúi đầu.

Xấu hổ quá. Dù là vui hay buồn, việc để ai đó phát hiện ra cảm xúc của mình luôn là điều đáng xấu hổ. Bị Baek Yu-seol nhìn thấy bộ dạng này, đối với cô, đây là khoảnh khắc nhục nhã nhất.

"Sao nói xong cái là bỏ đi luôn thế."

Cậu nói với vẻ mặt phức tạp.

"Vì câu trả lời nhận lại cũng dễ đoán mà."

Trong việc xây dựng các mối quan hệ, Jelliel có lẽ cao tay hơn Baek Yu-seol vài bậc. Sống bằng cách chia sẻ vô số cuộc đối thoại mang tính chiến lược và dự đoán câu trả lời của đối phương qua biểu cảm và tính cách, Jelliel thậm chí đã mô phỏng xong câu trả lời của cậu trong đầu.

"Không. Có một sự thật mà cô không biết."

"...Là cái gì."

"Cô có biết tại sao tôi lại cảm thấy áp lực với tình cảm của người khác không?"

Cô lắc đầu.

"Vì tôi không biết... khi nào mình sẽ biến mất."

"Cái... gì cơ?"

Câu nói đó khiến Jelliel sợ hãi.

Nhớ lại thì trước đây cô từng nghe nói Baek Yu-seol mang "Thể chất Rò Rỉ Ma Lực", sống cuộc đời ngắn ngủi. Cô đã liên tục điều tra và tìm hiểu về nó, và khi nghe chính Baek Yu-seol nói "không sao", cô tưởng rằng chuyện đó không còn đáng lo nữa...

"Biến mất là sao, cậu đang nói cái quái gì vậy!"

"Đ-Đừng có hét lên..."

"...Xin lỗi."

Cắn chặt môi một lúc, cô thận trọng hỏi.

"Là do thể chất của cậu... sao?"

"Không phải đâu. Thể chất Rò Rỉ Ma Lực 'cỏn con' đó không giết được tôi."

Nghe vậy, cô bật cười. Trong suốt hơn ngàn năm lịch sử, chưa ai khắc phục được Thể chất Rò Rỉ Ma Lực mà Baek Yu-seol lại coi nó là "cỏn con", lời nói đó không những không nực cười mà còn mang lại niềm tin lạ kỳ.

Thật thú vị.

"Vậy, cậu biến mất vì cái gì?"

"Cái đó..."

Baek Yu-seol đắn đo một chút, nhưng quả nhiên không thể nói ra điều này. Định bụng quan tâm đến cảm xúc của Jelliel, nhưng việc lỡ miệng nói ra nỗi lo lắng bấy lâu nay của mình đã là một sai lầm.

'...Vì không chắc chắn mà.'

Một trong những nghi vấn cậu đã suy nghĩ từ ngày đầu tiên đến Aether World.

'Nếu cốt truyện chính kết thúc, mình sẽ ra sao?'

Dù thành công hay thất bại.

Baek Yu-seol rốt cuộc vẫn là kẻ ngoại lai.

Liệu sau khi cốt truyện kết thúc, cậu có thể ở lại nơi này không?

Giả sử là có thể ở lại đi.

Đối đầu với Hắc Ma Long, Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt... liệu có thể chiến thắng an toàn mà không mất mạng không?

Những lo lắng và áp lực đó cứ len lỏi vào tim, khiến Baek Yu-seol không thể trao đổi cảm xúc trực tiếp với bất kỳ ai.

"Xin lỗi. Chuyện đó tôi không thể nói được."

Sau một hồi ngập ngừng, Baek Yu-seol lắc đầu. Jelliel cũng nói như thể sẽ không gặng hỏi thêm nữa.

"Không sao. Thế là đủ rồi."

"Hả? Thật á? Tôi..."

"Đủ rồi."

Định đến xin lỗi nhưng lại chẳng nói được câu nào ra hồn. Thế mà Jelliel có vẻ đã nghe được câu trả lời thỏa đáng, cô lại quay lưng rảo bước.

"Khoan đã..."

Cậu định giữ cô lại thì lúc đó đám đông ùa tới từ phía sau.

"Tiểu thư!"

"T-Tôi đã bảo bao nhiêu lần là đi một mình nguy hiểm lắm mà!"

"Trời lạnh lắm! Làm ơn hãy mặc chiếc áo khoác này vào!"

Những người phục vụ của Thương hội Tinh Vân đã hớt hải đuổi theo tìm Jelliel. Baek Yu-seol thì dùng [Tốc Biến] liên tục nên bắt kịp ngay, nhưng những người kia là con người mà chạy suốt quãng đường này không nghỉ, vậy mà chẳng có vẻ gì là mệt mỏi. Thể lực tốt thật đấy.

"Haizz, thế này cảm lạnh mất thôi..."

Nhìn người phục vụ già lo lắng khoác áo cho Jelliel, cậu mới nhận ra sự thay đổi của cô đã ảnh hưởng đến tất cả những người xung quanh.

Khi Jelliel chuyển từ ác sang thiện, những người quanh cô cũng tự nhiên quan tâm và dựa dẫm vào cô một cách chân thành.

'...Thế là đủ rồi.'

Baek Yu-seol hài lòng với tất cả những điều đó, bao gồm cả sự thay đổi của cô.

Chuộc tội. Jelliel nói vậy và có vẻ vẫn còn để tâm nhiều điều, nhưng cậu tin chắc rằng tương lai mà cô thay đổi sẽ nhẹ nhàng lấp đầy những tội lỗi trong quá khứ và làm cho thế giới tươi sáng hơn.

Sau khi tiễn cô đi, Baek Yu-seol đi bộ một mình trên con đường của Byeolkkotnamu, đón cơn gió thu se lạnh.

'Sắp sang đông rồi nhỉ.'

Đây là mùa khiến người ta hay suy tư, nhưng Baek Yu-seol không phải kiểu đàn ông đa sầu đa cảm nên cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.

Đang lơ đãng nhìn lá rụng và bước đi.

"Baek Yu-seol."

...Một giọng nói đẹp đến mức khiến trái tim tan chảy vang lên bên tai.

"Vâng, chị Kkot-seorin."

Thay vì gọi là Bệ hạ, cậu dùng cách gọi thân mật thường ngày và vui vẻ quay lại, nhưng cô ấy đã tháo khăn che mặt, nhìn cậu với ánh mắt u buồn.

Nụ cười trên mặt Baek Yu-seol vụt tắt, cậu bước lại gần cô.

"Có chuyện gì sao ạ? À, hay là..."

Cậu định hỏi có phải do "Thai Động" của Damgal-to-iwol không. Nếu là chuyện đó thì không vấn đề gì, nhưng Kkot-seorin đã mở lời trước.

"Biến mất... nghĩa là sao?"

"...Dạ?"

Không ngờ cô ấy đã nghe lén, tim cậu hẫng một nhịp.

"Giải thích cho tôi đi. Làm ơn đấy."

Cũng giống như với Jelliel, cậu định từ chối. Không, vốn dĩ Jelliel chỉ cần biết "có một lý do nào đó" là đủ, nên cô ấy không cố gắng nghe chính xác lý do.

Nhưng Kkot-seorin thì khác.

Là người tha thiết mong Baek Yu-seol không biến mất, cô ấy khao khát biết lý do đó hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Điều đó khiến cậu rơi vào thế khó xử.

Vì là câu chuyện còn cổ xưa hơn cả thời đại của các pháp sư đầu tiên, nên chẳng ai có thể xác nhận được tính chân thực của nó, nhưng ít nhất Kkot-seorin tin vào điều đó.

Vị vua chân chính, người đầu tiên được sinh ra và che chở cho mọi loài yêu tinh...

Soạt!

Mỗi khi Kkot-seorin bước lên những chiếc lá, âm thanh vang lên êm ái như đang ấn nhẹ vào một tấm đệm. Đáng ngạc nhiên là những chiếc lá cô giẫm lên không hề bị nát, ngược lại, những chiếc lá đã úa màu đỏ cam vì gió thu bỗng chốc chuyển sang màu xanh lục, như thể vừa nhận được sinh mệnh mới.

Đây chính là quyền năng của Vua Elf, vua của mọi loài yêu tinh. Ban tặng sự sống cho mọi tồn tại mà bàn tay chạm đến.

Đối với Kkot-seorin, người từng bị dày vò bởi lời nguyền tràn ngập cái chết, cô thực sự yêu thích phước lành mang tính chất trái ngược hoàn toàn này.

"......Chúng ta đang đi đâu vậy?"

Baek Yu-seol đang đi theo sau lưng Kkot-seorin.

"Chỉ là... tôi muốn cho cậu xem phong cảnh thôi. Cậu chưa từng đi dạo quanh Thế Giới Thụ một cách tử tế đúng không?"

"Vâng."

Đúng như lời cô nói, Baek Yu-seol chưa từng thực sự thưởng thức phong cảnh của nơi này, "Cái Nôi Hoa Trời".

Cảm nhận của cậu rất đơn giản.

Đẹp.

Ở Trái Đất cũng có rất nhiều địa điểm nổi tiếng là xinh đẹp, nhưng cậu chưa thể đi hết những nơi đó. Tuy nhiên, có một điều cậu dám chắc chắn...

Ít nhất thì ở Trái Đất không có nơi nào đẹp đến mức này.

Baek Yu-seol đi theo sau Kkot-seorin với vẻ mặt phức tạp. Cô ấy đã vô tình nghe được từ "biến mất" mà cậu dùng để biện minh với Jelliel.

Chuyện này thực sự rất khó xử.

Jelliel không muốn nghe thêm câu trả lời nào nữa nên đã bỏ qua, nhưng Kkot-seorin thì không như vậy.

Tất nhiên, khi Baek Yu-seol từ chối trả lời đến cùng, cô ấy cũng không gặng hỏi thêm. Thay vào đó, cô bảo có thứ nhất định muốn cho cậu xem và dẫn cậu đi đâu đó.

Rời khỏi Học viện Ma pháp Byeolkkotnamu, dạo bước trên những con đường của "Cái Nôi Hoa Trời", họ đi qua cung điện trắng và Thác Nước Vĩnh Cửu.

Và cuối cùng, nơi họ đến chính là đây, một tòa tháp nhỏ nằm sâu trong rừng, nơi Kkot-seorin từng ở ẩn.

Quả nhiên là nơi đẹp đến mức chói mắt, đủ để hiểu tại sao Vua Elf lại chọn nơi này để ở ẩn. Nếu chỉ đơn thuần là nơi có hoa và cây cối xếp hàng, Baek Yu-seol sẽ không dùng từ "đẹp" để miêu tả.

Ánh nắng va vào những cành cây, tán xạ ra bốn phương tám hướng như cực quang. Dù đang là sáng sớm, nhưng những đốm sáng lấp lánh như đom đóm đang thêu dệt nên những chòm sao giữa hư không, và một dòng sông ánh sáng vàng rực đổ xuống từ đâu đó trên bầu trời, nhuộm đẫm mặt đất.

Thay vì gọi là cây, những loài thực vật kỳ bí trông giống như những viên ngọc đầy màu sắc đang đung đưa theo gió.

Khi Baek Yu-seol đang ngẩn ngơ bước đi giữa khung cảnh ấy, Kkot-seorin mỉm cười nói.

"Có vẻ cậu ưng ý lắm nhỉ."

"A, vâng, một chút..."

"Đẹp chứ? Tôi có thể tự tin rằng không đâu có phong cảnh như thế này cả."

Cô quay đầu lại nhìn Baek Yu-seol. Có lẽ do thị lực động của cậu đã tăng lên chăng. Ngay cả cảnh tượng Kkot-seorin quay đầu lại, mái tóc tung bay trong gió cũng hiện lên thật chậm rãi trong mắt cậu.

Giữa những cánh hoa bay lượn, Kkot-seorin nở một nụ cười còn đẹp hơn cả hoa.

"Trên thế gian này còn nhiều thứ đẹp hơn thế này nữa."

Nói rồi, cô bất chợt vươn tay về phía nào đó. Ở đó có những chùm quả màu mận chín to bằng quả bóng rổ treo lủng lẳng, cô hái một quả nhỏ nhất chỉ bằng lòng bàn tay và đưa cho Baek Yu-seol.

"Là quả Thánh Sở. Một loại quả thần bí, càng lớn lên thì kích thước càng nhỏ lại. Nghe nói trong quá khứ xa xưa, người ta từng gây chiến chỉ để chiếm đoạt loại quả này đấy."

Một loại quả lần đầu tiên cậu thấy. Thứ này thậm chí còn không được ghi lại trong kính Chào Mào.

Baek Yu-seol cắn một miếng lớn, và ngay lập tức cậu hiểu tại sao lại có chiến tranh vì nó.

"......Ngon thật. Ngon hơn bất kỳ loại trái cây nào tôi từng ăn trên đời."

"Đúng không?"

Thấy từng phản ứng của cậu đều hài lòng, nụ cười trên mặt Kkot-seorin càng thêm rạng rỡ. Cô bước lên một gò đất nhỏ, ngồi xuống một cách duyên dáng dưới gốc cây lớn rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. Baek Yu-seol do dự một chút rồi cũng ngồi xuống cạnh cô, tựa lưng vào thân cây và ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.

Một làn gió mát thổi qua, mang theo hương thơm của Kkot-seorin lướt qua mũi cậu.

Mái tóc cô bay về phía này khiến mùi hương cơ thể càng thêm nồng nàn. Đúng là Vua Elf, một mùi hương hoa cỏ khiến tâm trạng dễ chịu tự nhiên hơn bất kỳ loại nước hoa nào.

[Kỹ năng bị động 'Ký ức gửi ngàn hoa' đã được kích hoạt.]

'Hả?'

Một trong những kỹ năng mà cậu đã quên bấy lâu nay. Kỹ năng nhận được khi ký khế ước với Yiphanel.

[>Khi ngửi thấy hương hoa, sẽ nhận được đặc tính tương ứng với ngôn ngữ của loài hoa đó.]

Nhưng có gì đó kỳ lạ.

Dù cậu nghĩ rằng Kkot-seorin tỏa ra hương hoa, nhưng thực tế cậu không hề ngửi thấy mùi hoa thật sự.

Cậu cố gắng tìm hiểu xem mình đã ngửi thấy mùi hoa gì, nhưng chẳng có thông báo nào hiện lên cả. Thay vào đó, ngôn ngữ của loài hoa ấy làm đầu óc Baek Yu-seol quay cuồng.

[Ngôn ngữ hoa: Tình yêu vĩnh cửu]

Trong khi cậu đang cố vắt óc để hiểu ý nghĩa của nó, Kkot-seorin lên tiếng.

"Liệu ở quê hương của cậu... có nơi nào như thế này không?"

Không có.

Cậu có thể khẳng định chắc nịch.

Nhưng điều khiến đầu óc Baek Yu-seol rối bời hơn cả là tại sao Kkot-seorin lại nhắc đến chuyện "quê hương" với cậu.

Cô nở một nụ cười nhạt và vươn tay vào hư không. Một chiếc lá đang bay lượn tình cờ rơi xuống và mắc lại giữa những ngón tay thon dài của cô.

"Từ trước tôi đã có cảm giác rồi. Baek Yu-seol, cậu có vẻ lạc lõng giữa mọi người ở nhiều phương diện. Từ cách nói chuyện, hành động, cho đến các mối quan hệ."

Không đi học tử tế, học hành thì chểnh mảng, đi du lịch khắp nơi và can thiệp vào đủ loại sự kiện, có mối quan hệ rộng rãi nhưng lại chẳng thân thiết sâu sắc với bất kỳ ai.

"Trên người cậu có một mùi hương xa lạ."

"...Vậy sao?"

"Nhưng mà, tôi thích cả mùi hương đó. Tôi không tưởng tượng nổi đó là một thế giới như thế nào... nhưng dù sao thì điều đó có nghĩa là cậu đã đến đây vì Aether, đúng không?"

Baek Yu-seol suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. Giá mà cậu có thể nói dối là "đúng vậy" thì tốt biết mấy, nhưng đó không phải là sự thật. Cậu không đến đây để cứu Aether theo ý muốn của bản thân.

Cậu bị cưỡng ép lôi đến đây bởi một thế lực nào đó mà cậu còn chẳng biết là ai.

Giả sử, ngay trước khi chuyển sinh sang thế giới này.

Khi cậu đánh bại Hắc Ma Long, Hắc Dạ Thập Tam Nguyệt.

Nếu "Constellatio Project" thông báo sự thật rằng 'Thế giới Aether thực sự tồn tại' và đưa ra lựa chọn [Bạn có muốn đi cứu thế giới không?]...

Thì sẽ thế nào nhỉ?

Liệu cậu có đến đây không?

'......Không biết nữa.'

Đó là chuyện nói theo kết quả.

Nếu ngay lúc này, được quay trở lại quá khứ... có lẽ cậu sẽ chọn [Yes]. Bởi vì nơi này đã chứa đựng những mối nhân duyên quý giá hơn cả Trái Đất, và cậu biết rõ rằng cuộc sống ở đây thực sự hạnh phúc.

Nhưng Baek Yu-seol trước khi trải nghiệm nơi này chỉ là một thanh niên quá đỗi bình thường.

Có lẽ...

Cậu sẽ chọn [No] mà không cần suy nghĩ.

"Tôi không phải là người vĩ đại như chị nghĩ đâu. Tôi cũng nhát gan lắm... Lý do tôi chạy đôn chạy đáo thế này, thực ra không phải để giúp ai cả, mà là vì tôi muốn sống thôi."

"Vậy sao."

Tuy nhiên, Kkot-seorin vẫn cứ cười tủm tỉm. Không phải vẻ mặt thất vọng, cũng chẳng phải tức giận hay buồn bã.

[Vui sướng]

Cảm xúc của cô truyền đến rõ ràng, len lỏi vào lồng ngực Baek Yu-seol.

"Này, tôi đang nói tiếng nước ngoài à. Tôi bảo tôi là kẻ hèn nhát, chỉ muốn sống cho bản thân mình thôi mà sao..."

"Không. Vì thế nên tôi càng thích hơn. Đây là lần đầu tiên đấy."

"......Cái gì cơ?"

"Cậu thành thật bày tỏ lòng mình. Không phải sao?"

"Ơ..."

Vậy à? Cậu không nhớ rõ lắm. Nghĩ lại thì, từ khi đến Aether, dường như cậu chưa từng nói ra những suy nghĩ giấu kín trong lòng với bất kỳ ai.

"Hơn nữa, nói như vậy lại khiến tôi cảm thấy gần gũi hơn một chút."

"Gần, gần gũi cái gì cơ..."

Kkot-seorin ghé sát mặt lại khiến Baek Yu-seol không thể nói hết câu.

"Nét người (Humanity)."

"......Dạ?"

"Vì Baek Yu-seol từ trước đến giờ khiến tôi cảm thấy không giống con người cho lắm. Cậu chống lại những thứ được coi là thảm họa tự nhiên, phớt lờ quy luật, đi ngược lại định mệnh... Cảm giác quá xa vời."

Lời đó nghe hơi áp lực. Vì cậu cũng chẳng làm gì to tát đến mức đó. Những việc cậu trực tiếp giải quyết cũng chẳng nhiều, đa phần là do may mắn vớ được.

Nhưng Kkot-seorin ghé mặt sát đến mức cậu xấu hổ không dám biện minh, thậm chí không thể mở miệng.

Ngay khoảnh khắc này, Baek Yu-seol lại có một suy nghĩ cực kỳ ngớ ngẩn.

'Mình không bị hôi miệng đấy chứ?'

Với người khác thì có vẻ buồn cười, nhưng với Baek Yu-seol lúc này, đó là vấn đề quan trọng nhất.

"Này..."

Kkot-seorin, người đã đến gần đến mức nghe thấy cả tiếng thở, hỏi.

"Ở nơi này có rất nhiều thứ đẹp đẽ."

Cậu suýt nữa thì buột miệng nói rằng "Bây giờ tôi cũng thấy rồi". Gác những thứ khác sang một bên, chỉ riêng khuôn mặt của Kkot-seorin thôi cũng chắc chắn không tồn tại ở Trái Đất.

"Thế nên là... sau khi hoàn thành bất cứ mục tiêu nào mà cậu mong muốn, cậu không quay về có được không?"

Lúc này Baek Yu-seol mới nhận ra Kkot-seorin đang hiểu lầm điều gì.

Cô ấy đã đoán đúng việc cậu đến Aether vì một lý do nào đó và giải quyết vô số sự kiện, nhưng cô ấy lại nghĩ rằng sau khi hoàn thành mọi mục tiêu, cậu sẽ quay trở về.

Đó là hiểu lầm.

Dù có bị ép buộc đến đây, Baek Yu-seol cũng không hề có ý định quay về dù chỉ một chút.

Có nên trả lời là nhất định sẽ làm thế không?

Đó không phải là việc Baek Yu-seol muốn là được. Vì vậy, cậu quyết định trả lời thành thật nhất.

"Tôi cũng mong là như vậy. Tôi không muốn đánh mất khung cảnh mà mình đang nhìn thấy lúc này đâu."

Liệu cô ấy có hiểu đúng ý nghĩa câu nói đó không?

Kkot-seorin, người ban đầu cười tươi như hoa nở, bỗng lộ vẻ bối rối. Bởi vì lời nói của cậu nghe như thể quyền lựa chọn không nằm trong tay cậu vậy.

"Chuyện đó là sao..."

"Thay vào đó, tôi sẽ nỗ lực."

Baek Yu-seol cắt ngang lời cô định nói.

"Vì tôi cũng nhất định muốn ở lại nơi này."

Câu trả lời này đã đủ chưa nhỉ?

Kkot-seorin ngả đầu ra sau, hai tay đặt ngay ngắn lên đầu gối và mỉm cười.

"Vâng. Lần sau chúng ta hãy cùng đến đây nữa nhé. Nơi này tuy đẹp, nhưng đi một mình thì... cô đơn lắm."

"Tôi sẽ không để chị phải cô đơn đâu."

Nói đến đó, Baek Yu-seol đứng dậy.

"Chúng ta về thôi. Chắc sắp bắt đầu buổi định hướng của Byeolkkotnamu rồi."

"Vâng. Tôi cũng phải về thôi."

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Kkot-seorin đặt tay lên hư không, niệm chú và lấy ra một thứ giống như túi hồ sơ.

"Thực ra tôi đến đây không phải để nói chuyện này. Ở Thế Giới Thụ của chúng tôi vừa xảy ra một chuyện hơi phức tạp..."

"Tôi biết. Là do 'Thai Động' của Damgal-to-iwol đúng không?"

Baek Yu-seol cũng đang nghĩ đến chuyện đó, nhưng do cuộc trò chuyện bất ngờ rẽ hướng nên suýt chút nữa cậu cũng quên béng mất.

"Cứ tin ở tôi. Tôi sẽ giải quyết nhanh thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!