Chương 308
56. Học sinh trao đổi (3)
Ngay khi Eltman Eltwin trở lại Stella, mọi hệ thống hỗn loạn lập tức được phục hồi. Tuy nhiên, do chưa giải quyết xong việc quan trọng nhất mà đã phải quay về, đầu óc Eltman rối như tơ vò.
"Akihayden."
"Vâng."
"Ngươi đã nhận Scarlet làm giáo sư."
"Hiệu trưởng cũng biết mà. Ma pháp sư duy nhất có thể đối đầu với bà ấy chỉ có ngài thôi."
"Quỳ gối một cách hèn hạ trước lời đe dọa mà cũng dám nói giọng tự hào thế à?"
"Nếu muốn chiến đấu thì cũng được thôi. Nhưng tường phòng hộ của Stella đã bị chọc thủng dễ dàng, nếu đánh nhau trong trường... sẽ gây ra vô số thương vong và kẻ thua cuộc cuối cùng vẫn là chúng ta."
Lời nói rất có lý.
Akihayden đã đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất với tư cách là một Hiệu phó bảo vệ nhà trường, chứ không phải một ma pháp sư chiến binh.
"Lần này là bất khả kháng nên ta sẽ bỏ qua."
"Cảm ơn ngài."
"Tuy nhiên."
Eltman nói với ánh mắt lạnh lẽo như nhìn thấu tâm can Akihayden.
"Cho đến nay ta vẫn nhắm mắt làm ngơ trước những trò đùa của các ngươi. Vì điều đó cũng nằm trong kế hoạch của ta. Nhưng từ giờ, nếu còn làm trò gì chướng mắt ta nữa, kẻ đầu tiên ta chém đầu sẽ là ngươi. Nhớ cho kỹ."
Lời nói rợn người như bóp nghẹt trái tim khiến đồng tử Akihayden dao động dữ dội.
'Rốt cuộc... ý ngài ấy là sao...?!'
Chẳng lẽ Eltman đã nhận ra ông là Hắc Ma Nhân?
Không, không thể nào.
Thuật ngụy trang của Giáo chủ là hoàn hảo. Ngay cả đồng loại Hắc Ma Nhân cũng khó phân biệt nếu không cố tình bộc lộ hắc ma lực.
Dù là Đại ma pháp sư, nhưng làm sao có thể nhận ra hắc ma lực vốn không hiện hữu chứ?
Eltman không biết gì cả.
Hắn ta đang nói về ý khác.
...Dù cố nghĩ như vậy.
Giật mình!
Đối diện trực tiếp với đôi mắt hiền triết của Đại ma pháp sư, như nhìn thấu mọi chân lý, đầu ông tự động cúi xuống.
Bí mật gì đang ẩn giấu trong đôi mắt đen thẫm kia? Thấy Akihayden nuốt nước bọt khô khốc, đứng chết trân với vẻ mặt cứng đờ, Eltman bỗng nhiên cười khẩy.
"Chà, miễn là không vượt quá giới hạn là được. Ta là Hiệu trưởng, ngươi là Hiệu phó. Mỗi người làm tốt vai trò của mình là được. Ngươi cũng biết mà?"
"Ha ha, vâng... tôi biết."
"Thế là được rồi."
Eltman đứng dậy, vỗ vai ông ta rồi định đi qua, Akihayden vội gọi giật lại.
"Khoan đã, tôi còn một chuyện muốn trình bày."
"Hửm? Gì thế?"
"Cái này... là cây gậy mà mụ phù thủy đó để lại."
"Gậy? Phù thủy không dùng thứ đó."
"Vâng. Tôi nghĩ bà ấy dùng làm giáo cụ, nhưng phù thủy chắc không chuẩn bị kỹ lưỡng thế đâu. Tôi mang đến vì nghĩ có thể quan trọng... Ngài có muốn xem không?"
Thấy Eltman gật đầu, Akihayden cẩn thận đặt cây gậy bọc vải lên bàn.
Cởi dây và mở lớp vải ra, một cây gậy gỗ cổ thụ thô kệch như đồ dùng của các tiên nhân vài trăm năm trước lộ diện.
"Kiểu gậy cổ lỗ sĩ quá nhỉ."
Gần đây gậy phép đã phát triển theo hướng gắn đá ma lực hoặc tinh thể ma lực ở đầu, còn loại gậy hoàn toàn bằng gỗ thế này chắc chỉ tìm thấy trong tiệm đồ cổ.
"Hồi ta còn nhỏ, kiếm được cây gậy thế này cũng khó lắm..."
Eltman lặng lẽ vuốt ve cây gậy, rồi nhận ra điều gì đó bất thường.
"Hừm, ngươi bảo mụ phù thủy để lại cái này à?"
"Vâng, đúng vậy."
"Có vẻ như định đưa cho ai đó mà quên mất. Ngươi hãy chuyển giúp ta."
"...Đưa cho ai ạ?"
Eltman quay lưng bước ra khỏi phòng Hiệu trưởng, nói vọng lại.
"Baek Yu-seol. Đưa cho thằng bé đó."
Học viện Byeolkkotnamu và Học viện Stella bắt đầu giao lưu qua chương trình học sinh trao đổi chưa được bao lâu.
Ngày xưa, tộc Elf chịu ơn lớn của Eltman nên dần mở lòng với con người, chấp nhận văn hóa của họ và cuối cùng phát triển đến mức giao lưu trường học ma pháp. Có thể nói đây là thành tựu lịch sử vĩ đại mà Eltman Eltwin đã đạt được.
Suốt gần ngàn năm, Elf, Dwarf và con người tuy không thù địch nhưng sống tách biệt như chó với khỉ, ai ở nhà nấy. Kẻ đã xóa bỏ mọi ranh giới đó chính là Eltman Eltwin.
Năm nay cũng có chương trình trao đổi, năm ngoái Elf của Byeolkkotnamu đã đến Stella học, nên năm nay đến lượt học sinh Stella đến Byeolkkotnamu.
"...Học viên Jelliel. Dù sao thì thế này có hơi quá không?"
Học viện Byeolkkotnamu, khu ký túc xá mới dành riêng cho học sinh trao đổi loài người.
Nhìn tòa kiến trúc nguy nga tráng lệ như cung điện, Trưởng khoa tặc lưỡi, nhưng Jelliel lại nói như thể chẳng có gì to tát.
"Năm ngoái khi chúng tôi đi trao đổi, Stella cũng chào đón bằng ký túc xá hoành tráng mà. Họ dùng toàn gỗ thân thiện môi trường mà Elf thích. Chúng ta cũng phải đáp lễ tương xứng chứ."
"Ký túc xá cũ xây chưa được 10 năm mà..."
"Cái đó làm bằng gỗ. Con người không thích vật liệu đó đâu."
Như mọi người đã biết, Elf hầu như không lo lắng về nhà cửa.
Nếu họ khao khát và cầu nguyện, Vua Elf sẽ nhận lời thỉnh cầu đó gửi đến Thế Giới Thụ, và cây sẽ thực hiện điều đó.
Nhưng Thế Giới Thụ chỉ điều khiển được gỗ, nên vật liệu có giới hạn. Bấy lâu nay Elf rất hài lòng với các tòa nhà bằng gỗ thân thiện môi trường nên không ai bận tâm, nhưng Jelliel thì khác.
Cô không có ý định chào đón con người bằng thứ mà chỉ Elf thích.
Vì lý do đó, cô đã huy động nguồn tài chính khổng lồ để xây dựng ký túc xá mới tại Byeolkkotnamu, và giải quyết luôn vấn đề đất đai ngay trong ngày hôm nay.
"Tôi nghĩ đây cũng là cơ hội tốt để giới thiệu văn hóa Elf..."
Trưởng khoa nói nhỏ, nhưng Jelliel bỏ ngoài tai và đưa ra một tập hồ sơ.
Trong hồ sơ viết những lời phức tạp, nhưng tóm lại là Thương hội Byeol-gureum sẽ quyên góp tòa nhà và mảnh đất đó.
Cô ta đã mua đứt mảnh đất gần Học viện Byeolkkotnamu chỉ để xây ký túc xá theo ý mình.
Nhìn Jelliel quyên góp tòa nhà nhẹ nhàng như tặng cái bánh quy, Trưởng khoa ký tên với vẻ mặt ngán ngẩm tột độ.
"Học viên Jelliel. Đây là câu hỏi cá nhân thôi..."
"Đừng hỏi."
"...Vâng."
Jelliel lạnh lùng nói rồi hất tóc bước lên xe ngựa, biến mất cái vèo.
Trưởng khoa bị bỏ lại một mình, lắc đầu nhìn lại ký túc xá mới. Tòa nhà lộng lẫy đến mức Elf cũng muốn vào ở, nhưng chỉ được sử dụng khoảng một tháng trong mỗi 2-3 năm.
Hơn nữa, Jelliel đang là năm 2, nên sau năm nay cô sẽ chẳng bao giờ gặp lại tòa nhà đó nữa.
Nói cách khác, cô ta đã vung tiền tấn chỉ vì một tháng ngắn ngủi năm nay...
'Rốt cuộc là muốn chào đón ai từ Stella mà phải làm đến mức này?'
Jelliel thường sống ở Đồng bằng Hawol nên hay tiếp xúc với con người và các chủng tộc khác.
Tuy nhiên, với tính cách lạnh lùng, chưa từng có ai làm Jelliel thay đổi, liệu có nhân vật nào ở Stella đã làm lay động trái tim cô ta chăng?
'Chậc, tò mò thật nhưng đành chịu thôi.'
Jelliel không cho phép bất kỳ câu hỏi nào nên Trưởng khoa cũng đành ngậm miệng. Hỏi chuyện đời tư là điều không thể.
Hơn nữa, dù Thế Giới Thụ xây nhà cho, nhưng giáo cụ và vô số ma đạo cụ cần thiết để dạy học không tự nhiên mọc lên từ đất. Nơi tài trợ những thứ đó hàng năm không ai khác chính là Byeol-gureum, nên Trưởng khoa chỉ còn cách cúi đầu trước Jelliel.
Nói cách khác.
Jelliel nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong Byeolkkotnamu, và có thể nói sức ảnh hưởng đó lan rộng đến cả Stella...
'Mong là không có học sinh nào bị Jelliel ghim.'
Nếu có học sinh như vậy, dù là của Byeolkkotnamu hay Stella thì cũng đừng hòng có cuộc sống học đường yên ổn.
"Cho tôi hỏi với ạ..."
"Hửm?"
Đang ngắm nghía ký túc xá mới, bỗng có tiếng thiếu nữ vang lên từ phía sau. Ngoại hình dễ thương và chứa đựng mana thanh khiết khiến ông lầm tưởng là con người, nhưng nhìn đôi tai tròn mới biết đó là con người thật (ND: đoạn này gốc hơi lủng củng, ý là tưởng Elf nhưng nhìn tai tròn mới biết là người).
"Cô là ai?"
"A, tôi là Anella... Mà ngài có thấy tiểu thư Jelliel đâu không ạ?"
"Học viên Jelliel vừa lên xe ngựa đi rồi."
"Hả?! Tiểu thư bảo tôi đi pha cà phê mang tới mà...?"
"...Có vẻ học viên Jelliel hoàn toàn không nhớ gì cả."
"Không thể nào!"
Anella mếu máo, guồng đôi chân ngắn cũn chạy thục mạng về phía Jelliel vừa rời đi, nhưng làm sao thấy được chiếc xe ngựa đã đi xa.
Bịch.
Nhìn cô bé nhỏ nhắn ngồi bệt xuống đất mếu máo trông thật đáng thương, nhưng không phải việc Trưởng khoa cần bận tâm nên ông tặc lưỡi rồi bỏ đi.
"Vậy tôi về nhà kiểu gì đây..."
Một ngày của Anella bên cạnh Jelliel lúc nào cũng đầy bi kịch.
Chương trình trao đổi với Byeolkkotnamu kéo dài khoảng một tháng, coi như sống ở đó suốt cả mùa thu.
Vì thời gian lưu trú khá dài nên Baek Yu-seol chuẩn bị hành lý rất kỹ. Dù định sẽ thường xuyên ra ngoài, nhưng ở Thiên Hoa Nôi (Sky Flower Cradle) có thể sẽ khó tìm mua những vật dụng con người hay dùng.
"Phiền thật."
Baek Yu-seol lười chọn lựa từng món nên tống hết vào không gian ảo. Kích thước không gian ảo có hạn nhưng vẫn đủ để chứa đồng phục và ma đạo cụ dùng trong một tháng.
Cậu đặc biệt mang theo rất nhiều vật dụng thám hiểm hầm ngục, đa phần là các 'item' thuộc trường phái Alterisha, giờ đã là những bản mẫu khá hoàn thiện.
Tất nhiên chưa được sản xuất hàng loạt nên giá trị rất lớn, nhưng Alterisha đã tặng cả đống làm quà nên không vấn đề gì.
'Mà không ngờ lại nhận được cái này từ Akihayden.'
Đang soạn đồ, Baek Yu-seol nhìn cây gậy gỗ đặt trên giường. Cây gậy gỗ cổ thụ dùng để trang trí mà Scarlet thỉnh thoảng mang theo để cốc đầu học sinh.
Nhờ Kính Chào Mào phân tích, cậu đã biết nó quan trọng thế nào.
[Cội Rễ Sinh Mệnh]
Trông giống cây gậy nhưng không phải gậy. Gậy thời xưa cũng không có cấu trúc như thế này.
'Nhưng sao lại đưa cho mình?'
Ở thời điểm hiện tại, chắc chắn không ai biết cách sử dụng cây gậy này.
Cũng phải thôi.
[Thập Nhị Thần Nguyệt, khí tức của Yeondurimsawol phản ứng mạnh mẽ.]
Vì đây là 'Thần Vật' của 12 Thần Nguyệt.
Có lẽ ngay cả Scarlet và Eltman cũng chỉ lờ mờ đoán được nó 'liên quan đến 12 Thần Nguyệt' chứ không biết cách dùng hay cấu tạo ra sao.
Thực tế, vật này là Thần Vật của Yeondurimsawol nhưng trong cốt truyện lại liên quan mật thiết hơn đến Damgal-to-iwol.
Chính xác hơn, đây là item hỗ trợ đắc lực nhất để giải quyết sự kiện phụ [Thai Động của Damgal-to-iwol]. Trước giờ không có cách nào kiếm được nên cậu chẳng thèm bận tâm...
"Không ngờ lại có được dễ dàng thế này."
Việc Scarlet để lại và Akihayden mang đến đưa tận tay khiến cậu hơi lấn cấn, nhưng chắc chắn đây là chuyện tốt nên cậu không để bụng nhiều.
Vua Ma Nữ, Scarlet.
Không hiểu sao bà ta lại làm những việc có lợi cho Baek Yu-seol.
'...Có nên tin không nhỉ.'
Tin tưởng 100% chỉ vì được giúp đỡ một chút là thói quen không tốt, nhưng Baek Yu-seol quyết định tin vào ý định của Scarlet, dù chỉ trong chốc lát.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
